Chương 11
Diệp Thư Nhàn im lặng hồi lâu, tay siết chặt tách cà phê đến run rẩy, cuối cùng mới lên tiếng, giọng nghẹn ngào đầy đau khổ chất chứa suốt tám năm.
“Đúng vậy, tôi có mặt trên xe đêm đó.” Cô ta nói, nước mắt không ngừng rơi. “Nhưng tôi không phải người cầm lái. Người cầm lái là Cố Thời Uy.”
Diệc Hy nín thở, tim đập thình thịch. Cuối cùng, mảnh ghép quan trọng nhất của bí mật tám năm trước cũng đã lộ diện.
“Đêm đó, Thời Ân hẹn tôi đi cùng đến một buổi tiệc, nói là có chuyện quan trọng muốn thông báo.” Diệp Thư Nhàn kể lại, giọng run rẩy như đang sống lại ký ức đau thương. “Giữa đường, xe chúng tôi tình cờ gặp Cố Thời Uy đang say rượu sau một cuộc nhậu với đối tác. Ông ta nằng nặc đòi Thời Ân cho quá giang vì xe riêng của ông ta bị hỏng. Thời Ân vốn tốt bụng nên đồng ý, còn nhường cả ghế lái cho ông ta vì nghĩ ông ta đã tỉnh rượu.”
“Nhưng ông ta chưa tỉnh rượu hoàn toàn.” Diệc Hy nói tiếp, dần hiểu ra toàn bộ sự việc.
“Đúng vậy.” Diệp Thư Nhàn gật đầu, nước mắt lã chã. “Xe mất lái, đâm thẳng vào dải phân cách. Thời Ân ngồi ghế sau, va đập mạnh, qua đời ngay tại hiện trường. Tôi và Cố Thời Uy chỉ bị thương nhẹ. Ngay khi tỉnh táo lại, việc đầu tiên ông ta làm không phải là gọi cấp cứu cho Thời Ân, mà là đe dọa tôi, bắt tôi phải làm chứng rằng tài xế riêng của Tống Thị mới là người cầm lái.”
“Tại sao chị lại nghe theo ông ta?” Diệc Hy hỏi, dù trong lòng đã phần nào hiểu được câu trả lời.
“Ông ta nắm được một bí mật khác của gia đình tôi.” Diệp Thư Nhàn cười khổ, giọng đầy cay đắng. “Cha tôi khi đó đang nợ nần chồng chất, từng vay một khoản tiền lớn từ quỹ đầu tư đứng tên Cố Thời Uy để cứu công ty gia đình khỏi phá sản. Ông ta đe dọa nếu tôi không hợp tác, ông ta sẽ lập tức đòi nợ, đẩy gia đình tôi vào cảnh phá sản ngay lập tức, đồng thời còn dọa sẽ vu cho tôi tội danh lái xe khi say rượu gây chết người, tôi sẽ phải ngồi tù thay cho ông ta.”
Diệc Hy siết chặt tay, lòng đầy xót xa lẫn phẫn nộ. “Vậy nên chị đã đồng ý để tài xế Vương Đại Phát chịu tội oan thay?”
“Tôi đã ân hận suốt tám năm qua vì quyết định đó.” Diệp Thư Nhàn bật khóc nức nở. “Nhưng lúc đó tôi chỉ là một cô gái hai mươi tuổi, hoảng loạn tột độ, không biết phải làm gì khác. Cố Thời Uy còn dàn dựng để Chu Bân, khi đó là người quen biết với cha tôi, đứng ra làm chứng giả, đổi lại một khoản tiền lớn. Từ đó, cả tôi và Chu Bân đều trở thành con rối trong tay ông ta, bị ông ta khống chế suốt nhiều năm.”
“Còn chuyện chị trở thành vị hôn thê được sắp đặt của Cố Thời Dịch thì sao?” Diệc Hy tiếp tục hỏi, muốn làm rõ toàn bộ bức tranh.
