Chương 10
Tin tức về manh mối chỉ thẳng đến Cố Thời Uy khiến cả biệt thự họ Cố chìm trong bầu không khí căng thẳng suốt đêm. Diệc Hy nằm trên giường, trằn trọc không sao ngủ được, đầu óc cứ lởn vởn hình ảnh Cố Thời Dịch với vẻ mặt lạnh lùng phẫn nộ lúc chiều.
Không thể chợp mắt, cô quyết định xuống thư viện tìm sách đọc cho khuây khỏa. Thư viện của biệt thự nằm ở tầng hai, một căn phòng rộng lớn với hàng ngàn cuốn sách xếp ngay ngắn trên kệ gỗ sồi. Đang lướt qua các giá sách, Diệc Hy vô tình làm rơi một cuốn album ảnh cũ nằm khuất sau dãy sách bìa da.
Cuốn album rơi xuống, vài bức ảnh cũ rơi tuột ra khỏi các trang giấy đã ố vàng. Diệc Hy cúi xuống nhặt lên, ánh mắt chợt dừng lại ở một bức ảnh đặc biệt, bị xé làm đôi rồi được dán lại bằng băng keo trong đã ngả màu.
Trong bức ảnh là hai anh em Cố Thời Ân và Cố Thời Dịch thời niên thiếu, đứng cùng một cô gái trẻ có gương mặt thanh tú. Diệc Hy nheo mắt nhìn kỹ, nhận ra ngay đó chính là Diệp Thư Nhàn thời còn trẻ, tuy gương mặt có phần non nớt hơn nhưng nét đặc trưng vẫn không thể nhầm lẫn.
Cô lật mặt sau bức ảnh, thấy có dòng chữ viết tay đã phai màu theo thời gian. “Ba chúng ta, mãi mãi là bạn thân nhất.” Bên dưới ký tên ba người, Cố Thời Ân, Cố Thời Dịch, và Diệp Thư Nhàn.
Diệc Hy chết lặng. Vậy ra, Diệp Thư Nhàn không chỉ đơn thuần là vị hôn thê được gia đình sắp đặt cho Cố Thời Dịch, mà còn từng là bạn thân thiết của cả hai anh em nhà họ Cố từ thời niên thiếu. Vậy tại sao bức ảnh này lại bị xé làm đôi rồi cố tình giấu kín sau dãy sách trong thư viện?
“Cô đang làm gì ở đây?”
Giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng khiến Diệc Hy giật bắn mình, suýt đánh rơi bức ảnh trên tay. Cô quay lại, thấy Cố Thời Dịch đứng ngay cửa thư viện, ánh mắt anh dán chặt vào bức ảnh cô đang cầm, sắc mặt lập tức tái đi.
“Anh Dịch, em xin lỗi, em không cố ý.” Diệc Hy vội vàng giải thích. “Em chỉ tình cờ làm rơi cuốn album này thôi.”
Cố Thời Dịch bước đến, giật lấy bức ảnh từ tay cô, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh cũ, ngón tay khẽ run lên. Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng, giọng khàn đặc đầy đau khổ.
“Ba chúng tôi lớn lên cùng nhau. Diệp Thư Nhàn, anh trai tôi, và tôi.” Anh nói, ánh mắt xa xăm như đang chìm vào ký ức. “Ngày bé, cô ấy luôn theo sau anh trai tôi như một cái đuôi nhỏ. Ai cũng nghĩ sau này cô ấy sẽ trở thành chị dâu tôi, chứ không phải là vợ tôi.”
Diệc Hy sững người trước tiết lộ bất ngờ này. “Vậy nghĩa là, Diệp Thư Nhàn từng thích anh trai anh?”
“Đúng vậy.” Cố Thời Dịch gật đầu, giọng trầm xuống. “Nhưng anh trai tôi lại chỉ coi cô ấy như em gái. Đêm anh ấy qua đời, thực ra anh ấy đang trên đường đến gặp một cô gái khác mà anh ấy thật lòng yêu thương, để chuẩn bị cầu hôn. Diệp Thư Nhàn biết chuyện này, và cô ấy đã có mặt trên chuyến xe định mệnh đó.”
Trái tim Diệc Hy đập thình thịch. “Vậy nghĩa là, Diệp Thư Nhàn chính là người ngồi trên xe cùng anh trai anh khi tai nạn xảy ra?”
“Tôi ngờ vực điều đó suốt tám năm qua, nhưng chưa bao giờ có bằng chứng xác thực.” Cố Thời Dịch siết chặt bức ảnh trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. “Sau khi anh trai tôi mất, Diệp Thư Nhàn đột nhiên biến mất khỏi nhà họ Cố suốt hai năm, khi quay lại, cô ấy đã hoàn toàn thay đổi, trở thành người phụ nữ sắc sảo, lạnh lùng như bây giờ. Bà nội tôi vì thương xót, coi cô ấy như cháu gái ruột, luôn muốn se duyên tôi với cô ấy để bù đắp cho những mất mát trong quá khứ.”
“Nhưng anh biết sự thật không đơn giản như vậy.” Diệc Hy tiếp lời, dần hiểu ra toàn bộ câu chuyện.
“Đúng vậy. Tôi luôn cảm thấy Diệp Thư Nhàn có liên quan trực tiếp đến cái chết của anh trai tôi, nhưng tôi không có bằng chứng, và bà nội tôi tuyệt đối không cho phép tôi nghi ngờ cô ấy.” Anh ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt mệt mỏi hiếm thấy. “Đó cũng là lý do tôi nhất quyết không chịu cưới cô ta, dù bà nội ép buộc thế nào. Tôi không thể sống cả đời bên cạnh người tôi nghi ngờ đã gây ra cái chết của anh trai mình.”
Diệc Hy im lặng, trong lòng dâng lên một sự cảm thông sâu sắc dành cho người đàn ông trước mặt. Cô hiểu ra, đằng sau vẻ lạnh lùng cứng rắn của Cố Thời Dịch là một nỗi đau mất mát chưa từng được chữa lành, cùng gánh nặng phải một mình tìm kiếm sự thật suốt tám năm ròng.
“Vậy còn bức ảnh này,” cô khẽ hỏi, “tại sao lại bị xé đôi?”
Cố Thời Dịch nhìn bức ảnh trong tay, giọng trầm buồn. “Chính tôi xé nó, ngay sau đám tang anh trai. Lúc đó tôi hận Diệp Thư Nhàn đến mức không muốn nhìn thấy gương mặt cô ta trong bất kỳ tấm ảnh nào nữa. Nhưng sau đó tôi lại hối hận, dán lại vì đây là một trong số ít những bức ảnh còn sót lại có anh trai tôi cười tươi như vậy.”
Diệc Hy nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, một cử chỉ an ủi tự nhiên không hề toan tính. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Em sẽ giúp anh.”
Cố Thời Dịch ngước lên nhìn cô, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy chứa đựng một sự biết ơn và tin tưởng sâu sắc chưa từng có. “Cảm ơn em, Diệc Hy.”
Đây là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên cô mà không kèm theo bất kỳ danh xưng xa cách nào. Diệc Hy cảm thấy tim mình ấm áp lạ thường, nhưng ngay sau đó, một câu hỏi khác lại nảy ra trong đầu cô, khiến bầu không khí ấm áp vừa nhen nhóm bỗng chốc lạnh đi.
“Anh Dịch, nếu dấu vết kỹ thuật số của bộ hồ sơ giả dẫn đến phòng làm việc của Cố Thời Uy,” cô chậm rãi nói, “vậy có khả năng nào Cố Thời Uy và Diệp Thư Nhàn đang hợp tác với nhau, cùng nhắm vào cả nhà họ Cố lẫn nhà họ Tống hay không?”
Cố Thời Dịch trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng gật đầu chậm rãi, ánh mắt anh lóe lên tia sắc lạnh quen thuộc. “Nếu đúng như vậy, vậy động cơ thật sự của họ là gì? Trả thù, hay còn điều gì lớn hơn thế?”
Đúng lúc đó, điện thoại của Diệc Hy đột ngột đổ chuông. Cô nhìn màn hình, thấy số điện thoại của Hà Tuấn Khải hiện lên, giọng ông vang lên gấp gáp đầy hoảng hốt ngay khi cô vừa bắt máy.
“Diệc Hy, con phải bình tĩnh nghe chú nói. Chú vừa nhận được thông báo, tòa án đã ra lệnh bắt tạm giam cha con để phục vụ điều tra, cảnh sát đang trên đường đến bệnh viện ngay lúc này.”
Diệc Hy và Cố Thời Dịch lao đến bệnh viện ngay trong đêm, nhưng khi đến nơi, xe cảnh sát đã đậu kín trước cổng, ông Tống Vĩnh Khang đang bị áp giải lên xe trong ánh đèn flash chớp lóe liên hồi của đám phóng viên đã kịp thời có mặt.
“Cha!” Diệc Hy lao đến, nhưng bị hai viên cảnh sát chặn lại. Cô nhìn cha mình, gương mặt tái nhợt yếu ớt, ánh mắt ông đầy sự bất lực và xót xa khi nhìn con gái.
“Diệc Hy, đừng lo cho cha.” Ông Tống Vĩnh Khang gắng gượng lên tiếng trước khi bị đưa lên xe. “Con phải giữ gìn sức khỏe, đừng làm điều gì dại dột.”
Cửa xe cảnh sát đóng sầm lại, chiếc xe từ từ lăn bánh rời đi giữa đám đông vây kín. Diệc Hy đứng chết lặng, nước mắt lăn dài trên má, cảm giác bất lực bủa vây khiến cô muốn quỵ ngã.
“Chúng ta sẽ tìm luật sư giỏi nhất để bảo lãnh cho ông ấy ngay lập tức.” Cố Thời Dịch nắm chặt vai cô, giọng anh cương quyết trấn an. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm ra bằng chứng xác thực để chứng minh ông ấy vô tội, càng sớm càng tốt.”
Trở về biệt thự, Diệc Hy lập tức liên hệ với Trần Nhược Vy, người vẫn đang cặm cụi làm việc suốt đêm để tìm ra sơ hở trong bộ hồ sơ giả mạo. Cả nhóm tập trung tại phòng làm việc riêng của Cố Thời Dịch, màn hình máy tính hiển thị hàng loạt dữ liệu tài chính phức tạp.
“Tôi đã tìm ra điều thú vị.” Trần Nhược Vy lên tiếng, giọng đầy phấn khích xen lẫn căng thẳng. “Bộ hồ sơ giả này được tạo ra bằng cách sao chép mẫu chữ ký thật của ông Tống Vĩnh Khang từ một hợp đồng hợp tác cũ giữa Tống Thị và Cố Thị, sau đó chỉnh sửa số liệu tài khoản. Nhưng kẻ làm giả đã mắc một sai lầm nhỏ, họ dùng sai định dạng mã giao dịch ngân hàng quốc tế phiên bản mới nhất, trong khi hợp đồng gốc được ký từ ba năm trước, khi định dạng cũ vẫn còn được sử dụng.”
“Điều đó nghĩa là sao?” Diệc Hy hỏi, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
“Điều đó nghĩa là, bộ hồ sơ giả này được tạo ra gần đây, không phải cách đây ba năm như thời điểm được ghi trên tài liệu.” Trần Nhược Vy giải thích. “Và quan trọng hơn, tôi đã lần ra được, phần mềm chỉnh sửa được sử dụng có bản quyền đăng ký dưới tên một công ty vỏ bọc, công ty này lại có chung địa chỉ đăng ký kinh doanh với một quỹ đầu tư mà Cố Thời Uy đứng tên cổ đông lớn.”
Cả căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Cố Thời Dịch siết chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên trán. “Vậy là đã rõ ràng rồi. Anh họ tôi chính là kẻ đứng sau toàn bộ vụ việc này.”
“Nhưng động cơ của ông ta là gì?” Diệc Hy vẫn chưa hiểu hết. “Nếu chỉ vì tham vọng quyền lực, tại sao ông ta phải liên can đến cả bí mật cái chết của anh trai anh tám năm trước?”
Hà Tuấn Khải, người cũng có mặt trong cuộc họp khẩn cấp, bỗng lên tiếng, giọng trầm ngâm suy tư. “Chú nhớ ra một chuyện. Tám năm trước, ngay trước khi xảy ra vụ tai nạn, Cố Thời Uy đang trong quá trình đàm phán một thương vụ sáp nhập lớn với Tống Thị, thương vụ đó nếu thành công sẽ giúp ông ta nắm quyền kiểm soát phần lớn cổ phần của cả hai công ty. Nhưng sau khi Cố Thời Ân qua đời, thương vụ đó bị hủy bỏ vì ông chủ tịch lúc bấy giờ, tức cha của Thời Dịch, quá đau buồn nên rút lui khỏi mọi hoạt động kinh doanh trong một thời gian dài.”
