Chương 8 (Hoàn)

  1. Home
  2. Lâu Rồi Không Gặp, Nhi Nhi
  3. Chương 8 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Ba tháng sau phiên tòa, cuộc sống của mọi người dần trở lại quỹ đạo bình yên, dù mỗi người đều mang theo những vết tích riêng từ cơn bão vừa đi qua.

Công ty khởi nghiệp của Diệu Nhi, sau khi vượt qua giai đoạn khủng hoảng, đã phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Với sự hỗ trợ chiến lược từ tập đoàn Dịch Thần cùng danh tiếng được củng cố sau vụ việc, công ty nhanh chóng mở rộng thị trường, thu hút thêm nhiều nhà đầu tư uy tín khác.

Diệu Nhi được đề bạt lên vị trí giám đốc pháp lý, đồng thời trở thành một trong những gương mặt luật sư trẻ được kính trọng nhất trong giới. Nhiều công ty khởi nghiệp khác tìm đến cô để xin tư vấn, coi cô như hình mẫu của sự kiên định và chính trực trong nghề luật.

Về phần Lê Vũ, sau khi con gái anh hoàn thành ca ghép tủy thành công và dần hồi phục sức khỏe, Diệu Nhi cùng ban lãnh đạo công ty đã có một cuộc họp nghiêm túc để quyết định về vị trí công việc của anh.

“Tôi biết mình không xứng đáng được tiếp tục ở lại vị trí cũ.” Lê Vũ nói trong buổi họp, giọng đầy hối hận chân thành. “Tôi sẵn sàng chấp nhận bất kỳ hình thức kỷ luật nào, kể cả việc phải rời khỏi công ty.”

“Anh đã phạm sai lầm, điều đó không thể phủ nhận.” Diệu Nhi nói, giọng nghiêm túc nhưng không thiếu sự cảm thông. “Nhưng anh cũng đã dũng cảm sửa sai, đã cung cấp những bằng chứng quan trọng giúp chúng ta lật ngược toàn bộ tình thế. Công ty quyết định giữ anh lại, nhưng sẽ chuyển anh sang vị trí chuyên viên phân tích tài chính thông thường, không còn giữ vai trò trưởng phòng như trước, và sẽ có sự giám sát chặt chẽ hơn trong thời gian tới.”

Lê Vũ cúi đầu, nước mắt lăn dài vì cảm động. “Cảm ơn công ty, cảm ơn chị Diệu Nhi. Tôi hứa sẽ làm việc chăm chỉ để chuộc lại lỗi lầm của mình.”

Đó là một sự tha thứ có chọn lọc, không phải xóa bỏ hoàn toàn hậu quả của sai lầm, mà là một cơ hội để sửa chữa, đi kèm với trách nhiệm tương xứng. Diệu Nhi tin rằng, đó mới là cách công bằng nhất để đối xử với một người đã sai nhưng thực tâm hối cải.

Về phần Lâm Tuyết, sau khi cha cô rút lui khỏi vị trí điều hành, cô đã quyết định tiếp quản một phần nhỏ của công ty gia đình, tập trung vào mảng kinh doanh minh bạch và bền vững hơn. Cô cũng chính thức hủy bỏ hôn ước cũ, bắt đầu theo đuổi một mối quan hệ mới với một kiến trúc sư trẻ tuổi mà cô quen biết trong một dự án từ thiện, người hoàn toàn không có bất kỳ toan tính lợi ích nào.

“Cảm ơn cô, vì đã cho tôi thấy rằng mình có quyền lựa chọn cuộc sống của chính mình.” Lâm Tuyết nói trong một lần gặp gỡ tình cờ với Diệu Nhi tại một sự kiện từ thiện. “Tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc và tự do như bây giờ.”

“Tôi rất mừng vì cô đã tìm được con đường của riêng mình.” Diệu Nhi mỉm cười chân thành đáp lại.

