Chương 7

  1. Home
  2. Lâu Rồi Không Gặp, Nhi Nhi
  3. Chương 7
Prev
Next

Phiên tòa xét xử vụ kiện giữa tập đoàn Dịch Thần và Tưởng Chí Cường thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận, hàng trăm người đứng chờ bên ngoài trụ sở tòa án từ sáng sớm, phóng viên từ khắp các cơ quan báo chí lớn nhỏ chen chúc nhau để có được vị trí tốt nhất.

Diệu Nhi ngồi ở hàng ghế luật sư nguyên đơn, bộ vest đen chỉnh tề, tay siết chặt tập hồ sơ, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn để trấn tĩnh sự hồi hộp đang dâng lên trong lòng. Đây là phiên tòa quan trọng nhất trong sự nghiệp của cô, và cũng là cơ hội duy nhất để minh oan trọn vẹn cho cha của Dịch Thần.

Tưởng Chí Cường ngồi ở phía đối diện, được vây quanh bởi đội ngũ luật sư hùng hậu, vẻ mặt vẫn cố giữ sự bình thản, nhưng ánh mắt thi thoảng lộ ra sự căng thẳng khó giấu.

Phiên tòa bắt đầu với phần trình bày của bên nguyên đơn. Diệu Nhi đứng dậy, bước ra giữa phòng xử án, giọng nói vang lên rõ ràng, mạch lạc, trình bày chi tiết toàn bộ diễn biến âm mưu chiếm đoạt tài sản của Tưởng Chí Cường mười hai năm trước, kèm theo từng bằng chứng cụ thể được trình chiếu lên màn hình lớn trước hội đồng xét xử.

“Thưa quý tòa,” cô nói, giọng đanh thép, “những bằng chứng chúng tôi trình bày hôm nay không chỉ là những suy đoán hay cáo buộc vô căn cứ, mà là một chuỗi chứng cứ logic, có liên kết chặt chẽ, được xác thực bởi nhiều nguồn độc lập khác nhau, bao gồm hồ sơ ngân hàng, lời khai nhân chứng trực tiếp, và cả những tài liệu do chính bị đơn ký tên xác nhận.”

Đến lượt đội luật sư bên bị đơn phản biện, họ tập trung tấn công vào tính xác thực của bức thư tay do cha Dịch Thần để lại, cho rằng đây chỉ là lời kể một chiều, không có giá trị pháp lý ràng buộc, đồng thời cố gắng chất vấn gay gắt độ tin cậy của Lê Vũ khi anh được mời lên làm chứng.

“Ông Lê Vũ,” vị luật sư bên bị đơn hỏi, giọng sắc bén đầy công kích, “ông từng nhận tiền để cung cấp thông tin nội bộ, vậy làm sao tòa có thể tin tưởng vào lời khai của một người từng có tiền sử phản bội lòng tin như ông?”

Lê Vũ hơi run, nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, đáp lại với giọng nói tuy không lớn nhưng đầy kiên định. “Đúng là tôi đã từng sai lầm khi nhận tiền để cung cấp thông tin, vì lúc đó tôi tuyệt vọng cần tiền chữa bệnh cho con gái. Nhưng chính vì đã trải qua sai lầm đó, tôi càng hiểu rõ hơn ai hết, sự thật quan trọng như thế nào. Mọi lời khai tôi đưa ra hôm nay, đều là sự thật một trăm phần trăm, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật nếu có bất kỳ điều gì không đúng.”

Sự chân thành trong giọng nói của Lê Vũ khiến không khí trong phòng xử án dịu đi phần nào. Nhiều người tham dự phiên tòa gật gù tán đồng trước sự thẳng thắn hiếm có của nhân chứng.

Đến phần trình bày lời khai của cha Lâm Tuyết, không khí phòng xử án lại càng thêm căng thẳng. Ông đứng trước bục nhân chứng, gương mặt đầy vẻ hối hận, kể lại chi tiết toàn bộ quá trình giúp Tưởng Chí Cường che giấu dòng tiền bất minh thông qua các giao dịch phức tạp của công ty gia đình mình.

“Tôi biết mình đã sai khi tiếp tay cho những hành vi phi pháp đó.” Ông nói, giọng nghẹn ngào. “Nhưng lúc đó tôi bị Tưởng Chí Cường đe dọa sẽ hủy hoại hoàn toàn công ty gia đình tôi nếu không hợp tác. Tôi thành thật xin lỗi vì những gì mình đã gây ra, và sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm pháp lý cho hành vi của mình.”