Diệc Hy chợt nhận ra manh mối quan trọng. “Vậy có khả năng nào, chính Cố Thời Uy là người đứng sau vụ tai nạn tám năm trước, nhằm phá hỏng mối quan hệ giữa nhà họ Cố và cha tôi, để dễ dàng thao túng công ty sau này?”
“Nhưng như vậy thì liên quan gì đến Diệp Thư Nhàn?” Cố Thời Dịch nhíu mày, cố ghép nối toàn bộ manh mối.
“Có lẽ,” Trần Nhược Vy lên tiếng, “Diệp Thư Nhàn chỉ là con rối bị lợi dụng. Có thể cô ấy thực sự có mặt trên xe đêm đó, nhưng người thực sự gây ra tai nạn lại là người khác, sắp đặt để đổ hết trách nhiệm lên đầu cô ấy, biến cô ấy thành con tin buộc phải phục tùng suốt tám năm qua.”
Diệc Hy sững người trước giả thuyết này. Nếu đúng như vậy, Diệp Thư Nhàn không hẳn là kẻ chủ mưu độc ác như cô vẫn nghĩ, mà có thể cũng chỉ là một nạn nhân khác bị Cố Thời Uy thao túng, ép buộc phải làm theo mọi mệnh lệnh suốt nhiều năm qua vì nắm giữ bí mật chết người của cô.
“Chúng ta cần nói chuyện trực tiếp với Diệp Thư Nhàn.” Diệc Hy đột nhiên lên tiếng, ánh mắt kiên định. “Nếu cô ấy thực sự bị ép buộc, có lẽ đây là cơ hội duy nhất để cô ấy thoát khỏi sự khống chế của Cố Thời Uy, đồng thời giúp chúng ta có được bằng chứng quan trọng nhất.”
“Quá nguy hiểm.” Cố Thời Dịch lập tức phản đối. “Nếu Cố Thời Uy phát hiện chúng ta đang tiếp cận Diệp Thư Nhàn, ông ta chắc chắn sẽ ra tay trước để bịt miệng, giống như những gì đã xảy ra với Chu Bân.”
“Vậy chúng ta phải hành động thật kín đáo.” Diệc Hy kiên quyết. “Em sẽ liên hệ với cô ấy một mình, với tư cách phụ nữ nói chuyện với phụ nữ, có lẽ cô ấy sẽ dễ mở lòng hơn.”
“Không được, quá mạo hiểm.” Cố Thời Dịch nắm chặt tay cô, ánh mắt anh chứa đầy lo lắng chân thành. “Anh không thể để em gặp nguy hiểm.”
Diệc Hy nhìn vào mắt anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lẫn quyết tâm. “Anh Dịch, cha em đang bị giam giữ, gia đình em đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Em không thể ngồi yên chờ đợi người khác giải quyết mọi chuyện thay mình. Hãy tin em một lần này.”
Cố Thời Dịch nhìn cô hồi lâu, cuối cùng thở dài buông tay, ánh mắt đầy bất lực xen lẫn tin tưởng. “Được, nhưng anh sẽ cho người theo dõi bảo vệ em từ xa. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, em phải lập tức rút lui.”
Ngay tối hôm đó, Diệc Hy nhắn tin hẹn gặp Diệp Thư Nhàn tại một quán cà phê vắng vẻ ngoại ô thành phố, xa khỏi tầm mắt dòm ngó của giới truyền thông lẫn tai mắt của Cố Thời Uy. Cô ngồi đợi trong góc khuất, lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng, không biết cuộc gặp gỡ này sẽ dẫn đến điều gì.
Đúng giờ hẹn, Diệp Thư Nhàn xuất hiện, không còn vẻ sắc sảo kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là một sự mệt mỏi, tiều tụy hiện rõ trên gương mặt trang điểm kỹ lưỡng.
“Chị muốn nói chuyện gì?” Cô ta ngồi xuống đối diện, giọng nói khàn đục khác hẳn ngày thường.
Diệc Hy hít một hơi sâu, quyết định đi thẳng vào vấn đề. “Tám năm trước, đêm xảy ra tai nạn, chị có thực sự ngồi trên xe cùng Cố Thời Ân không?”
Diệp Thư Nhàn chết sững, đôi tay run rẩy siết chặt ly cà phê trước mặt, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má, phá vỡ hoàn toàn lớp mặt nạ lạnh lùng cô vẫn đeo suốt bao năm qua.
