Chương 2
Tôi gặp Khải Minh vào sáng thứ Bảy, tại tầng năm mươi hai của tòa nhà Khải Thịnh, nơi kính trải dài từ sàn đến trần và thành phố nằm gọn phía dưới như một bàn cờ đang chờ người đi nước tiếp theo.
Chủ tịch Khải Thịnh, ông Khải Tuấn Phong, là người đàn ông ngoài sáu mươi nhưng ánh mắt sắc như dao. Ông không vòng vo.
“Vệ tổng,” ông nói, “tôi theo dõi công ty tư vấn của cô hai năm nay. Cô là người duy nhất tôi thấy đủ điềm tĩnh để ngồi cùng bàn với nhà họ Tô suốt ba năm mà không ai phát hiện ra cô đang nắm đằng chuôi.”
Tôi nhấp một ngụm trà. “Chủ tịch quá khen. Tôi chỉ đang bảo vệ phần của mình.”
“Đó chính xác là điều tôi cần ở một đối tác,” ông cười, “người biết bảo vệ phần của mình sẽ biết bảo vệ phần chung.”
Khải Minh ngồi cạnh cha, im lặng suốt buổi họp, chỉ ghi chép. Đến khi ông Phong ra ngoài nghe điện thoại, anh mới lên tiếng.
“Cô không hỏi tại sao tôi gọi cho cô tối hôm qua sao?”
Tôi nhìn anh. Gương mặt điềm đạm, không có vẻ toan tính thường thấy ở những người thừa kế tập đoàn. “Tôi cho là anh muốn thăm dò đối tác mới trước khi ký hợp đồng.”
“Không hẳn.” Anh đặt bút xuống. “Tôi theo dõi vụ Tô gia lâu rồi. Không phải vì công việc. Vì tôi tò mò ai có thể chịu đựng ba năm trong một cuộc hôn nhân không tình yêu mà vẫn xây dựng được cả một đế chế đứng sau lưng, không ai hay biết.”
“Anh nói như thể đó là một kỳ tích.”
“Với tôi thì đúng vậy.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, không né tránh. “Người ta gọi cô là nạn nhân trong câu chuyện của Tô Mục Thần. Nhưng tôi nghĩ cô chưa từng là nạn nhân của ai cả.”
Tôi khựng lại một giây. Đã lâu rồi không ai nhìn tôi như một con người, thay vì một quân cờ hay một cái bóng.
“Cảm ơn anh Minh,” tôi nói, giọng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ, “nhưng tôi đến đây vì hợp đồng, không phải vì lời khen.”
Anh bật cười, kiểu cười không giễu cợt. “Được. Vậy nói chuyện hợp đồng.”
Chúng tôi bàn về điều khoản, về thời hạn, về việc tách bạch tài sản để tránh mọi tranh chấp pháp lý sau này có thể vướng vào vụ ly hôn của tôi. Anh cẩn trọng đến từng dấu phẩy, không phải vì nghi ngờ tôi, mà vì anh muốn bảo vệ tôi khỏi việc bị nhà họ Tô lợi dụng kẽ hở để lật ngược thế cờ.
Tôi nhận ra, đây là lần đầu tiên trong nhiều năm, có người ngồi cùng bàn với tôi không phải để lấy đi thứ gì, mà để chắc chắn không ai lấy đi thứ gì của tôi.
Tin đồn về vụ ly hôn lan nhanh hơn tôi tưởng. Đến chiều thứ Hai, cổ phiếu tập đoàn Tô đã giảm gần tám phần trăm, và trang tin tài chính nào cũng chạy dòng tít về “người vợ giấu mặt đứng sau đối thủ cạnh tranh lớn nhất của chồng.”
Tô Mục Thần gọi cho tôi hai mươi ba cuộc gọi nhỡ trong một ngày. Tôi không nghe cuộc nào.
Nhưng tối hôm đó, khi tôi rời văn phòng mới thuê ở khu trung tâm, anh đã đứng sẵn ở bãi đỗ xe, tay chống lên cửa xe tôi như thể đó là cách duy nhất giữ anh đứng vững.
“Em làm vậy vì anh ở bên Uyển Như?” Anh hỏi, giọng vỡ ra ở cuối câu. “Anh chỉ đến bệnh viện thăm cô ấy một lần thôi mà.”
“Một lần,” tôi lặp lại, không cảm xúc. “Anh Thần, anh có biết trong ba năm qua anh gọi tên Uyển Như trong lúc ngủ bao nhiêu lần không? Tôi đếm được mười một lần. Tôi không đếm số lần anh gọi tên tôi, vì không có lần nào.”
Anh im bặt.
“Tôi không ghen với một cái tên,” tôi nói tiếp. “Tôi chỉ mệt vì phải sống trong một ngôi nhà mà tình cảm thật sự luôn thuộc về người khác, còn tôi chỉ được giao trách nhiệm.”
“Anh không có ý…”
“Tôi biết anh không có ý làm tôi tổn thương.” Tôi mở cửa xe. “Đó mới là điều đáng sợ nhất. Anh không cần cố ý. Sự thờ ơ của anh tự nó đã đủ sức nặng rồi.”
Tôi lái xe đi, để anh đứng lại một mình giữa bãi đỗ xe trống trải, ánh đèn vàng hắt lên bóng anh dài ra, cô độc.
Nhưng có một điều tôi không nói với anh: từ hôm qua, luật sư của tôi đã gửi cho tôi một tập tài liệu lạ. Hồ sơ bệnh viện của Lâm Uyển Như, vụ tai nạn khiến cô ta phải nhập viện, có một chi tiết không khớp. Camera an ninh khu vực ghi lại thời gian xảy ra va chạm sớm hơn giờ ghi trong biên bản đúng bốn mươi phút.
