Chương 8
Trụ sở tập đoàn Thẩm Thị sừng sững giữa trung tâm thành phố, tòa nhà kính cao vút phản chiếu ánh nắng sớm mai. Khi xe của Vãn Chi và Dịch Phong dừng trước sảnh chính, họ lập tức nhận ra bầu không khí căng thẳng khác thường, đội ngũ bảo vệ được tăng cường gấp đôi so với ngày thường, đứng chốt chặt ở mọi lối vào.
“Xin lỗi, hôm nay tòa nhà có cuộc họp nội bộ quan trọng, chỉ những người có tên trong danh sách mời mới được vào.” Người bảo vệ trưởng chặn ngay lối đi, giọng cứng nhắc, ánh mắt tránh né không dám nhìn thẳng vào Dịch Phong.
“Tôi là Thẩm Dịch Phong, con trai trưởng của chủ tịch tập đoàn.” Dịch Phong nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Tôi có quyền tham dự bất cứ cuộc họp cổ đông nào của công ty.”
“Xin lỗi cậu chủ, đây là chỉ thị trực tiếp từ bà chủ tịch tạm quyền.” Người bảo vệ vẫn không nhượng bộ, dù rõ ràng có phần bối rối.
Đúng lúc căng thẳng lên cao, Tưởng Hạo tiến lên, rút ra một tập hồ sơ pháp lý. “Tôi là luật sư đại diện, mang theo lệnh khẩn cấp của tòa án về việc bảo toàn quyền tham dự họp cổ đông của các cổ đông hợp pháp. Nếu các anh cản trở, đây sẽ là hành vi vi phạm pháp luật, có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội cản trở hoạt động đúng đắn của doanh nghiệp.”
Người bảo vệ trưởng do dự, liếc nhìn đồng nghiệp, rồi cuối cùng miễn cưỡng gọi điện báo cáo lên cấp trên. Vài phút căng thẳng trôi qua, cuối cùng anh ta cũng nhượng bộ, để cả nhóm đi qua nhưng vẫn cử người đi kèm sát sao.
Bước vào sảnh chính, họ chạm mặt ngay Dịch Đông đang đứng đợi sẵn, gương mặt tái đi vì bất ngờ khi thấy Dịch Phong xuất hiện.
“Anh… anh về khi nào vậy?” Dịch Đông lắp bắp, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự hoảng loạn.
“Vừa kịp lúc để tham dự cuộc họp quan trọng hôm nay.” Dịch Phong đáp, giọng lạnh lùng, ánh mắt nhìn thẳng vào em trai không chút nao núng.
Dịch Đông lùi lại một bước, vội vàng lấy điện thoại ra, có lẽ đang báo tin gấp cho mẹ mình. Cả nhóm không dừng lại, tiếp tục tiến thẳng về phía phòng họp lớn ở tầng cao nhất.
Trên đường đi, họ còn chạm mặt vài nhân viên cấp cao của tập đoàn, những gương mặt quen thuộc từng chào hỏi Dịch Phong niềm nở trước đây, giờ lại tỏ ra lúng túng, tránh né ánh mắt của anh. Vãn Chi hiểu, đây là kết quả của việc bà Lâm Nguyệt Quyên đã thao túng thông tin nội bộ suốt thời gian qua, khiến không ít người tin rằng Dịch Phong đã hoàn toàn bị loại khỏi cuộc chơi thừa kế.
Đến trước cửa phòng họp lớn, hai người bảo vệ đứng chắn ngay lối vào, ánh mắt e dè khi thấy nhóm người tiến đến. “Xin lỗi, phòng họp đã bắt đầu, không thể vào giữa chừng.”
“Chúng tôi là cổ đông hợp pháp, có quyền tham dự bất cứ lúc nào trong suốt thời gian họp diễn ra.” Tưởng Hạo đáp cứng rắn, giơ cao tập hồ sơ pháp lý. “Nếu các anh tiếp tục cản trở, tôi sẽ ghi lại toàn bộ sự việc này làm bằng chứng cho một vụ kiện riêng về hành vi cản trở quyền cổ đông.”