“Đó cũng là một phần trong kế hoạch của Cố Thời Uy.” Diệp Thư Nhàn lau nước mắt, giọng dần bình tĩnh trở lại. “Bà nội Cố Thời Dịch vì thương xót tôi mất đi Thời Ân, người bà luôn coi như cháu rể tương lai, nên đã có ý muốn se duyên tôi với Thời Dịch để bù đắp. Cố Thời Uy thấy đây là cơ hội tốt để càng thêm khống chế tôi, đồng thời nếu tôi thực sự trở thành vợ Thời Dịch, ông ta sẽ có thêm một quân cờ nằm ngay trong lòng gia tộc họ Cố, dễ bề thao túng mọi quyết định kinh doanh sau này.”
“Vậy tại sao chị lại đồng ý mua nợ Tống Thị, dồn ép gia đình tôi đến đường cùng?” Diệc Hy hỏi, giọng có chút gay gắt dù đã phần nào hiểu được hoàn cảnh của Diệp Thư Nhàn.
“Cố Thời Uy ra lệnh.” Diệp Thư Nhàn đáp, ánh mắt đầy tội lỗi. “Ông ta nói, nếu Tống Thị sụp đổ hoàn toàn, mọi bằng chứng liên quan đến quá khứ sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi, vì ông Tống Vĩnh Khang sẽ không còn khả năng và tài lực để tiếp tục điều tra vụ tai nạn năm xưa nữa. Tôi biết làm vậy là sai, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Ông ta đe dọa nếu tôi không hợp tác, ông ta sẽ công khai toàn bộ bí mật, khiến tôi phải ngồi tù, gia đình tôi thân bại danh liệt.”
Diệc Hy im lặng nhìn người phụ nữ trước mặt, tay cô vẫn còn ấm nóng trên bàn tay lạnh giá của Diệp Thư Nhàn. Bao nhiêu ác cảm cô từng dành cho cái tên này suốt những ngày qua, giờ dần tan biến, thay vào đó là một sự cảm thông sâu sắc dành cho một cô gái từng bị định mệnh nghiệt ngã đẩy vào con đường không lối thoát ngay từ tuổi hai mươi.
Diệc Hy im lặng một lúc, trong lòng vừa cảm thông vừa nặng trĩu. Cô hiểu rằng Diệp Thư Nhàn cũng chỉ là một nạn nhân khác của Cố Thời Uy, bị giam cầm suốt tám năm trong một nhà tù vô hình do chính ông ta dựng lên.
“Chị có sẵn lòng làm chứng, vạch trần toàn bộ sự thật này không?” Diệc Hy hỏi thẳng, ánh mắt kiên định. “Đây có thể là cơ hội duy nhất để chị thoát khỏi sự khống chế của ông ta, đồng thời giúp giải oan cho cha tôi và cả người tài xế đã khuất.”
Diệp Thư Nhàn do dự hồi lâu, gương mặt hiện lên sự giằng xé dữ dội. “Nếu tôi làm chứng, ông ta sẽ không để tôi yên. Ông ta có thể sẽ giết tôi, giống như những gì đã xảy ra với Chu Bân.”
“Chúng tôi sẽ bảo vệ chị.” Diệc Hy nắm lấy tay cô ta, giọng chân thành. “Cố Thời Dịch đã chuẩn bị sẵn đội ngũ pháp lý và an ninh riêng, chỉ cần chị đồng ý hợp tác, chúng tôi có thể đưa chị đến nơi an toàn ngay lập tức, đồng thời tiến hành các thủ tục pháp lý cần thiết để bảo vệ chị trước pháp luật.”
Diệp Thư Nhàn nhìn Diệc Hy hồi lâu, trong ánh mắt dần hiện lên một tia hy vọng mong manh sau tám năm sống trong bóng tối tội lỗi và sợ hãi. “Được, tôi đồng ý. Tôi đã mệt mỏi lắm rồi, tôi muốn được sống thật với chính mình, dù có phải trả giá thế nào đi nữa.”
Ngay khi hai người vừa đạt được thỏa thuận, một chiếc xe đen bất ngờ trờ tới đỗ xịch trước quán cà phê, cửa xe mở ra, một nhóm người mặc vest đen bước xuống, dáng vẻ hung hãn đáng sợ.
