Chương 12
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong sự chuẩn bị căng thẳng đến nghẹt thở. Diệc Hy cùng đội ngũ pháp lý và Trần Nhược Vy làm việc suốt ngày đêm, hoàn thiện toàn bộ hồ sơ bằng chứng, từ lời khai chi tiết của Diệp Thư Nhàn, dấu vết kỹ thuật số trong vụ làm giả hồ sơ tài chính, cho đến những ghi chép cũ trong sổ tay của cha cô liên quan đến khoản tiền bất minh của Chu Bân năm xưa.
Sáng ngày đại hội cổ đông, đại sảnh trụ sở chính tập đoàn Cố Thị chật kín người, các cổ đông lớn nhỏ, thành viên hội đồng quản trị, cùng đông đảo phóng viên báo chí được mời đến đưa tin về báo cáo tài chính thường niên. Không ai ngờ rằng, hôm nay sẽ trở thành ngày định mệnh lật đổ hoàn toàn quyền lực ngầm mà Cố Thời Uy đã dày công xây dựng suốt nhiều năm.
Cố Thời Uy ngồi ở hàng ghế đầu, dáng vẻ ung dung tự tại như thường lệ, hoàn toàn không hay biết về cơn bão sắp ập đến. Diệc Hy ngồi ở hàng ghế khách mời, tim đập thình thịch, ánh mắt không rời khỏi Cố Thời Dịch đang đứng trên bục chủ tọa, chuẩn bị bắt đầu phần báo cáo.
“Kính thưa quý vị cổ đông,” Cố Thời Dịch mở lời, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sức nặng khiến cả hội trường im phăng phắc, “trước khi bước vào phần báo cáo tài chính thường niên, tôi có một vấn đề quan trọng cần công khai trước toàn thể quý vị, liên quan trực tiếp đến uy tín và sự minh bạch của tập đoàn Cố Thị.”
Cả hội trường xôn xao, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía anh. Cố Thời Uy ngồi phía dưới, nụ cười trên môi bắt đầu cứng lại, có chút bất an thoáng qua.
“Gần đây, gia đình đối tác Tống Thị của chúng ta bị vu khống với tội danh biển thủ công quỹ, dựa trên một bộ hồ sơ tài chính giả mạo tinh vi.” Cố Thời Dịch tiếp tục, ánh mắt anh quét qua đám đông rồi dừng lại ở Cố Thời Uy. “Sau quá trình điều tra kỹ lưỡng, đội ngũ pháp lý và chuyên gia kế toán pháp y của chúng tôi đã xác định được, dấu vết kỹ thuật số của bộ hồ sơ giả mạo này dẫn thẳng đến một máy chủ nội bộ, được đăng ký sử dụng bởi chính văn phòng của phó tổng giám đốc phụ trách tài chính đối ngoại.”
Cả hội trường như nổ tung, tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi. Cố Thời Uy đứng bật dậy, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Thời Dịch, chú đang ám chỉ điều gì? Chú có bằng chứng gì để đưa ra cáo buộc nghiêm trọng như vậy?”
“Bằng chứng đây.” Cố Thời Dịch ra hiệu, màn hình lớn phía sau bục phát biểu lập tức chiếu lên toàn bộ dữ liệu kỹ thuật số đã được Trần Nhược Vy phân tích, cùng với văn bản xác nhận từ đơn vị giám định độc lập được mời tham gia. “Không chỉ vậy, chúng tôi còn có bằng chứng cho thấy, anh không chỉ dừng lại ở việc hãm hại đối tác kinh doanh, mà còn liên quan trực tiếp đến một tội ác nghiêm trọng hơn nhiều, xảy ra tám năm về trước.”
Sắc mặt Cố Thời Uy lập tức biến đổi hoàn toàn, không còn chút bình tĩnh giả tạo nào sót lại. “Chú đang nói bậy bạ gì vậy?”
“Tôi đang nói về cái chết của anh trai tôi, Cố Thời Ân.” Giọng Cố Thời Dịch trầm xuống, mang theo một nỗi đau và phẫn nộ dồn nén suốt tám năm. “Người thật sự cầm lái chiếc xe gây tai nạn đêm đó, không phải tài xế Vương Đại Phát của Tống Thị đã phải ngồi tù oan ức, mà chính là anh, Cố Thời Uy.”
Cả hội trường chìm trong im lặng chết chóc, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Cố Thời Uy, chờ đợi phản ứng của ông ta. Đúng lúc đó, cửa hội trường bật mở, Diệp Thư Nhàn bước vào, sánh bước cùng luật sư đại diện và hai viên cảnh sát điều tra.
