Chương 4
Thông báo triệu tập chính thức từ Ủy ban Giám sát Tài chính đến vào lúc tám giờ sáng, yêu cầu Diệu Nhi với tư cách đại diện pháp lý công ty phải có mặt để giải trình trong vòng bốn mươi tám giờ tới.
“Họ muốn dồn ép chúng ta trong thời gian ngắn nhất có thể.” Ông Trần lo lắng nói khi cả đội ngũ tập trung trong phòng họp khẩn cấp. “Nếu không chuẩn bị kỹ, công ty có thể bị đình chỉ hoạt động ngay lập tức.”
“Tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ hồ sơ.” Diệu Nhi đáp, giọng bình tĩnh dù áp lực đang đè nặng lên vai. “Chúng ta không làm gì sai, vậy thì không có gì phải sợ.”
Đêm đó, Diệu Nhi thức trắng cùng đội ngũ pháp lý, rà soát lại từng chi tiết trong thương vụ đầu tư, chuẩn bị mọi tài liệu chứng minh tính minh bạch của giao dịch. Dịch Thần cũng cử riêng một đội luật sư giỏi nhất của tập đoàn đến hỗ trợ, làm việc xuyên đêm cùng cô.
“Em nên nghỉ một chút.” Dịch Thần nói khi thấy Diệu Nhi vẫn cắm cúi vào đống tài liệu lúc ba giờ sáng, mắt đã thâm quầng vì mệt mỏi.
“Không thể nghỉ được.” Cô lắc đầu, giọng khàn đặc. “Nếu ngày mai em không chứng minh được sự trong sạch của thương vụ này, không chỉ công ty em sụp đổ, mà cả những nỗ lực của anh suốt ba năm qua cũng sẽ đổ sông đổ biển.”
Dịch Thần kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng xoa bóp vai cô đang căng cứng vì ngồi lâu. “Dù ngày mai kết quả thế nào, anh vẫn sẽ ở bên em. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách đối phó, không có gì phải một mình gánh vác.”
Diệu Nhi tựa đầu vào vai anh trong giây lát, cảm nhận sự ấm áp và an toàn hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy sóng gió này. “Cảm ơn anh, vì luôn ở đây.”
Sáng hôm sau, phiên giải trình diễn ra tại trụ sở Ủy ban Giám sát Tài chính, một căn phòng trang nghiêm với dãy bàn hình chữ U, các thành viên ủy ban ngồi phía trên với vẻ mặt nghiêm khắc.
“Tống Diệu Nhi, với tư cách đại diện pháp lý, cô hãy giải trình về nguồn gốc khoản đầu tư từ tập đoàn Dịch Thần, và làm rõ nghi vấn có hay không thỏa thuận ngầm mang tính cá nhân trong thương vụ này.” Chủ tịch ủy ban, một người phụ nữ lớn tuổi với ánh mắt sắc bén, mở đầu phiên giải trình.
Diệu Nhi đứng dậy, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu trình bày với giọng nói rõ ràng, mạch lạc, không hề run rẩy. Cô lần lượt đưa ra từng tài liệu, từng biên bản họp, từng chữ ký xác nhận của các bên liên quan, chứng minh toàn bộ quy trình đầu tư đều tuân thủ đúng pháp luật, minh bạch từ đầu đến cuối.
“Về nghi vấn thỏa thuận ngầm mang tính cá nhân,” Diệu Nhi tiếp tục, ánh mắt không hề né tránh, “tôi khẳng định không có bất kỳ giao dịch nào nằm ngoài khuôn khổ pháp lý và quy trình thẩm định thông thường của một thương vụ đầu tư chiến lược. Những tài liệu được cho là bằng chứng gửi đến quý ủy ban, thực chất là các đoạn hội thoại công việc bị cắt xén và giải thích sai lệch có chủ đích.”
Một thành viên ủy ban, người đàn ông trung niên với vẻ mặt hoài nghi, lên tiếng chất vấn. “Cô nói là bị cắt xén, vậy cô có bằng chứng nào chứng minh điều đó không?”
“Có.” Diệu Nhi đáp dứt khoát, ra hiệu cho trợ lý phát tài liệu cho toàn bộ ủy ban. “Đây là bản ghi âm đầy đủ, không chỉnh sửa, của toàn bộ các buổi làm việc giữa tôi và chủ tịch tập đoàn Dịch Thần trong thời gian đàm phán. Quý vị có thể đối chiếu với những đoạn trích dẫn trong tài liệu nặc danh để thấy rõ sự khác biệt.”