“Không xong rồi, đó là người của Cố Thời Uy.” Diệp Thư Nhàn tái mặt, giọng run rẩy hoảng loạn. “Ông ta chắc chắn đã phát hiện ra chúng ta gặp nhau.”
Diệc Hy lập tức rút điện thoại định gọi cho Cố Thời Dịch, nhưng nhóm người kia đã nhanh chóng tiến vào quán, đứng chắn ngay cửa ra vào, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng góc quán, không cho bất kỳ ai có cơ hội trốn thoát.
Nhóm người mặc vest đen tiến vào quán cà phê, ánh mắt dò xét quét qua từng bàn. Không gian quán vốn ấm cúng, yên tĩnh bỗng chốc trở nên ngột ngạt như bị bóp nghẹt, vài vị khách còn lại vội vàng lảng tránh ánh mắt, cúi gằm xuống bàn giả vờ không thấy gì. Diệc Hy siết chặt tay Diệp Thư Nhàn, cố giữ bình tĩnh, tay kia lén nhấn nút gọi nhanh đến Cố Thời Dịch đã cài sẵn, để cuộc gọi âm thầm kết nối mà không cần nói chuyện trực tiếp, hy vọng anh có thể nghe được tình hình qua đường dây.
“Hai vị làm ơn theo chúng tôi.” Kẻ cầm đầu nhóm người, một gã đàn ông cao lớn mặt sẹo, lên tiếng, giọng không chút cảm xúc. “Cố tổng giám đốc muốn mời hai vị đi nói chuyện.”
“Chúng tôi không có gì để nói với ông ta.” Diệc Hy đáp, cố giữ giọng cứng rắn dù trong lòng đang hoảng loạn tột độ.
“Tôi e là các vị không có quyền lựa chọn.” Gã đàn ông cười nhạt, ra hiệu cho đồng bọn tiến lại gần hơn.
Diệp Thư Nhàn run rẩy nắm chặt lấy tay Diệc Hy, hơi thở gấp gáp vì sợ hãi. Cô đã quá quen với cảm giác bị những kẻ như thế này áp chế suốt tám năm qua, nhưng lần này khác, lần này cô không còn đơn độc. Diệc Hy siết chặt tay cô, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào gã đàn ông mặt sẹo, không hề để lộ ra chút run sợ nào, dù trong lòng tim cô đang đập loạn như trống trận.
Đúng lúc tình huống căng thẳng lên đến đỉnh điểm, tiếng còi hụ xe cảnh sát bỗng vang lên từ xa, mỗi lúc một gần. Chỉ trong chốc lát, hàng loạt xe cảnh sát cùng một chiếc xe đen quen thuộc của Cố Thời Dịch lao đến, đỗ xịch ngay trước quán cà phê.
Cố Thời Dịch lao xuống xe đầu tiên, theo sau là đội an ninh riêng của anh cùng vài viên cảnh sát mặc sắc phục. Anh sải bước vào quán, ánh mắt lạnh như băng quét qua nhóm người vest đen, giọng nói vang lên đầy uy lực.
“Các người dám động vào vợ tôi?”
Gã đàn ông mặt sẹo khựng lại, rõ ràng không ngờ Cố Thời Dịch lại xuất hiện nhanh đến vậy, ánh mắt hắn liếc nhìn viên cảnh sát đi cùng, có chút do dự.
“Chúng tôi chỉ mời hai vị đi nói chuyện thôi, không có ý gì khác.” Hắn cố gắng chống chế.
“Nói chuyện mà cần dùng đến năm người đàn ông vây quanh hai phụ nữ không một tấc sắt trong tay?” Cố Thời Dịch cười lạnh, ánh mắt sắc như dao. “Đội trưởng Lý, mời anh xử lý theo đúng quy định pháp luật.”
Viên cảnh sát đi cùng, người mà Cố Thời Dịch đã âm thầm liên hệ ngay khi nghe được cuộc gọi bí mật của Diệc Hy, lập tức ra lệnh cho đồng đội khống chế toàn bộ nhóm người vest đen, còng tay đưa lên xe cảnh sát vì hành vi đe dọa, cưỡng ép công dân trái phép.
