Chương 7
Ba ngày cuối cùng trước cuộc họp cổ đông trôi qua trong nhịp độ căng thẳng đến nghẹt thở. Vãn Chi, Tưởng Hạo và điều tra viên Bạch Dương làm việc không ngừng nghỉ, kết nối từng mảnh bằng chứng thành một hồ sơ hoàn chỉnh.
“Kết quả giám định chữ ký đã có.” Bạch Dương thông báo qua cuộc gọi ba bên vào tối ngày thứ nhất. “Chuyên gia giám định pháp y xác nhận, chữ ký của ông Thẩm Chính Nam trên bản di chúc mà bà Lâm Nguyệt Quyên công bố là chữ ký giả, có dấu hiệu mô phỏng từ chữ ký thật nhưng không khớp hoàn toàn về áp lực nét bút và các đặc điểm sinh trắc học chữ viết.”
“Còn về vụ tai nạn xe?” Vãn Chi hỏi.
“Dựa trên tin nhắn và bản ghi âm mà luật sư Chu cung cấp, chúng tôi đã xác định được danh tính người trực tiếp can thiệp vào hệ thống phanh xe, một kỹ thuật viên ô tô người Thụy Sĩ, đã nhận khoản tiền lớn chuyển từ một tài khoản có liên hệ trực tiếp với bà Lâm Nguyệt Quyên.” Bạch Dương đáp. “Phía cảnh sát Thụy Sĩ đã đồng ý phối hợp điều tra, dự kiến sẽ có lệnh bắt giữ chính thức trong thời gian tới.”
Vãn Chi cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, nhưng không dám lơ là. “Còn hợp đồng chuyển nhượng cổ phần thật, đã xác minh xong chưa?”
“Công chứng viên đã xác nhận bằng văn bản chính thức, hợp đồng hoàn toàn hợp pháp và có hiệu lực.” Tưởng Hạo trả lời. “Tớ đã hoàn tất đơn khởi kiện, kèm theo yêu cầu tòa án ra lệnh khẩn cấp tạm hoãn hoặc đình chỉ cuộc họp cổ đông bất thường sắp tới, dựa trên cơ sở nghi vấn giả mạo di chúc và có dấu hiệu tội phạm hình sự liên quan.”
“Bao giờ tòa sẽ xem xét đơn?” Vãn Chi hỏi, giọng căng thẳng.
“Tớ đã nộp đơn khẩn cấp, thẩm phán hứa sẽ xem xét trong vòng bốn mươi tám giờ.” Tưởng Hạo đáp. “Nhưng Vãn Chi, cậu cần hiểu, ngay cả khi tòa ra lệnh tạm hoãn, bà Lâm Nguyệt Quyên hoàn toàn có thể tìm cách trì hoãn việc thi hành lệnh, hoặc tổ chức họp chớp nhoáng trước khi lệnh chính thức có hiệu lực. Chúng ta cần một phương án dự phòng.”
“Phương án gì?” Vãn Chi hỏi.
“Cậu và Dịch Phong, với tư cách là những người thừa kế hợp pháp theo hợp đồng chuyển nhượng cổ phần thật, hoàn toàn có quyền trực tiếp xuất hiện tại cuộc họp cổ đông, công khai trình bày bằng chứng trước toàn thể hội đồng quản trị và các cổ đông lớn khác.” Tưởng Hạo giải thích. “Nhiều cổ đông trong tập đoàn không hề biết về âm mưu này, nếu bằng chứng đủ thuyết phục, họ sẽ không dễ dàng thông qua bất cứ nghị quyết bất lợi nào.”
Vãn Chi trầm ngâm một lúc rồi gật đầu quyết đoán. “Được. Em sẽ báo cho Dịch Phong về nước ngay.”
“Còn về phần cậu.” Bạch Dương nói thêm, giọng nghiêm túc. “Tôi khuyên cậu nên di chuyển cẩn thận trong vài ngày tới. Chúng tôi đã bắt đầu thu thập chứng cứ chính thức, và kinh nghiệm của tôi cho thấy, giai đoạn nguy hiểm nhất chính là lúc đối phương nhận ra mình sắp bị lộ, nhưng chưa hoàn toàn bị bắt giữ. Đây là lúc họ dễ hành động liều lĩnh nhất.”