Hai người bảo vệ nhìn nhau, cuối cùng cũng đành mở cửa, để cả nhóm bước vào.
***
Phòng họp cổ đông rộng lớn, bàn hình bầu dục sang trọng đã ngồi kín các thành viên hội đồng quản trị và đại diện các cổ đông lớn. Bà Lâm Nguyệt Quyên ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác cao độ khi thấy cửa phòng bật mở, Vãn Chi và Dịch Phong bước vào cùng Tưởng Hạo.
“Dịch Phong.” Bà đứng dậy, giọng điệu vẫn cố giữ vẻ ân cần giả tạo. “Con về rồi à, sao không báo trước để mẹ chuẩn bị đón tiếp chu đáo.”
“Con nghĩ, hôm nay là thời điểm thích hợp nhất để con xuất hiện.” Dịch Phong đáp, bước thẳng đến giữa phòng họp, ánh mắt quét qua từng gương mặt cổ đông đang ngồi đó, nhiều người trong số họ lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn tò mò.
“Cuộc họp hôm nay là họp nội bộ hội đồng quản trị, không có trong chương trình phần phát biểu của con.” Bà Lâm Nguyệt Quyên nói, giọng bắt đầu có phần gay gắt hơn.
“Vậy thì con xin phép được bổ sung vào chương trình.” Dịch Phong đáp, không hề nao núng. “Với tư cách người thừa kế hợp pháp cổ phần của cha con theo hợp đồng chuyển nhượng đã ký cách đây hai năm, con có quyền phát biểu trước toàn thể hội đồng về một vấn đề vô cùng nghiêm trọng liên quan đến tính hợp pháp của bản di chúc đang được sử dụng làm căn cứ cho cuộc họp hôm nay.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp phòng họp. Nhiều thành viên hội đồng quản trị nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Vô lý.” Nhược Vy đứng phắt dậy từ hàng ghế phía sau, giọng chua ngoa vang lên. “Anh chỉ đang cố tình gây rối để trì hoãn cuộc họp thôi. Mẹ, đừng để anh ấy làm loạn nữa.”
“Ngồi xuống, Nhược Vy.” Bà Lâm Nguyệt Quyên gằn giọng, cố giữ bình tĩnh trước mặt các cổ đông. Bà quay sang nhìn Dịch Phong, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Được, mẹ cho con năm phút để trình bày. Nhưng nếu con không đưa ra được bằng chứng thuyết phục, mẹ sẽ yêu cầu bảo vệ mời con ra khỏi phòng ngay lập tức.”
Một vị cổ đông lớn tuổi ngồi ở dãy ghế đầu, tóc bạc trắng, dáng vẻ uy nghiêm, lên tiếng xen vào. “Bà Lâm, tôi nghĩ chúng ta nên cho cậu Dịch Phong đủ thời gian trình bày. Đây là chuyện liên quan đến tính hợp pháp của di chúc, ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi của toàn bộ cổ đông có mặt tại đây, không nên vội vàng cắt ngang.”
Bà Lâm Nguyệt Quyên siết chặt tay, nhưng vẫn phải gật đầu trước áp lực từ vị cổ đông kỳ cựu, người có tiếng nói không nhỏ trong hội đồng quản trị suốt nhiều năm qua. “Được, vậy thì cứ để cậu ấy trình bày đầy đủ.”
“Năm phút là đủ.” Dịch Phong đáp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bà. Anh quay sang Vãn Chi, khẽ gật đầu.
Vãn Chi bước lên, tay cầm chặt tập hồ sơ bằng chứng đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt những ngày qua. Tim cô đập nhanh nhưng ánh mắt vẫn giữ vững sự bình tĩnh. Đây chính là khoảnh khắc quyết định mà cả hai đã chuẩn bị, đấu tranh, hy sinh biết bao nhiêu để có được.
“Kính thưa quý vị.” Cô cất giọng rõ ràng, vang khắp căn phòng họp im lặng đến nghẹt thở. “Tôi là Đường Vãn Chi, vợ hợp pháp của ông Thẩm Dịch Phong. Hôm nay, tôi xin trình bày trước toàn thể hội đồng những bằng chứng chứng minh bản di chúc đang được sử dụng làm căn cứ cho cuộc họp này là văn bản giả mạo hoàn toàn.”
Cả phòng họp chìm trong im lặng tuyệt đối. Vãn Chi mở tập hồ sơ, bắt đầu trình bày từng bằng chứng một cách mạch lạc, rõ ràng.
“Thứ nhất, đây là kết quả giám định chữ ký chính thức từ cơ quan giám định pháp y, xác nhận chữ ký của ông Thẩm Chính Nam trên bản di chúc do luật sư Chu công bố là chữ ký giả mạo.” Cô đưa bản sao tài liệu cho người thư ký cuộc họp phân phát đến từng thành viên hội đồng.
Tiếng xì xào lại nổi lên, lần này rõ ràng và hoang mang hơn hẳn. Một vài cổ đông lớn tuổi cầm tài liệu lên xem xét kỹ lưỡng, gương mặt dần chuyển sang nghiêm trọng.
“Thứ hai.” Vãn Chi tiếp tục, không để bất cứ khoảng lặng nào cho đối phương kịp phản ứng. “Đây là bản sao có công chứng của hợp đồng chuyển nhượng cổ phần thật, được ông Thẩm Chính Nam ký kết cách đây hai năm, trong đó quy định rõ toàn bộ quyền biểu quyết cổ phần của ông sẽ tự động chuyển giao cho con trai trưởng, ông Thẩm Dịch Phong, trong trường hợp ông mất năng lực hành vi dân sự. Văn bản này có giá trị pháp lý cao hơn và có hiệu lực trước bất cứ di chúc nào lập sau nếu chứng minh được văn bản sau là giả mạo.”
Bà Lâm Nguyệt Quyên đứng bật dậy, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Đây chỉ là những giấy tờ ngụy tạo, cô có thể làm giả bất cứ thứ gì để trục lợi.”
“Vậy xin mời quý vị nghe đoạn ghi âm sau đây.” Vãn Chi đáp, không hề nao núng trước lời cáo buộc. Cô mở file ghi âm trên máy tính bảng, kết nối với hệ thống loa của phòng họp.
Giọng nói của bà Lâm Nguyệt Quyên vang lên rõ ràng khắp phòng, không thể chối cãi. “Chỉ cần Thẩm lão gia còn hôn mê trong phòng ICU, không tỉnh lại kịp để phản đối, mọi chuyện coi như xong. Cổ phần tập đoàn chia đều cho ba đứa con của tôi.”
Toàn bộ căn phòng như đóng băng. Nhiều cổ đông lớn tuổi, vốn thân thiết với ông Thẩm Chính Nam từ những ngày đầu lập nghiệp, gương mặt hiện rõ vẻ giận dữ và thất vọng.
“Còn đây là đoạn ghi âm luật sư Chu tự khai nhận về việc làm giả chữ ký di chúc, theo chỉ đạo trực tiếp của bà Lâm Nguyệt Quyên.” Vãn Chi tiếp tục phát đoạn ghi âm thứ hai, giọng luật sư Chu run rẩy nhưng rõ ràng thừa nhận toàn bộ hành vi.
“Và cuối cùng.” Dịch Phong bước lên, đứng cạnh Vãn Chi, giọng anh trầm nặng đầy phẫn nộ kìm nén. “Đây là bằng chứng cho thấy vụ tai nạn xe của tôi tại Zurich không phải ngẫu nhiên, mà là một vụ mưu sát có chủ đích, do chính mẹ kế tôi chỉ đạo, nhằm loại bỏ tôi trước khi tôi kịp phanh phui hành vi biển thủ tài sản tập đoàn thông qua công ty vỏ bọc Kim Thịnh.”
Anh ra hiệu cho Bạch Dương, người đã đứng chờ sẵn ở cửa phòng họp cùng vài đồng nghiệp mặc thường phục. Bạch Dương bước vào, trình thẻ ngành trước toàn thể hội đồng.
“Tôi là điều tra viên Bạch Dương, thuộc cơ quan cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế.” Anh nói, giọng nghiêm trang. “Chúng tôi đã hoàn tất quá trình điều tra sơ bộ, có đầy đủ căn cứ để tin rằng bà Lâm Nguyệt Quyên có liên quan trực tiếp đến hành vi làm giả tài liệu, biển thủ tài sản doanh nghiệp, và chỉ đạo hành vi gây nguy hiểm đến tính mạng người khác. Đề nghị bà hợp tác cùng chúng tôi để làm rõ vụ việc.”
Bà Lâm Nguyệt Quyên đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Dịch Đông ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Nhược Vy bật khóc nức nở, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh phòng họp như tìm kiếm một lối thoát không tồn tại.
“Đây… đây đều là vu khống.” Bà Lâm Nguyệt Quyên cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, nhưng đã mất hẳn vẻ uy quyền ban đầu. “Các người không có quyền buộc tội tôi như vậy.”
“Bà Lâm Nguyệt Quyên.” Một giọng nói khàn đặc, run rẩy vang lên từ phía cửa phòng họp, khiến tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Luật sư Chu đứng đó, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường. “Tôi không thể tiếp tục im lặng nữa. Mọi việc đúng như những gì Đường Vãn Chi vừa trình bày. Chính tôi là người trực tiếp làm giả chữ ký, dưới sự chỉ đạo của bà. Tôi xin tự thú toàn bộ trước hội đồng và cơ quan điều tra.”
Bà Lâm Nguyệt Quyên quay phắt lại nhìn ông, ánh mắt vừa kinh hoàng vừa căm phẫn tột độ. “Chu Vĩ, ông dám phản bội tôi?”
“Tôi không còn lựa chọn nào khác.” Luật sư Chu đáp, giọng nghẹn ngào. “Tôi đã sai lầm quá lâu rồi, đã đến lúc phải trả giá cho những gì mình gây ra.”
Cả phòng họp chìm trong hỗn loạn. Các cổ đông lớn tuổi đứng dậy, yêu cầu triệu tập ngay cuộc họp khẩn cấp riêng để xem xét việc bãi nhiệm vai trò tạm quyền của bà Lâm Nguyệt Quyên. Bạch Dương cùng đồng nghiệp tiến lại gần, đọc lệnh yêu cầu bà và luật sư Chu về trụ sở công an để phối hợp điều tra.
Vãn Chi đứng lặng giữa cơn hỗn loạn ấy, tay vẫn còn run nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm khó tả. Cô quay sang nhìn Dịch Phong, anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy biết ơn và một thứ tình cảm sâu sắc hơn bất cứ lời nói nào có thể diễn tả.
Vị cổ đông lớn tuổi từng lên tiếng bênh vực Dịch Phong lúc đầu, giờ đứng dậy, giọng trang trọng vang lên giữa phòng họp đang dần lắng xuống. “Với những bằng chứng vừa được trình bày, tôi đề nghị hội đồng quản trị chính thức công nhận hợp đồng chuyển nhượng cổ phần là văn bản pháp lý có hiệu lực duy nhất, đồng thời tạm đình chỉ mọi tư cách điều hành của bà Lâm Nguyệt Quyên kể từ thời điểm này, chờ kết luận chính thức từ cơ quan điều tra và tòa án.”
Nhiều tiếng vỗ tay tán đồng vang lên rải rác khắp phòng họp. Dịch Phong cúi đầu cảm ơn vị cổ đông, rồi quay sang nhìn Vãn Chi, khẽ siết chặt tay cô như một lời cảm ơn không cần nói thành lời.
Nhưng ngay khi mọi thứ tưởng như đã đến hồi kết, điện thoại của Vãn Chi bỗng đổ chuông dồn dập, số gọi đến từ bệnh viện nơi cha chồng cô đang điều trị.
Vãn Chi run rẩy bắt máy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. “Alo, tôi nghe.”
“Cô Vãn Chi, tôi là bác sĩ Hoàng.” Giọng bác sĩ vang lên đầu dây bên kia, có phần gấp gáp nhưng không mang theo sự hoảng loạn như cô lo sợ. “Tôi gọi để báo tin, sau khi được xử lý kịp thời đêm qua, tình trạng của ông Thẩm Chính Nam đã ổn định trở lại. Sáng nay, các chỉ số sinh tồn của ông cải thiện rõ rệt, và quan trọng hơn, ông đã tỉnh táo hoàn toàn, có thể giao tiếp bình thường.”
