Chương 13 (Hoàn)
“Em nói đúng, chúng ta cần nói chuyện.” Cố Thời Dịch quay người đối diện với cô, giọng anh mang theo một sự căng thẳng hiếm thấy. “Hợp đồng của chúng ta còn khoảng hai tháng nữa là hết hạn.”
Gió đêm khẽ lay động tà váy Diệc Hy, mang theo hơi lạnh đầu thu len lỏi qua từng ngóc ngách ban công. Cô nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, cố giữ vẻ mặt bình thản dù trong lòng đang dậy sóng trước câu nói vừa rồi. Suốt bao tuần qua, giữa những biến cố dồn dập, cô gần như đã quên bẵng đi cái mốc thời gian định mệnh ấy, quên rằng mối quan hệ này, dù đã trải qua bao nhiêu gắn bó, vẫn đang chạy đua với một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình.
Diệc Hy im lặng, tim đập nhanh bất thường. Suốt những tuần qua, giữa những biến cố dồn dập, cô gần như đã quên mất bản chất thật sự của cuộc hôn nhân này, một giao dịch có thời hạn, không phải một mối quan hệ thật sự.
“Sau khi hợp đồng kết thúc,” Cố Thời Dịch tiếp tục, giọng anh chậm rãi như đang cân nhắc từng lời, “theo như thỏa thuận ban đầu, chúng ta sẽ ký giấy ly hôn, mỗi người trở về với cuộc sống riêng của mình.”
Diệc Hy cảm thấy một nỗi buồn khó tả dâng lên trong lòng, dù cô biết rõ điều này đã được định sẵn ngay từ đầu. “Vậy anh muốn nói với em điều đó sao?”
“Không.” Cố Thời Dịch lắc đầu, bước lại gần cô hơn, ánh mắt anh chứa đựng một sự chân thành sâu sắc chưa từng có. “Anh muốn hỏi em một câu, và anh mong em sẽ trả lời thật lòng, không phải vì hợp đồng, không phải vì bất kỳ toan tính nào khác.”
“Anh hỏi đi.” Diệc Hy hồi hộp chờ đợi, không dám thở mạnh.
“Nếu không có bản hợp đồng này, nếu chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh bình thường, không có toan tính, không có áp lực từ gia đình hay tiền bạc,” Cố Thời Dịch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh khàn đi vì xúc động, “em có sẵn lòng ở bên anh không?”
Trái tim Diệc Hy như muốn vỡ tung. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt, người đã cùng cô trải qua bao sóng gió, bao lần bảo vệ cô trước hiểm nguy, bao lần thể hiện sự chân thành mà cô không thể phủ nhận nữa.
Nhưng đúng lúc cô định mở miệng trả lời, điện thoại của cô bỗng đổ chuông gấp gáp. Là số điện thoại của bệnh viện.
“Xin lỗi, tôi phải nghe máy đã.” Diệc Hy vội vàng bắt máy, giọng người y tá đầu dây bên kia vang lên hối hả. “Tống tiểu thư, ông Tống Vĩnh Khang vừa lên cơn đau tim đột ngột, đang được cấp cứu, xin cô đến bệnh viện ngay lập tức.”
Diệc Hy tái mặt, buông rơi điện thoại. Cố Thời Dịch lập tức nhận ra tình huống khẩn cấp, không hỏi thêm câu nào mà kéo tay cô chạy nhanh xuống xe, đích thân lái xe lao đến bệnh viện với tốc độ nhanh nhất có thể.
Trên đường đi, Diệc Hy ngồi run rẩy, nước mắt không ngừng rơi. “Không thể nào, cha em vừa mới được thả ra, sức khỏe cũng đang dần ổn định, sao lại đột ngột như vậy được?”
“Bình tĩnh lại, có lẽ chỉ là biến chứng thông thường sau ca phẫu thuật, bác sĩ sẽ xử lý được.” Cố Thời Dịch trấn an cô, dù trong lòng anh cũng không kém phần lo lắng.
Đến bệnh viện, cả hai lao vào phòng cấp cứu, chỉ kịp nhìn thấy đội ngũ y bác sĩ đang tất bật quanh giường bệnh của ông Tống Vĩnh Khang, tiếng máy móc kêu inh ỏi báo hiệu tình trạng nguy kịch.
Sau gần hai tiếng đồng hồ chờ đợi trong lo âu tột độ, bác sĩ trưởng khoa mới bước ra, gương mặt nghiêm trọng. “Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng tim ông ấy đã suy yếu nghiêm trọng sau đợt căng thẳng kéo dài vừa qua. Chúng tôi khuyến nghị nên tiến hành ca phẫu thuật thay van tim sớm nhất có thể, nếu không tình trạng có thể tái phát bất cứ lúc nào, và lần sau có thể sẽ không còn may mắn như lần này.”
“Chi phí phẫu thuật là bao nhiêu, thưa bác sĩ?” Diệc Hy hỏi, giọng run rẩy, trong lòng lo sợ lại phải đối mặt với một khoản tiền khổng lồ khác.
Bác sĩ đưa ra một con số không hề nhỏ, đủ để khiến Diệc Hy choáng váng. Tống Thị dù đã được giải oan, danh tiếng phục hồi, nhưng nguồn tài chính vẫn chưa kịp ổn định hoàn toàn sau chuỗi biến cố vừa qua, chưa thể xoay sở ngay lập tức một khoản tiền lớn như vậy.
“Đừng lo về chi phí.” Cố Thời Dịch lên tiếng ngay lập tức, giọng anh không chút do dự. “Tôi sẽ lo liệu toàn bộ.”
“Không được.” Diệc Hy lắc đầu, dù trong lòng cảm kích vô cùng. “Hợp đồng của chúng ta sắp kết thúc, em không thể tiếp tục dựa dẫm vào anh mãi được.”
“Đây không phải chuyện hợp đồng.” Cố Thời Dịch nắm chặt vai cô, ánh mắt anh kiên quyết chưa từng có. “Ông ấy là cha vợ tôi, dù hợp đồng có kết thúc hay không, tôi cũng sẽ không đứng nhìn ông ấy gặp nguy hiểm mà không ra tay giúp đỡ.”
Diệc Hy nhìn anh, nước mắt lại trào ra, lần này không phải vì đau khổ mà vì cảm động. Cô nhận ra, dù chưa kịp trả lời câu hỏi lúc nãy của anh, nhưng hành động của anh đã tự nó nói lên tất cả những gì cô cần biết về tình cảm thật sự trong lòng anh.
Ca phẫu thuật thay van tim được sắp xếp diễn ra ngay trong tuần sau, do chính vị bác sĩ giỏi nhất bệnh viện đảm nhận, mọi chi phí đều do Cố Thời Dịch âm thầm chi trả mà không hề nhắc lại chuyện này thêm một lần nào nữa.
Ca phẫu thuật diễn ra thành công tốt đẹp. Khi ông Tống Vĩnh Khang tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm là nắm lấy tay con gái, rồi nhìn sang Cố Thời Dịch đang đứng bên cạnh, ánh mắt ông đầy sự biết ơn và một điều gì đó như đã nhận ra từ lâu.
“Hai đứa,” ông khẽ nói, giọng còn yếu ớt nhưng ánh mắt sáng rõ, “đừng để bản hợp đồng vô nghĩa đó cản trở hạnh phúc thật sự của mình. Cha đã nhìn thấy rõ ràng, cả hai đứa đều đã dành cho nhau nhiều hơn những gì một bản hợp đồng có thể yêu cầu rồi.”
Diệc Hy và Cố Thời Dịch nhìn nhau, cả hai đều im lặng, nhưng trong ánh mắt trao đổi lúc đó, dường như đã có một sự thấu hiểu ngầm mà không cần phải nói thành lời.
Một tháng sau, khi sức khỏe ông Tống Vĩnh Khang đã hồi phục hoàn toàn và Tống Thị dần ổn định trở lại trên đà phát triển mới, ngày hợp đồng hôn nhân chính thức hết hạn cũng đến gần. Nắng thu vàng nhạt rải khắp khu vườn biệt thự, những chiếc lá phong bắt đầu chuyển màu, rơi lác đác trên lối đi lát đá cô vẫn thường dạo bộ mỗi sáng cùng bà Chu suốt một năm qua.
Diệc Hy ngồi trong phòng riêng, nhìn bản hợp đồng cũ đặt trên bàn, lòng đầy những suy nghĩ ngổn ngang. Suốt một năm qua, từ một cuộc trao đổi lạnh lùng vì tiền bạc, cô và Cố Thời Dịch đã cùng nhau trải qua biết bao sóng gió, cùng nhau tìm ra sự thật, cùng nhau bảo vệ những người thân yêu. Tình cảm giữa họ, dù không ai chính thức thừa nhận, đã âm thầm lớn lên từ lúc nào không hay.
Cửa phòng khẽ mở, Cố Thời Dịch bước vào, tay cầm theo một tập hồ sơ mới. Anh ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt anh nghiêm túc nhưng ẩn chứa một sự hồi hộp hiếm thấy.
“Ngày mai là hạn cuối của hợp đồng.” Anh mở lời, giọng trầm thấp.
“Em biết.” Diệc Hy khẽ đáp, tim đập loạn nhịp.
“Anh có chuẩn bị sẵn một bản hợp đồng khác.” Cố Thời Dịch đẩy tập hồ sơ trên tay về phía cô, giọng anh có chút run rẩy hiếm thấy ở một người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh, quyết đoán trong mọi tình huống.
Diệc Hy nhíu mày, mở tập hồ sơ ra xem, rồi sững sờ nhận ra đó không phải là bản gia hạn hợp đồng hôn nhân giả như cô nghĩ, mà là một bản đăng ký kết hôn chính thức, với đầy đủ chữ ký của anh ở phần dành cho chú rể, chỉ còn thiếu chữ ký của cô.
“Anh Dịch…” Cô ngước lên nhìn anh, giọng nghẹn lại vì xúc động.
