Chương 9
Sáng hôm sau, tình hình càng trở nên nghiêm trọng khi cơ quan điều tra chính thức triệu tập ông Tống Vĩnh Khang lên làm việc, dù ông vẫn đang trong thời gian dưỡng bệnh sau phẫu thuật. Đám phóng viên vây kín trước cổng bệnh viện lẫn biệt thự họ Cố, máy quay chĩa thẳng vào bất kỳ ai bước ra.
Diệc Hy gần như không chợp mắt cả đêm, cứ mỗi lần thiu thiu ngủ, hình ảnh cha cô nằm yếu ớt trên giường bệnh giữa vòng vây cảnh sát lại hiện lên khiến cô bừng tỉnh trong mồ hôi lạnh. Cô bật dậy pha một tách trà nóng, ngồi thu mình bên cửa sổ, nhìn ánh bình minh nhợt nhạt dần lan tỏa trên bầu trời, lòng nặng trĩu không biết ngày hôm nay sẽ còn mang đến bao nhiêu sóng gió nữa.
Diệc Hy đứng trong phòng, nhìn qua khe rèm cửa, thấy đám đông phóng viên nhốn nháo bên ngoài, lòng nặng trĩu. Cô biết rõ, chỉ cần cô bước ra ngoài lúc này, sẽ phải đối mặt với hàng loạt câu hỏi cay nghiệt.
“Cô không cần phải ra ngoài.” Cố Thời Dịch bước vào phòng, giọng nói cương quyết. “Để tôi lo liệu.”
“Không được.” Diệc Hy lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Đây là chuyện của gia đình tôi, tôi không thể trốn tránh mãi được. Nếu tôi cứ lẩn tránh, dư luận sẽ càng có cớ để đồn đoán những điều tồi tệ hơn.”
Cố Thời Dịch nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng gật đầu. “Vậy tôi sẽ đi cùng cô.”
Hai người cùng nhau bước ra khỏi cổng biệt thự, ngay lập tức bị đám phóng viên vây kín, hàng loạt câu hỏi dồn dập ném tới.
“Cố phu nhân, ông Tống Vĩnh Khang có thực sự biển thủ công quỹ không?”
“Có phải cuộc hôn nhân của hai người chỉ là để che đậy sai phạm của gia đình Tống Thị?”
“Ông Cố Thời Dịch có ý định ly hôn sau khi biết sự thật về gia đình vợ không?”
Diệc Hy đứng sững lại trước làn sóng câu hỏi công kích, cảm giác nghẹt thở bủa vây. Ngay lúc đó, Cố Thời Dịch bước lên trước, đứng chắn giữa cô và đám đông, giọng nói vang lên đanh thép, đủ để át đi mọi tiếng ồn ào xung quanh.
“Tôi sẽ trả lời tất cả câu hỏi của các vị, nhưng chỉ một lần.” Anh nói, ánh mắt sắc bén quét qua từng ống kính. “Thứ nhất, cáo buộc biển thủ công quỹ đối với ông Tống Vĩnh Khang là hoàn toàn vô căn cứ, đội ngũ pháp lý của Cố Thị đã và đang thu thập bằng chứng chứng minh đây là một bộ hồ sơ giả mạo tinh vi, được dàn dựng có chủ đích nhằm hãm hại gia đình Tống Thị.”
Đám phóng viên nhốn nháo ghi chép, máy quay chĩa thẳng vào anh không rời mắt.
“Thứ hai,” Cố Thời Dịch tiếp tục, giọng không hề dao động, “cuộc hôn nhân của tôi với vợ tôi, Tống Diệc Hy, xuất phát từ sự lựa chọn của chính tôi, không hề liên quan đến bất kỳ toan tính che đậy nào. Và tôi xin khẳng định một lần cuối cùng, bất kỳ ai còn tiếp tục lan truyền thông tin sai sự thật xúc phạm đến vợ tôi và gia đình cô ấy, tôi sẽ theo đuổi vụ kiện đến cùng, không khoan nhượng.”
Anh dừng lại một nhịp, rồi quay sang nhìn thẳng vào Diệc Hy, ánh mắt chứa đựng một sự kiên định khiến tim cô như ngừng đập. “Và tôi muốn nói thêm một điều, không nằm trong kịch bản chuẩn bị sẵn của đội truyền thông.”