Tưởng Chí Cường ngồi ở hàng ghế bị đơn, gương mặt tối sầm lại khi nghe từng lời khai bất lợi liên tiếp được đưa ra. Ông ta liên tục ghé tai thì thầm với đội luật sư của mình, vẻ mặt ngày càng lộ rõ sự lo lắng.

Đến cuối buổi sáng, chủ tọa phiên tòa tuyên bố tạm nghỉ trưa, phiên xét xử sẽ tiếp tục vào buổi chiều với phần thẩm vấn trực tiếp bị đơn Tưởng Chí Cường.

Trong giờ nghỉ trưa, Diệu Nhi ngồi cùng Dịch Thần tại một góc yên tĩnh của tòa án, cả hai đều không có tâm trạng ăn uống gì nhiều, chỉ nhấm nháp vài miếng bánh mì mang theo.

“Buổi sáng diễn ra khá thuận lợi.” Dịch Thần nói, ánh mắt vẫn còn chút lo lắng. “Nhưng buổi chiều mới là phần quan trọng nhất. Nếu Tưởng Chí Cường vẫn ngoan cố không chịu thừa nhận, chúng ta cần một đòn quyết định để buộc ông ta phải lộ rõ bản chất trước tòa.”

“Em có một phương án.” Diệu Nhi nói, ánh mắt kiên quyết. “Nhưng nó khá mạo hiểm, và cần sự đồng ý của anh trước khi thực hiện.”

“Nói cho anh nghe.” Dịch Thần nhìn cô, ánh mắt tin tưởng tuyệt đối.

Diệu Nhi hạ giọng, kể lại chi tiết kế hoạch của mình. Nghe xong, Dịch Thần trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu dứt khoát. “Được. Chúng ta sẽ làm theo cách của em. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện triệt để.”

Buổi chiều, phiên tòa tiếp tục với phần thẩm vấn trực tiếp Tưởng Chí Cường. Ông ta bước lên bục nhân chứng với vẻ mặt đã cố gắng lấy lại sự bình thản, nhưng đôi tay khẽ run lên khi đặt lên cuốn kinh để tuyên thệ.

“Ông Tưởng Chí Cường,” Diệu Nhi bắt đầu phần thẩm vấn, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy sức ép, “ông có thể giải thích về nguồn gốc khoản vay được cho là căn nguyên dẫn đến sự phá sản của công ty hợp tác giữa gia đình ông và gia đình họ Bạch mười hai năm trước không?”

“Đó là khoản vay hợp pháp, được thực hiện đúng theo quy trình tài chính thông thường.” Tưởng Chí Cường đáp, giọng cố giữ vẻ tự tin.

“Vậy ông có thể giải thích, tại sao nguồn tiền của khoản vay đó lại xuất phát từ chính một công ty vỏ bọc do ông kiểm soát, được thành lập chỉ một tháng trước khi khoản vay được giải ngân?” Diệu Nhi hỏi, ra hiệu cho trợ lý trình chiếu sơ đồ giao dịch tài chính chi tiết lên màn hình.

Tưởng Chí Cường im lặng một lúc, rồi đáp, giọng đã có phần lung lay. “Tôi… tôi không nhớ rõ chi tiết về việc thành lập công ty đó.”

“Vậy để tôi giúp ông nhớ lại.” Diệu Nhi nói, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng sắc bén như dao. Cô ra hiệu cho trợ lý phát một đoạn ghi âm đã được chuẩn bị sẵn.

Đoạn ghi âm vang lên trong phòng xử án im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ. Đó là cuộc trò chuyện giữa Tưởng Chí Cường và một cộng sự cũ, được ghi lại từ nhiều năm trước, trong đó ông ta công khai thảo luận về kế hoạch sử dụng công ty vỏ bọc để tạo ra khoản vay giả mạo, nhằm đẩy công ty hợp tác vào cảnh phá sản để dễ dàng thâu tóm.

“Đây là bằng chứng bất hợp pháp!” Luật sư bên bị đơn đứng bật dậy phản đối. “Đoạn ghi âm này được thu thập mà không có sự đồng ý của thân chủ tôi, không thể được sử dụng làm bằng chứng trước tòa!”

