Chương 5
Một tuần sau, anh Kiệt mang đến mảnh ghép cuối cùng tôi cần.
“Chị Ly, tôi tìm ra người trả tiền cho Hoàng Phúc,” anh nói, đặt trước mặt tôi bản sao kê giao dịch ngân hàng. “Không phải Lâm Uyển Như trực tiếp trả. Tài khoản chuyển tiền đứng tên một công ty vỏ bọc, nhưng lần theo cổ đông thực sự, tôi tìm ra đó là công ty riêng của Vương Chí Cường, phó tổng giám đốc phụ trách tài chính của Tô Group.”
Tôi sững người. “Vương Chí Cường?”
“Đúng vậy,” anh Kiệt gật đầu. “Ông ta đã âm thầm rút ruột quỹ đầu tư của tập đoàn suốt hai năm qua, và cần một cuộc khủng hoảng đủ lớn để che giấu lỗ hổng tài chính đó trước kỳ kiểm toán cuối năm. Lâm Uyển Như chỉ là quân cờ ông ta thuê để tạo scandal tình cảm, khiến dư luận và cổ đông tập trung vào chuyện đời tư của Tô Mục Thần thay vì soi xét sổ sách công ty.”
Mọi thứ vỡ lẽ trong đầu tôi như một mảnh ghép cuối cùng khớp vào bức tranh. Không phải chỉ là chuyện tình cảm giữa ba người. Đây là một âm mưu tài chính có tính toán, nơi trái tim của Tô Mục Thần chỉ là công cụ để che giấu một tội ác lớn hơn nhiều.
“Vậy bài viết vu khống tôi trên diễn đàn,” tôi nói chậm rãi, “cũng là để đánh lạc hướng, khiến mọi sự chú ý đổ dồn vào tôi, thay vì vào sổ sách của Vương Chí Cường.”
“Chính xác,” anh Kiệt xác nhận. “Và kỳ kiểm toán cuối năm chỉ còn ba tuần nữa.”
Tôi đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, lòng vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng đã nhìn thấu toàn bộ sự thật, vừa nặng trĩu vì biết rằng những gì sắp xảy ra sẽ làm rung chuyển cả tập đoàn Tô từ gốc rễ.
“Chúng ta sẽ không đợi ba tuần,” tôi nói, giọng chắc nịch. “Tôi sẽ liên hệ với bà Trần ngay hôm nay. Đã đến lúc đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, trước khi Vương Chí Cường kịp tẩu tán thêm tài sản, và trước khi Lâm Uyển Như kịp dàn dựng thêm một màn kịch nào khác.”
Cuộc họp cổ đông bất thường được triệu tập chỉ ba ngày sau đó, tại chính hội trường lớn của Tô Group, nơi tôi từng ngồi ở hàng ghế cuối cùng suốt ba năm làm dâu, không ai buồn hỏi ý kiến.
Lần này, tôi ngồi ở hàng ghế đầu, với tư cách cổ đông nắm giữ mười hai phần trăm cổ phần.
Bà Trần Tú Lan đứng lên trước, giọng run nhưng kiên quyết. “Trước khi bắt đầu chương trình nghị sự, tôi muốn mời Vệ Ly, con dâu cũ của gia đình tôi, trình bày một số thông tin quan trọng liên quan đến tình hình tài chính và những sự việc gần đây của tập đoàn.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường. Tô Mục Thần ngồi ở hàng ghế lãnh đạo, gương mặt anh trắng bệch khi nhìn thấy tôi bước lên bục phát biểu, tay cầm một tập tài liệu dày.
“Kính thưa quý cổ đông,” tôi bắt đầu, giọng bình tĩnh vang khắp phòng, “trong hai tháng qua, dư luận tập trung vào một cuộc hôn nhân đổ vỡ và một vụ tai nạn thương tâm. Nhưng sự thật, đây chưa bao giờ chỉ là chuyện tình cảm.”
Tôi trình chiếu lần lượt từng bằng chứng lên màn hình lớn: đoạn camera an ninh ghi lại Lâm Uyển Như gặp gỡ Hoàng Phúc trước giờ “tai nạn”, bản sao kê giao dịch từ công ty vỏ bọc của Vương Chí Cường, và cuối cùng là báo cáo tài chính nội bộ cho thấy khoản thâm hụt hơn ba trăm tỷ đồng bị che giấu suốt hai năm.
Hội trường chìm trong im lặng nặng nề. Vương Chí Cường, ngồi ở hàng ghế ban lãnh đạo, mặt tái mét, tay run rẩy siết chặt lấy thành ghế.
“Đây là vu khống!” ông ta đứng bật dậy, giọng lạc đi. “Cô không có quyền…”
“Tôi có đầy đủ quyền, với tư cách cổ đông, và với tư cách người nắm trong tay toàn bộ hồ sơ đã được xác thực bởi đơn vị kiểm toán độc lập,” tôi nói, không chút dao động. “Và tôi cũng có bản ghi âm cuộc gọi giữa ông và Hoàng Phúc, thảo luận về việc dàn dựng vụ tai nạn để đánh lạc hướng dư luận khỏi kỳ kiểm toán cuối năm.”
Tôi bật đoạn ghi âm. Giọng nói của Vương Chí Cường vang lên rõ ràng trong hội trường, chỉ đạo chi tiết kịch bản dàn dựng.