Riêng về Tưởng Chí Cường, ông ta chấp hành án tù theo đúng bản án đã tuyên, tài sản phần lớn bị tịch thu để bồi thường thiệt hại. Không ai trong gia đình họ Bạch tìm cách gặp gỡ hay tha thứ cho ông ta, bởi có những lỗi lầm quá lớn, không thể đơn giản xóa bỏ chỉ bằng một lời xin lỗi hay sự cảm thông. Công lý đã được thực thi, và đó là điều quan trọng nhất.

Cuộc sống của Diệu Nhi và Dịch Thần cũng dần bước vào một chương mới, êm đềm và hạnh phúc hơn nhiều so với những sóng gió đã qua. Họ dành nhiều thời gian bên nhau hơn, cùng nhau lên kế hoạch cho đám cưới sắp tới, cùng nhau xây dựng những ước mơ chung cho tương lai.

Một buổi tối cuối tuần, khi cả hai cùng nhau dạo bước qua khu tập thể Hòa Bình cũ, giờ đây đã được cải tạo thành một khu công viên nhỏ xanh mát theo đề xuất và tài trợ của chính Dịch Thần, Diệu Nhi bỗng dừng bước, nhìn quanh với ánh mắt đầy hoài niệm.

“Nơi đây đã thay đổi nhiều quá.” Cô nói, giọng khẽ khàng. “Nhưng những kỷ niệm của chúng ta vẫn còn nguyên vẹn, phải không anh?”

Dịch Thần khẽ nắm lấy tay cô, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía sân thượng của tòa nhà cũ vẫn còn được giữ lại như một chứng tích lịch sử của khu vực. “Đúng vậy. Và từ giờ, chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp những kỷ niệm mới, đẹp đẽ hơn nhiều so với những gì đã qua.”

Không khí chuẩn bị cho đám cưới của Diệu Nhi và Dịch Thần tràn ngập khắp căn biệt thự nhỏ mà họ vừa chuyển đến sống cùng nhau, nằm trên một ngọn đồi yên tĩnh ngoại ô thành phố, cách không xa khu tập thể Hòa Bình cũ.

“Con nghĩ sao về việc tổ chức đám cưới ngay tại sân thượng khu tập thể cũ?” Mẹ Dịch Thần đề xuất trong một buổi họp mặt gia đình nhỏ để bàn về kế hoạch đám cưới. “Đó là nơi có ý nghĩa đặc biệt với cả hai đứa, dù không gian không quá sang trọng như những địa điểm tổ chức tiệc cưới thông thường.”

Diệu Nhi và Dịch Thần nhìn nhau, cả hai đều mỉm cười đồng tình ngay lập tức. “Đó chính xác là điều chúng con đang nghĩ đến, mẹ ạ.” Dịch Thần đáp. “Không có nơi nào ý nghĩa hơn để bắt đầu chương mới trong cuộc đời chúng con, hơn chính nơi mối tình của chúng con đã bắt đầu từ thuở nhỏ.”

Những tuần tiếp theo trôi qua trong sự bận rộn nhưng tràn đầy niềm vui của việc chuẩn bị đám cưới. Diệu Nhi cùng mẹ và vài người bạn thân thiết chọn lựa từng chi tiết nhỏ, từ chiếc váy cưới đơn giản nhưng thanh lịch, đến những bó hoa mộc lan trắng sẽ được trang trí khắp không gian tổ chức lễ cưới, như một lời tri ân dành cho nơi đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện tình yêu của họ.

Trong một buổi chiều thử váy cưới, Diệu Nhi tình cờ nhận được cuộc gọi từ Lê Vũ, giọng anh đầy phấn khích. “Chị Diệu Nhi, con gái tôi hôm nay đã được xuất viện hoàn toàn rồi. Bác sĩ nói sức khỏe cháu đã ổn định, có thể trở lại trường học bình thường vào học kỳ tới.”

“Tin tuyệt vời quá.” Diệu Nhi mừng rỡ đáp lại. “Chúc mừng anh và gia đình. Cháu bé chắc chắn sẽ có một tương lai tươi sáng phía trước.”