“Thưa quý tòa,” Diệu Nhi đáp lại bình tĩnh, “đoạn ghi âm này được cung cấp một cách tự nguyện bởi chính người cộng sự cũ có mặt trong cuộc trò chuyện, người hiện đã đồng ý làm nhân chứng và sẵn sàng xác nhận tính xác thực của đoạn ghi âm trước tòa. Việc một bên tham gia cuộc trò chuyện tự nguyện cung cấp bằng chứng hoàn toàn phù hợp với quy định của pháp luật hiện hành.”

Chủ tọa phiên tòa xem xét kỹ lưỡng các căn cứ pháp lý được trình bày, sau một hồi hội ý ngắn với các thẩm phán khác, quyết định chấp nhận đoạn ghi âm làm bằng chứng hợp lệ.

Gương mặt Tưởng Chí Cường lúc này đã hoàn toàn mất hết vẻ bình tĩnh ban đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán dù nhiệt độ phòng xử án khá mát mẻ. Ông ta liên tục đảo mắt nhìn quanh, như đang tìm kiếm một lối thoát không tồn tại.

“Ông Tưởng Chí Cường,” Diệu Nhi tiếp tục, giọng nói vang vọng đầy uy lực trong phòng xử án im phăng phắc, “trước những bằng chứng không thể chối cãi này, ông có còn điều gì muốn trình bày thêm với hội đồng xét xử không?”

Tưởng Chí Cường đứng lặng người hồi lâu, hai tay siết chặt vào thành bục nhân chứng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cuối cùng, ông ta buông một tiếng thở dài nặng nề, như thể toàn bộ sức lực trong người đã cạn kiệt.

“Được rồi.” Ông ta nói, giọng khàn đặc, không còn chút uy quyền nào như trước. “Tôi thừa nhận. Tất cả những gì phía nguyên đơn cáo buộc, đều là sự thật. Mười hai năm trước, tôi vì lòng tham muốn thâu tóm toàn bộ công ty hợp tác, đã dàn dựng khoản vay giả mạo, đẩy Bạch Chính Nghĩa vào cảnh phá sản, sau đó đe dọa buộc ông ấy phải nhận hết tội thay và ký vào hợp đồng chuyển nhượng cổ phần bất công.”

Cả phòng xử án lặng đi trong giây lát trước lời thú nhận công khai, rồi tiếng xì xào bàn tán rộ lên khắp nơi. Tiếng máy ảnh chụp liên hồi từ khu vực dành cho phóng viên.

Diệu Nhi đứng lặng người, cảm xúc dâng trào khó tả. Sau bao nhiêu ngày tháng nỗ lực không ngừng nghỉ, sự thật cuối cùng cũng đã được phơi bày trọn vẹn trước tòa, trước toàn thể công chúng.

Cô quay lại nhìn Dịch Thần đang ngồi ở hàng ghế phía sau, thấy anh đang nhìn cô, ánh mắt tràn ngập niềm xúc động khó tả, những giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng kiên nghị. Cuối cùng, sau mười năm đằng đẵng, danh dự của cha anh đã được minh oan trọn vẹn, ngay trước mặt tất cả mọi người.

Ba tuần sau lời thú nhận chấn động tại phiên tòa, hội đồng xét xử chính thức tuyên án. Tưởng Chí Cường bị kết tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, và cưỡng ép ký kết hợp đồng dưới sự đe dọa, phải chịu mức án nghiêm khắc theo đúng quy định pháp luật, đồng thời buộc phải bồi thường toàn bộ thiệt hại cho gia đình họ Bạch, kèm theo việc công khai xin lỗi trước công chúng.

Tập đoàn Tưởng thị, do hậu quả của vụ bê bối, buộc phải tái cơ cấu toàn diện, nhiều lãnh đạo cấp cao liên quan bị cách chức, cổ phần công ty sụt giảm nghiêm trọng. Cha của Lâm Tuyết, nhờ vào thái độ hợp tác tích cực trong suốt quá trình điều tra, được tòa án xem xét giảm nhẹ hình phạt, chỉ phải chịu án treo kèm theo khoản phạt hành chính, đồng thời buộc phải rút lui hoàn toàn khỏi vị trí điều hành công ty.

Ngay sau khi bản án được tuyên, Dịch Thần tổ chức một buổi lễ nhỏ tại chính khu tập thể Hòa Bình cũ, nơi anh và Diệu Nhi đã cùng nhau lớn lên, để tưởng nhớ cha mình và chính thức khép lại nỗi oan khuất kéo dài suốt mười hai năm qua.