Cả phòng họp im lặng khi các thành viên ủy ban lần lượt xem qua tài liệu đối chiếu. Sự chênh lệch rõ ràng giữa nội dung gốc và nội dung bị cắt ghép khiến không khí trong phòng dần thay đổi.
“Ngoài ra,” Diệu Nhi tiếp tục, giọng vẫn giữ vững sự điềm tĩnh, “tôi cũng đã nộp đơn yêu cầu điều tra làm rõ nguồn gốc của đơn tố cáo nặc danh này lên cơ quan chức năng có thẩm quyền. Tôi tin rằng, khi sự thật được làm sáng tỏ, quý ủy ban sẽ thấy rõ đây là một âm mưu bôi nhọ có chủ đích, nhằm phá hoại uy tín của công ty chúng tôi và của cả tập đoàn Dịch Thần.”
Chủ tịch ủy ban gật đầu, ánh mắt đã dịu đi phần nào. “Chúng tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng toàn bộ tài liệu cô cung cấp. Trong thời gian chờ kết luận chính thức, công ty cô vẫn được phép hoạt động bình thường.”
Diệu Nhi thở phào nhẹ nhõm, dù biết đây chỉ mới là bước đầu, cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước. Khi bước ra khỏi phòng họp, cô thấy Dịch Thần đang đứng chờ ở hành lang, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn cô.
“Em làm rất tốt.” Anh nói, khẽ nắm lấy tay cô. “Anh biết em có thể làm được mà.”
“Nhờ có bản ghi âm anh chuẩn bị sẵn.” Diệu Nhi mỉm cười mệt mỏi. “Nếu không có nó, em không biết phải chứng minh sự trong sạch bằng cách nào.”
“Anh luôn chuẩn bị sẵn mọi phương án dự phòng.” Dịch Thần đáp, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Đó là thói quen từ khi anh học được bài học đau đớn mười năm trước, không bao giờ để bản thân rơi vào thế bị động một lần nữa.”
Họ cùng nhau bước ra khỏi tòa nhà ủy ban, nắng chiều rọi xuống ấm áp. Nhưng cả hai đều biết, gia đình họ Tưởng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc chỉ sau một lần thất bại. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, và lần tấn công tiếp theo có thể sẽ tàn nhẫn hơn nhiều.
Đúng như dự đoán, chỉ ba ngày sau phiên giải trình, một làn sóng dư luận mới lại nổi lên, lần này nhắm thẳng vào mối quan hệ cá nhân giữa Diệu Nhi và Dịch Thần.
Những bài đăng ẩn danh trên mạng xã hội bắt đầu lan truyền, kèm theo hình ảnh chụp lén cảnh hai người tại nhà hàng nhỏ tối hôm trước, ám chỉ Diệu Nhi là kẻ đào mỏ, dùng nhan sắc để tiếp cận và thao túng vị chủ tịch tập đoàn giàu có.
Nghiêm trọng hơn, có tin đồn lan truyền rằng Bạch Dịch Thần đã có hôn ước từ trước với Lâm Tuyết, con gái của một đối tác kinh doanh quan trọng, và việc anh dan díu với Diệu Nhi chính là hành vi phản bội hôn ước, khiến dư luận chia thành hai luồng ý kiến trái chiều gay gắt.
“Chuyện hôn ước này là sao?” Diệu Nhi hỏi thẳng khi gặp Dịch Thần tại văn phòng anh, giọng không giấu được sự bất an.
Dịch Thần thở dài, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ. “Đó là thỏa thuận từ nhiều năm trước, giữa cha anh và cha của Lâm Tuyết, khi hai gia đình còn hợp tác làm ăn. Sau khi cha anh mất, phía nhà họ Lâm vẫn cố gắng duy trì thỏa thuận đó, coi đó như một cách để củng cố liên minh kinh doanh với tập đoàn của anh. Nhưng anh chưa bao giờ chính thức đồng ý.”
“Vậy tại sao Lâm Tuyết vẫn cư xử như thể cô ấy là vị hôn thê của anh?” Diệu Nhi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng ghen tuông lẫn lo lắng.
“Vì cha cô ấy gây áp lực rất lớn.” Dịch Thần đáp, ánh mắt nghiêm túc. “Gia đình họ Lâm có mối quan hệ làm ăn sâu rộng, việc từ chối thẳng thừng có thể ảnh hưởng đến nhiều đối tác khác của tập đoàn. Anh đã cố gắng trì hoãn, tìm cách từ chối khéo léo suốt nhiều năm qua, nhưng có vẻ như thời gian đã hết.”
Đúng lúc đó, cửa văn phòng bật mở, Lâm Tuyết bước vào với vẻ mặt giận dữ, trên tay cầm một chiếc điện thoại đang hiển thị những bài đăng lan truyền trên mạng.
“Dịch Thần, anh giải thích cho tôi nghe xem, chuyện gì đang xảy ra vậy?” Cô ta hỏi, giọng gay gắt, ánh mắt liếc sang Diệu Nhi đầy khinh thường. “Anh định công khai quan hệ với con nhỏ này, trong khi hôn ước giữa hai nhà chúng ta vẫn còn hiệu lực sao?”
“Lâm Tuyết, tôi đã nói rõ nhiều lần.” Dịch Thần đáp, giọng lạnh lùng dứt khoát. “Tôi chưa bao giờ đồng ý với thỏa thuận đó. Đó là chuyện giữa hai người cha, không liên quan đến ý muốn của tôi.”
“Nhưng cha tôi đã tuyên bố với tất cả đối tác rằng chúng ta sắp đính hôn!” Lâm Tuyết gào lên, nước mắt bắt đầu rưng rưng. “Nếu bây giờ anh công khai từ chối, tôi sẽ trở thành trò cười cho cả giới thượng lưu. Anh có biết điều đó có ý nghĩa gì với tôi không?”
Diệu Nhi đứng lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng dâng lên một sự thương cảm bất ngờ dành cho Lâm Tuyết. Cô nhận ra, có lẽ Lâm Tuyết cũng chỉ là một nạn nhân khác của những toan tính người lớn, bị đẩy vào một cuộc hôn nhân sắp đặt mà bản thân không hề mong muốn.
“Lâm Tuyết,” Diệu Nhi lên tiếng, giọng nhẹ nhàng bất ngờ khiến cả hai người kia đều quay sang nhìn cô ngạc nhiên. “Tôi hiểu áp lực mà cô đang phải chịu đựng. Nhưng cô có thực sự muốn cuộc hôn nhân này không? Hay cô cũng đang bị ép buộc giống như hoàn cảnh của Dịch Thần mười năm trước?”
Lâm Tuyết sững người trước câu hỏi bất ngờ, ánh mắt dao động rõ rệt. Cô ta im lặng một lúc lâu, rồi giọng nói chợt trở nên yếu ớt hẳn đi. “Tôi… tôi không biết nữa. Từ nhỏ tôi đã được dạy rằng hôn nhân là để củng cố lợi ích gia đình, tình cảm cá nhân không quan trọng bằng.”
“Nhưng cô có quyền lựa chọn cuộc đời của chính mình.” Diệu Nhi nói, ánh mắt chân thành. “Không ai có thể ép buộc cô sống một cuộc đời mà cô không mong muốn, kể cả cha cô.”
Lâm Tuyết nhìn Diệu Nhi thật lâu, trong mắt thoáng qua một sự phức tạp khó tả, vừa có chút ghen tị, vừa có chút cảm kích. Cô ta quay sang Dịch Thần, giọng đã bình tĩnh trở lại. “Được rồi. Tôi sẽ tự mình nói chuyện với cha tôi về việc hủy bỏ hôn ước này. Nhưng anh cũng phải hứa, sẽ tìm cách giúp công ty gia đình tôi không bị ảnh hưởng bởi quyết định này. Cha tôi đã đầu tư rất nhiều vào mối quan hệ với tập đoàn Dịch Thần.”
“Anh hứa.” Dịch Thần gật đầu, giọng chân thành. “Tôi sẽ đảm bảo mọi hợp tác kinh doanh giữa hai bên vẫn được duy trì bình thường, không liên quan gì đến chuyện hôn ước.”
Lâm Tuyết gật đầu, quay người định rời đi, nhưng lại dừng bước ở cửa, ngoái lại nhìn Diệu Nhi. “Cô đối xử tốt hơn tôi tưởng.” Cô ta nói, giọng phức tạp. “Nếu là tôi ở vị trí của cô, chưa chắc tôi đã có thể bình tĩnh và tử tế như vậy. Cẩn thận với những gì phía sau những bài đăng kia. Tôi nghe nói, người đứng sau không chỉ muốn phá hoại danh dự của cô, mà còn muốn nhân cơ hội này để chiếm đoạt cổ phần công ty của cô thông qua các nhà đầu tư khác đang dao động vì tin đồn.”
