Chương 1
Ba năm.
Ba năm tôi làm dâu nhà họ Tô, tôi chưa một lần được ngồi đúng vị trí của mình tại bàn ăn tối.
Không phải vì thiếu ghế.
Mà vì mỗi lần tôi xuất hiện, mẹ chồng, bà Trần Tú Lan, sẽ nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó. Ánh mắt của người đang đếm ngược thời gian đến lúc đuổi con vật nuôi ra khỏi nhà.
Hôn nhân giữa tôi, Vệ Ly, và Tô Mục Thần là hợp đồng.
Bố tôi cần vốn. Nhà họ Tô cần hình ảnh. Tôi là mảnh ghép hoàn hảo cho một bức tranh không ai thèm treo lên tường.
Anh không yêu tôi. Tôi biết điều đó từ đêm đầu tiên, khi anh ngủ trên sofa và để lại cho tôi căn phòng trống với một câu duy nhất:
“Cô cứ tự nhiên như ở khách sạn.”
Tôi đã tự nhiên.
Tự nhiên đến mức học thuộc từng thói quen của anh, quản lý cả tập đoàn khi anh đi công tác, đứng ra dàn xếp scandal truyền thông lúc ba giờ sáng, tất cả đều đứng sau tấm màn vô hình mà anh chưa bao giờ thèm kéo ra.
Người duy nhất anh nhìn là Lâm Uyển Như.
Tình đầu của anh. Mối tình trắc trở mà cả họ Tô đều biết, đều thương, đều cho là tôi, kẻ ngoài cuộc, đã chen vào phá.
Tôi không phá gì cả.
Tôi chỉ đang ngồi đúng vị trí người ta đặt tôi vào, rồi đợi ngày người ta lấy lại chiếc ghế đó.
Hôm qua, bà Trần gọi tôi vào phòng khách.
“Uyển Như bị tai nạn. Mục Thần đang ở bệnh viện với nó.” Bà nhìn thẳng vào mắt tôi. “Ly, con có hiểu chuyện không? Thằng Thần nó khổ lắm.”
Tôi gật đầu.
“Con hiểu ạ.”
“Vậy thì…” Bà dừng lại, như đang ban ơn. “Mẹ nghĩ đã đến lúc con nên tự biết điều.”
Tôi mỉm cười.
Nụ cười đầu tiên từ thật lòng trong ba năm.
“Vâng. Con cũng nghĩ vậy.”
Điều không ai trong nhà họ Tô biết, kể cả Tô Mục Thần, là tôi đã chuẩn bị hồ sơ ly hôn từ sáu tháng trước.
Không phải vì tôi tức giận.
Mà vì tôi tỉnh.
Tỉnh từ cái đêm tôi vô tình mở nhầm laptop của anh và thấy hàng trăm tin nhắn với Lâm Uyển Như. Không có gì lăng nhục. Không có gì thô thiển. Chỉ là những dòng chữ nhẹ nhàng, ấm áp, tràn ngập thứ mà anh chưa bao giờ dành cho tôi kể cả trong giấc mơ:
“Anh nhớ em.”
“Hôm nay trời mưa, anh chỉ muốn gọi cho em thôi.”
“Anh xin lỗi vì đã để em đợi lâu như vậy.”
Tôi đóng laptop lại.
Không khóc. Không đập vỡ gì. Chỉ ngồi trong bóng tối một lúc rồi bật đèn lên, mở máy tính của mình, và bắt đầu lên kế hoạch.
Sáu tháng.
Tôi âm thầm chuyển dịch toàn bộ danh mục tài sản cá nhân mà tôi đã tích lũy qua ba năm quản trị ngầm cho nhà họ Tô, những khoản phí tư vấn, những cổ phần nhỏ đứng tên riêng, những mối quan hệ kinh doanh mà chính tôi xây dựng nhưng họ tưởng là may mắn tự đến.
Tôi còn làm thêm một việc mà đến hôm nay tôi vẫn thấy mình thật sáng suốt: ký kết hợp tác chiến lược với tập đoàn Khải Thịnh, đối thủ lớn nhất của nhà họ Tô, dưới danh nghĩa công ty tôi lập riêng từ hai năm trước.
Không ai biết Vệ Ly và Giám đốc V là một người.
Cho đến hôm nay.
Khi luật sư của tôi gõ cửa văn phòng bà Trần Tú Lan với tập hồ sơ dày bằng ba ngón tay, bên trong là đơn ly hôn đã có đủ chữ ký hợp lệ theo điều khoản hôn nhân, điều khoản mà chính luật sư nhà họ Tô soạn nhưng rõ ràng chưa đọc kỹ, tôi đang ngồi uống trà ở căn hộ mới của mình.
Nhìn ra cửa sổ.
Lần đầu tiên trong ba năm, tôi thấy mình không cần phải nhỏ đi.
Điện thoại rung.
Bà Trần.
Tôi nghe máy.
“Cô dám…” Giọng bà run. Không phải vì tức. Mà vì sợ. “Cô biết điều khoản đó có nghĩa là gì không? Cô sẽ lấy đi…”
“Mười hai phần trăm cổ phần tập đoàn,” tôi nói nhẹ, “đúng theo điều khoản bảo vệ quyền lợi bên B trong trường hợp hôn nhân kết thúc không do lỗi của bên B. Mẹ Thần đọc kỹ hộ con nhé, trang ba mươi bảy.”
Im lặng.
“Ngoài ra,” tôi tiếp, “hợp đồng với Khải Thịnh sẽ chính thức công bố vào thứ Hai. Con nghĩ nhà họ Tô nên chuẩn bị thông cáo báo chí từ bây giờ.”
Tôi cúp máy.
Tô Mục Thần đến vào buổi tối.
Anh đứng ở cửa căn hộ tôi, mặt tái, mắt đỏ, không rõ vì Lâm Uyển Như hay vì cổ phần.
Tôi mở cửa.
Không mời vào.
“Vệ Ly.” Giọng anh khàn. “Em cần bình tĩnh…”
“Anh Thần.” Tôi ngắt lời, giọng tôi phẳng như mặt hồ lúc không gió. “Ba năm qua, mỗi khi anh cần tôi bình tĩnh, tôi đã bình tĩnh. Mỗi khi anh cần tôi hiểu chuyện, tôi đã hiểu. Mỗi khi anh cần tôi nhỏ đi để người khác được lớn, tôi đã nhỏ đi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Giờ thì tôi bình tĩnh theo cách của tôi.”
Anh mở miệng.
Tôi đóng cửa.
Tiếng bước chân anh đứng im rất lâu bên kia cánh cửa.
Rồi mới dần xa.
Tôi ngồi xuống ghế, nhìn lên trần nhà, và nhận ra một điều kỳ lạ: lần đầu tiên trong ba năm, tôi không thấy đau.
Chỉ thấy nhẹ.
Nhẹ đến mức tôi gần như muốn cười.
Điện thoại rung lần nữa.
Lần này là số lạ.
Tôi nghe.
“Vệ tổng,” giọng người đàn ông ở đầu dây trầm và rõ ràng, “tôi là Khải Minh, con trai chủ tịch Khải Thịnh. Ba tôi muốn gặp cô trực tiếp để bàn về dự án tiếp theo.”
Anh dừng lại một nhịp.
“Và… riêng tôi cũng muốn gặp cô. Từ lâu rồi.”
