Chương 3
Sáng thứ hai, Diệu Nhi đến công ty sớm hơn thường lệ, lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc sau bữa tối tiết lộ sự thật tối hôm trước. Vừa bước vào văn phòng, cô đã thấy không khí có gì đó bất thường. Đồng nghiệp túm tụm bàn tán, ánh mắt liếc nhìn cô đầy vẻ dò xét.
“Chuyện gì vậy?” Cô hỏi Tiểu Lệ đang đứng gần cửa, vẻ mặt lo lắng không giấu nổi.
“Chị… chị vào phòng giám đốc điều hành trước đi.” Tiểu Lệ ấp úng, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. “Có chuyện xảy ra rồi.”
Diệu Nhi bước vào phòng giám đốc điều hành với một linh cảm chẳng lành. Ông Trần, giám đốc điều hành công ty, ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt nặng nề, trước mặt là một tập tài liệu in sẵn.
“Diệu Nhi, ngồi xuống đi.” Ông Trần chỉ vào ghế đối diện, giọng nói mệt mỏi. “Sáng nay tôi nhận được một bức thư nặc danh, kèm theo những tài liệu này.”
Ông đẩy tập tài liệu về phía cô. Diệu Nhi mở ra, tay run lên khi nhìn thấy nội dung bên trong. Đó là những bản sao chép các cuộc trò chuyện riêng tư giữa cô và Dịch Thần trong hai ngày làm việc trực tiếp, bị cắt ghép và chú thích theo hướng ám chỉ rằng cô đã dùng mối quan hệ cá nhân để đổi lấy khoản đầu tư cho công ty.
“Đây là bịa đặt.” Diệu Nhi ngẩng lên, giọng cứng rắn. “Toàn bộ nội dung này đã bị cắt xén, bóp méo hoàn toàn so với sự thật. Chúng tôi chỉ bàn về công việc, về phương án tái cấu trúc tài chính.”
“Tôi biết cô là người có nguyên tắc.” Ông Trần thở dài, ánh mắt vẫn đầy lo lắng. “Nhưng vấn đề là, những tài liệu này đã được gửi đồng thời cho cả hội đồng quản trị lẫn một số tờ báo tài chính. Nếu không xử lý kịp thời, uy tín của cô, và cả công ty, sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”
Diệu Nhi siết chặt tập tài liệu trong tay, đầu óc quay cuồng. Đây chính là điều Dịch Thần đã cảnh báo cô tối qua. Gia đình họ Tưởng đã ra tay, và đòn đầu tiên nhắm thẳng vào danh dự nghề nghiệp của cô, thứ cô đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua.
“Tôi sẽ xử lý chuyện này.” Cô đứng dậy, giọng kiên quyết dù trong lòng đang dậy sóng. “Xin ông cho tôi thời gian để tìm ra nguồn gốc của những tài liệu bị cắt ghép này.”
Ra khỏi phòng giám đốc điều hành, Diệu Nhi lập tức gọi điện cho Dịch Thần. Chỉ sau hai hồi chuông, anh đã bắt máy, giọng nói gấp gáp khác thường.
“Anh cũng vừa nhận được thông tin.” Dịch Thần nói trước khi cô kịp mở lời. “Phía công ty anh cũng nhận được bản sao tương tự. Em đang ở đâu? Đừng phát ngôn gì với báo chí trước khi anh đến.”
Nửa tiếng sau, Dịch Thần xuất hiện tại công ty của Diệu Nhi, dáng vẻ nghiêm trọng khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh đưa cô vào phòng họp riêng, đóng cửa lại, rồi mở laptop, cho cô xem một loạt dữ liệu đã được đội ngũ an ninh mạng của anh truy vết trong đêm.
“Những đoạn ghi âm và tin nhắn này bị lấy từ hệ thống máy chủ nội bộ công ty của em.” Anh chỉ vào màn hình, giọng nghiêm trọng. “Có nghĩa là, kẻ đứng sau chuyện này có nội gián ngay trong công ty em, hoặc đã xâm nhập được vào hệ thống bảo mật.”