Vãn Chi nghẹn ngào, nước mắt trào ra vì mừng rỡ. “Ba tỉnh rồi thật sao?”
“Đúng vậy.” Bác sĩ Hoàng đáp, giọng cũng có phần xúc động. “Ông ấy vừa hỏi thăm về hai người đầu tiên. Tôi nghĩ hai người nên đến đây ngay.”
Vãn Chi vội vàng quay sang báo tin cho Dịch Phong, cả hai không kịp chờ đợi thêm bất cứ thủ tục nào ở phòng họp, lập tức rời đi thẳng đến bệnh viện, để lại phía sau sự hỗn loạn đang tiếp diễn giữa các cổ đông và cơ quan điều tra.
***
Khi bước vào phòng bệnh, Vãn Chi và Dịch Phong thấy ông Thẩm Chính Nam đã ngồi dậy được trên giường, gương mặt vẫn còn gầy gò xanh xao nhưng ánh mắt đã sáng rõ, tràn đầy sức sống hơn hẳn những ngày hôn mê trước đó.
“Ba.” Dịch Phong bước nhanh đến bên giường, giọng nghẹn lại, nắm chặt lấy tay cha.
Ông Thẩm Chính Nam nhìn con trai, đôi mắt đỏ hoe, giọng còn yếu nhưng đã rõ ràng hơn nhiều so với đêm hôm trước. “Dịch Phong, con… con không sao chứ? Ba nghe bác sĩ nói con bị tai nạn ở Zurich.”
“Con ổn rồi, ba đừng lo.” Dịch Phong đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dâng trào biết bao cảm xúc dồn nén suốt những ngày qua.
Ông quay sang nhìn Vãn Chi, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. “Con dâu, ba nghe chú Lý kể lại hết rồi. Nếu không có con kiên trì đến vậy, có lẽ ba đã không còn cơ hội tỉnh lại để nhìn thấy sự thật được phơi bày.”
“Ba đừng nói vậy.” Vãn Chi lắc đầu, mắt cũng đỏ hoe. “Đó là điều con nên làm, vì gia đình này, vì công lý.”
Ông Thẩm Chính Nam thở dài, ánh mắt xa xăm đầy tiếc nuối. “Ba thật hồ đồ, đã tin tưởng sai người suốt bao nhiêu năm. Lâm Nguyệt Quyên, người ba từng nghĩ sẽ cùng ba đi đến cuối đời sau khi mẹ con mất, cuối cùng lại là người nhẫn tâm nhất.”
“Cuộc họp cổ đông thế nào rồi?” Ông hỏi tiếp, cố gắng ngồi thẳng dậy hơn.
“Bà ấy và luật sư Chu đã bị mời về trụ sở công an để phối hợp điều tra.” Dịch Phong đáp. “Hội đồng quản trị cũng đã họp khẩn, tạm thời đình chỉ mọi quyết định liên quan đến việc chuyển giao quyền kiểm soát, chờ kết luận điều tra chính thức và sự chỉ đạo của ba khi đã hồi phục.”
Ông Thẩm Chính Nam gật đầu, ánh mắt kiên định trở lại phần nào phong thái của một người từng chèo lái cả một tập đoàn lớn suốt mấy chục năm. “Ba sẽ cần thời gian để hồi phục hoàn toàn, nhưng ngay khi có thể, ba sẽ chính thức công bố lại toàn bộ sự việc, xử lý mọi chuyện theo đúng quy định pháp luật. Đây không chỉ là chuyện gia đình nữa, mà là trách nhiệm với hàng ngàn cổ đông và nhân viên của tập đoàn.”
Ông nhìn hai người, ánh mắt bỗng chuyển sang dịu dàng hiếm thấy. “Còn một chuyện nữa, ba muốn nói riêng với con dâu.”
Dịch Phong hiểu ý, khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài, để lại không gian riêng cho cha và vợ mình.