Nói xong, cô ta rời đi, để lại Diệu Nhi và Dịch Thần nhìn nhau đầy lo lắng trước lời cảnh báo bất ngờ ấy.
“Chiếm đoạt cổ phần?” Diệu Nhi lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng suy nghĩ. “Ý cô ấy là, họ đang lên kế hoạch thâu tóm công ty em thông qua thị trường, lợi dụng lúc giá cổ phiếu giảm sút vì tin đồn?”
“Rất có thể.” Dịch Thần gật đầu, ánh mắt tối sầm nghiêm trọng. “Đây mới chỉ là khởi đầu của một kế hoạch lớn hơn nhiều. Chúng ta cần kiểm tra ngay cơ cấu cổ đông hiện tại của công ty em, xem có dấu hiệu bất thường nào trong giao dịch cổ phần gần đây không.”
Cả hai lập tức bắt tay vào việc, không ngờ rằng khi họ vừa mở bảng theo dõi giao dịch cổ phần lên, con số hiển thị trên màn hình đã khiến cả hai chết lặng. Trong vòng một tuần qua, gần mười lăm phần trăm cổ phần công ty đã âm thầm đổi chủ, thông qua hàng loạt giao dịch nhỏ lẻ được ngụy trang tinh vi để tránh bị chú ý.
Mười lăm phần trăm cổ phần đã đổi chủ trong im lặng, một con số đủ để bắt đầu gây ảnh hưởng đến các quyết định quan trọng trong hội đồng quản trị nếu tiếp tục gia tăng. Diệu Nhi và Dịch Thần dành cả đêm truy vết nguồn gốc của các giao dịch, phát hiện tất cả đều dẫn về những công ty vỏ bọc có liên hệ mật thiết với mạng lưới đầu tư của gia đình họ Tưởng.
“Nếu họ tiếp tục thu gom với tốc độ này,” Dịch Thần nói, giọng nghiêm trọng khi nhìn vào biểu đồ phân tích, “chỉ trong vòng một tháng nữa, họ có thể nắm giữ đủ cổ phần để yêu cầu triệu tập đại hội cổ đông bất thường, thậm chí đề xuất thay đổi ban lãnh đạo công ty em.”
“Chúng ta phải ngăn chặn ngay.” Diệu Nhi nói, giọng kiên quyết dù trong lòng đầy lo lắng. “Nhưng bằng cách nào? Chúng ta không thể cấm người khác mua bán cổ phần hợp pháp trên thị trường.”
“Có một cách.” Dịch Thần trầm ngâm suy nghĩ. “Tập đoàn của anh có thể tham gia mua lại cổ phần với giá cao hơn, tạo ra một lá chắn bảo vệ, đồng thời củng cố thêm tỷ lệ sở hữu của những cổ đông trung thành. Nhưng cách này cần một lượng vốn không nhỏ, và cũng cần sự đồng thuận từ hội đồng quản trị của anh.”
“Anh có chắc hội đồng quản trị sẽ đồng ý không?” Diệu Nhi hỏi, lo lắng. “Việc này rõ ràng liên quan đến lợi ích cá nhân của anh, họ có thể phản đối vì cho rằng anh đang lạm dụng quyền lực vì chuyện tình cảm riêng tư.”
Dịch Thần im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Em nói đúng. Vậy thì anh sẽ trình bày việc này thuần túy dưới góc độ chiến lược kinh doanh, không nhắc gì đến mối quan hệ cá nhân giữa chúng ta. Công ty em đang sở hữu công nghệ và thị trường tiềm năng, việc đầu tư sâu hơn là hoàn toàn hợp lý về mặt kinh tế.”
Ngay sáng hôm sau, trong khi Dịch Thần bận rộn thuyết phục hội đồng quản trị của mình, một cơn bão dư luận khác lại ập đến với Diệu Nhi, lần này tàn nhẫn và trực diện hơn nhiều so với những lần trước.
Một tài khoản ẩn danh đăng tải bài viết dài với tiêu đề giật gân, cáo buộc Diệu Nhi từng có quan hệ tình cảm mờ ám với nhiều lãnh đạo cấp cao trong ngành để đổi lấy lợi ích cho công ty, kèm theo những bằng chứng được dàn dựng tinh vi, hình ảnh cắt ghép không thể phân biệt thật giả bằng mắt thường.