Cố Thời Dịch quỳ một chân xuống trước mặt cô, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh đèn. “Tống Diệc Hy, một năm trước, chúng ta bắt đầu mối quan hệ này bằng một bản hợp đồng lạnh lùng, không tình cảm. Nhưng bây giờ, anh muốn hỏi em một lần nữa, lần này không phải với tư cách người ký hợp đồng, mà với tư cách một người đàn ông đã yêu em thật lòng từ lúc nào không hay.”
Nước mắt Diệc Hy không ngừng rơi, cô nhìn người đàn ông trước mặt, người đã cùng cô đi qua biết bao gian nan, người đã chứng minh tình cảm của mình bằng hành động chứ không chỉ lời nói.
“Em có bằng lòng làm vợ thật sự của anh không?” Cố Thời Dịch hỏi, giọng anh run lên vì hồi hộp chờ đợi câu trả lời.
“Em bằng lòng.” Diệc Hy khẽ gật đầu, nụ cười rạng rỡ xen lẫn nước mắt hạnh phúc. “Em đã bằng lòng từ lâu rồi, chỉ là chưa có ai hỏi em thôi.”
Cố Thời Dịch đứng dậy, ôm chầm lấy cô vào lòng, cả hai cùng cười trong hạnh phúc vỡ òa sau một năm đầy sóng gió. Chiếc nhẫn được đeo vào ngón tay cô, lấp lánh như minh chứng cho một tình yêu chân thật đã âm thầm nảy nở giữa những hiểm nguy và thử thách.
Đám cưới chính thức được tổ chức ba tháng sau đó, không phải trong không khí căng thẳng dè dặt như buổi lễ ký hợp đồng năm xưa, mà tràn ngập niềm vui và hạnh phúc thật sự. Đại sảnh khách sạn năm sao được trang hoàng bằng hàng ngàn đóa hoa hồng trắng, ánh nến lung linh trải dài theo lối đi, dàn nhạc giao hưởng tấu lên những giai điệu du dương chào đón cô dâu. Diệc Hy khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, bước những bước chậm rãi trên tấm thảm đỏ, tim đập rộn ràng nhưng không còn chút lo âu nào như ngày ký bản hợp đồng năm xưa, chỉ còn lại niềm hạnh phúc trọn vẹn. Bà Chu Ngọc Trân ngồi ở hàng ghế đầu, nhìn cháu trai và cháu dâu trao nhau lời thề nguyện, không kìm được nước mắt xúc động.
Ông Tống Vĩnh Khang đích thân dắt tay con gái vào lễ đường, ánh mắt ông đầy tự hào và hạnh phúc. “Cha chưa bao giờ nghĩ, từ một quyết định khó khăn năm xưa, con gái cha lại tìm được hạnh phúc thật sự của đời mình.”
Diệp Thư Nhàn cũng có mặt trong buổi lễ, đứng ở một góc khiêm tốn, gương mặt cô giờ đây đã nhẹ nhõm hơn nhiều so với vẻ căng thẳng, u ám suốt nhiều năm qua. Sau khi hoàn thành thời gian án treo, cô quyết định rời khỏi thành phố, bắt đầu một cuộc sống mới yên bình ở một nơi xa, tránh xa những thị phi và tội lỗi của quá khứ. Diệc Hy nhìn thấy cô từ xa, khẽ gật đầu chào, không phải sự tha thứ hoàn toàn, nhưng cũng không còn oán hận, chỉ là một sự cảm thông lặng lẽ dành cho một người từng là nạn nhân trong chính bi kịch mình gây ra.
Riêng với Cố Thời Uy, dù đã thụ án trong tù, Diệc Hy và Cố Thời Dịch đều thống nhất sẽ không bao giờ có sự khoan hồng hay tha thứ nào dành cho ông ta, bởi những tội ác ông ta gây ra không chỉ hủy hoại một mạng người vô tội, mà còn chà đạp lên lòng tin của biết bao người thân yêu suốt tám năm ròng.
Buổi tối sau lễ cưới, đứng trên ban công phòng tân hôn, nhìn pháo hoa rực rỡ tỏa sáng trên bầu trời đêm, Diệc Hy tựa đầu vào vai Cố Thời Dịch, lòng tràn ngập bình yên và hạnh phúc.
“Nếu ngày đó em không nhận lời ký bản hợp đồng ấy,” cô khẽ nói, giọng đầy cảm khái, “có lẽ bây giờ chúng ta đã không đứng ở đây.”
“Số phận đã sắp đặt để chúng ta gặp nhau, dù bắt đầu bằng cách nào đi nữa.” Cố Thời Dịch vòng tay ôm chặt lấy cô, giọng anh dịu dàng chưa từng có. “Điều quan trọng nhất là, từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn là hai người xa lạ ràng buộc nhau bằng một tờ giấy hợp đồng, mà là vợ chồng thật sự, cùng nhau đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời.”
Diệc Hy ngước lên, nở nụ cười hạnh phúc nhất từ trước đến nay, đáp lại bằng một nụ hôn dịu dàng dưới bầu trời pháo hoa rực rỡ, khép lại một hành trình đầy sóng gió để mở ra một chương mới tràn ngập yêu thương và bình yên.
