Chương 6
Ngày họp đại hội cổ đông thường niên của tập đoàn Dịch Thần cuối cùng cũng đến. Hội trường lớn chật kín cổ đông, phóng viên, và các nhà phân tích tài chính, không khí căng thẳng bao trùm ngay từ những phút đầu tiên.
Diệu Nhi ngồi ở hàng ghế dành cho cố vấn pháp lý đặc biệt, được Dịch Thần mời tham dự với tư cách luật sư hỗ trợ xử lý các vấn đề pháp lý phát sinh. Cô nhìn quanh hội trường, ánh mắt dừng lại ở một người đàn ông lớn tuổi ngồi ở hàng ghế đầu, dáng vẻ uy nghiêm với mái tóc bạc chải chuốt gọn gàng. Đó chính là Tưởng Chí Cường, người mà cô chỉ mới nhìn thấy qua những bức ảnh cũ trước đây.
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ qua các phần đầu, thông qua báo cáo tài chính thường niên, kế hoạch kinh doanh năm tới. Nhưng đến phần bầu cử và thay đổi cơ cấu hội đồng quản trị, không khí bắt đầu trở nên căng thẳng.
Một người đàn ông trung niên đại diện cho một nhóm cổ đông đứng dậy phát biểu, giọng nói đầy tự tin. “Kính thưa hội đồng, chúng tôi đại diện cho một nhóm cổ đông sở hữu hơn hai mươi phần trăm cổ phần công ty, xin đề xuất một vấn đề quan trọng cần được xem xét ngay tại cuộc họp hôm nay.”
Ông ta ra hiệu cho trợ lý phát tài liệu cho toàn bộ hội trường. “Theo hợp đồng chuyển nhượng cổ phần được ký kết mười hai năm trước giữa ông Bạch Chính Nghĩa và ông Tưởng Chí Cường, trong trường hợp khoản vay không được thanh toán đúng hạn, bên cho vay có quyền chuyển đổi thành cổ phần biểu quyết tương đương. Chúng tôi có căn cứ cho rằng điều khoản này vẫn còn hiệu lực, và yêu cầu hội đồng quản trị công nhận quyền sở hữu cổ phần bổ sung cho phía đại diện ủy quyền của gia đình họ Tưởng.”
Cả hội trường xôn xao bàn tán. Tưởng Chí Cường ngồi ở hàng ghế đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy tự mãn, ánh mắt liếc nhìn Dịch Thần với vẻ đắc thắng không giấu diếm.
Dịch Thần đứng dậy, dáng vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn không có chút hoảng loạn nào như đối phương mong đợi. “Cảm ơn ông đã nêu ra vấn đề này. Tôi xin phép mời cố vấn pháp lý của tập đoàn trình bày chi tiết về tính hợp lệ của điều khoản mà ông vừa đề cập.”
Diệu Nhi đứng dậy, bước lên bục phát biểu, tim đập nhanh nhưng ánh mắt vẫn giữ vững sự tự tin. Đây chính là khoảnh khắc quyết định mà cô đã chuẩn bị suốt những ngày qua.
“Kính thưa quý cổ đông,” cô mở đầu, giọng nói rõ ràng vang khắp hội trường, “tôi xin khẳng định, điều khoản chuyển đổi cổ phần mà vị đại diện vừa nêu, đã hoàn toàn mất hiệu lực pháp lý từ chín năm trước.”
Cô ra hiệu cho trợ lý trình chiếu tài liệu lên màn hình lớn. “Đây là biên bản xác nhận thanh toán đầy đủ khoản vay, được ký kết chỉ ba năm sau hợp đồng gốc, với đầy đủ chữ ký xác nhận của cả hai bên, bao gồm cả chữ ký của ông Tưởng Chí Cường, cùng con dấu xác nhận chính thức từ ngân hàng liên quan.”