“Nội gián?” Diệu Nhi bàng hoàng. “Ai có thể làm chuyện này? Công ty tôi chỉ có vài chục nhân viên, tất cả đều gắn bó nhiều năm.”
“Đó chính xác là điều anh lo lắng.” Dịch Thần nhíu mày, ánh mắt tối sầm. “Người của họ Tưởng luôn hoạt động âm thầm, cài cắm người vào những vị trí quan trọng từ rất lâu trước khi ra tay. Có thể là một nhân viên bình thường, đã bị mua chuộc hoặc uy hiếp mà em không hề hay biết.”
Diệu Nhi ngồi thụp xuống ghế, cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn quanh, nghĩ đến từng gương mặt đồng nghiệp quen thuộc, tự hỏi ai trong số họ có thể là kẻ phản bội.
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Cô hỏi, giọng đã bình tĩnh trở lại, dù trong lòng vẫn còn hoang mang.
“Trước mắt, anh sẽ cho người của mình phối hợp với đội an ninh mạng công ty em, dò tìm nguồn rò rỉ.” Dịch Thần đáp, giọng quả quyết. “Còn về phía dư luận, anh đã cho người liên hệ với các tờ báo nhận được tài liệu, yêu cầu gỡ bỏ với lý do vi phạm quyền riêng tư cá nhân. Nhưng chuyện này chỉ là giải pháp tạm thời. Về lâu dài, chúng ta cần tìm ra và loại bỏ tận gốc kẻ đứng sau.”
“Là Tưởng thị?” Diệu Nhi hỏi thẳng, ánh mắt kiên định. “Anh chắc chắn chứ?”
“Anh chắc chắn.” Dịch Thần gật đầu, giọng lạnh lùng đầy quyết tâm. “Chỉ có họ mới có động cơ, và chỉ có họ mới có đủ khả năng để làm chuyện này một cách tinh vi như vậy.”
Đúng lúc đó, cửa phòng họp bật mở. Ông Trần bước vào, vẻ mặt căng thẳng hơn lúc trước. “Diệu Nhi, có chuyện nghiêm trọng hơn nữa. Ủy ban giám sát tài chính vừa gọi điện, thông báo sẽ tiến hành điều tra công ty chúng ta vì nghi ngờ có hành vi trục lợi trong thương vụ đầu tư vừa rồi.”
Diệu Nhi đứng bật dậy, mặt tái mét. “Cái gì? Dựa trên cơ sở nào?”
“Dựa trên đơn tố cáo nặc danh, kèm theo những tài liệu tương tự như những gì cô vừa xem.” Ông Trần thở dài nặng nề. “Họ đang muốn hủy hoại công ty chúng ta từ trong ra ngoài.”
Diệu Nhi quay sang nhìn Dịch Thần, trong mắt cô là sự hoang mang lẫn phẫn nộ. “Họ sẽ tấn công đến bao giờ mới dừng lại?”
Dịch Thần siết chặt nắm tay, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Cho đến khi họ đạt được mục đích, hoặc cho đến khi chúng ta khiến họ phải trả giá.” Anh nhìn cô, giọng nói bỗng dịu lại. “Nhi Nhi, tin anh. Lần này anh sẽ không để em phải một mình đối mặt với mọi chuyện nữa.”
Diệu Nhi nhìn vào mắt anh, thấy trong đó một sự kiên định không gì lay chuyển được. Cô gật đầu, nắm chặt tay lại. Dù phía trước là bao nhiêu sóng gió, cô cũng sẽ không lùi bước, không phải bây giờ, khi cô đã biết được sự thật, khi cô đã tìm lại được người mình yêu thương.
Nhưng cô không hề biết rằng, kẻ nội gián mà Dịch Thần nhắc đến, lại là người mà cô tin tưởng nhất, người vẫn luôn ở bên cạnh cô mỗi ngày, mà cô chưa bao giờ mảy may nghi ngờ.
Suốt một tuần sau đó, công ty Diệu Nhi chìm trong bầu không khí căng thẳng chưa từng có. Đội ngũ an ninh mạng của Dịch Thần làm việc ngày đêm, cuối cùng cũng lần ra được dấu vết của nguồn rò rỉ thông tin.
