Chương 7
Một tuần sau buổi họp báo, bà Chu Ngọc Trân bất ngờ thông báo sẽ tổ chức một bữa tiệc gia tộc quy mô lớn, mời toàn bộ họ hàng thân thích cùng các đối tác làm ăn quan trọng của Cố Thị đến tham dự, chính thức ra mắt Diệc Hy trước giới thượng lưu với tư cách Cố phu nhân.
“Đây sẽ là bữa tiệc quan trọng nhất từ trước đến giờ.” Bà Chu dặn dò Diệc Hy trong phòng thay đồ, ánh mắt nghiêm nghị khác thường. “Tất cả những kẻ trước giờ nghi ngờ, dòm ngó vị trí Cố phu nhân sẽ có mặt đông đủ. Con phải chứng minh cho họ thấy, con xứng đáng đứng ở vị trí này.”
Diệc Hy gật đầu, trong lòng căng thẳng tột độ. Cô biết rõ, bữa tiệc này không đơn thuần chỉ là một buổi ra mắt xã giao, mà còn là một bãi chiến trường ngầm, nơi Diệp Thư Nhàn chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội để giáng cho cô một đòn chí mạng trước mặt tất cả mọi người.
Suốt buổi chiều, cô đứng trước gương thử hết bộ váy này đến bộ váy khác, trong khi thợ trang điểm riêng của bà Chu tỉ mỉ chỉnh sửa từng đường nét trên gương mặt cô. Nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, một người phụ nữ sang trọng, quý phái hoàn toàn xa lạ với cô gái từng chạy vạy khắp nơi vay tiền chữa bệnh cho cha chỉ vài tuần trước, Diệc Hy không khỏi cảm thấy như mình đang khoác lên một lớp áo giáp mới, vừa bảo vệ vừa xa lạ với chính bản thân mình.
Buổi tiệc diễn ra trong đại sảnh lộng lẫy của khách sạn năm sao, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, tiếng nhạc thính phòng du dương hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của giới thượng lưu. Diệc Hy khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích, tóc búi cao thanh lịch, sánh bước bên cạnh Cố Thời Dịch trong bộ vest đen lịch lãm, cả hai như một cặp đôi hoàn hảo dưới ánh nhìn của tất cả khách mời.
“Cố phu nhân, thật vinh hạnh được gặp mặt.” Hàng loạt khách mời lần lượt tiến đến chào hỏi, ánh mắt vừa tò mò vừa dò xét.
Diệc Hy mỉm cười đáp lễ từng người, cố gắng vận dụng những gì bà Chu đã dạy suốt tuần qua. Mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
“Ôi, Cố phu nhân hôm nay xinh đẹp quá.” Diệp Thư Nhàn xuất hiện trong bộ váy đỏ rực, sánh vai cùng một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài quyền quý. “Để tôi giới thiệu, đây là bác Cố Thời Uy, anh họ của Thời Dịch, hiện đang là phó tổng giám đốc tập đoàn Cố Thị.”
Diệc Hy khẽ gật đầu chào, trong lòng thầm ghi nhớ cái tên này. Cố Thời Uy nhìn cô với ánh mắt khó đoán, nụ cười trên môi không chạm đến khóe mắt. “Nghe danh Tống tiểu thư đã lâu, hôm nay mới có dịp diện kiến. Quả nhiên xứng đáng để em họ tôi phải phá lệ.”
Câu nói tưởng chừng như khen ngợi nhưng lại ẩn chứa ý tứ dò xét sâu xa. Diệc Hy cảm nhận được một luồng khí lạnh bất thường từ người đàn ông này, khác hẳn với vẻ nham hiểm lộ liễu của Diệp Thư Nhàn.
Giữa bữa tiệc, khi mọi người đang tập trung thưởng thức tiết mục biểu diễn, Diệp Thư Nhàn bất ngờ cầm ly rượu bước đến gần Diệc Hy, cố tình để giọng đủ lớn cho những người xung quanh nghe thấy.
“Cố phu nhân, tôi nghe nói cha chị vừa trải qua biến cố lớn, thật đáng thương.” Cô ta lên tiếng, ánh mắt giả vờ thương cảm. “Không biết công ty Tống Thị giờ còn trụ được bao lâu nữa với khoản nợ khổng lồ như vậy.”
Xung quanh lập tức có vài ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ. Diệc Hy hít sâu một hơi, giữ nụ cười điềm tĩnh trên môi.
“Cảm ơn Diệp tiểu thư đã quan tâm, nhưng công ty gia đình tôi đã ổn định trở lại rồi.” Cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng không kém phần sắc bén. “À, nhân tiện, tôi cũng nghe nói gần đây Diệp tiểu thư gặp phải rắc rối không nhỏ với cơ quan điều tra về nguồn gốc một số khoản đầu tư bất minh. Không biết có phải sự thật không?”
Đây là thông tin Diệc Hy vừa nghe được từ Hà Tuấn Khải sáng nay, chưa kịp xác thực đầy đủ nhưng cô quyết định tung ra ngay lúc này để phản đòn. Gương mặt Diệp Thư Nhàn thoáng biến sắc trong tích tắc, dù nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Chị nghe tin đồn linh tinh ở đâu vậy.” Cô ta cười gượng, giọng có phần cứng nhắc hơn trước.
“Có lẽ cũng chỉ là tin đồn thất thiệt thôi, giống như những gì người ta đồn về gia đình tôi vậy.” Diệc Hy đáp lại, ánh mắt không hề né tránh.
Xung quanh vang lên vài tiếng cười khẽ tán thưởng, rõ ràng phần thắng trong màn đối đáp này nghiêng về phía Diệc Hy. Diệp Thư Nhàn nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia hung hãn rồi lặng lẽ rút lui.
Đứng quan sát từ xa, bà Chu Ngọc Trân gật gù hài lòng, khẽ nói với người quản gia đứng cạnh. “Con bé này có bản lĩnh hơn ta nghĩ nhiều.”
Cố Thời Dịch bước đến bên Diệc Hy, đưa cho cô ly nước, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng hiếm thấy. “Xử lý tốt lắm.”
“Cảm ơn.” Diệc Hy nhận ly nước, tay khẽ chạm vào tay anh, một luồng cảm giác ấm áp lan tỏa khiến cô hơi bối rối.
Ngay lúc đó, Cố Thời Uy tiến lại gần, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa dụng ý sâu xa. “Thời Dịch, chú có thể mượn thời gian nói chuyện riêng một chút được không? Về vấn đề cổ phần dự án miền Nam.”
Cố Thời Dịch nhíu mày nhưng vẫn gật đầu, dặn dò Diệc Hy chờ mình rồi theo Cố Thời Uy bước ra ban công riêng. Diệc Hy đứng nhìn theo, trong lòng dấy lên linh cảm bất an mơ hồ.
Cô lặng lẽ tiến lại gần cửa kính dẫn ra ban công, giả vờ ngắm cảnh đêm, thực chất đang cố lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người. Qua lớp kính mờ, cô nghe loáng thoáng vài câu.
“…chuyện Chu Bân đã xử lý xong, chú yên tâm…” Giọng Cố Thời Uy vang lên khe khẽ.
Diệc Hy chết sững. Cố Thời Uy vừa nói gì? Chuyện Chu Bân đã xử lý xong? Vậy nghĩa là cái chết của Chu Bân không phải tự tử đơn thuần, mà có bàn tay của Cố Thời Uy nhúng vào? Và tại sao ông ta lại nói chuyện này với chính Cố Thời Dịch như một điều hiển nhiên cả hai đều biết?
Chẳng lẽ, Cố Thời Dịch cũng có liên quan đến cái chết của Chu Bân?
Tiếng nhạc trong đại sảnh vẫn du dương vang lên, tiếng cười nói của khách khứa vẫn rộn ràng khắp nơi, nhưng trong lòng Diệc Hy lúc này chỉ còn lại một khoảng lặng đáng sợ. Cô đứng đó, tay vẫn cầm ly nước Cố Thời Dịch vừa đưa, nhưng ánh mắt lại vô hồn nhìn về phía anh, cố gắng tìm kiếm trong gương mặt điển trai lạnh lùng ấy một dấu hiệu nào đó của sự dối trá, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là một bức tường kiên cố không thể xuyên thấu.