Hình ảnh biên bản phóng to hiển thị rõ ràng trên màn hình, chữ ký của Tưởng Chí Cường hiện lên không thể chối cãi. Cả hội trường lại một lần nữa xôn xao, lần này ánh mắt của nhiều người bắt đầu chuyển sang nhìn Tưởng Chí Cường với vẻ nghi hoặc.
Gương mặt Tưởng Chí Cường thoáng biến sắc, nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đứng dậy phản bác. “Đây có thể là tài liệu giả mạo. Tôi không hề nhớ đã từng ký một biên bản như vậy.”
“Vậy thì tôi xin phép được cung cấp thêm bằng chứng.” Diệu Nhi đáp, giọng không hề nao núng. Cô ra hiệu cho trợ lý trình chiếu tiếp bức thư tay của cha Dịch Thần mà họ tìm thấy trong két sắt.
“Đây là bức thư viết tay của cố chủ tịch Bạch Chính Nghĩa, để lại trước khi qua đời, kể chi tiết toàn bộ âm mưu chiếm đoạt tài sản mà ông Tưởng Chí Cường đã thực hiện mười hai năm trước, thông qua việc dàn dựng một khoản vay giả mạo nhằm đẩy công ty hợp tác giữa hai gia đình vào cảnh phá sản, sau đó ép buộc ông Bạch Chính Nghĩa ký vào hợp đồng bất công này dưới lời đe dọa sẽ làm hại đến gia đình ông.”
Nội dung bức thư được chiếu từng đoạn lên màn hình lớn, giọng đọc trầm buồn của Diệu Nhi vang lên rõ ràng trong hội trường im phăng phắc. Nhiều cổ đông lâu năm, những người từng biết rõ cha Dịch Thần, bắt đầu xôn xao bàn tán, ánh mắt đầy phẫn nộ hướng về phía Tưởng Chí Cường.
“Đây hoàn toàn là bịa đặt, vu khống!” Tưởng Chí Cường gào lên, gương mặt đã tái mét, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu. “Một bức thư viết tay không thể là bằng chứng xác thực cho bất cứ điều gì!”
“Vậy thì mời ông giải thích về khoản tiền được chuyển từ tài khoản cá nhân của ông đến một công ty vỏ bọc, sau đó số tiền này lại được chuyển tiếp đến làm nguồn vốn cho khoản vay giả mạo được sử dụng để hãm hại công ty của cha tôi.” Dịch Thần lên tiếng, giọng lạnh lùng như băng, ra hiệu cho trợ lý trình chiếu tiếp một chuỗi sơ đồ giao dịch tài chính phức tạp mà đội ngũ điều tra của anh đã dày công truy vết suốt nhiều tháng qua.
Tưởng Chí Cường đứng chết lặng trước bục, gương mặt trắng bệch, không thể thốt ra được lời nào để phản bác trước những bằng chứng rành rành trước mắt hàng trăm cổ đông và phóng viên có mặt tại hội trường.
Sự im lặng của Tưởng Chí Cường trước bục phát biểu kéo dài đến mức ngột ngạt. Cả hội trường dán mắt vào ông ta, chờ đợi một lời giải thích mà mãi không thấy xuất hiện.
“Ông Tưởng Chí Cường,” chủ tọa cuộc họp lên tiếng, giọng nghiêm nghị, “với những bằng chứng vừa được trình bày, hội đồng quản trị buộc phải tạm hoãn xem xét đề xuất chuyển đổi cổ phần của ông, đồng thời sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ này cho cơ quan điều tra có thẩm quyền để làm rõ.”
“Các người không có quyền!” Tưởng Chí Cường cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, nhưng đã mất hẳn vẻ uy nghiêm ban đầu, thay vào đó là sự hoảng loạn không giấu nổi. “Đây chỉ là âm mưu của Bạch Dịch Thần nhằm hãm hại danh dự gia tộc họ Tưởng chúng tôi!”