“Đây là kết quả điều tra.” Trưởng nhóm an ninh mạng đưa báo cáo cho Dịch Thần và Diệu Nhi trong phòng họp kín, giọng nghiêm trọng. “Dữ liệu bị trích xuất từ một tài khoản nội bộ, đăng nhập vào lúc mười một giờ đêm, ba ngày trước buổi đàm phán đầu tiên.”
Diệu Nhi cầm lấy báo cáo, tay run lên khi nhìn thấy tên tài khoản được in rõ ràng trên giấy. Lê Vũ, trưởng phòng tài chính, người đã làm việc tại công ty gần năm năm, người từng cùng cô thức trắng đêm để hoàn thành báo cáo quý, người cô luôn coi như đồng nghiệp thân thiết.
“Không thể nào.” Cô lẩm bẩm, không thể tin vào mắt mình. “Anh Vũ sao có thể làm chuyện này?”
“Chuyện gì cũng có thể xảy ra khi tiền bạc đủ lớn.” Dịch Thần đáp, giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt lại có chút thương xót khi nhìn vẻ mặt đau khổ của cô. “Anh đã cho người điều tra tài khoản ngân hàng của anh ta. Ba tuần trước, có một khoản tiền lớn bất thường được chuyển vào, nguồn gốc từ một công ty vỏ bọc có liên hệ với tập đoàn Tưởng thị.”
Diệu Nhi nhắm mắt lại, cảm giác như bị phản bội đau đớn hơn cả những gì cô tưởng tượng. Cô đã tin tưởng Lê Vũ, đã coi anh ta như người đồng hành đáng tin cậy trong công việc suốt bao năm qua.
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Cô hỏi, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh cần thiết. “Báo cảnh sát? Sa thải anh ta ngay lập tức?”
“Chưa vội.” Dịch Thần lắc đầu, ánh mắt tính toán sắc bén. “Nếu ra tay ngay bây giờ, chúng ta sẽ đánh động, khiến Tưởng thị rút lui và tìm cách khác tinh vi hơn. Anh muốn dùng chính Lê Vũ để lần ra manh mối sâu hơn, tìm hiểu xem họ còn cài cắm ai khác, và quan trọng nhất, tìm ra bằng chứng liên kết trực tiếp giữa Lê Vũ và gia đình họ Tưởng.”
“Ý anh là, dùng anh ta làm mồi nhử?” Diệu Nhi hỏi, không giấu được sự do dự.
“Đúng vậy.” Dịch Thần gật đầu. “Nhưng em không cần phải trực tiếp ra mặt. Để đội ngũ của anh xử lý phần này. Em chỉ cần tiếp tục làm việc như bình thường, đừng để lộ bất cứ điều gì khác thường trước mặt Lê Vũ.”
Diệu Nhi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu. Diễn kịch với một người mà cô từng tin tưởng, giả vờ như không biết gì trước mặt kẻ đã phản bội mình, đó là một thử thách không hề dễ dàng.
Những ngày tiếp theo, Diệu Nhi buộc mình phải đối xử bình thường với Lê Vũ, dù mỗi lần nhìn thấy anh ta, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác cay đắng khó tả. Cô để ý thấy Lê Vũ dạo này có vẻ bồn chồn bất an, thường xuyên ra ngoài nghe điện thoại một mình, ánh mắt lấm lét không dám nhìn thẳng vào cô như trước.
Một buổi tối muộn, khi văn phòng đã vắng người, Diệu Nhi tình cờ đi ngang qua phòng làm việc của Lê Vũ, nghe thấy giọng nói gấp gáp của anh ta vọng ra từ bên trong, đang nói chuyện điện thoại.
“Tôi đã làm đúng như yêu cầu rồi. Các người còn muốn gì nữa?” Giọng Lê Vũ run rẩy, đầy vẻ hoảng loạn. “Tôi không thể tiếp tục nữa, cô ấy bắt đầu nghi ngờ rồi…”
Diệu Nhi đứng nép sau bức tường, tim đập thình thịch, cố gắng nghe rõ hơn từng câu chữ.