“Ông ta nói đúng.” Diệp Thư Nhàn cất giọng, dù run rẩy nhưng vẫn đủ vang vọng khắp hội trường. “Tôi là nhân chứng trực tiếp có mặt trên xe đêm đó. Cố Thời Uy là người cầm lái trong tình trạng say rượu, gây ra tai nạn khiến Cố Thời Ân tử vong. Sau đó ông ta đã đe dọa, ép buộc tôi cùng ông Chu Bân làm chứng giả, đổ tội cho tài xế Vương Đại Phát, đồng thời còn ra lệnh cho tôi thực hiện chiến dịch bôi nhọ, hãm hại gia đình Tống Thị trong thời gian gần đây, nhằm che giấu toàn bộ sự thật.”
Cố Thời Uy đứng sững như trời trồng, gương mặt trắng bệch không còn chút máu, hai tay run lên bần bật. “Cô… cô dám phản bội tôi?”
“Tôi đã chịu đựng đủ rồi.” Diệp Thư Nhàn nhìn thẳng vào ông ta, ánh mắt không còn sợ hãi như trước. “Tôi thà chịu trách nhiệm trước pháp luật vì những sai lầm của mình, còn hơn tiếp tục làm con rối trong tay ông cả đời.”
Hai viên cảnh sát tiến lên, đọc lệnh bắt giữ Cố Thời Uy ngay tại chỗ với các tội danh liên quan đến gây tai nạn giao thông nghiêm trọng dẫn đến chết người, che giấu tội phạm, làm giả tài liệu, cưỡng ép người khác làm chứng gian. Cố Thời Uy giãy giụa phản kháng, gào lên những lời biện minh vô nghĩa giữa tiếng xì xào bàn tán không dứt của toàn thể hội trường.
“Thời Dịch, chú không thể làm vậy với tôi! Tôi là anh họ chú, là người đã cùng chú xây dựng tập đoàn này bao nhiêu năm qua!” Ông ta gào lên trong tuyệt vọng khi bị còng tay dẫn đi.
Cố Thời Dịch đứng trên bục, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn theo bóng dáng người anh họ từng được anh tin tưởng, giọng nói vang lên đanh thép, không chút do dự. “Anh đã tự tay cắt đứt mối quan hệ đó, ngay từ đêm anh cướp đi mạng sống của anh trai tôi, rồi im lặng để một người vô tội chịu oan suốt tám năm qua.”
Cố Thời Uy bị áp giải rời khỏi hội trường, để lại phía sau một bầu không khí hỗn loạn xen lẫn bàng hoàng tột độ của toàn thể cổ đông. Diệc Hy ngồi lặng người, nhìn Cố Thời Dịch đứng đó, dáng vẻ vừa kiên cường vừa cô độc, cô hiểu rằng dù công lý cuối cùng cũng được thực thi, nhưng vết thương mất đi người anh trai thân yêu trong lòng anh sẽ không bao giờ có thể lành lặn hoàn toàn.
Tin tức về vụ bắt giữ Cố Thời Uy ngay tại đại hội cổ đông nhanh chóng trở thành tâm điểm truyền thông trong nhiều ngày liên tiếp. Toàn bộ sự thật về vụ tai nạn tám năm trước, về việc tài xế Vương Đại Phát bị vu oan, về âm mưu thao túng cả hai tập đoàn Cố Thị và Tống Thị của Cố Thời Uy lần lượt được phanh phui trên các mặt báo. Những dòng tít lớn thay nhau xuất hiện suốt cả tuần, từ sự sụp đổ của một phó tổng quyền lực cho đến câu chuyện cảm động về hành trình đi tìm công lý của một cặp vợ chồng trẻ, khiến dư luận không khỏi bàng hoàng xen lẫn cảm thán.
Cha của Diệc Hy, ông Tống Vĩnh Khang, được trả tự do ngay trong ngày, mọi cáo buộc biển thủ công quỹ đều bị hủy bỏ hoàn toàn sau khi cơ quan điều tra xác nhận đó chỉ là hồ sơ giả mạo do Cố Thời Uy dàn dựng. Danh dự và uy tín của Tống Thị được khôi phục, cổ phiếu công ty nhanh chóng tăng trở lại trên sàn giao dịch.
Diệc Hy đến đón cha tại đồn cảnh sát, ôm chầm lấy ông, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. “Cha, mọi chuyện qua rồi, cha không cần phải lo lắng nữa.”
“Cảm ơn con, con gái của cha.” Ông Tống Vĩnh Khang vỗ nhẹ lưng cô, giọng nghẹn ngào xúc động. “Cảm ơn con đã không bỏ cuộc, dù cha đã bảo con đừng dính vào chuyện này.”
“Con không thể ngồi yên nhìn cha chịu oan được.” Diệc Hy lau nước mắt, mỉm cười. “Với lại, con không đơn độc. Anh Dịch đã giúp con rất nhiều.”
Ông Tống Vĩnh Khang nhìn con gái, ánh mắt ông chợt trở nên phức tạp. “Cha có điều muốn nói với thằng bé đó. Về Vương Đại Phát, về những gì cha đã im lặng suốt tám năm qua.”