“Danh dự sao?” Dịch Thần cười lạnh, ánh mắt sắc như dao cắt thẳng vào đối phương. “Ông Tưởng, chính ông mới là người đã cướp đi danh dự và cả mạng sống của cha tôi. Ông đã đẩy một gia đình lương thiện vào cảnh phải sống chui lủi suốt mười năm trời, chỉ vì lòng tham vô đáy của ông.”
Anh bước tới gần hơn, giọng nói vang vọng khắp hội trường im lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở. “Cha tôi mang theo nỗi oan ức đó cho đến tận khi nhắm mắt xuôi tay, không một lần được sống thanh thản. Hôm nay, tôi đứng đây, không chỉ để bảo vệ tập đoàn khỏi âm mưu chiếm đoạt trắng trợn của ông, mà còn để đòi lại công bằng, đòi lại danh dự mà cha tôi xứng đáng được có.”
Tưởng Chí Cường lùi lại một bước, gương mặt đã hoàn toàn mất đi vẻ tự tin ban đầu. Ánh mắt ông ta đảo quanh hội trường, tìm kiếm sự ủng hộ từ những người từng là đồng minh, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt xa lánh, dò xét đầy nghi ngờ.
“Tôi… tôi sẽ không để yên chuyện này.” Ông ta lắp bắp, cố gắng giữ lại chút thể diện cuối cùng. “Tôi sẽ thuê luật sư giỏi nhất, sẽ chứng minh những cáo buộc này hoàn toàn vô căn cứ.”
“Ông có toàn quyền làm vậy.” Diệu Nhi lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Đó chính xác là những gì pháp luật quy định, mọi công dân đều có quyền tự bào chữa trước tòa. Nhưng tôi tin rằng, với đầy đủ bằng chứng chúng tôi đã thu thập được, cùng với sự vào cuộc của cơ quan điều tra, sự thật cuối cùng cũng sẽ được phơi bày trước ánh sáng công lý.”
Cuộc họp cổ đông kết thúc trong sự hỗn loạn có kiểm soát, các phóng viên nhanh chóng túa ra ngoài để kịp đưa tin về vụ việc chấn động vừa xảy ra. Tưởng Chí Cường rời khỏi hội trường trong sự im lặng nặng nề, không còn dáng vẻ uy quyền như lúc bước vào.
Ngay tối hôm đó, cơ quan cảnh sát điều tra kinh tế chính thức vào cuộc, dựa trên đơn tố cáo chính thức mà Dịch Thần và Diệu Nhi đã chuẩn bị sẵn từ trước. Toàn bộ tài sản và tài khoản liên quan đến các công ty vỏ bọc của Tưởng Chí Cường bị phong tỏa để phục vụ điều tra.
Diệu Nhi và Dịch Thần ngồi trong văn phòng riêng, cả hai đều kiệt sức sau một ngày dài căng thẳng, nhưng trong lòng lại tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có suốt nhiều tuần qua.
“Cuối cùng cũng đến ngày này.” Dịch Thần nói, giọng khẽ khàng, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm. “Mười năm chờ đợi, cuối cùng cũng sắp có được câu trả lời.”
“Cha anh chắc chắn đang mỉm cười ở trên đó.” Diệu Nhi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, giọng ấm áp. “Anh đã làm được điều mà ông ấy trăn trối lại, đã minh oan được cho ông, dù có muộn màng.”
Dịch Thần quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và biết ơn. “Nếu không có em, anh không chắc mình có thể đi đến ngày hôm nay. Em không chỉ giúp anh tìm lại công bằng cho cha, mà còn cho anh một lý do để tiếp tục hy vọng vào một cuộc sống hạnh phúc phía trước.”
Họ ôm nhau trong im lặng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa cơn bão vừa đi qua. Nhưng cả hai đều hiểu rằng, đây mới chỉ là chiến thắng bước đầu. Con đường phía trước, để đưa toàn bộ âm mưu của Tưởng Chí Cường ra ánh sáng công lý một cách trọn vẹn, vẫn còn rất dài và đầy chông gai.