Buổi lễ diễn ra giản dị, chỉ có mẹ Dịch Thần, Diệu Nhi, cùng vài người hàng xóm cũ còn nhớ đến gia đình họ. Trên bàn thờ nhỏ được lập tạm giữa sân thượng, di ảnh của Bạch Chính Nghĩa được đặt trang trọng, xung quanh là những đóa hoa mộc lan trắng muốt vừa được hái từ cây mộc lan mà Dịch Thần đã âm thầm trồng suốt ba năm qua.

“Cha ơi, con đã làm được rồi.” Dịch Thần đứng trước bàn thờ, giọng nghẹn ngào xúc động. “Con đã tìm ra sự thật, đã minh oan trọn vẹn cho cha, đã đòi lại công bằng mà cha xứng đáng được có. Cha có thể yên lòng an nghỉ rồi.”

Mẹ Dịch Thần đứng bên cạnh, nước mắt lăn dài không ngừng, nhưng trên môi lại nở một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. “Ông ấy chắc chắn đang mỉm cười nhìn xuống chúng ta từ trên đó. Cảm ơn con, và cảm ơn cả con nữa, Diệu Nhi. Nếu không có con, có lẽ sự thật này sẽ mãi mãi bị chôn vùi.”

“Cháu chỉ làm những gì cần làm thôi ạ.” Diệu Nhi đáp, giọng xúc động không kém. “Bác trai xứng đáng được minh oan, và anh Dịch Thần xứng đáng được sống một cuộc đời không còn phải mang theo gánh nặng quá khứ nữa.”

Dịch Thần quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và biết ơn sâu sắc. Anh khẽ nắm lấy tay cô, dẫn cô ra góc sân thượng, nơi cây mộc lan đang nở rộ dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ.

“Mười năm trước, anh đã không thể hoàn thành lời hứa với em ở nơi này.” Anh nói, giọng trầm ấm. “Nhưng hôm nay, anh muốn thực hiện lại lời hứa đó, một cách trọn vẹn nhất có thể.”

Diệu Nhi nhìn anh, tim đập rộn ràng, không hiểu chuyện gì sắp xảy ra. Dịch Thần chậm rãi quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh dưới ánh nắng.

“Tống Diệu Nhi,” anh nói, giọng run lên vì xúc động nhưng ánh mắt vẫn kiên định không rời khỏi cô, “mười tám tuổi, anh đã muốn nói với em rằng anh yêu em, muốn dành cả đời để bảo vệ và chăm sóc em. Số phận đã khiến chúng ta phải xa cách mười năm, nhưng tình yêu đó chưa bao giờ phai nhạt trong lòng anh. Bây giờ, khi mọi oan khuất đã được hóa giải, khi không còn gì có thể ngăn cản chúng ta nữa, anh muốn hỏi em, em có đồng ý làm vợ anh không?”

Nước mắt Diệu Nhi tuôn rơi không ngừng, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc nhất mà cô từng rơi trong đời. Cô gật đầu liên tục, giọng nghẹn ngào không thốt nên lời trong giây lát trước khi cuối cùng cũng nói được thành câu.

“Em đồng ý. Em đồng ý, Bạch Dịch Thần.”

Dịch Thần đứng dậy, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, rồi ôm chầm lấy cô trong vòng tay ấm áp. Xung quanh họ, những cánh hoa mộc lan trắng muốt khẽ rơi theo làn gió nhẹ, như đang chúc phúc cho khoảnh khắc thiêng liêng này, khoảnh khắc mà cả hai đã chờ đợi suốt mười năm đằng đẵng mới có thể chạm đến.

Mẹ Dịch Thần đứng nhìn từ xa, nước mắt hạnh phúc lăn dài, trong lòng bà thầm cảm tạ ông trời đã cho con trai mình tìm lại được hạnh phúc trọn vẹn sau bao nhiêu năm tháng khổ đau. Bức di ảnh của Bạch Chính Nghĩa trên bàn thờ nhỏ dường như cũng ánh lên một nụ cười mãn nguyện dưới ánh nắng chiều ấm áp, chứng kiến trọn vẹn khoảnh khắc hạnh phúc của người con trai mà ông hằng yêu thương và trăn trở suốt những năm tháng cuối đời.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal