Chương 2
Chiếc xe đen lăn bánh vào cổng biệt thự họ Cố lúc trời đã sẩm tối. Diệc Hy vừa bước xuống xe đã thấy hàng người giúp việc xếp thành hai hàng cúi chào, phía trên bậc thềm, một bà lão tóc bạc mặc sườn xám đứng chống gậy, ánh mắt sắc như dao rọc thẳng vào cô.
“Đây là Chu Ngọc Trân, bà nội tôi.” Cố Thời Dịch ghé sát tai cô, giọng thấp xuống. “Nhớ những gì tôi dặn.”
Diệc Hy chưa kịp đáp, bà lão đã bước xuống hai bậc thềm, nắm lấy tay cô, giọng vang khắp sân. “Cuối cùng cũng chịu dẫn về cho bà xem mặt. Con bé này trông hiền lành, biết điều hơn cái loại chảnh chọe kia nhiều.”
“Cái loại chảnh chọe” mà bà nhắc tới, Diệc Hy đoán ngay là Diệp Thư Nhàn. Cô gượng cười, cúi đầu lễ phép. “Cháu chào bà.”
“Ngoan.” Bà Chu gật gù, kéo tay cô đi thẳng vào trong, để mặc Cố Thời Dịch theo sau. “Từ nay con ở đây, bà sẽ dạy cho biết quy củ nhà họ Cố. Đừng để người ngoài chê cười thằng Dịch cưới vợ không ra dáng.”
Bước qua cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, Diệc Hy không khỏi choáng ngợp trước không gian bên trong. Sảnh chính cao đến ba tầng, đèn chùm pha lê tỏa sáng lung linh, những bức tranh sơn dầu cổ treo dọc cầu thang uốn lượn. Mỗi món đồ nội thất, từ chiếc bình gốm sứ đặt trên kệ đến tấm thảm trải dưới chân, đều toát lên vẻ quý phái mà cô chưa từng thấy qua, kể cả trong những năm tháng Tống Thị còn thịnh vượng nhất.
“Đừng nhìn ngó nhiều quá, người ta cười cho.” Cố Thời Dịch ghé sát, thì thầm cảnh báo khi thấy ánh mắt cô cứ dán vào từng chi tiết trong nhà.
Diệc Hy vội thu ánh mắt lại, gật đầu lí nhí. Cô hiểu, từ giờ phút này, mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn của cô đều phải cẩn trọng như đi trên dây, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể lộ ra thân phận thật của mình.
Bữa cơm tối hôm ấy trở thành một buổi sát hạch không lời báo trước. Bà Chu hỏi cô cách rót trà đúng lễ, cách chào hỏi từng vị khách theo thứ bậc, thậm chí còn dò xét cả cách cô cầm đũa. Diệc Hy vừa ăn vừa toát mồ hôi lạnh, mỗi câu trả lời đều phải cân nhắc, sợ sơ hở một chút là lộ ra cô chỉ là người mới học việc chứ chẳng phải tiểu thư nhà giàu quen lễ nghi.
“Con với thằng Dịch quen nhau bao lâu rồi?” Bà Chu bất chợt hỏi, đũa gắp thức ăn khựng lại giữa chừng, mắt nhìn thẳng vào cô như muốn xuyên thấu.
Diệc Hy khựng lại một giây. Câu trả lời đúng theo kịch bản Cố Thời Dịch đã dặn là “hai năm”, nhưng cô lại thấy ánh mắt bà không hề đơn giản.
“Dạ, gần hai năm rồi ạ.” Cô đáp, cố giữ giọng tự nhiên. “Lúc đầu chỉ là quen biết qua công việc, sau đó mới thân hơn.”
“Vậy sao chưa từng thấy con xuất hiện cạnh nó trong bất kỳ buổi tiệc nào bà tham dự?” Bà Chu đặt đũa xuống, giọng chậm rãi nhưng đầy áp lực. “Bà tuy già nhưng tai mắt trong thành phố này không hề kém.”
Không khí trong phòng ăn lập tức đông cứng lại. Diệc Hy liếc nhanh sang Cố Thời Dịch, thấy anh vẫn ngồi im, tay cầm chén trà, không hề có ý định lên tiếng đỡ lời cho cô.
“Cháu và anh Dịch quen nhau riêng tư, không thích phô trương trước đám đông.” Diệc Hy hít một hơi, ánh mắt không né tránh. “Bà cũng biết đó, anh Dịch là người kín tiếng. Cháu chỉ là không muốn công việc của anh ấy bị ảnh hưởng vì chuyện tình cảm cá nhân.”
Bà Chu im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ bật cười. “Con bé này ăn nói khéo léo đấy. Được, bà thích kiểu trả lời thẳng thắn như vậy hơn là vòng vo né tránh.”
Diệc Hy thầm thở phào, nhưng chưa kịp thư giãn thì bà Chu đã tiếp tục. “Nhưng bà nói trước, nhà họ Cố này không nuôi báo cô. Con là vợ thằng Dịch, phải học cách quản lý gia trang, học cách đối nhân xử thế trong giới thượng lưu. Từ ngày mai, quản gia sẽ dạy con mọi lễ nghi cần thiết. Bà không muốn nghe ai xì xào con dâu bà không xứng đáng.”
“Cháu hiểu ạ.” Diệc Hy cúi đầu, trong lòng thầm tính toán. Cô vốn chỉ định sống tạm bợ một năm cho xong hợp đồng, không ngờ lại phải học cả một bộ quy tắc phức tạp đến vậy.
Sau bữa cơm, bà Chu kéo tay cô đi dạo trong sân vườn, để lại Cố Thời Dịch một mình trong phòng khách nghe điện thoại. Đi ngang qua dãy hành lang treo đầy ảnh gia đình, Diệc Hy chợt khựng lại trước một bức ảnh treo hơi lệch, có vẻ như mới được gỡ xuống lau chùi rồi treo lại vội vàng. Trong ảnh là hai cậu thanh niên đứng cạnh nhau, một người chính là Cố Thời Dịch thời trẻ, còn người kia có gương mặt hao hao giống anh nhưng nụ cười tươi hơn nhiều.
“Đó là ai vậy bà?” Diệc Hy buột miệng hỏi trước khi kịp suy nghĩ.
Nụ cười trên môi bà Chu tắt ngay lập tức. Bà nắm chặt cây gậy, giọng bỗng trầm xuống. “Không ai cả. Đi thôi, khuya rồi.”
Diệc Hy nhìn theo bóng lưng bà lão bước đi vội vã, trong lòng dấy lên một nghi hoặc mơ hồ. Phản ứng của bà Chu quá bất thường, như thể bức ảnh ấy chạm phải một vết thương chưa từng lành trong nhà họ Cố.
Trở về phòng riêng, Diệc Hy vừa đóng cửa đã thấy Cố Thời Dịch đứng tựa cửa sổ, dáng vẻ trầm ngâm. Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt dò xét. “Bà nội hỏi gì cô?”
“Không có gì đặc biệt.” Diệc Hy ngập ngừng, rồi quyết định thử dò hỏi. “Chỉ là lúc đi ngang hành lang, cháu thấy một bức ảnh cũ, có anh và một người nữa trông rất giống anh. Bà nội không muốn nhắc tới người đó.”
Sắc mặt Cố Thời Dịch thoáng biến đổi, tay siết chặt thành nắm đấm rồi lại thả lỏng ngay sau đó, nhanh đến mức nếu không chú ý kỹ sẽ không nhận ra.
“Chuyện của gia đình tôi, cô không cần biết.” Giọng anh lạnh hơn hẳn lúc trước, mang theo một sự cảnh cáo rõ ràng. “Tôi nhắc lại, hợp đồng ghi rõ, bí mật của ai người nấy giữ.”
Diệc Hy im lặng nhìn anh sải bước ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại nhẹ nhàng nhưng lại tạo thành một khoảng cách vô hình lớn hơn bất cứ tiếng đóng sầm nào. Cô ngồi xuống mép giường, tay vô thức vuốt phẳng nếp váy, lòng dâng lên một cảm giác cô đơn lạ lùng giữa căn biệt thự rộng lớn xa hoa này. Nơi đây có đầy đủ mọi thứ tiền bạc có thể mua được, nhưng lại thiếu hẳn hơi ấm của một mái nhà thực sự.
“Được.” Diệc Hy nhún vai, không muốn gây thêm căng thẳng trong ngày đầu tiên. Nhưng trong lòng cô, câu hỏi về người thanh niên trong bức ảnh vẫn không thôi lởn vởn. Trực giác của cô mách bảo, người đó và cái tên Diệp Thư Nhàn có thể liên quan đến nhau, và cả hai đều liên quan mật thiết đến lý do thật sự khiến Cố Thời Dịch nhất quyết không chịu cưới người vị hôn thê bà nội chọn.
Đêm đó, khi Diệc Hy đã tắt đèn nằm trên giường trong căn phòng khách xa lạ, điện thoại của cô bất ngờ có tin nhắn từ một số máy lạ.
“Chào mừng gia nhập nhà họ Cố, Cố phu nhân. Nhưng em khuyên chị nên biết điều, đừng dính vào chuyện không phải của mình. Ba năm trước, người ngồi ở vị trí của chị bây giờ đã phải trả giá rất đắt.”
Diệc Hy ngồi bật dậy, tay run run cầm điện thoại. Cô lập tức bấm gọi lại số máy đó, nhưng chỉ nghe tiếng tút dài, thuê bao đã tắt máy. Nhìn lại tin nhắn một lần nữa, cô cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Ba năm trước. Người ngồi ở vị trí của cô bây giờ. Trả giá rất đắt.
Diệc Hy siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt nhìn quanh căn phòng khách xa lạ, chợt cảm thấy từng góc tường, từng tấm rèm cửa dày như đang giấu kín vô số bí mật cô chưa từng chạm tới. Cô nhớ lại phản ứng bất thường của bà Chu khi nhắc đến bức ảnh, nhớ lại thái độ né tránh của Cố Thời Dịch, tất cả như đang xếp thành một hàng rào vô hình ngăn cô lại gần sự thật.
Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra khu vườn tối om phía dưới, ánh trăng bàng bạc chiếu qua tán cây cổ thụ tạo thành những bóng hình kỳ dị trên nền cỏ. Trong khoảnh khắc ấy, Diệc Hy chợt nhận ra, cô không chỉ đang đóng vai một người vợ giả để đổi lấy tiền, mà có lẽ đã vô tình bước vào một câu chuyện dang dở, nơi những bí mật của quá khứ vẫn chưa ngừng gieo rắc hậu quả lên hiện tại.
Rốt cuộc, trước cô còn có bao nhiêu người phụ nữ khác từng bước vào căn biệt thự này với danh nghĩa vợ Cố Thời Dịch? Và họ đã đi đâu, biến mất như thế nào?