“Tất cả là nhờ chị và chủ tịch Bạch đã cho tôi cơ hội sửa sai, đã giúp đỡ gia đình tôi trong lúc khó khăn nhất.” Lê Vũ nói, giọng nghẹn ngào xúc động. “Tôi sẽ mãi mãi biết ơn hai người.”

Cúp máy, Diệu Nhi quay sang nhìn Dịch Thần đang đứng cạnh, kể lại tin vui vừa nhận được. Anh mỉm cười ấm áp, khẽ nắm lấy tay cô. “Đó chính là ý nghĩa thực sự của công lý, không chỉ là trừng phạt kẻ sai, mà còn là cho những người biết hối cải một cơ hội để làm lại từ đầu.”

Lâm Tuyết cũng đến thăm hai người trong giai đoạn chuẩn bị đám cưới, mang theo tin vui về mối quan hệ mới của mình. “Anh ấy đã ngỏ lời cầu hôn tôi tuần trước.” Cô khoe với ánh mắt hạnh phúc rạng rỡ chưa từng thấy. “Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình đang bước vào một cuộc hôn nhân vì tình yêu thực sự, không phải vì bất kỳ toan tính lợi ích nào.”

“Tôi thực sự mừng cho cô.” Diệu Nhi ôm chầm lấy Lâm Tuyết, cả hai người phụ nữ từng ở hai bờ chiến tuyến giờ đây đã trở thành những người bạn thân thiết, cùng nhau chia sẻ những niềm vui mới trong cuộc sống.

Đêm trước ngày cưới, Diệu Nhi đứng một mình trên sân thượng khu tập thể cũ, nơi đã được trang hoàng lộng lẫy với hàng trăm bông hoa mộc lan trắng cho buổi lễ ngày mai. Cô nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn bên dưới, lòng tràn ngập cảm xúc khó tả khi nhớ lại hành trình dài đã qua.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Dịch Thần bước đến bên cạnh, khẽ choàng tay ôm lấy vai cô.

“Em đang nghĩ về mười năm trước.” Diệu Nhi đáp, tựa đầu vào vai anh. “Về đêm em đứng ở chính nơi này, chờ đợi một điều mãi không đến. Em không ngờ, cuối cùng chúng ta lại có thể đứng đây cùng nhau, chuẩn bị cho một khởi đầu mới trọn vẹn như thế này.”

Dịch Thần khẽ hôn lên tóc cô, giọng trầm ấm đầy yêu thương. “Mười năm chờ đợi, có lẽ cũng là một phần cần thiết để chúng ta trân trọng hơn những gì mình đang có ngày hôm nay. Ngày mai, chúng ta sẽ chính thức viết tiếp câu chuyện của mình, không còn bóng tối của quá khứ, chỉ còn lại ánh sáng của tương lai phía trước.”

Họ đứng lặng bên nhau dưới ánh trăng, giữa hương hoa mộc lan thoang thoảng trong gió đêm, chuẩn bị đón chào một ngày mới, một chương mới trọn vẹn và hạnh phúc trong cuộc đời cả hai.

Buổi sáng ngày cưới, ánh nắng dịu nhẹ chiếu rọi khắp sân thượng khu tập thể Hòa Bình cũ, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ của hai người, giờ đây được trang hoàng lộng lẫy với hàng trăm bông hoa mộc lan trắng muốt, tựa như một khu vườn cổ tích giữa lòng thành phố.

Diệu Nhi đứng trước gương, khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch và rạng rỡ. Mẹ cô đứng bên cạnh, chỉnh lại từng nếp gấp nhỏ trên tà váy, ánh mắt không giấu được sự xúc động và tự hào.

“Con gái mẹ đẹp quá.” Bà nói, giọng nghẹn ngào. “Mẹ chưa bao giờ nghĩ có ngày được nhìn thấy con hạnh phúc trọn vẹn như thế này.”

“Cảm ơn mẹ, vì đã luôn tin tưởng và ủng hộ con trong suốt những năm tháng khó khăn vừa qua.” Diệu Nhi ôm mẹ thật chặt, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.