Đúng lúc đó, điện thoại Diệu Nhi rung lên một tin nhắn bất ngờ từ một số lạ. Cô mở ra xem, cả người sững lại khi đọc nội dung bên trong.
“Tôi có bằng chứng quan trọng có thể giúp hai người kết thúc mọi chuyện triệt để. Ngày mai, mười giờ sáng, quán cà phê góc đường Nguyễn Huệ. Đến một mình. Lâm Tuyết.”
Sáng hôm sau, dù Dịch Thần không mấy yên tâm, Diệu Nhi vẫn quyết định đến gặp Lâm Tuyết một mình như lời nhắn, chỉ để đội an ninh của Dịch Thần âm thầm theo dõi từ xa để đảm bảo an toàn.
Lâm Tuyết đã ngồi sẵn ở quán cà phê từ trước, vẻ mặt căng thẳng khác hẳn thái độ kiêu kỳ thường ngày. Trước mặt cô là một chiếc cặp tài liệu dày cộp.
“Cảm ơn cô đã đến.” Lâm Tuyết nói khi Diệu Nhi ngồi xuống, giọng có chút run rẩy. “Tôi biết chuyện này rất mạo hiểm đối với tôi, nhưng tôi không thể tiếp tục im lặng được nữa.”
“Cô muốn nói gì?” Diệu Nhi hỏi, ánh mắt thận trọng nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự.
Lâm Tuyết đẩy chiếc cặp tài liệu về phía cô, giọng nói trở nên nghiêm túc. “Sau khi biết tin về cuộc họp cổ đông hôm qua, cha tôi vô cùng hoảng loạn. Ông ấy gọi điện liên tục cho Tưởng Chí Cường, tôi tình cờ nghe được một phần cuộc trò chuyện. Hóa ra, cha tôi cũng có dính líu sâu vào âm mưu năm xưa, tuy không phải là người chủ mưu, nhưng đã tiếp tay giúp Tưởng Chí Cường che giấu dòng tiền bất minh thông qua công ty của gia đình tôi.”
Diệu Nhi mở cặp tài liệu, bên trong là hàng loạt hóa đơn, sao kê ngân hàng, và những bức email được in ra, ghi lại chi tiết các giao dịch tài chính đáng ngờ giữa công ty của gia đình họ Lâm và mạng lưới công ty vỏ bọc của Tưởng Chí Cường.
“Sao cô lại đưa những tài liệu này cho tôi?” Diệu Nhi ngẩng lên hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên. “Đây có thể sẽ khiến cha cô cũng phải chịu trách nhiệm pháp lý.”
Lâm Tuyết cúi đầu, ánh mắt phức tạp. “Tôi biết. Nhưng tôi không thể tiếp tục sống trong dối trá được nữa. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn phải sống theo những gì cha mẹ sắp đặt, từ chuyện học hành, công việc, cho đến cả hôn nhân. Tôi chưa bao giờ được tự quyết định cuộc đời mình.”
Cô ngẩng lên, ánh mắt kiên định hiếm thấy. “Cuộc trò chuyện của cô với tôi hôm trước, về việc tôi có quyền lựa chọn cuộc đời mình, đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi không muốn tiếp tục là con rối trong tay cha mình nữa. Tôi muốn tự mình chịu trách nhiệm cho những quyết định của bản thân, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với hậu quả từ những sai lầm của gia đình.”
Diệu Nhi nhìn Lâm Tuyết với ánh mắt cảm thông sâu sắc. “Quyết định này chắc chắn không dễ dàng gì với cô. Tôi thực sự khâm phục sự dũng cảm của cô.”
“Tôi có một điều kiện.” Lâm Tuyết nói, giọng nghiêm túc. “Tôi mong rằng, khi vụ việc được đưa ra ánh sáng, cha tôi sẽ được xem xét khoan hồng nếu ông ấy chịu hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra. Ông ấy chỉ là người bị Tưởng Chí Cường lôi kéo, không phải chủ mưu chính trong toàn bộ âm mưu này.”
