Chương 6
Vãn Chi lập tức kiểm tra lại điện thoại, mọi dữ liệu vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị xâm nhập từ xa. Nhưng nội dung tin nhắn cho thấy rõ ràng, đối phương đã biết chính xác cô đang giữ những gì trong điện thoại, điều này đồng nghĩa với việc có kẻ nội gián đang theo dõi sát sao mọi hành động của cô, rất có thể ngay trong chính ngôi nhà này.
Cô gọi ngay cho Tưởng Hạo, đọc lại nội dung tin nhắn. “Tớ nghĩ có ai đó trong nhà đang báo cáo mọi hành động của tớ cho họ.”
“Cẩn thận, đừng dùng điện thoại này để trao đổi thông tin quan trọng nữa.” Tưởng Hạo đáp ngay, giọng nghiêm trọng. “Cậu nên đổi sang một thiết bị khác, và tuyệt đối không kết nối wifi của biệt thự.”
Vãn Chi làm theo lời khuyên, mua một chiếc điện thoại mới hoàn toàn dùng sim riêng, chỉ dùng để liên lạc với Tưởng Hạo và Bạch Dương, còn chiếc điện thoại cũ vẫn giữ lại làm mồi nhử, cố tình để lộ vài thông tin không quan trọng nhằm quan sát phản ứng của đối phương.
Cô cũng bắt đầu để ý kỹ hơn đến những người xung quanh trong biệt thự, từ người giúp việc, tài xế, cho đến chính chú Lý. Dù tin tưởng ông tuyệt đối, nhưng trong tình huống này, cô hiểu rằng không thể loại trừ bất cứ khả năng nào.
Buổi tối, khi đang ngồi một mình trong phòng xem lại các tài liệu đã thu thập được, Vãn Chi phát hiện chiếc điện thoại cũ của mình, vốn được cô cố tình để trên bàn làm việc, đã bị xê dịch nhẹ so với vị trí ban đầu. Cô kiểm tra lịch sử truy cập, phát hiện có một lần mở khóa không thành công vào lúc bốn giờ chiều, đúng thời điểm cô rời phòng để xuống ăn tối.
Cô âm thầm rà soát lại camera an ninh hành lang mà chú Lý đã giúp cô tiếp cận trước đó, phát hiện vào đúng khung giờ ấy, chỉ có một người duy nhất đi ngang qua và dừng lại trước cửa phòng cô trong khoảng ba mươi giây, đó là cô hầu gái tên Tiểu Lam, người mới được nhận vào làm việc chưa đầy hai tháng, đúng thời điểm cô về làm dâu nhà họ Thẩm.
Vãn Chi lập tức nhớ lại, Tiểu Lam chính là người thường xuyên dọn phòng cho cô, cũng là người duy nhất có thể ra vào phòng cô một cách tự nhiên mà không gây nghi ngờ.
Cô quyết định không đối chất trực tiếp ngay, mà âm thầm theo dõi thêm. Tối hôm sau, cô cố tình để lộ trên bàn làm việc một tờ giấy ghi chú giả, nội dung nói rằng cô sẽ gặp một nhân chứng quan trọng tại một quán cà phê vào chiều hôm sau, thời gian và địa điểm cụ thể.
Đúng như dự đoán, chiều hôm sau khi Vãn Chi đến quán cà phê giả định đó, cô phát hiện từ xa bóng dáng một người đàn ông lạ mặt đang ngồi quan sát, ăn mặc bình thường nhưng ánh mắt liên tục hướng về phía cửa quán. Cô lặng lẽ rời đi bằng cửa sau, gọi ngay cho Tưởng Hạo.
“Xác nhận rồi, đúng là có nội gián báo tin ra ngoài.” Cô nói, giọng vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm vì đã tìm ra manh mối. “Là một cô hầu gái tên Tiểu Lam, mới vào làm chưa đầy hai tháng.”
“Cậu định xử lý thế nào?” Tưởng Hạo hỏi.
“Chưa vội.” Vãn Chi đáp, giọng trầm tĩnh. “Nếu đuổi việc cô ta ngay, họ sẽ biết tớ đã phát hiện, sẽ tìm cách khác kín đáo hơn. Tớ muốn giữ cô ta lại, dùng để tung tin giả có lợi cho mình khi cần thiết.”