Ông ta không còn gì để chối cãi. Bảo vệ được gọi vào ngay sau đó, dưới yêu cầu của hội đồng quản trị, để giữ ông ta lại chờ cơ quan điều tra.
Tôi quay sang nhìn Tô Mục Thần. Anh ngồi bất động, mắt nhìn tôi với một hỗn hợp cảm xúc tôi không thể gọi tên, giữa hối hận, biết ơn, và một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời.
Lâm Uyển Như bị cơ quan điều tra thẩm vấn ngay trong tuần đó. Trước những bằng chứng không thể chối cãi, cuối cùng cô ta cũng khai nhận toàn bộ sự thật: cô ta được Vương Chí Cường tiếp cận và trả một khoản tiền lớn để tiếp cận Tô Mục Thần từ nhiều năm trước, duy trì mối quan hệ mập mờ đó như một quân bài dự phòng, sẵn sàng kích hoạt bất cứ khi nào công ty cần một scandal để che mắt dư luận.
“Tôi không có lựa chọn,” cô ta nói trong biên bản thẩm vấn mà sau này tôi được luật sư cho xem, giọng điệu không còn chút yếu đuối nào. “Bảy năm trước, tôi cũng chỉ là công cụ của người khác. Tôi học được rằng, trong thế giới này, ai không biết lợi dụng người khác, sẽ bị người khác lợi dụng trước.”
Câu nói đó khiến tôi lặng người một lúc. Không phải vì thương cảm, mà vì nhận ra, đằng sau một kẻ phản diện tưởng như thuần túy xấu xa, đôi khi là cả một chuỗi những sự lợi dụng nối tiếp nhau, nơi nạn nhân của ngày hôm qua trở thành kẻ gieo rắc tổn thương cho ngày hôm sau.
Nhưng điều đó không khiến tôi tha thứ cho những gì cô ta đã làm. Một tuổi thơ hay một quá khứ bị lợi dụng không phải là giấy phép để tiếp tục lợi dụng người khác.
Tô Mục Thần tìm đến tôi vào buổi tối sau khi biết tin, đứng trước cửa căn hộ tôi, dáng vẻ tiều tụy hơn bất cứ lúc nào tôi từng thấy.
“Anh xin lỗi,” anh nói, giọng nghẹn lại. “Anh đã mù quáng suốt bao nhiêu năm, không nhận ra người vợ đứng cạnh mình mới là người thật lòng, còn người anh tưởng là tình yêu định mệnh chỉ là một màn kịch được dàn dựng để lợi dụng anh.”
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, không mời anh vào, nhưng cũng không đóng cửa ngay như lần trước.
“Tôi không trách anh vì đã yêu sai người,” tôi nói thành thật. “Ai cũng có thể bị lừa. Tôi trách anh vì suốt ba năm, anh chưa từng một lần cố gắng nhìn thấy tôi, dù tôi luôn đứng ngay trước mặt anh.”
Anh cúi đầu, không phản bác được câu nói đó.
“Anh có thể cho anh một cơ hội không?” anh hỏi, giọng khẽ đến mức gần như van nài. “Để bắt đầu lại, đúng nghĩa, không phải vì hợp đồng hay gia tộc?”
Tôi nhìn anh thật lâu, cảm giác trong lòng không còn oán giận, nhưng cũng không còn gì để bắt đầu lại.
“Anh Thần,” tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, “tôi tha thứ cho anh, thật lòng. Tôi không muốn mang theo oán hận đi hết quãng đời còn lại, và tôi tin anh cũng đã đủ đau đớn để nhận ra sai lầm của mình.”
Mắt anh sáng lên một chút hy vọng, nhưng tôi biết mình cần nói hết câu.
“Nhưng tha thứ không có nghĩa là quay lại,” tôi tiếp, “ba năm qua, tôi đã học cách sống mà không cần chờ đợi ai đó nhìn thấy giá trị của mình. Tôi không muốn quay về một mối quan hệ nơi tôi phải liên tục chứng minh mình xứng đáng được yêu. Tình yêu không nên là một cuộc thi mà tôi phải thắng.”
“Vậy còn Khải Minh?” anh hỏi, giọng có chút cay đắng nhưng không còn giận dữ. “Anh ta cho em điều mà anh không cho được sao?”
Tôi im lặng một lúc, suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời. “Khải Minh không cho tôi điều gì đặc biệt hơn anh về vật chất hay địa vị. Điều anh ấy cho tôi, là cảm giác được lựa chọn mỗi ngày, không phải vì hợp đồng, không phải vì trách nhiệm, mà vì anh ấy thật sự muốn như vậy.”
Tô Mục Thần gật đầu, chậm rãi, như đang chấp nhận một sự thật đã rõ ràng từ lâu nhưng anh chưa từng đủ can đảm nhìn thẳng vào.
“Anh sẽ không làm phiền em nữa,” anh nói, giọng đã bình tĩnh hơn. “Anh chỉ mong em hạnh phúc, dù người ở bên em không phải là anh.”
“Cảm ơn anh,” tôi nói, và lần đầu tiên, tôi thấy nhẹ lòng khi nhìn anh rời đi, không phải vì hả hê, mà vì cả hai chúng tôi cuối cùng cũng đã tìm được điểm kết thúc đúng nghĩa cho một chương đã khép lại.
Tôi đóng cửa, tựa lưng vào đó một lúc lâu, cảm nhận rõ ràng lần đầu tiên trong đời, mọi gánh nặng của quá khứ đã thật sự được đặt xuống.