Bốn mươi phút đủ để chuẩn bị rất nhiều thứ.
Tôi cất tập tài liệu vào ngăn kéo, chưa vội kết luận. Nhưng bản năng của người từng đứng sau lưng cả một tập đoàn suốt ba năm mách bảo tôi rằng, câu chuyện này không đơn giản như một tai nạn giao thông.
Bà Trần Tú Lan hẹn gặp tôi ở một quán trà đạo yên tĩnh, không có người thứ ba.
Bà đến trước tôi mười lăm phút, ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, dáng vẻ của người phụ nữ từng đứng đầu một gia tộc suốt ba mươi năm nhưng giờ phải học cách cúi đầu.
“Ly,” bà mở lời, không còn giọng ra lệnh như trước, “mẹ biết ba năm qua mẹ đã không công bằng với con.”
Tôi không đáp, chỉ rót trà.
“Cổ đông đang gây áp lực,” bà nói tiếp, “họ muốn biết công ty sẽ đối phó thế nào với việc con nắm giữ mười hai phần trăm cổ phần và hợp tác với Khải Thịnh. Mẹ… mẹ đến để hỏi con có thể nhượng lại phần đó không. Mẹ sẽ trả giá gấp đôi thị trường.”
“Con không bán,” tôi nói, giọng bình thản như đang nói về thời tiết.
“Ly, con nghĩ kỹ đi. Số tiền đó đủ để con sống sung túc cả đời mà không cần dính líu gì đến họ Tô nữa.”
“Con không cần số tiền đó để sống sung túc,” tôi đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào bà. “Con giữ nó vì đó là công sức ba năm của con, và vì con muốn có tiếng nói trong tập đoàn mà con đã âm thầm gánh vác trong lúc mọi người tưởng con chỉ là cái bóng ngồi cạnh bàn ăn.”
Bà Trần im lặng rất lâu.
“Con nghĩ mẹ chưa từng biết ơn con,” bà nói, giọng nhỏ hẳn, “nhưng mẹ biết. Mẹ chỉ không nói ra vì mẹ sợ nếu nói ra, con sẽ thấy rõ mẹ đã lợi dụng con đến mức nào.”
Đó là lần đầu tiên tôi nghe bà thừa nhận điều gì đó gần với sự thật.
“Con không giữ oán với mẹ,” tôi nói, và tôi nói thật lòng. “Nhưng con cũng sẽ không quay lại làm cái ghế trống trong nhà mẹ nữa. Ghế đó, từ hôm nay, sẽ có chủ thật sự.”
Tôi đứng dậy trước bà, việc mà suốt ba năm tôi chưa từng dám làm.
Ra đến cửa, tôi ngoái lại nhìn bà một lần. Người phụ nữ từng khiến tôi run sợ mỗi bữa tối giờ ngồi đó, nhỏ bé giữa căn phòng trà đạo rộng lớn, như một bức tranh đã phai màu.
Lâm Uyển Như tìm đến văn phòng tôi vào một buổi chiều mưa, tay còn băng bó, dáng đi khập khiễng vừa đủ để gợi thương cảm.
Cô ta ngồi xuống ghế đối diện tôi mà không đợi mời, mắt đỏ hoe. “Chị Ly, em không có ý định phá vỡ hôn nhân của chị và anh Thần. Em chỉ… em chỉ không kiểm soát được tình cảm của mình.”
Tôi nhìn cô ta, im lặng quan sát. Có một điều tôi học được sau ba năm sống trong một gia đình đầy toan tính: nước mắt thật và nước mắt có tính toán, khác nhau ở tốc độ rơi. Nước mắt thật thường đến chậm, run rẩy. Nước mắt của Uyển Như rơi đều, đúng nhịp, như đã luyện tập.
“Uyển Như,” tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không chút ấm áp, “em đến đây để xin lỗi, hay để thăm dò xem tôi biết được bao nhiêu?”
Cô ta khựng lại nửa giây, đủ để tôi nhận ra mình đoán đúng.
“Em không hiểu ý chị.”
“Không sao,” tôi mỉm cười, “em không cần hiểu ngay bây giờ. Nhưng tôi khuyên em nên cẩn thận hơn với giờ giấc trong hồ sơ bệnh viện. Camera an ninh đôi khi trung thực hơn lời khai.”
Mặt Uyển Như trắng bệch trong một khoảnh khắc, trước khi cô ta lấy lại vẻ ngây thơ quen thuộc. “Chị… chị đang nói gì vậy? Em thực sự bị tai nạn mà.”
“Vậy thì em không có gì phải lo,” tôi đứng dậy, ra hiệu buổi gặp kết thúc. “Tôi chỉ tò mò thôi. Dù sao, chuyện của em với anh Thần, từ nay không còn liên quan đến tôi nữa.”
Uyển Như rời đi, dáng khập khiễng biến mất ngay khi cô ta bước qua cửa kính văn phòng, nơi tôi không còn nhìn thấy nữa nhưng camera hành lang thì có.
Tôi gọi cho luật sư riêng của mình ngay tối đó.
“Anh Kiệt, tôi cần anh điều tra sâu hơn về Lâm Uyển Như. Không chỉ vụ tai nạn này. Toàn bộ lịch sử công việc của cô ta, trước khi quen Tô Mục Thần.”
“Chị nghĩ đây không phải lần đầu?” Anh Kiệt hỏi.
“Tôi nghĩ,” tôi nhìn ra cửa sổ, nơi mưa vẫn rơi đều như nhịp nước mắt vừa nãy, “đây là một người đã diễn vai nạn nhân quá nhiều lần để còn diễn vụng về như vậy.”