***
Vài ngày sau, một biến cố khác xảy đến. Vãn Chi phát hiện bản sao lưu đoạn ghi âm gốc trong hộp thư điện tử cũ của cô, nơi vốn không ai trong nhà họ Thẩm biết đến, đã có dấu hiệu bị truy cập trái phép, thời gian đăng nhập lạ xuất hiện từ một địa chỉ IP không xác định.
Cô hoảng hốt kiểm tra lại, may mắn dữ liệu vẫn còn nguyên, nhưng việc tài khoản email riêng tư nhất của cô cũng bị xâm nhập cho thấy đối phương có trong tay những công cụ và nguồn lực kỹ thuật đáng gờm hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
“Có lẽ họ đã thuê hẳn một đội ngũ chuyên về an ninh mạng.” Tưởng Hạo nhận định qua điện thoại, giọng nghiêm trọng hiếm thấy. “Vãn Chi, tình hình này vượt ngoài dự đoán ban đầu của chúng ta rồi. Tớ nghĩ cậu nên gửi ngay bản sao vật lý của toàn bộ tài liệu, USB, và các bằng chứng khác cho một bên thứ ba đáng tin cậy giữ hộ, tốt nhất là văn phòng luật sư của tớ, có hệ thống bảo mật riêng.”
Vãn Chi đồng ý ngay, sắp xếp một cuộc gặp kín với Tưởng Hạo ngay trong đêm để trao lại toàn bộ USB và bản in các tài liệu quan trọng. Trên đường đến điểm hẹn, cô liên tục quan sát gương chiếu hậu, cẩn thận đổi taxi hai lần để tránh bị theo dõi.
Khi gặp được Tưởng Hạo tại văn phòng luật của anh, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm khi hoàn tất việc bàn giao tài liệu an toàn. Nhưng ngay khi Vãn Chi vừa bước ra khỏi văn phòng, điện thoại mới của cô, chiếc số mà lẽ ra chỉ có Tưởng Hạo và Bạch Dương biết, bất ngờ đổ chuông.
Một số máy hoàn toàn xa lạ. Vãn Chi do dự một giây rồi bắt máy.
“Cô Vãn Chi.” Giọng nói vang lên đầu dây bên kia, run rẩy và hoảng loạn khác hẳn vẻ điềm tĩnh mọi khi. “Tôi là luật sư Chu. Tôi cần gặp cô ngay, có chuyện rất quan trọng, liên quan đến tính mạng của cả hai chúng ta.”
***
Trước đó vài giờ, khi vừa rời văn phòng luật của Tưởng Hạo, Vãn Chi đã dành thời gian đến một trung tâm an ninh mạng độc lập để kiểm tra điện thoại của mình theo lời khuyên của Tưởng Hạo. Kết quả khiến cô choáng váng, chiếc điện thoại cũ của cô quả nhiên đã bị cài một phần mềm gián điệp tinh vi, có khả năng ghi âm cuộc gọi và sao chép toàn bộ dữ liệu, gửi về một máy chủ ẩn danh ở nước ngoài.
“Phần mềm này không phải loại rẻ tiền.” Kỹ thuật viên an ninh mạng nhận định, gương mặt nghiêm túc. “Chỉ có những tổ chức có nguồn lực tài chính lớn, hoặc thuê được đội ngũ hacker chuyên nghiệp mới có thể triển khai được loại phần mềm này. Cô nên thay điện thoại mới hoàn toàn, khôi phục cài đặt gốc cho thiết bị cũ nếu vẫn muốn giữ lại dùng cho việc khác.”
Vãn Chi cảm ơn kỹ thuật viên, lòng nặng trĩu lo âu. Cô lập tức nhắn tin cảnh báo cho Dịch Phong về khả năng điện thoại của anh cũng bị xâm nhập tương tự, dặn anh đổi điện thoại ngay khi có thể.
Cô cũng bắt đầu nghi ngờ, việc Tiểu Lam lục soát phòng cô có lẽ chỉ là một phần nhỏ trong cả một hệ thống theo dõi tinh vi hơn nhiều mà gia đình họ Thẩm đã thiết lập, không đơn thuần chỉ dựa vào một cô hầu gái non nớt.