“Con gái tôi đang nằm viện, các người biết rõ tôi cần tiền đến mức nào mà. Nhưng tôi không muốn hại Diệu Nhi, cô ấy đối xử tốt với tôi…” Giọng Lê Vũ nghẹn lại, như đang khóc. “Được rồi, được rồi, tôi sẽ làm tiếp. Nhưng đây là lần cuối cùng, sau đó các người phải để tôi yên.”
Diệu Nhi đứng lặng người, trái tim vừa đau xót vừa phức tạp. Hóa ra Lê Vũ không hoàn toàn là kẻ xấu tự nguyện, mà là một người cha đang bị dồn vào đường cùng, bị gia đình họ Tưởng lợi dụng nỗi tuyệt vọng để uy hiếp.
Cô lặng lẽ rời đi trước khi bị phát hiện, lòng nặng trĩu suy nghĩ. Ngay khi về đến nhà, cô gọi điện ngay cho Dịch Thần, kể lại toàn bộ những gì mình vừa nghe được.
“Con gái anh ta đang nằm viện vì bệnh gì?” Dịch Thần hỏi, giọng trầm ngâm sau khi nghe xong câu chuyện.
“Tôi không rõ, nhưng chắc chắn là bệnh nặng, cần rất nhiều tiền chữa trị.” Diệu Nhi đáp, giọng vẫn còn xúc động. “Dịch Thần, anh ta không phải người xấu, anh ta chỉ đang tuyệt vọng vì con mình. Chúng ta có thể giúp anh ta không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, Dịch Thần lên tiếng, giọng đã có phần mềm mỏng hơn. “Được. Anh sẽ cho người điều tra tình hình bệnh viện của con anh ta, âm thầm hỗ trợ chi phí điều trị. Nhưng đổi lại, anh ta phải hợp tác hoàn toàn với chúng ta, cung cấp mọi bằng chứng liên quan đến gia đình họ Tưởng.”
“Cảm ơn anh.” Diệu Nhi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Người đàn ông lạnh lùng quyền uy trước mặt người ngoài, hóa ra vẫn giữ được một trái tim nhân hậu như cậu bé Thần ca ca năm nào.
“Đừng cảm ơn vội.” Dịch Thần đáp, giọng trở lại nghiêm túc. “Việc này vẫn còn rất nguy hiểm. Một khi họ Tưởng phát hiện Lê Vũ phản bội họ, tính mạng anh ta và gia đình có thể gặp nguy hiểm thực sự. Chúng ta phải hành động thật cẩn thận và nhanh chóng.”
Diệu Nhi gật đầu, dù đối phương không nhìn thấy qua điện thoại. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm tối, lòng vừa lo lắng vừa kiên định. Trận chiến phía trước còn dài, nhưng ít nhất giờ đây, cô không còn phải đơn độc đối mặt một mình nữa.
Cô không biết rằng, ngay lúc đó, tại một căn biệt thự sang trọng ở phía bên kia thành phố, người đàn ông lớn tuổi mặc vest xám hôm nào đang ngồi trong phòng làm việc tối om, tay cầm một bức ảnh cũ đã ố vàng theo thời gian, chụp cảnh hai gia đình quây quần bên nhau, trong đó có gương mặt tươi cười của cha Dịch Thần thời trẻ.
“Bạch Chính Nghĩa, ông nghĩ chết đi là xong chuyện sao?” Người đàn ông lẩm bẩm, ánh mắt lạnh lẽo đầy hận thù ám ảnh. “Con trai ông vẫn còn sống, vậy thì món nợ năm xưa, vẫn phải được thanh toán đầy đủ.” Ông ta xé nát bức ảnh trong tay, ném vào lò sưởi đang cháy rực, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt lạnh lẽo một quyết tâm tàn nhẫn không gì lay chuyển được.