Diệc Hy thở phào nhẹ nhõm, chân tay bủn rủn ngồi phịch xuống ghế. Cố Thời Dịch vội vàng chạy đến, ôm chầm lấy cô, giọng anh run lên vì lo lắng chưa từng có. “Em không sao chứ? Anh xin lỗi, anh đến hơi muộn.”
“Em ổn.” Diệc Hy nắm chặt tay anh, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, cảm giác an toàn tràn ngập trong lòng. “May mà anh đến kịp lúc.”
Diệp Thư Nhàn ngồi bên cạnh, nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, khóe mắt cô đỏ hoe, không biết vì xúc động hay vì tủi thân cho chính bản thân mình suốt tám năm qua chưa từng có ai đứng ra bảo vệ.
“Chúng ta cần đưa cô ấy đến nơi an toàn ngay lập tức.” Diệc Hy nói với Cố Thời Dịch, giọng nghiêm túc. “Cô ấy đã đồng ý làm chứng, vạch trần toàn bộ sự thật về Cố Thời Uy.”
Cố Thời Dịch gật đầu, ánh mắt anh nhìn Diệp Thư Nhàn phức tạp khó tả, vừa có sự oán trách còn sót lại, vừa có chút cảm thông mới nhen nhóm. “Cảm ơn cô, vì cuối cùng đã dám nói ra sự thật.”
“Tôi xin lỗi.” Diệp Thư Nhàn cúi đầu, nước mắt lại rơi. “Tôi xin lỗi vì đã im lặng suốt tám năm qua, để Thời Ân ra đi mà không ai biết sự thật, để một người vô tội phải chịu oan ức đến chết.”
Cố Thời Dịch im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu. “Chuyện đã qua không thể thay đổi được nữa. Nhưng từ bây giờ, hãy giúp chúng tôi đưa kẻ thật sự gây ra tội ác ra ánh sáng.”
Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, đưa Diệp Thư Nhàn đến một căn hộ an toàn do đội an ninh của Cố Thời Dịch chuẩn bị sẵn, đồng thời liên hệ ngay với đội ngũ pháp lý để chuẩn bị hồ sơ làm chứng chính thức.
Trên đường trở về biệt thự, Diệc Hy tựa đầu vào vai Cố Thời Dịch, cảm giác mệt mỏi rã rời sau một ngày dài đầy biến cố. “Anh Dịch, bây giờ chúng ta có đủ bằng chứng để lật lại toàn bộ vụ án chưa?”
“Gần đủ rồi.” Anh đáp, giọng trầm nhưng kiên định. “Chúng ta có lời khai của Diệp Thư Nhàn, có bằng chứng kỹ thuật số dẫn đến máy chủ của Cố Thời Uy trong vụ hồ sơ giả mạo. Nhưng để hạ gục hoàn toàn một người có địa vị và quyền lực như ông ta trong tập đoàn, chúng ta cần một đòn quyết định, ngay tại nơi có sức nặng nhất.”
“Nơi nào?” Diệc Hy hỏi, ngước lên nhìn anh.
“Đại hội cổ đông thường niên của Cố Thị, diễn ra sau ba ngày nữa.” Cố Thời Dịch nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt anh lóe lên quyết tâm sắt đá. “Đó sẽ là nơi tôi công khai vạch trần toàn bộ tội ác của ông ta, trước mặt toàn thể hội đồng quản trị và cổ đông lớn nhất của tập đoàn.”
Diệc Hy nhìn nghiêng gương mặt anh dưới ánh đèn đường lướt qua ô cửa kính, những tia sáng vàng cam đổ bóng lên đường nét sắc lạnh quen thuộc, nhưng lần này cô không còn thấy sự xa cách như những ngày đầu gặp gỡ nữa, mà là một sự đồng lòng, một mối dây liên kết đã âm thầm hình thành qua bao thử thách. Cô đặt tay lên tay anh đang nắm chặt vô lăng, khẽ siết nhẹ như một lời động viên không lời. “Dù chuyện gì xảy ra ở đại hội đó, em sẽ đứng cạnh anh.”