Vài ngày sau, một buổi gặp mặt đặc biệt được tổ chức tại biệt thự họ Cố, quy tụ đầy đủ các bên liên quan, ông Tống Vĩnh Khang, Cố Thời Dịch, bà Chu Ngọc Trân, cùng gia đình của Vương Đại Phát đã khuất, bao gồm người vợ góa và cậu con trai giờ đã trưởng thành.
“Tôi xin lỗi.” Ông Tống Vĩnh Khang cúi đầu trước gia đình Vương Đại Phát, giọng run rẩy đầy hối hận. “Suốt tám năm qua, tôi luôn nghi ngờ anh Đại Phát bị oan, nhưng tôi lại không đủ can đảm và bằng chứng để lên tiếng, khiến gia đình anh phải chịu đựng nỗi oan ức và mất mát quá lớn. Tôi thành thật xin lỗi vì sự hèn nhát của mình.”
Người vợ góa của Vương Đại Phát, một người phụ nữ trung niên với gương mặt khắc khổ vì năm tháng vất vả, lặng lẽ lau nước mắt. “Tôi biết ông cũng có nỗi khổ riêng của mình. Điều quan trọng nhất bây giờ là sự thật cuối cùng cũng đã được phơi bày, chồng tôi có thể yên nghỉ mà không còn mang tiếng oan nữa.”
Bà Chu Ngọc Trân ngồi im lặng suốt buổi gặp mặt, đôi tay run rẩy siết chặt cây gậy chống, gương mặt bà hiện lên sự đau khổ và ân hận sâu sắc mà bao năm nay bà vẫn cố giấu kín sau vẻ ngoài nghiêm nghị. Đến cuối buổi, bà mới lên tiếng, giọng run run vì tuổi già lẫn xúc động. “Là bà sai rồi. Vì thương xót con Nhàn mất đi Thời Ân, bà đã nhắm mắt làm ngơ trước những nghi ngờ của Thời Dịch suốt bao năm qua, còn ép nó phải cưới con bé mà không hề hay biết sự thật đằng sau. Bà xin lỗi các con, xin lỗi vì sự cố chấp của một bà già.”
Cố Thời Dịch bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà. “Bà nội không có lỗi. Người có lỗi là Cố Thời Uy, kẻ đã lợi dụng lòng tin và tình thương của tất cả mọi người để thực hiện âm mưu của mình suốt tám năm qua.”
Về phần Diệp Thư Nhàn, nhờ vào việc chủ động ra làm chứng, hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra, cô được xem xét giảm nhẹ hình phạt, chỉ phải chịu án treo cho tội danh khai báo gian dối trong quá khứ, đồng thời phải công khai xin lỗi gia đình Vương Đại Phát trước công luận.
“Tôi biết một lời xin lỗi không thể bù đắp được những gì gia đình các người đã phải chịu đựng.” Diệp Thư Nhàn đứng trước ống kính truyền thông, giọng run rẩy nhưng kiên định. “Nhưng tôi mong rằng, từ hôm nay, tôi có thể bắt đầu chuộc lỗi cho những sai lầm của mình, dù có phải mất bao lâu đi nữa.”
Diệc Hy đứng từ xa quan sát, trong lòng dấy lên một sự cảm thông phức tạp. Cô không thể hoàn toàn tha thứ cho những gì Diệp Thư Nhàn đã gây ra cho gia đình mình, nhưng cô cũng hiểu rằng, người phụ nữ ấy cũng chỉ là một nạn nhân khác, bị giam cầm trong chính tội lỗi và nỗi sợ hãi của bản thân suốt tám năm ròng.
Về phần Cố Thời Uy, với đầy đủ chứng cứ về hành vi gây tai nạn chết người, che giấu tội phạm, làm giả tài liệu và cưỡng ép người khác phạm tội, ông ta bị tòa án tuyên án nhiều năm tù giam, đồng thời bị tước bỏ hoàn toàn mọi chức vụ và cổ phần trong tập đoàn Cố Thị.
Buổi tối sau khi mọi thủ tục pháp lý cuối cùng hoàn tất, Diệc Hy đứng trên ban công phòng mình, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, lòng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường sau chuỗi ngày dài căng thẳng. Cố Thời Dịch bước đến đứng cạnh cô, cả hai cùng im lặng ngắm nhìn khung cảnh trước mắt.
“Cảm ơn em.” Anh khẽ lên tiếng, giọng chân thành hiếm thấy. “Nếu không có em, có lẽ anh sẽ không bao giờ tìm ra được sự thật, không bao giờ có thể để anh trai mình yên nghỉ thanh thản.”
“Chúng ta cùng nhau làm được điều đó.” Diệc Hy mỉm cười, quay sang nhìn anh. “Anh Dịch, giờ mọi chuyện đã kết thúc, em nghĩ chúng ta cần nói chuyện về hợp đồng hôn nhân này.”
Nụ cười trên môi Cố Thời Dịch chợt tắt, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc khác thường. Diệc Hy nhìn thấy trong đó một sự lo lắng thấp thoáng, khiến cô không khỏi tò mò về điều anh sắp nói tiếp theo.