Ông Thẩm Chính Nam nhìn Vãn Chi thật lâu, giọng trầm xuống đầy xúc động. “Con biết không, lúc mới nghe tin Dịch Phong cưới con chỉ sau ba ngày quen biết, ba đã rất lo lắng, sợ con chỉ là một cô gái tham vọng, muốn lợi dụng danh phận nhà họ Thẩm. Ba đã sai lầm khi nghĩ vậy.”
“Ba không cần phải nói những điều này.” Vãn Chi khẽ đáp, mắt cũng đỏ hoe.
“Ba cần nói.” Ông lắc đầu, giọng kiên quyết dù còn yếu. “Con đã chứng minh, giữa cơn bão táp lớn nhất của gia đình này, con là người duy nhất không bỏ cuộc, không phản bội, không vì lợi ích cá nhân mà quay lưng. Ba mang ơn con, và ba tin rằng, Dịch Phong đã có được người bạn đời xứng đáng nhất.”
Vãn Chi cúi đầu, nước mắt lăn dài, không nói nên lời trước tình cảm chân thành ấy.
***
Những ngày sau đó, cơ quan điều tra chính thức khởi tố vụ án đối với bà Lâm Nguyệt Quyên với các tội danh làm giả tài liệu, tham ô tài sản doanh nghiệp, và chỉ đạo hành vi cố ý gây nguy hiểm đến tính mạng người khác. Luật sư Chu, nhờ thái độ hợp tác tích cực và tự thú, được xem xét áp dụng tình tiết giảm nhẹ, nhưng vẫn phải chịu trách nhiệm hình sự tương xứng với hành vi làm giả tài liệu và tham gia biển thủ tài sản.
Thẩm Dịch Đông, do trực tiếp tham gia vào một số giao dịch chuyển tiền bất hợp pháp sang công ty Kim Thịnh, cũng bị triệu tập điều tra, đối mặt với khả năng bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội đồng phạm tham ô, dù mức độ liên quan nhẹ hơn nhiều so với mẹ mình.
Thẩm Nhược Vy, do không trực tiếp tham gia vào các hành vi phạm tội, chỉ bị xử lý về mặt dân sự liên quan đến việc thụ hưởng tài sản bất hợp pháp từ bản di chúc giả, buộc phải hoàn trả lại toàn bộ phần tài sản đã nhận trước đó.
Vãn Chi đứng trong sân biệt thự, nhìn cảnh cơ quan chức năng đưa bà Lâm Nguyệt Quyên rời đi trong còng số tám, gương mặt bà không còn chút uy quyền lạnh lùng nào như trước, chỉ còn lại vẻ hoảng loạn và cam chịu. Dịch Đông cúi gằm mặt bước theo sau, còn Nhược Vy đứng khóc nức nở bên hiên nhà, không dám nhìn thẳng vào bất cứ ai.
Cô cảm thấy trong lòng không có sự hả hê hay đắc thắng như cô từng tưởng tượng, chỉ có một nỗi buồn man mác xen lẫn sự nhẹ nhõm. Đây là kết cục tất yếu cho những gì họ đã gây ra, nhưng cũng là một mất mát lớn cho cả gia đình.
Dịch Phong bước đến, khoác tay qua vai cô, ánh mắt cũng lộ vẻ trầm ngâm tương tự. “Xong rồi.” Anh nói khẽ.
“Ừ, xong rồi.” Vãn Chi đáp, tựa đầu vào vai anh. “Nhưng phía trước còn nhiều việc phải làm, để giúp ba và cả tập đoàn ổn định trở lại.”
Dịch Phong gật đầu, siết chặt tay cô hơn. “Có em ở bên, tôi tin chúng ta sẽ vượt qua được tất cả.”
Chú Lý đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt ông cũng ngấn nước. Ba mươi năm phục vụ gia đình họ Thẩm, ông đã chứng kiến biết bao thăng trầm, nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy nhẹ nhõm và tự hào như lúc này. Ông lặng lẽ quay người, trở vào nhà lo liệu công việc, để lại hai vợ chồng trẻ đứng bên nhau giữa khoảng sân vừa trải qua cơn bão lớn nhất cuộc đời họ.