Bài viết lan truyền với tốc độ chóng mặt, các bình luận ác ý tràn ngập khắp các nền tảng mạng xã hội. Đồng nghiệp trong công ty bắt đầu có những ánh mắt dò xét khác lạ khi nhìn cô, một số khách hàng cũ gọi điện hủy hợp đồng hợp tác với lý do mơ hồ.
Diệu Nhi ngồi trong văn phòng riêng, tay run rẩy cầm điện thoại đọc từng bình luận cay nghiệt, nước mắt không kìm được rơi xuống. Đây là lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy hoàn toàn bất lực trước một thế lực vô hình mà cô không thể nhìn thấy, không thể phản kháng trực diện.
“Chị Diệu Nhi.” Tiểu Lệ gõ cửa bước vào, ánh mắt lo lắng khi thấy tình trạng của cô. “Chị đừng đọc nữa. Mọi người trong công ty đều biết đó là tin giả, không ai tin đâu.”
“Nhưng khách hàng thì tin.” Diệu Nhi đáp, giọng nghẹn ngào. “Đối tác thì tin. Uy tín mà tôi mất mấy năm mới xây dựng được, giờ chỉ trong một đêm đã sụp đổ hoàn toàn.”
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên, là cuộc gọi từ mẹ cô, người vẫn đang sống ở quê, ít khi sử dụng mạng xã hội. Diệu Nhi hoảng hốt bắt máy, lo sợ mẹ cũng đã biết chuyện.
“Diệu Nhi à, hàng xóm nhà mình cho mẹ xem một bài báo trên điện thoại, nói về con.” Giọng mẹ cô run run qua điện thoại. “Có phải thật không con? Con làm những chuyện đó thật sao?”
“Không phải đâu mẹ.” Diệu Nhi nghẹn ngào, nước mắt lăn dài không ngừng. “Đó là tin giả, có người cố tình bôi nhọ con vì lý do kinh doanh. Mẹ đừng tin, mẹ phải tin con.”
“Mẹ tin con.” Giọng mẹ cô cứng rắn hơn hẳn. “Mẹ nuôi con lớn, mẹ biết con là người thế nào. Nhưng con phải cẩn thận, phải bảo vệ bản thân mình. Nếu cần, cứ về nhà với mẹ một thời gian, tránh xa hết mọi chuyện thị phi này.”
Cuộc gọi kết thúc, Diệu Nhi ngồi lặng người, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng. Cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn và tổn thương đến vậy, dù xung quanh vẫn còn nhiều người ủng hộ cô.
Cửa văn phòng bật mở, Dịch Thần bước vào, vừa nhìn thấy vẻ mặt đẫm nước mắt của cô, anh lập tức bước đến, ôm chầm lấy cô vào lòng mà không nói một lời nào.
“Anh xin lỗi.” Anh nói, giọng trầm thấp đầy tự trách. “Đáng lẽ anh phải bảo vệ em tốt hơn. Chính vì mối quan hệ với anh mà em phải chịu đựng tất cả những chuyện này.”
“Không phải lỗi của anh.” Diệu Nhi vùi mặt vào ngực anh, giọng nghẹn ngào. “Là lỗi của những kẻ hèn nhát chỉ dám tấn công sau lưng, không dám đối mặt trực tiếp.”
Dịch Thần siết chặt vòng tay, giọng nói kiên quyết chưa từng có. “Anh sẽ chấm dứt chuyện này. Ngay tối nay, anh sẽ tổ chức một buổi họp báo, công khai thừa nhận mối quan hệ giữa chúng ta, đồng thời công bố những bằng chứng đã thu thập được về âm mưu bôi nhọ có tổ chức đứng sau tất cả những chuyện này.”
“Nhưng như vậy có quá mạo hiểm không?” Diệu Nhi ngẩng lên, lo lắng nhìn anh. “Nếu bằng chứng chưa đủ thuyết phục, chúng ta có thể sẽ bị phản đòn nặng nề hơn.”
“Anh đã chuẩn bị đủ.” Dịch Thần đáp, ánh mắt kiên định như thép. “Đã đến lúc phải đối mặt trực diện, không thể tiếp tục né tránh và chịu đựng những đòn tấn công âm thầm này mãi được nữa. Tin anh, Nhi Nhi. Lần này, anh sẽ bảo vệ em đến cùng, trước mặt cả thế giới nếu cần thiết.”