“Tôi không có quyền quyết định việc đó,” Diệu Nhi đáp thành thật, “nhưng tôi hứa sẽ trình bày đầy đủ mức độ hợp tác và vai trò thực sự của cha cô với cơ quan chức năng. Pháp luật luôn có sự khoan hồng nhất định cho những ai thành khẩn hợp tác và ăn năn hối lỗi.”
Lâm Tuyết gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời đó. Cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi, nhưng lại dừng bước, quay sang nhìn Diệu Nhi với ánh mắt phức tạp khó tả.
“Tôi từng ghen tị với cô rất nhiều.” Cô nói, giọng nhỏ dần. “Cô có được tình yêu chân thành từ Dịch Thần, thứ mà tôi chưa từng có được từ bất kỳ ai suốt bao năm qua chỉ toàn những cuộc hôn nhân sắp đặt vì lợi ích. Nhưng giờ tôi nhận ra, có lẽ tôi ghen tị không phải vì con người anh ấy, mà vì cô có đủ can đảm để sống thật với cảm xúc của chính mình. Điều đó, tôi chưa bao giờ dám làm.”
“Từ bây giờ, cô hoàn toàn có thể bắt đầu.” Diệu Nhi mỉm cười, ánh mắt chân thành. “Không bao giờ là quá muộn để sống thật với chính mình.”
Lâm Tuyết khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi thoáng qua trên môi trước khi cô rời khỏi quán cà phê, bước đi với dáng vẻ tự tin hơn hẳn so với khi bước vào.
Diệu Nhi cầm chặt tập tài liệu quan trọng trong tay, lập tức gọi điện báo cho Dịch Thần. Giọng cô đầy phấn khích khi thuật lại toàn bộ cuộc gặp gỡ bất ngờ vừa rồi.
“Với những bằng chứng này,” Dịch Thần nói qua điện thoại, giọng cũng không giấu được sự hưng phấn, “chúng ta đã có đủ cơ sở vững chắc để chính thức khởi kiện Tưởng Chí Cường ra tòa, đòi lại công bằng trọn vẹn cho cha anh, đồng thời chấm dứt hoàn toàn mọi âm mưu thao túng công ty của cả hai chúng ta.”
“Vậy bước tiếp theo là gì?” Diệu Nhi hỏi.
“Chuẩn bị hồ sơ khởi kiện đầy đủ, và chuẩn bị tinh thần cho một phiên tòa sẽ thu hút sự chú ý của cả giới truyền thông.” Dịch Thần đáp, giọng kiên quyết. “Đây sẽ là trận chiến pháp lý cuối cùng, và chúng ta sẽ không cho phép mình thất bại.”
Một tuần sau cuộc gặp gỡ với Lâm Tuyết, đơn khởi kiện chính thức được Diệu Nhi cùng đội ngũ pháp lý của tập đoàn Dịch Thần nộp lên tòa án kinh tế, cáo buộc Tưởng Chí Cường về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, và cưỡng ép ký kết hợp đồng dưới sự đe dọa, xảy ra từ mười hai năm trước.
Tin tức về vụ kiện nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của giới truyền thông và cộng đồng kinh doanh. Cổ phiếu của tập đoàn Tưởng thị lao dốc không phanh ngay khi thông tin được công bố, nhiều đối tác kinh doanh lâu năm bắt đầu rút lui, e ngại liên lụy đến bê bối đang dần bị phanh phui.
Trong khi đó, Tưởng Chí Cường không hề tỏ ra nao núng, thuê hẳn một đội ngũ luật sư danh tiếng bậc nhất thành phố để đối phó với vụ kiện, đồng thời tổ chức một cuộc họp báo phản pháo, khẳng định mình hoàn toàn vô tội và đang là nạn nhân của một âm mưu bôi nhọ có tổ chức từ phía đối thủ cạnh tranh.
“Ông ta vẫn còn rất nhiều nguồn lực để chống trả.” Dịch Thần nói trong buổi họp chuẩn bị hồ sơ tại văn phòng, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chúng ta không thể chủ quan, phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi tình huống có thể xảy ra tại phiên tòa.”