Cả đám đông im bặt, chờ đợi. Diệc Hy cũng nín thở, không biết anh định nói gì tiếp theo.
“Em ấy không phải một cuộc giao dịch lợi ích.” Cố Thời Dịch nói, giọng anh lần đầu tiên mang theo một sự dịu dàng lạ lẫm mà Diệc Hy chưa từng nghe thấy. “Em ấy là vợ tôi, và tôi sẽ bảo vệ em ấy đến cùng, bất kể phải trả giá bằng bất cứ điều gì.”
Diệc Hy đứng sững người, tim đập loạn nhịp. Cách anh gọi cô, từ “cô” xa cách chuyển sang “em” gần gũi, khiến cô không khỏi bàng hoàng. Đây có phải chỉ là một phần của màn kịch trước ống kính, hay là lần đầu tiên anh để lộ cảm xúc thật của mình?
Đám phóng viên nhốn nháo chụp ảnh, ghi hình khoảnh khắc ấy, biến nó thành tiêu điểm truyền thông ngay trong ngày hôm đó. Trên khắp các trang mạng xã hội, đoạn video Cố Thời Dịch tuyên bố bảo vệ vợ nhanh chóng lan truyền chóng mặt, làn sóng dư luận lập tức đảo chiều theo hướng có lợi cho Tống Thị.
Trở về xe, ngồi cạnh nhau trong không gian yên tĩnh, Diệc Hy không kìm được mà lên tiếng hỏi. “Lúc nãy anh nói vậy… là thật lòng hay chỉ để xoa dịu dư luận?”
Cố Thời Dịch quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy không còn chút lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một sự chân thành khiến tim cô đập loạn nhịp. “Em nghĩ sao?”
Diệc Hy bối rối không biết đáp lại thế nào, chỉ đành cúi đầu tránh né ánh mắt anh. Cố Thời Dịch khẽ thở dài, bàn tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, giọng trầm thấp. “Kể từ ngày đầu tiên nhìn thấy em phản ứng khi nghe tên Diệp Thư Nhàn, anh biết em không đơn giản chỉ là một người phụ nữ ký hợp đồng vì tiền. Càng ở bên em lâu, anh càng thấy khó phân biệt đâu là ranh giới giữa vai diễn và cảm xúc thật của chính mình.”
Trái tim Diệc Hy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô muốn tin vào những lời anh vừa nói, nhưng nỗi nghi ngờ về Cố Thời Uy, về cái chết của Chu Bân, về bí mật tám năm trước vẫn còn lởn vởn trong đầu, khiến cô không dám hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
“Anh Dịch,” cô khẽ lên tiếng, quyết định không né tránh nữa, “em cần hỏi anh một chuyện thật lòng. Anh có hoàn toàn tin tưởng anh họ mình không?”
Cố Thời Dịch sững lại, ánh mắt anh thoáng qua một tia phức tạp khó gọi tên. “Tại sao em hỏi vậy?”
“Em chỉ cảm thấy có gì đó không ổn.” Diệc Hy chọn cách nói mập mờ, chưa muốn tiết lộ hết những gì mình nghi ngờ. “Trực giác của phụ nữ thôi.”
Anh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng chỉ đáp một câu ngắn gọn nhưng đầy ẩn ý. “Trong gia tộc này, không có ai anh có thể tin tưởng tuyệt đối, kể cả người cùng huyết thống. Nhưng em, anh muốn thử tin một lần.”
Ngay khi xe vừa dừng trước cổng biệt thự, điện thoại của Cố Thời Dịch bỗng đổ chuông gấp gáp. Anh nghe máy, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng tột độ.
“Chuyện gì vậy?” Diệc Hy hỏi, thấy tay anh siết chặt điện thoại đến trắng bệch.
“Trần Nhược Vy vừa tìm ra manh mối quan trọng trong bộ hồ sơ giả.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Nhưng cô ấy nói, dấu vết kỹ thuật số dẫn thẳng đến một máy chủ nội bộ của Cố Thị, cụ thể là từ phòng làm việc của phó tổng giám đốc phụ trách tài chính đối ngoại.”
Diệc Hy nín thở. “Phòng làm việc đó là của ai?”
Cố Thời Dịch nhìn cô, ánh mắt lạnh băng đầy phẫn nộ dồn nén. “Cố Thời Uy.”