Ba ngày sau cuộc gọi giữa đêm, Diệu Nhi hẹn gặp Lê Vũ tại một quán cà phê nhỏ cách xa công ty, nơi không ai quen biết có thể nhìn thấy họ. Cô đến trước, chọn bàn trong góc khuất, tim đập không ngừng vì hồi hộp.
Lê Vũ xuất hiện với vẻ mặt hốc hác, quầng thâm dưới mắt cho thấy nhiều đêm mất ngủ. Anh ngồi xuống đối diện cô, hai tay siết chặt vào nhau trên bàn, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
“Chị đã biết hết rồi phải không?” Anh khẽ hỏi, giọng run rẩy.
“Ừ.” Diệu Nhi gật đầu, cố giữ giọng nhẹ nhàng nhất có thể. “Nhưng tôi không trách anh. Tôi hiểu anh đang trong hoàn cảnh khó khăn.”
Lê Vũ ngẩng lên, mắt đỏ hoe. “Con gái tôi bị suy tủy, cần ghép tủy gấp, chi phí lên đến hàng tỷ đồng. Bảo hiểm chỉ chi trả một phần nhỏ. Tôi đã vay khắp nơi, cầm cố cả căn nhà, vẫn không đủ. Đúng lúc đó có người liên hệ, nói sẽ giúp tôi toàn bộ chi phí, đổi lại chỉ cần cung cấp vài thông tin nội bộ không quan trọng.” Anh cười khổ. “Tôi biết mình sai. Nhưng lúc đó tôi không còn lựa chọn nào khác.”
“Tôi hiểu.” Diệu Nhi đặt tay lên tay anh, giọng chân thành. “Chủ tịch Bạch đã đồng ý hỗ trợ toàn bộ chi phí điều trị cho con gái anh. Nhưng đổi lại, anh phải giúp chúng tôi thu thập bằng chứng đầy đủ về mối liên hệ giữa những kẻ đứng sau và tập đoàn Tưởng thị.”
Lê Vũ sững người, không dám tin vào tai mình. “Thật sao? Tại sao chủ tịch Bạch lại sẵn lòng giúp tôi, một kẻ phản bội?”
“Vì anh ta không xấu xa, chỉ là một người cha tuyệt vọng.” Diệu Nhi đáp, ánh mắt kiên định. “Và vì chúng tôi cần anh, cần sự thật anh nắm giữ, hơn là cần trừng phạt anh.”
Nước mắt Lê Vũ rơi xuống, anh gật đầu liên tục, giọng nghẹn ngào. “Tôi sẽ làm mọi thứ. Tôi sẽ cung cấp mọi thứ tôi biết. Người liên hệ với tôi tên là Hà Vĩ, tự xưng là trợ lý riêng của một vị lãnh đạo cấp cao bên Tưởng thị. Anh ta luôn dùng số điện thoại khác nhau, nhưng gần đây có sơ suất để lộ một địa chỉ email công vụ khi gửi hợp đồng bảo mật.”
Anh lấy điện thoại ra, mở một email, đưa cho Diệu Nhi xem. Địa chỉ email có đuôi thuộc về một công ty con của tập đoàn Tưởng thị, chuyên về đầu tư bất động sản.
“Đây chính là mắt xích chúng tôi cần.” Diệu Nhi chụp lại màn hình, tay hơi run vì phấn khích. “Anh còn giữ được bằng chứng nào khác không? Ghi âm cuộc gọi, tin nhắn, bất cứ thứ gì?”
“Tôi có ghi âm vài cuộc gọi gần đây, phòng khi họ trở mặt không giữ lời hứa.” Lê Vũ đáp. “Tôi sẽ gửi hết cho chị tối nay.”
Rời khỏi quán cà phê, Diệu Nhi lập tức gọi cho Dịch Thần, báo cáo lại toàn bộ cuộc trò chuyện. Đầu dây bên kia, giọng anh có phần nhẹ nhõm hơn.
“Làm tốt lắm.” Anh nói. “Anh sẽ cho người liên hệ ngay với bệnh viện, sắp xếp ca ghép tủy cho con gái Lê Vũ trong tuần này. Còn về manh mối email đó, anh sẽ cho đội pháp lý điều tra sâu hơn.”
