Chương 4
Anh Kiệt gọi tôi lúc mười một giờ đêm, giọng gấp gáp khác thường. “Chị Ly, tôi tìm ra người đứng sau tin nhắn trong điện thoại của Lâm Uyển Như.”
Tôi ngồi bật dậy. “Ai?”
“Một gã tên Hoàng Phúc, từng làm tài xế riêng cho gia đình dược phẩm trong vụ bảy năm trước. Sau vụ đó, gã biến mất khỏi hồ sơ nhân sự chính thức, nhưng gần đây xuất hiện lại dưới một cái tên khác, làm nghề lái xe dịch vụ tự do. Và,” anh Kiệt ngừng lại, “chính chiếc xe của gã có mặt tại hiện trường vụ tai nạn của Lâm Uyển Như, đúng bốn mươi phút trước giờ ghi trong biên bản chính thức.”
Tôi siết chặt điện thoại. “Anh có bằng chứng xác thực không?”
“Có,” anh Kiệt nói, “camera của một cửa hàng tiện lợi gần đó ghi lại được biển số xe và cả gương mặt gã, đang đứng nói chuyện với Uyển Như mười phút trước khi cô ta báo có tai nạn. Không có va chạm phương tiện nào cả. Vết thương trên người Uyển Như, theo hồ sơ pháp y độc lập tôi nhờ kiểm tra lại, phù hợp với việc tự gây ra hơn là do tai nạn giao thông.”
Tôi ngồi lặng đi một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa rùng mình. Nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng cũng lộ diện. Rùng mình vì mức độ tàn nhẫn một người có thể đối xử với chính cơ thể mình, chỉ để dựng lên một câu chuyện khiến người khác phải trả giá.
“Anh Kiệt,” tôi nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn, “đừng công bố gì vội. Tôi cần thêm một mảnh ghép nữa, động cơ tài chính thật sự đằng sau. Tôi không tin cô ta làm tất cả chỉ vì thích Tô Mục Thần.”
“Chị nghĩ có ai đứng sau giật dây cô ta?”
“Tôi nghĩ,” tôi nhìn ra khung cửa sổ tối đen, “một người diễn vai nạn nhân giỏi đến mức này, không làm việc một mình. Luôn có ai đó trả tiền cho vở kịch, và ai đó sẽ nhận phần thưởng cuối cùng khi bức màn hạ xuống.”
Tôi không ngủ được đêm đó. Không phải vì sợ, mà vì tôi biết, chỉ còn một bước nữa, sự thật sẽ hoàn toàn phơi bày, và khi đó, không chỉ Tô Mục Thần, mà cả bà Trần Tú Lan, sẽ phải đối diện với phần sai lầm lớn nhất đời họ.
Tôi mời bà Trần Tú Lan đến văn phòng mình, lần đầu tiên bà là người đến chỗ tôi thay vì ngược lại.
Bà ngồi xuống, ánh mắt dò xét tập hồ sơ tôi đặt trên bàn nhưng chưa mở ra. “Con gọi mẹ đến để nói chuyện cổ phần à?”
“Không,” tôi đẩy tập hồ sơ về phía bà. “Con gọi mẹ đến để mẹ tự đọc, trước khi con quyết định có nên đưa việc này ra công khai hay không.”
Bà mở hồ sơ, im lặng đọc từng trang. Tay bà bắt đầu run khi đến đoạn ảnh chụp từ camera an ninh, gương mặt Uyển Như đang nói chuyện với gã tài xế lạ mười phút trước vụ “tai nạn”.
“Đây… đây là…” bà ngẩng lên nhìn tôi, mặt trắng bệch. “Con Uyển Như tự dàn dựng cả chuyện này?”
“Không chỉ lần này,” tôi nói, giọng không giấu được chút chua xót. “Bảy năm trước, cô ta đã làm y hệt với một gia đình khác, và lấy đi hai mươi phần trăm cổ phần công ty của họ dưới danh nghĩa bồi thường.”
Bà Trần đặt tập hồ sơ xuống, hai tay ôm lấy mặt. “Mẹ đã ép con nhường nhịn một người phụ nữ như vậy suốt ba năm. Mẹ đã trách con ích kỷ, trong khi con mới là người duy nhất nhìn thấu mọi chuyện.”
Tôi không nói gì, để bà tự đối diện với sự dằn vặt của chính mình. Đó không phải là sự trả thù tôi tìm kiếm, mà là điều cần thiết để một người từng quá tự tin vào phán đoán của mình học được cách nhìn lại.
“Ly,” bà ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại, “mẹ xin lỗi con. Ba năm qua, mẹ không xứng đáng có một người con dâu như con.”
“Con không cần lời xin lỗi để thấy nhẹ lòng,” tôi nói thành thật, “nhưng con cảm ơn mẹ vì đã nói ra. Điều mẹ cần làm bây giờ không phải là dằn vặt, mà là chuẩn bị tinh thần để đối diện với những gì sắp xảy ra. Anh Thần cần biết sự thật, càng sớm càng tốt, trước khi anh ấy lún sâu hơn vào một cái bẫy đã giăng sẵn từ đầu.”
Bà Trần gật đầu, lần đầu tiên trong ba năm, tôi thấy bà nhìn tôi không phải bằng ánh mắt phán xét, mà bằng ánh mắt của một người thật sự biết ơn.
Nhưng Lâm Uyển Như không phải người dễ dàng chịu thua.