“Tôi hiểu.” Vãn Chi đáp, giọng có phần trầm xuống. “Tôi sẽ cẩn thận.”
“Nếu cần, tôi có thể cử người bảo vệ ngầm theo dõi từ xa, không để lộ diện, chỉ để đảm bảo an toàn cho cậu trong những ngày cuối cùng này.” Bạch Dương đề nghị.
“Cảm ơn anh.” Vãn Chi nói, cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi biết mình không hoàn toàn đơn độc trong cuộc chiến này.
***
Cô gọi video call cho Dịch Phong ngay sau đó, thông báo toàn bộ tình hình. Gương mặt anh qua màn hình dần trở nên nghiêm nghị, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm mà cô chưa từng thấy kể từ ngày anh tỉnh dậy ở bệnh viện.
“Tôi sẽ về ngay trong đêm nay.” Anh nói, giọng dứt khoát không chút do dự.
“Anh chắc chưa? Về nước lúc này rất nguy hiểm.” Vãn Chi lo lắng hỏi lại.
“Chính vì nguy hiểm nên tôi càng phải về.” Dịch Phong đáp, ánh mắt kiên định. “Vãn Chi, mấy ngày qua em đã một mình gánh vác quá nhiều rồi. Dù tôi vẫn chưa nhớ lại hết mọi chuyện, nhưng tôi biết rõ mình phải làm gì lúc này. Đây là gia đình tôi, là công ty của cha tôi, tôi không thể tiếp tục trốn tránh ở đây thêm nữa.”
Vãn Chi nhìn anh qua màn hình, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa lo lắng vừa ấm áp. “Được. Em sẽ sắp xếp người đón anh ở sân bay, đảm bảo an toàn tuyệt đối.”
Cuộc gọi kết thúc, Vãn Chi ngồi lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ đêm tối. Chỉ còn hai ngày nữa là đến cuộc họp cổ đông định mệnh. Mọi quân cờ đã được sắp xếp, mọi bằng chứng đã sẵn sàng. Giờ đây, chỉ còn chờ thời khắc quyết định.
Điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ chú Lý. “Cô chủ, tin khẩn. Bà chủ vừa họp kín với Dịch Đông và Nhược Vy suốt hai tiếng đồng hồ. Tôi nghe loáng thoáng, họ nhắc đến việc đẩy giờ họp cổ đông sớm hơn nữa, ngay sáng mai, thay vì ba ngày sau như dự kiến ban đầu.”
Vãn Chi đứng bật dậy, tim đập thình thịch. Nếu cuộc họp bị đẩy lên sáng mai, mọi kế hoạch chuẩn bị kỹ lưỡng bấy lâu nay có nguy cơ đổ vỡ hoàn toàn. Cô lập tức gọi cho Tưởng Hạo, giọng hoảng loạn hiếm thấy. “Họ định họp cổ đông ngay sáng mai. Chúng ta không còn thời gian nữa rồi.”
“Bình tĩnh đã.” Tưởng Hạo trấn an, dù giọng anh cũng gấp gáp không kém. “Dù họ có đẩy giờ họp sớm đến đâu, về mặt pháp lý, họ vẫn phải tuân thủ quy định thông báo trước cho toàn bộ cổ đông ít nhất hai mươi bốn giờ, trừ khi có sự đồng thuận của toàn bộ hội đồng quản trị về việc rút ngắn thời gian thông báo. Việc họ vội vàng đến mức bất chấp quy trình như vậy, thực chất lại là điểm yếu, chúng ta có thể dùng chính điều này để chất vấn tính hợp pháp của cuộc họp trước toàn thể cổ đông.”
“Vậy giờ chúng ta phải làm gì?” Vãn Chi hỏi, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Chuẩn bị toàn bộ hồ sơ, in đủ bản sao ngay trong đêm nay, sẵn sàng có mặt tại cuộc họp bất kể giờ giấc nào.” Tưởng Hạo đáp dứt khoát. “Tớ sẽ liên hệ ngay với thẩm phán phụ trách đơn khẩn cấp của chúng ta, xem có thể đẩy nhanh tiến độ xét duyệt hay không. Đồng thời, tớ sẽ gọi cho vài cổ đông lớn tuổi mà tớ quen biết, những người từng gắn bó lâu năm với ông Thẩm Chính Nam, để họ biết trước về sự bất thường này, tránh bị bất ngờ hoàn toàn khi cuộc họp diễn ra.”
Vãn Chi gật đầu, dù tim vẫn đập nhanh không ngừng. Đêm đó, cô cùng Tưởng Hạo và Bạch Dương thức trắng, rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất trong toàn bộ hồ sơ bằng chứng, chuẩn bị tinh thần cho trận chiến quyết định có thể ập đến bất cứ lúc nào.
“Sáng mai?” Tưởng Hạo lặp lại qua điện thoại, giọng cũng không giấu được sự căng thẳng. “Vậy thì lệnh tòa án khó lòng kịp có hiệu lực trước giờ họp. Chúng ta buộc phải dùng phương án dự phòng, mang toàn bộ bằng chứng đến trực tiếp đối chất tại cuộc họp.”
“Dịch Phong đang trên máy bay về nước, dự kiến hạ cánh lúc năm giờ sáng.” Vãn Chi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù đầu óc đang quay cuồng. “Cuộc họp bắt đầu lúc mấy giờ?”
“Chín giờ sáng, tại trụ sở chính tập đoàn Thẩm Thị.” Tưởng Hạo đáp. “Chúng ta có khoảng bốn tiếng để chuẩn bị mọi thứ. Tớ sẽ soạn sẵn bản trình bày bằng chứng, in đầy đủ tài liệu, chuẩn bị cả bản sao gửi cho từng thành viên hội đồng quản trị ngay tại chỗ.”
Vãn Chi gật đầu, dù đối phương không nhìn thấy. “Còn một việc nữa. Em muốn thử một lần cuối, đến gặp ba trước khi cuộc họp diễn ra. Nếu ông tỉnh táo hơn, dù chỉ một chút, lời xác nhận trực tiếp từ ông sẽ có sức nặng hơn bất cứ bằng chứng giấy tờ nào.”
“Cẩn thận.” Tưởng Hạo dặn dò. “Nếu bị phát hiện lúc này, mọi công sức bấy lâu nay có thể đổ sông đổ biển ngay lập tức.”
“Em biết.” Vãn Chi đáp, giọng kiên định. “Nhưng đây có thể là cơ hội cuối cùng trước khi cuộc họp diễn ra. Em không thể bỏ lỡ.”
Cô gác máy, ngồi lặng một lúc trong bóng tối phòng ngủ, nhìn đồng hồ đang nhích dần về phía nửa đêm. Chỉ còn vài tiếng nữa là bình minh, và cùng với đó là thời khắc quyết định toàn bộ vận mệnh của gia đình họ Thẩm sẽ ập đến. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ, rồi đứng dậy thay bộ đồ tối màu, chuẩn bị cho chuyến đi mạo hiểm cuối cùng trước ngày quyết chiến.
***
Nửa đêm, Vãn Chi lại lặng lẽ tìm đến phòng bệnh của cha chồng, lần này chú Lý đã chuẩn bị sẵn một bác sĩ độc lập mà ông quen biết từ bệnh viện cũ, âm thầm đưa vào nhà qua cổng sau, tránh hoàn toàn hệ thống camera an ninh do người của bà Lâm Nguyệt Quyên kiểm soát.
Vị bác sĩ, tên Hoàng, nhanh chóng kiểm tra các chỉ số sinh tồn và phản xạ thần kinh của ông Thẩm Chính Nam, gương mặt dần lộ vẻ ngạc nhiên. “Tình trạng ý thức của bệnh nhân tốt hơn nhiều so với những gì hồ sơ bệnh án hiện tại ghi nhận. Đây rõ ràng là dấu hiệu của một ca hôn mê đang trong giai đoạn hồi phục, không phải tình trạng nguy kịch không thể cứu chữa như những gì tôi được thông báo trước đó.”
“Bác sĩ có thể giúp ông ấy tỉnh táo hơn một chút không, dù chỉ trong chốc lát?” Vãn Chi hỏi, giọng khẩn khoản.
Bác sĩ Hoàng cân nhắc một lúc rồi gật đầu. “Tôi sẽ thử điều chỉnh liều thuốc an thần đang được truyền, xem phản ứng của bệnh nhân. Nhưng tôi phải nói trước, đây là rủi ro, và tôi chỉ làm việc này vì tin tưởng chú Lý.”
Sau khi điều chỉnh, cả nhóm im lặng chờ đợi trong hồi hộp. Khoảng mười lăm phút sau, đôi mắt ông Thẩm Chính Nam khẽ mấp máy, rồi từ từ hé mở, ánh mắt còn mờ đục nhưng đã có thần sắc rõ rệt hơn hẳn so với những ngày trước.
“Ba.” Vãn Chi nắm chặt tay ông, nước mắt trào ra không kìm được. “Ba tỉnh rồi, ba nhận ra con không?”
Ông Thẩm Chính Nam khẽ gật đầu, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì nhưng không phát ra được âm thanh rõ ràng, chỉ có tiếng thều thào yếu ớt.
“Ba đừng cố nói.” Vãn Chi vội ngăn lại, sợ ông kiệt sức. “Nếu ba có thể, xin ba viết ra.”
Cô nhanh tay đưa cho ông một cây bút và cuốn sổ nhỏ. Bàn tay ông run rẩy, yếu ớt cầm lấy cây bút, từng nét chữ nguệch ngoạc, khó nhọc hiện dần trên trang giấy. Vãn Chi và chú Lý nín thở dõi theo từng chuyển động chậm rãi ấy.
Sau gần năm phút vật lộn, ông đặt bút xuống, kiệt sức nhắm mắt lại, ngón tay buông lỏng. Vãn Chi cầm lấy cuốn sổ, nhìn vào dòng chữ nguệch ngoạc nhưng vẫn có thể đọc được rõ ràng.
“Di chúc thật là hợp đồng chuyển nhượng, đã ký với Dịch Phong. Nguyệt Quyên và Chu đã hại tôi và con trai tôi. Xin lỗi Dịch Phong. Ba tin con.”
Vãn Chi ôm lấy cuốn sổ vào ngực, nước mắt không ngừng rơi. Đây chính là bằng chứng cuối cùng, lời xác nhận trực tiếp từ chính người trong cuộc, đủ sức nặng để đánh gục mọi lời chối cãi.
Bác sĩ Hoàng nhanh chóng kiểm tra lại tình trạng ông, gương mặt trở nên nghiêm trọng. “Ông ấy đang rơi trở lại trạng thái hôn mê sâu hơn, có lẽ vì gắng sức quá mức. Tôi cần phải xử lý ngay, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
“Xin bác sĩ cứu ba tôi.” Vãn Chi nói, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn giữ được lý trí. “Con xin lỗi vì đã để ba gắng sức quá nhiều.”
“Cô đừng tự trách bản thân.” Bác sĩ Hoàng vừa xử lý vừa nói. “Ông ấy chọn làm điều này, chắc chắn ông ấy hiểu rõ mức độ quan trọng của nó hơn ai hết. Đây là ý chí của một người cha, không phải sự ép buộc.”
Vãn Chi nhìn cha chồng nằm yên trở lại trên giường bệnh, cuốn sổ ghi chép nắm chặt trong tay, lòng vừa đau xót vừa tràn đầy quyết tâm. Cô sẽ không để sự hy sinh này trở nên vô nghĩa.
Chú Lý đứng cạnh, ánh mắt cũng đỏ hoe. “Cô chủ, ông chủ đã dồn hết sức lực cuối cùng cho những dòng chữ này. Chúng ta không thể để nó trở thành vô ích.”
“Cháu biết.” Vãn Chi đáp, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định. “Cháu sẽ mang những dòng chữ này ra ánh sáng, cho cả thế giới thấy sự thật.”
Bác sĩ Hoàng, sau khi ổn định lại tình trạng của bệnh nhân, quay sang nói với cô, giọng trầm nhưng chắc chắn. “Tôi sẽ làm chứng, xác nhận bằng văn bản y khoa chính thức về tình trạng ý thức và khả năng nhận biết của ông Thẩm Chính Nam tại thời điểm này. Đây sẽ là bằng chứng y học độc lập, không thể bị bác bỏ dễ dàng.”
“Cảm ơn bác sĩ.” Vãn Chi cúi đầu, lòng tràn đầy biết ơn. “Tôi thật sự không biết phải cảm ơn ông thế nào cho đủ.”
“Không cần cảm ơn tôi.” Bác sĩ Hoàng lắc đầu, thu dọn dụng cụ y tế. “Tôi chỉ đang làm đúng trách nhiệm của một người thầy thuốc, và đúng với lương tâm của mình. Những gì xảy ra với gia đình cô, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ Dịch Phong. “Tôi vừa hạ cánh. Đang trên đường về nhà. Vãn Chi, tôi nhớ ra rồi, tôi nhớ ra tất cả.”
Vãn Chi vội vàng chạy ra sảnh chính đón Dịch Phong khi xe anh vừa dừng trước cổng biệt thự. Trời còn tờ mờ sáng, sương lạnh phủ khắp sân vườn. Anh bước xuống xe, gương mặt đầy mệt mỏi sau chuyến bay dài nhưng ánh mắt lại sáng rực lên sự tỉnh táo và quyết tâm mà cô chưa từng thấy trước đây.
“Anh nhớ ra thật rồi sao?” Cô hỏi, giọng run run vì xúc động.
Dịch Phong gật đầu, nắm chặt lấy tay cô. “Trên máy bay, không hiểu sao đầu óc tôi bỗng nhiên rõ ràng trở lại, như có một cánh cửa vừa mở ra. Tôi nhớ hết, về đêm trước khi xảy ra tai nạn.”
Anh kéo cô ngồi xuống băng ghế đá trong sân vườn, kể lại từng chi tiết bằng giọng trầm, đều đặn nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ khó che giấu. “Tối hôm đó, tôi đang kiểm tra báo cáo tài chính quý cuối năm của chi nhánh Zurich thì phát hiện khoản chuyển tiền bất thường sang công ty Kim Thịnh. Tôi lập tức gọi điện cho ba, định báo cáo trực tiếp, nhưng ba đang họp không nghe máy. Tôi để lại tin nhắn, hẹn sẽ về nước trình bày trực tiếp trong vài ngày tới.”
“Sau đó tôi tình cờ nghe được cuộc gọi của mẹ kế, lúc đó tôi đang đứng ở hành lang văn phòng chi nhánh, bà ấy không biết tôi ở gần đó. Bà nói chuyện với luật sư Chu, nhắc đến việc cần phải ‘xử lý’ tôi trước khi tôi kịp làm ầm ĩ chuyện công ty Kim Thịnh, ảnh hưởng đến kế hoạch thừa kế của bà.” Dịch Phong siết chặt tay Vãn Chi, giọng trầm xuống đầy căm phẫn. “Tôi không ngờ, chính người phụ nữ đã nuôi dạy tôi từ nhỏ sau khi mẹ ruột tôi mất, lại có thể nhẫn tâm đến vậy.”
Vãn Chi im lặng lắng nghe, siết chặt tay anh để tiếp thêm sức mạnh. “Vậy còn vụ tai nạn?”
“Tối hôm sau, tôi lái xe rời văn phòng, định ra sân bay để bay về nước sớm hơn dự kiến, tránh mọi rủi ro có thể xảy ra.” Anh tiếp tục kể, giọng chậm rãi hồi tưởng. “Nhưng ngay khi vào một khúc cua trên đường núi, tôi phát hiện phanh xe không còn phản ứng bình thường. Tôi cố gắng kiểm soát tay lái, nhưng xe lao thẳng xuống vực. Đó là ký ức cuối cùng trước khi tỉnh dậy trong bệnh viện.”
Vãn Chi cảm thấy lạnh sống lưng dù đã biết trước phần lớn sự thật qua những manh mối thu thập được. Nghe chính người trong cuộc kể lại, cảm giác vẫn đau đớn và phẫn nộ không kém.
“Em có tin quan trọng.” Cô nói, lấy cuốn sổ tay ra đưa cho anh xem. “Đêm qua em vào thăm ba, ông đã tỉnh lại một chút, viết cho chúng ta những dòng này.”
Dịch Phong cầm lấy cuốn sổ, đọc từng chữ nguệch ngoạc của cha mình, đôi tay anh run lên, mắt đỏ hoe. “Ba…” Anh nghẹn giọng, không nói tiếp được nữa.
Vãn Chi ôm lấy vai anh, để anh có thời gian trấn tĩnh lại. Một lúc sau, Dịch Phong hít một hơi thật sâu, lau vội giọt nước mắt, ánh mắt trở lại vẻ kiên định sắc bén. “Còn mấy tiếng nữa là đến giờ họp cổ đông. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng, không được để bất cứ sơ hở nào.”