“Cảm ơn anh.” Diệu Nhi nói, giọng dịu dàng. “Vì đã tin tưởng em, vì đã sẵn lòng giúp một người từng phản bội chúng ta.”
“Anh không làm vì Lê Vũ.” Dịch Thần đáp, giọng trầm thấp qua điện thoại. “Anh làm vì em muốn vậy. Với anh, điều đó là đủ lý do.”
Diệu Nhi đứng lặng trên vỉa hè, tim đập rộn ràng trước câu nói bất ngờ ấy. Cô mím môi, cố giấu đi nụ cười đang dần nở trên môi. “Anh đang tán tỉnh em đấy à, chủ tịch Bạch?”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi bật cười khẽ, tiếng cười hiếm hoi và ấm áp. “Có lẽ vậy. Tối nay em rảnh không? Anh muốn đưa em đi một nơi.”
“Nơi nào?” Cô hỏi, tò mò.
“Cứ đến rồi biết.” Anh đáp, giọng bí ẩn. “Tám giờ, anh đón em ở cổng công ty.”
Tối đó, xe của Dịch Thần đưa Diệu Nhi ra khỏi thành phố, chạy dọc theo con đường ven núi quen thuộc mà cô nhận ra ngay lập tức. Đây chính là con đường dẫn đến khu tập thể Hòa Bình cũ.
“Anh đưa em về đây làm gì?” Cô hỏi khi xe dừng lại trước dãy nhà cũ kỹ, giờ đã có phần xuống cấp hơn so với ký ức của cô.
“Anh muốn cho em xem thứ này.” Dịch Thần dẫn cô lên sân thượng quen thuộc, nơi mười năm trước cô từng đứng chờ anh suốt một đêm dài lạnh lẽo. Trên sân thượng, ai đó đã bí mật trồng một cây mộc lan nhỏ, hoa đang nở rộ trắng muốt dưới ánh trăng.
“Anh đã nhờ người trồng cây này ba năm trước, ngay khi bắt đầu quay lại thành phố.” Anh nói, giọng trầm ấm. “Mỗi lần nhớ em, anh lại đến đây ngồi một mình. Anh luôn tự hỏi, liệu có ngày nào được đứng ở đây cùng em một lần nữa, nói với em những điều mình chưa từng có cơ hội nói.”
Diệu Nhi nhìn cây mộc lan, nước mắt lại rưng rưng. “Vậy bây giờ anh muốn nói gì?”
Dịch Thần quay sang nhìn cô, ánh mắt trong đêm tối vẫn sáng rực một cách kỳ lạ. “Anh yêu em, Nhi Nhi. Từ năm mười sáu tuổi, khi lần đầu tiên nhận ra tình cảm dành cho em không còn là tình anh em hàng xóm nữa. Suốt mười năm xa cách, tình cảm đó chưa từng phai nhạt, chỉ càng thêm sâu đậm theo từng ngày anh nhớ về em.”
Diệu Nhi đứng lặng người, trái tim đập loạn nhịp. Đây chính là điều cô đã chờ đợi suốt mười năm qua, lời tỏ tình mà cô nghĩ mình sẽ không bao giờ được nghe thấy nữa.
“Em cũng vậy.” Cô đáp, giọng run rẩy vì xúc động. “Em chưa bao giờ thực sự quên được anh, dù đã cố gắng rất nhiều lần.”
Dịch Thần khẽ nâng cằm cô lên, ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy. “Vậy thì, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không, Nhi Nhi? Lần này, anh hứa sẽ không bao giờ rời xa em nữa, dù có chuyện gì xảy ra.”
Diệu Nhi gật đầu, nước mắt lăn dài trên má nhưng nụ cười lại nở rộ trên môi. Dưới ánh trăng, giữa hương hoa mộc lan thoang thoảng, họ ôm chầm lấy nhau, bù đắp cho khoảng thời gian mười năm xa cách đã mất.
Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu. Ngay sáng hôm sau, một cơn bão dư luận mới đã ập đến, dữ dội hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt trước đó.