Ba ngày sau cuộc gặp giữa tôi và bà Trần, một bài viết ẩn danh xuất hiện trên diễn đàn tài chính lớn nhất thành phố, cáo buộc tôi đã cố tình sắp đặt cuộc hôn nhân với Tô Mục Thần từ đầu chỉ để lấy thông tin nội bộ, sau đó dùng nó để trục lợi cho một tập đoàn đối thủ, hành vi mà bài viết gọi thẳng là gián điệp doanh nghiệp.
Bài viết lan truyền nhanh chóng, kèm theo những đoạn tin nhắn bị cắt ghép giữa tôi và ông Khải Tuấn Phong, được diễn giải theo hướng tôi đã lên kế hoạch phá hoại Tô Group từ trước khi kết hôn.
Điện thoại tôi đổ chuông liên tục. Không phải phóng viên tò mò như trước, mà là những cuộc gọi từ cơ quan quản lý thị trường chứng khoán, yêu cầu tôi giải trình về nghi vấn thao túng thông tin và cạnh tranh không lành mạnh.
Tôi ngồi trong văn phòng, nhìn màn hình máy tính hiện đầy những bình luận công kích, lòng không hoảng loạn như tôi tưởng, mà bình tĩnh đến lạ. Đây chính xác là kiểu chiêu trò tôi đã đọc thấy trong hồ sơ bảy năm trước, chỉ khác là lần này, mục tiêu là tôi.
Anh Kiệt gọi đến, giọng căng thẳng. “Chị Ly, bài viết đó không phải ngẫu nhiên. Địa chỉ IP đăng bài trùng khớp với một trong những tài khoản mà Hoàng Phúc, gã tài xế, từng sử dụng.”
“Vậy là,” tôi nói, giọng lạnh dần, “Uyển Như biết chúng ta đang điều tra, và cô ta chọn cách ra tay trước, biến tôi thành kẻ có tội trước khi tôi kịp vạch trần cô ta.”
“Chị định làm gì?”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn sáng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. “Tôi sẽ không phản ứng vội. Nếu tôi hoảng loạn lên tiếng thanh minh ngay bây giờ, tôi sẽ chỉ càng giống kẻ có tật giật mình. Tôi cần chờ đúng thời điểm, khi mọi bằng chứng đã đủ mạnh để công bố toàn bộ sự thật cùng một lúc, không cho cô ta cơ hội phản đòn thêm lần nữa.”
Nhưng đêm đó, khi tôi tắt đèn máy tính, tôi không giấu được cảm giác nặng nề. Ba năm sống lặng lẽ đứng sau lưng cả một tập đoàn, tôi chưa từng bị réo tên trước công chúng như một kẻ phản diện. Giờ đây, chỉ trong vài ngày, tôi từ người phụ nữ bị hắt hủi trở thành nhân vật bị cả xã hội mạng lên án.
Tôi tự hỏi, liệu công lý mà tôi đang theo đuổi có đáng để đánh đổi bằng chính danh dự của mình hay không.
Cuộc điều tra sơ bộ từ cơ quan quản lý thị trường buộc tôi phải tạm ngừng mọi hoạt động công khai liên quan đến hợp đồng với Khải Thịnh, chờ kết luận chính thức. Cổ phiếu công ty tư vấn tôi sáng lập giảm mạnh. Một vài đối tác nhỏ lặng lẽ rút khỏi các thỏa thuận hợp tác đang đàm phán.
Tôi ngồi một mình trong căn hộ, ánh đèn thành phố hắt qua cửa sổ, lần đầu tiên sau rất lâu tôi cảm thấy mặt đất dưới chân mình không còn vững chắc như tôi từng tưởng.
Tiếng chuông cửa vang lên lúc gần mười giờ tối. Tôi mở cửa, không ngạc nhiên khi thấy Khải Minh đứng đó, áo khoác còn ướt vì mưa.
“Anh không cần đến đây,” tôi nói, giọng mệt mỏi. “Bây giờ đứng cạnh tôi không có lợi gì cho anh hay công ty anh cả.”
“Tôi không đến đây vì lợi ích,” anh bước vào, không đợi tôi mời. “Tôi đến vì tôi không muốn cô ngồi một mình trong đêm nay.”
Tôi không nói gì, chỉ đứng lặng nhìn anh, cảm giác gì đó trong lòng chùng xuống, không phải vì yếu đuối, mà vì đã lâu lắm rồi không có ai chọn ở bên tôi mà không cần lý do.
“Cha tôi đã cử luật sư giỏi nhất của tập đoàn hỗ trợ cô làm việc với cơ quan quản lý,” anh nói, rót cho tôi một tách trà nóng anh tự tay pha trong bếp, quen thuộc đến ngạc nhiên. “Ông ấy tin cô. Tôi cũng tin cô. Bài viết đó đầy sơ hở, chỉ cần lật lại nguồn gốc là sẽ lộ ra ngay ai đứng sau.”
“Tôi biết ai đứng sau,” tôi nói khẽ, “nhưng biết không đủ. Tôi cần bằng chứng đủ mạnh để không ai có thể chối cãi, và tôi cần làm điều đó mà không kéo hàng nghìn nhân viên vô tội của Tô Group vào vòng xoáy sụp đổ.”
Khải Minh ngồi xuống cạnh tôi, không quá gần, đủ khoảng cách tôn trọng nhưng đủ gần để tôi cảm nhận được sự vững chãi từ anh. “Vậy thì chúng ta sẽ làm điều đó, cùng nhau. Cô không cần một mình gánh vác mọi thứ nữa, Vệ Ly.”
Lần đầu tiên kể từ ngày ký đơn ly hôn, tôi để mình khóc, không phải vì đau khổ, mà vì nhẹ nhõm, vì cuối cùng cũng có người sẵn sàng đứng cạnh tôi giữa cơn bão, không phải để lợi dụng, mà để che chắn.