Dưới sân thượng, Dịch Thần đứng chờ trong bộ vest trắng thanh lịch, dáng vẻ vẫn uy nghi như thường ngày, nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự hồi hộp và mong chờ hiếm thấy. Xung quanh anh, gia đình hai bên, cùng những người bạn thân thiết đã cùng nhau trải qua bao sóng gió, đều có mặt đông đủ để chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng này.

Khi tiếng nhạc du dương vang lên, cánh cửa dẫn lên sân thượng mở ra, Diệu Nhi xuất hiện trong ánh nắng dịu nhẹ, bước từng bước chậm rãi tiến về phía Dịch Thần, tà váy trắng khẽ bay theo làn gió nhẹ, giữa những cánh hoa mộc lan rơi lất phất xung quanh.

Dịch Thần đứng lặng người, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng cô đang tiến lại gần, trong lòng dâng trào một cảm xúc hạnh phúc khó có thể diễn tả thành lời. Đây chính là khoảnh khắc anh đã mong chờ suốt mười năm đằng đẵng, khoảnh khắc mà có lúc anh tưởng chừng sẽ không bao giờ có thể chạm đến được.

Khi Diệu Nhi bước đến bên cạnh, anh khẽ nắm lấy tay cô, giọng nói thì thầm chỉ đủ hai người nghe thấy. “Lâu rồi, chúng ta lại gặp nhau, Nhi Nhi. Lần này, anh hứa sẽ không bao giờ để em phải chờ đợi hay xa cách nữa.”

Diệu Nhi mỉm cười, ánh mắt ngấn lệ nhưng tràn đầy hạnh phúc. “Em tin anh. Từ bây giờ, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, không gì có thể chia cắt được nữa.”

Buổi lễ diễn ra trong không khí ấm áp và xúc động, với lời chúc phúc chân thành từ tất cả những người có mặt. Mẹ Dịch Thần đứng nhìn con trai mình trao nhẫn cưới cho Diệu Nhi, nước mắt hạnh phúc không ngừng rơi, trong lòng bà thầm cảm ơn số phận đã cho con trai mình một cái kết trọn vẹn sau bao năm tháng khổ đau.

Lê Vũ cùng vợ con cũng có mặt trong buổi lễ, cô con gái nhỏ giờ đây đã hoàn toàn khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng giữa những bông hoa mộc lan, tiếng cười trong trẻo của cô bé hòa lẫn vào không khí hạnh phúc chung của buổi lễ. Lâm Tuyết cũng đến dự cùng vị hôn phu mới của mình, cả hai đứng cạnh nhau, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc khi chứng kiến câu chuyện tình yêu đẹp đẽ của Diệu Nhi và Dịch Thần đi đến cái kết viên mãn.

Khi nghi lễ trao nhẫn kết thúc, Dịch Thần nhẹ nhàng nâng khăn voan, cúi xuống trao cho Diệu Nhi một nụ hôn dịu dàng nhưng đầy sâu lắng, đánh dấu chính thức cho sự khởi đầu của một chương mới trong cuộc đời cả hai. Tiếng vỗ tay và những lời chúc mừng vang lên rộn rã khắp sân thượng, hòa cùng những cánh hoa mộc lan trắng muốt bay lất phất trong làn gió nhẹ của buổi sáng mùa xuân.

Đứng giữa những người thân yêu, giữa hương hoa mộc lan thoang thoảng quen thuộc, Diệu Nhi khẽ ngước nhìn lên bầu trời trong xanh phía trên sân thượng, nơi mười năm trước cô đã từng đứng chờ đợi trong vô vọng suốt một đêm dài lạnh lẽo.

Cô mỉm cười, thì thầm trong lòng như một lời tri ân gửi đến số phận, đến những tháng ngày gian khó đã qua, đến tình yêu kiên định đã giúp cả hai vượt qua mọi sóng gió để tìm lại nhau. Mọi khổ đau, mọi oan khuất của quá khứ giờ đây đã hoàn toàn được hóa giải, chỉ còn lại phía trước là một tương lai tươi sáng, tràn ngập yêu thương và hạnh phúc trọn vẹn, đang chờ đón cả hai cùng nhau bước tới.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal