Chương 8
Diệc Hy đứng chết lặng sau cánh cửa kính, tim đập loạn nhịp. Cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe được. Trong đầu cô, hình ảnh Chu Bân trôi dạt dưới đáy sông cứ hiện lên xen lẫn với câu nói lạnh lùng của Cố Thời Uy, hai mảnh ghép ấy dường như đang khớp vào nhau thành một sự thật đáng sợ mà cô chưa dám thừa nhận. Chưa kịp định thần, cửa ban công đã mở ra, Cố Thời Dịch và Cố Thời Uy cùng bước vào, vẻ mặt cả hai đều bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Cô đứng đây làm gì?” Cố Thời Dịch nhíu mày nhìn cô, ánh mắt có chút dò xét.
“Tôi… tôi hơi mệt, ra đây hóng gió một chút.” Diệc Hy đáp, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng đang rối như tơ vò.
Cố Thời Uy nhìn cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khó đoán. “Cố phu nhân nghỉ ngơi sớm đi, đêm nay gió khá lạnh.” Nói xong, ông ta cáo từ rời khỏi bữa tiệc trước.
Trên đường về biệt thự, Diệc Hy ngồi im lặng suốt cả chặng đường, đầu óc quay cuồng với câu nói vừa nghe được. Cô muốn hỏi thẳng Cố Thời Dịch, nhưng lại sợ hãi trước câu trả lời có thể nhận được.
“Cô có chuyện gì muốn nói không?” Cố Thời Dịch bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong xe.
Diệc Hy do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định hỏi thẳng. “Lúc nãy ở ban công, tôi nghe anh họ anh nói chuyện Chu Bân đã xử lý xong. Anh Dịch, chuyện này là sao?”
Cố Thời Dịch sững lại một giây, rồi thở dài, giọng có phần mệt mỏi. “Không phải như cô nghĩ. Anh họ tôi nói đến việc xử lý hậu sự và các khoản bồi thường cho gia đình Chu Bân, không phải ám chỉ cái chết của ông ta.”
“Thật sao?” Diệc Hy vẫn chưa hết nghi hoặc.
“Tôi không có lý do gì phải giết Chu Bân.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nghiêm túc. “Tôi cần ông ta sống để khai ra sự thật, cái chết của ông ta chỉ khiến manh mối duy nhất của tôi biến mất. Cô nghĩ tôi ngu đến mức tự tay giết chết cơ hội tìm ra sự thật của chính mình sao?”
Lời giải thích của anh nghe có vẻ hợp lý, nhưng Diệc Hy vẫn cảm thấy trong lòng còn vướng mắc điều gì đó chưa thể lý giải trọn vẹn. Cô gật đầu, tạm thời không truy hỏi thêm, nhưng sự nghi ngờ vẫn âm thầm nảy mầm trong lòng.
Về đến biệt thự, cả hai vừa bước vào phòng khách đã thấy quản gia đứng đợi sẵn, vẻ mặt lo lắng bất thường. “Thiếu gia, phu nhân, có chuyện khẩn cấp. Cổ phiếu Tống Thị đang lao dốc không phanh trên sàn giao dịch, có tin đồn công ty sắp bị điều tra hình sự vì tội danh biển thủ công quỹ.”
Diệc Hy như bị dội một gáo nước lạnh, vội vàng lấy điện thoại kiểm tra. Đúng như quản gia nói, hàng loạt trang tin tài chính đồng loạt đưa tin về việc cơ quan điều tra đang thu thập chứng cứ liên quan đến hành vi biển thủ công quỹ tại Tống Thị, với nghi phạm chính được nêu đích danh là chủ tịch Tống Vĩnh Khang.
“Chuyện này là bịa đặt!” Diệc Hy siết chặt điện thoại, giọng run lên vì phẫn nộ. “Cha tôi vừa trải qua ca phẫu thuật lớn, làm sao có thể biển thủ công quỹ ngay lúc này được?”
“Bình tĩnh lại.” Cố Thời Dịch đặt tay lên vai cô, giọng trầm ổn định. “Tôi sẽ cho người kiểm tra ngay lập tức, xem ai đứng sau vụ này và họ dùng những chứng cứ gì.”
Ngay trong đêm, Cố Thời Dịch triệu tập toàn bộ đội ngũ pháp lý và tài chính của Cố Thị đến họp khẩn. Diệc Hy ngồi trong phòng họp, lắng nghe các luật sư phân tích tình hình, lòng nặng trĩu lo âu.
“Theo thông tin ban đầu,” một luật sư trẻ lên tiếng, giọng nghiêm túc, “có người đã gửi nặc danh cho cơ quan điều tra một bộ hồ sơ tài chính, trong đó thể hiện dòng tiền bất thường từ tài khoản công ty Tống Thị chuyển đến một tài khoản cá nhân ở nước ngoài, được cho là của ông Tống Vĩnh Khang.”
“Điều đó là không thể!” Diệc Hy đứng bật dậy, giọng kiên quyết. “Cha tôi không thể nào có tài khoản ở nước ngoài như vậy, ông ấy còn không biết dùng thành thạo ứng dụng ngân hàng trên điện thoại.”
“Vậy thì bộ hồ sơ này chắc chắn là giả mạo.” Trần Nhược Vy, chuyên gia kế toán pháp y được Cố Thời Dịch mời đến, lên tiếng phân tích. “Nhưng vấn đề là, kẻ làm giả rất tinh vi, các con dấu, chữ ký, thậm chí cả mã giao dịch ngân hàng đều được làm giống thật đến mức khó phân biệt. Nếu không có đủ chuyên môn để đối chiếu, cơ quan điều tra hoàn toàn có thể bị đánh lừa.”
“Cô có thể tìm ra sơ hở trong bộ hồ sơ giả đó không?” Cố Thời Dịch hỏi, ánh mắt nghiêm túc.
“Tôi cần thời gian, nhưng tôi tin là có thể.” Trần Nhược Vy gật đầu chắc chắn. “Làm giả tinh vi đến đâu cũng sẽ để lại dấu vết, chỉ là chúng ta cần thời gian để lần ra mà thôi.”
Cuộc họp kéo dài đến gần sáng, Diệc Hy gần như thức trắng đêm, đầu óc căng thẳng tột độ. Ngay khi mọi người vừa giải tán, điện thoại của cô lại rung lên một cuộc gọi từ số máy lạ quen thuộc.
Cô do dự một lúc rồi vẫn quyết định bắt máy. Giọng nói quen thuộc của Diệp Thư Nhàn vang lên đầu dây bên kia, mang theo sự đắc ý không giấu diếm.
“Cố phu nhân, cảm thấy thế nào khi nhìn công ty gia đình mình sụp đổ lần thứ hai?” Cô ta cười khẽ. “Lần trước là vì một mạng người, lần này là vì tội biển thủ. Tống Thị của chị đúng là có duyên với những tội danh nghiêm trọng nhỉ.”
“Là chị làm, đúng không?” Diệc Hy nghiến răng hỏi thẳng, không còn giữ ý tứ.
“Chị nghĩ tôi có bản lĩnh làm ra một bộ hồ sơ tinh vi đến mức qua mặt cả cơ quan điều tra sao?” Diệp Thư Nhàn cười nhạt, giọng đầy ẩn ý. “Chị nhầm rồi, tôi chỉ là một quân cờ nhỏ thôi. Người thật sự có khả năng làm ra chuyện này, quyền lực lớn hơn chị tưởng tượng rất nhiều, và người đó ở gần chị hơn chị nghĩ.”
“Chị đang ám chỉ ai?” Diệc Hy siết chặt điện thoại, tim đập thình thịch.
Diệp Thư Nhàn không trả lời trực tiếp, chỉ buông một câu cuối cùng đầy thâm ý trước khi cúp máy. “Chị nên tự hỏi, ai là người có đủ quyền lực trong tập đoàn Cố Thị để tiếp cận mọi thông tin tài chính của đối tác, kể cả Tống Thị. Chúc chị sớm tìm ra câu trả lời, trước khi quá muộn.”
Cuộc gọi kết thúc, Diệc Hy đứng chết lặng giữa hành lang tối, ánh mắt vô thức nhìn về phía phòng làm việc của Cố Thời Uy nằm cuối dãy nhà, nơi ánh đèn vẫn còn sáng dù đã gần bốn giờ sáng.
Cô đứng đó rất lâu, không dám tiến lại gần, cũng không nỡ quay đi. Từng luồng gió lạnh lùa qua hành lang trống trải khiến cô rùng mình, nhưng cái lạnh thấu xương ấy còn không đáng sợ bằng cảm giác bất an đang siết chặt lấy tim cô. Nếu Diệp Thư Nhàn nói đúng, người đứng sau toàn bộ tấn bi kịch này không phải một kẻ xa lạ, mà chính là người thân cận nhất trong chính gia đình cô vừa mới bước chân vào.