Vãn Chi đứng sững giữa con phố vắng, tim đập dồn dập. Cô liếc nhìn Tưởng Hạo đang đứng cạnh, ra hiệu bật loa ngoài để anh cùng nghe.
“Ông muốn nói chuyện gì?” Cô hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đầy cảnh giác.
“Không phải qua điện thoại.” Luật sư Chu đáp, giọng vẫn còn run. “Ngày mai, mười giờ sáng, quán cà phê Ánh Dương trên đường Lê Lợi. Chỉ một mình cô thôi, đừng mang theo ai, nhưng cũng đừng đến một mình nơi vắng vẻ, ở đó đông người, an toàn cho cả hai ta.”
Cuộc gọi kết thúc đột ngột. Vãn Chi nhìn Tưởng Hạo, cả hai đều lộ vẻ nghi hoặc.
“Có thể là bẫy.” Tưởng Hạo cảnh báo. “Nhưng cũng có thể ông ta đang thật sự hoảng loạn, muốn tìm đường lui. Người làm luật sư riêng cho một gia đình quyền lực như vậy, một khi vụ án bị phanh phui, ông ta chắc chắn không tránh khỏi liên đới trách nhiệm hình sự.”
“Tớ sẽ đi.” Vãn Chi quyết định. “Nhưng tớ muốn cậu và điều tra viên Bạch Dương bí mật theo dõi từ xa, đề phòng bất trắc.”
***
Sáng hôm sau, Vãn Chi đến quán cà phê đúng giờ hẹn. Luật sư Chu đã ngồi sẵn ở góc khuất, gương mặt hốc hác, quầng thâm mắt cho thấy ông đã mất ngủ nhiều đêm liền.
“Cảm ơn cô đã đến.” Ông nói, giọng khàn đặc, tay run run rót nước từ bình ra ly.
“Ông muốn nói gì?” Vãn Chi hỏi thẳng, không vòng vo.
Luật sư Chu im lặng một lúc, rồi thở dài thật sâu. “Tôi biết cô đã tìm ra hợp đồng chuyển nhượng cổ phần thật, đã phát hiện ra công ty Kim Thịnh. Bà Lâm Nguyệt Quyên đang nghi ngờ chính tôi là người để lộ thông tin, mấy ngày nay liên tục cho người theo dõi tôi, thậm chí còn ám chỉ sẽ ‘giải quyết’ tôi nếu tôi trở thành gánh nặng.”
Vãn Chi nhíu mày. “Vậy ông muốn gì ở tôi?”
“Tôi muốn đổi.” Luật sư Chu nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng có phần liều lĩnh. “Tôi sẽ cung cấp toàn bộ bằng chứng về việc làm giả chữ ký di chúc, về đường đi của số tiền chuyển sang công ty Kim Thịnh, kể cả bằng chứng cho thấy chính bà Lâm Nguyệt Quyên là người ra lệnh can thiệp vào hệ thống phanh xe của Dịch Phong. Đổi lại, tôi cần được bảo vệ, cần luật sư của cô cam kết sẽ đề nghị khoan hồng cho tôi trước tòa vì đã hợp tác điều tra và tự thú.”
Tim Vãn Chi đập nhanh. Đây chính là bằng chứng cuối cùng, mảnh ghép quan trọng nhất mà cô cần để hoàn thiện toàn bộ vụ án. “Ông có bằng chứng cụ thể về vụ tai nạn xe không?”
Luật sư Chu gật đầu, lấy từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ. “Toàn bộ tin nhắn trao đổi giữa tôi và người mà bà Lâm Nguyệt Quyên thuê để can thiệp vào xe của Dịch Phong ở Zurich, cùng bản ghi âm cuộc gọi bà ta chỉ đạo trực tiếp. Tôi giữ lại phòng thân từ lâu, không ngờ có ngày phải dùng đến.”
Vãn Chi cầm lấy thẻ nhớ, tay khẽ run. “Tại sao ông lại tham gia vào chuyện này ngay từ đầu?”
Luật sư Chu cười khổ, ánh mắt xa xăm. “Mười lăm năm trước, tôi nợ nần chồng chất vì đầu tư thất bại, chính bà Lâm Nguyệt Quyên là người đã cứu tôi, cho tôi công việc, trả hết nợ giúp tôi. Từ đó tôi trở thành người của bà ấy, làm bất cứ điều gì bà ấy yêu cầu, không dám từ chối. Nhưng tôi chưa từng nghĩ, bà ấy sẽ đi xa đến mức ra tay hại cả con trai ruột của chồng mình.”