“Anh có chắc mình đủ sức để đối mặt với tất cả không?” Vãn Chi hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn gương mặt vẫn còn hằn nét mệt mỏi vì chuyến bay dài của anh. “Chuyến bay đêm qua, rồi giờ lại phải đối mặt với chuyện này ngay lập tức, em sợ anh không chịu nổi.”
Dịch Phong nắm lấy tay cô, siết chặt đầy quả quyết. “Thân thể tôi có thể mệt, nhưng tinh thần tôi chưa bao giờ tỉnh táo và quyết tâm đến vậy. Suốt mấy tháng qua, tôi sống như một cái bóng không có quá khứ, không biết mình là ai, phải dựa vào lời người khác để hiểu về chính cuộc đời mình. Giờ đây, khi đã nhớ lại tất cả, tôi không thể chần chừ thêm một giây nào nữa.”
Anh đứng dậy, kéo cô đứng dậy theo, ánh mắt nhìn thẳng vào biệt thự phía trước, nơi từng là mái ấm gia đình anh, giờ đây lại trở thành chiến trường của những âm mưu và phản bội. “Đi thôi, Vãn Chi. Đã đến lúc lấy lại những gì thuộc về gia đình chúng ta.”
***
Cả hai cùng Tưởng Hạo dành trọn những giờ còn lại để rà soát lần cuối toàn bộ hồ sơ bằng chứng, sắp xếp trình tự trình bày sao cho logic, thuyết phục nhất. Bạch Dương cũng có mặt, mang theo lệnh triệu tập chính thức từ cơ quan điều tra, sẵn sàng can thiệp ngay khi cần thiết.
“Tôi sẽ là người đầu tiên lên tiếng.” Dịch Phong nói, giọng dứt khoát. “Với tư cách con trai trưởng và người thừa kế hợp pháp theo hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, tôi có quyền phát biểu đầu tiên trong cuộc họp.”
“Anh chắc mình đủ sức khỏe không?” Vãn Chi lo lắng hỏi, nhìn gương mặt vẫn còn nét mệt mỏi của anh.
Dịch Phong nắm lấy tay cô, ánh mắt kiên định. “Có em ở bên cạnh, tôi đủ sức đối mặt với bất cứ điều gì.”
Bảy giờ sáng, cả nhóm rời khỏi văn phòng luật của Tưởng Hạo, chuẩn bị tiến về trụ sở tập đoàn Thẩm Thị. Trên đường đi, Vãn Chi nhận được cuộc gọi từ chú Lý, giọng ông đầy lo lắng.
“Cô chủ, bà chủ vừa phát hiện cậu Dịch Phong đã về nước. Bà ấy đang cho người tăng cường an ninh khắp trụ sở tập đoàn, thậm chí còn ra lệnh không cho phép bất cứ ai không có tên trong danh sách cổ đông chính thức được vào phòng họp. Tôi e là họ sẽ tìm cách ngăn cản hai người vào trong.”
“Cảm ơn chú đã báo tin.” Vãn Chi đáp, siết chặt điện thoại. “Chú giữ an toàn cho bản thân, đừng để họ nghi ngờ chú đã báo tin cho cháu.”
“Cô chủ đừng lo cho tôi.” Chú Lý đáp, giọng vẫn đầy lo lắng. “Chỉ mong hai người thuận lợi vượt qua trận chiến hôm nay.”
Vãn Chi tắt máy, quay sang nhìn Dịch Phong và Tưởng Hạo, thuật lại toàn bộ nội dung cuộc gọi. Tưởng Hạo trầm ngâm một lúc rồi lấy ra một tập tài liệu khác. “Tớ đã dự trù trước tình huống này. Đây là văn bản chính thức từ tòa án, xác nhận đơn khởi kiện của chúng ta đã được tiếp nhận và đang trong quá trình xem xét khẩn cấp. Dù chưa có phán quyết chính thức, nhưng văn bản này đủ để chứng minh việc chúng ta có mặt tại cuộc họp là hoàn toàn hợp pháp và cần thiết.”
Dịch Phong gật đầu, đón lấy tập tài liệu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Được, chúng ta không còn gì phải sợ nữa.”
Vãn Chi nhìn Dịch Phong, cả hai đều hiểu rõ, trận chiến quyết định sắp diễn ra, và họ cần phải tìm ra cách vượt qua mọi rào cản trước mắt để có thể bước chân vào phòng họp, đối mặt trực tiếp với kẻ thù.