Diệu Nhi gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào chồng hồ sơ trước mặt. “Điều quan trọng nhất bây giờ là bảo vệ được các nhân chứng chủ chốt, đặc biệt là anh Lê Vũ. Phía bên kia chắc chắn sẽ tìm mọi cách để làm mất uy tín lời khai của anh ấy trước tòa, thậm chí có thể sẽ tìm cách gây áp lực một lần nữa.”
Đúng như dự đoán, chỉ vài ngày sau, Lê Vũ báo cáo rằng có người lạ mặt liên tục theo dõi nhà anh, đồng thời anh nhận được một cuộc gọi nặc danh đề nghị một khoản tiền lớn để anh rút lại toàn bộ lời khai trước ngày ra tòa.
“Tôi đã từ chối thẳng thừng.” Lê Vũ nói với Diệu Nhi qua điện thoại, giọng đã cứng rắn hơn nhiều so với trước đây. “Tôi đã ghi âm lại toàn bộ cuộc gọi đó, sẽ giao nộp cho phía luật sư để làm bằng chứng bổ sung về hành vi cản trở công lý của họ.”
“Cảm ơn anh đã kiên định.” Diệu Nhi nói, giọng đầy cảm kích. “Chúng tôi sẽ cho người bảo vệ an toàn cho gia đình anh suốt thời gian diễn ra phiên tòa.”
Song song với việc bảo vệ nhân chứng, Diệu Nhi cùng đội ngũ luật sư dành trọn thời gian để củng cố từng mắt xích trong chuỗi bằng chứng, đảm bảo không có bất kỳ kẽ hở nào có thể bị đội luật sư đối phương khai thác.
Cha của Lâm Tuyết, sau nhiều ngày đấu tranh tâm lý, cuối cùng cũng quyết định hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra, cung cấp lời khai chi tiết về vai trò của mình trong việc giúp Tưởng Chí Cường che giấu dòng tiền bất minh, đổi lại một phần khoan hồng theo quy định của pháp luật.
“Lời khai của cha Lâm Tuyết sẽ là một trong những bằng chứng quan trọng nhất.” Vị luật sư trưởng của tập đoàn nhận định trong buổi họp chuẩn bị cuối cùng trước phiên tòa. “Ông ấy là người trực tiếp tham gia vào một phần của âm mưu, lời khai từ chính người trong cuộc sẽ có sức nặng rất lớn trước hội đồng xét xử.”
Đêm trước ngày phiên tòa chính thức diễn ra, Diệu Nhi và Dịch Thần ngồi lại với nhau trong văn phòng, rà soát lần cuối toàn bộ chiến lược biện hộ. Cả hai đều thấm mệt sau nhiều tuần làm việc không ngừng nghỉ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên quyết tâm không gì lay chuyển được.
“Ngày mai sẽ là một ngày dài.” Dịch Thần nói, khẽ nắm lấy tay cô. “Nhưng dù kết quả thế nào, anh cũng muốn em biết, chỉ riêng việc đi đến được ngày hôm nay, đã là một chiến thắng lớn đối với anh rồi.”
“Chúng ta sẽ thắng.” Diệu Nhi nói, giọng kiên định. “Sự thật và công lý luôn đứng về phía chúng ta. Chỉ cần chúng ta trình bày đầy đủ và thuyết phục, hội đồng xét xử sẽ nhìn ra bản chất thật sự của vụ việc.”
Dịch Thần khẽ hôn lên trán cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tin tưởng. “Bất kể ngày mai có chuyện gì xảy ra, anh vẫn luôn ở bên em, cùng em đi đến cùng con đường này.”
Ngoài cửa sổ văn phòng, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh trong đêm, như đang âm thầm chứng kiến cho quyết tâm của hai con người đang chuẩn bị bước vào trận chiến pháp lý quan trọng nhất cuộc đời họ.