Ông ngừng lại, giọng nghẹn đi. “Tôi có gia đình, có con nhỏ. Tôi không muốn tiếp tục lún sâu vào tội ác nữa. Xin cô, hãy giúp tôi.”
Vãn Chi nhìn ông một lúc lâu, trong lòng lẫn lộn nhiều cảm xúc. Dù không thể tha thứ hoàn toàn cho những gì ông đã làm, nhưng cô hiểu, lời khai và bằng chứng từ ông chính là chìa khóa quyết định để đưa cả bà Lâm Nguyệt Quyên ra ánh sáng công lý.
“Tôi sẽ nói chuyện với luật sư của tôi.” Cô đáp. “Nếu ông thật sự hợp tác đầy đủ, cung cấp toàn bộ bằng chứng, đồng thời sẵn sàng làm chứng trước tòa, tôi tin luật pháp sẽ xem xét mức độ khoan hồng phù hợp cho ông. Nhưng ông cần hiểu, đây không phải lời hứa của cá nhân tôi, quyết định cuối cùng thuộc về cơ quan điều tra và tòa án.”
Luật sư Chu gật đầu liên tục, ánh mắt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm xen lẫn sợ hãi. “Cảm ơn cô. Nhưng chúng ta phải nhanh lên. Bà Lâm Nguyệt Quyên đã đẩy ngày họp cổ đông bất thường lên sớm hơn dự kiến, chỉ còn ba ngày nữa thôi.”
Vãn Chi sững người. “Ba ngày?”
“Đúng vậy.” Luật sư Chu gật đầu, giọng gấp gáp. “Bà ấy đã cảm nhận được nguy cơ, đang cố gắng hoàn tất việc chuyển giao quyền kiểm soát tập đoàn trước khi mọi chuyện đổ bể. Cô phải nhanh lên, nếu không, dù có đầy đủ bằng chứng, cũng khó lòng ngăn cản được hậu quả một khi cuộc họp đã thông qua nghị quyết.”
Vãn Chi đứng dậy ngay lập tức, cầm chặt thẻ nhớ trong tay, tim đập dồn dập. Cô rời quán cà phê, gọi ngay cho Tưởng Hạo, giọng gấp gáp chưa từng có. “Chúng ta chỉ còn ba ngày. Phải hoàn tất mọi thủ tục pháp lý cần thiết ngay lập tức.”
Trước khi chia tay, luật sư Chu còn nắm lấy tay cô, ánh mắt đầy khẩn khoản. “Cô Vãn Chi, tôi biết mình không có quyền xin cô tin tưởng, nhưng xin cô hãy cẩn thận. Bà Lâm Nguyệt Quyên không phải người sẽ ngồi yên chịu thua. Nếu bà ấy phát hiện tôi đã gặp cô, tôi e rằng cả tôi và cô đều gặp nguy hiểm thực sự.”
“Ông có cần chỗ ở an toàn không?” Vãn Chi hỏi, dù trong lòng vẫn còn dè chừng người đàn ông này.
“Tôi đã sắp xếp rồi.” Luật sư Chu đáp, cúi đầu chào rồi rảo bước rời đi trước, hòa vào dòng người trên phố, không quên ngoái lại nhìn quanh vài lần để chắc chắn không bị theo dõi.
Vãn Chi đứng nhìn theo bóng lưng khắc khổ ấy, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp khó tả. Người đàn ông này đã tiếp tay cho tội ác suốt nhiều năm, nhưng giờ đây, chính ông cũng đang phải sống trong sợ hãi, bị chính người mình từng phục vụ trung thành coi như một mối đe dọa cần loại bỏ. Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả cho những ai chọn đứng về phía sai trái, dù ban đầu xuất phát từ hoàn cảnh bất đắc dĩ.
Cô rảo bước về phía bãi đỗ xe, liên tục quan sát xung quanh đề phòng bị theo dõi. Chiếc thẻ nhớ trong túi áo giờ đây nặng trĩu như mang theo cả vận mệnh của gia đình họ Thẩm.
