Chương 1

  1. Home
  2. Ký Tên Trong Bóng Tối
  3. Chương 1
Next

Văn phòng công chứng nằm trên tầng ba mươi hai, cửa kính nhìn xuống cả thành phố đang lên đèn. Tống Diệc Hy ngồi thẳng lưng, tay siết chặt cây bút, chỉ chờ ký xong tờ hợp đồng là có thể cứu được cha. Nhưng khi cô cúi xuống nhặt chiếc túi rơi dưới bàn, điện thoại của Cố Thời Dịch đặt trên mặt kính bỗng sáng lên một cuộc gọi đến. Tên hiển thị khiến tim cô đông cứng: “Diệp Thư Nhàn, người mua nợ Tống Thị.”

Diệc Hy ngẩng đầu, tay vẫn còn cầm túi, mắt dán chặt vào màn hình đang rung. Diệp Thư Nhàn. Cái tên ấy cô đã nghe cả tháng nay, trong từng cuộc gọi đòi nợ, trong lời đe dọa của đám người lạ mặt đứng chờ trước cổng công ty cha cô. Người phụ nữ đứng sau khoản nợ xã hội đen đang bóp nghẹt Tống Thị, hóa ra lại đang gọi cho chính người đàn ông cô sắp kết hôn giả.

“Cô nhìn gì vậy?”

Giọng Cố Thời Dịch lạnh như băng vang lên sát bên tai, anh đã đưa tay chụp lấy điện thoại, tắt màn hình đi trước khi cô kịp phản ứng. Diệc Hy giật mình lùi lại, tim đập thình thịch. Cô vừa định mở miệng hỏi thì anh đã cất điện thoại vào túi áo vest, ánh mắt không gợn chút cảm xúc nào.

“Không có gì.” Cô cụp mắt xuống, cố giữ giọng bình thản. “Tôi chỉ tưởng có ai gọi cho tôi.”

Cô không dám hỏi thẳng. Bản năng mách bảo cô rằng, ngay trong ngày đầu tiên bước chân vào cuộc hôn nhân giả này, cô đã vô tình lạc vào giữa một ván cờ nguy hiểm hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.

Ba ngày trước, Tống Diệc Hy còn chưa từng nghĩ mình sẽ ngồi ở đây. Cha cô, ông Tống Vĩnh Khang, đổ bệnh nặng ngay giữa lúc công ty đang chồng chất nợ nần. Bác sĩ nói phải phẫu thuật gấp, chậm một tuần thôi là tính mạng khó giữ. Số tiền viện phí là con số cô nhìn vào chỉ biết cười khổ, còn công ty gia đình thì đang bị một nhóm cho vay nặng lãi vây riết, người của họ ngày nào cũng đứng trước cổng, thậm chí còn dọa đến tận bệnh viện.

Diệc Hy còn nhớ rõ đêm cô ngồi bên giường bệnh, nắm chặt bàn tay gầy guộc của cha, nghe ông thều thào xin lỗi vì đã để công ty rơi vào cảnh này. Cô đã cắn răng gật đầu, hứa với ông rằng dù có phải làm gì, cô cũng sẽ xoay được tiền. Lúc đó cô đâu ngờ, con đường duy nhất mở ra trước mắt mình lại là một bản hợp đồng hôn nhân giả với người đàn ông xa lạ, và phía sau nó còn giấu một cái bẫy cô chưa kịp nhìn thấy.

Cũng chính vào lúc tuyệt vọng nhất, người quen cũ của cha cô đã giới thiệu một “cơ hội”. Tập đoàn Cố Thị đang cần một người phụ nữ đóng vai vợ hợp pháp trong đúng một năm. Đổi lại, toàn bộ nợ của Tống Thị sẽ được thanh toán, thêm một khoản tiền mặt đủ để cha cô phẫu thuật ngay lập tức.

Diệc Hy đã gặp Cố Thời Dịch lần đầu trong văn phòng riêng của anh, một căn phòng lạnh lẽo như chính chủ nhân của nó.

“Tôi cần cô đóng vai vợ tôi một năm.” Anh nói thẳng, không vòng vo. “Bà nội tôi bị bệnh tim, đang ép tôi cưới một người tôi không muốn cưới. Nếu tôi không có vợ trước cuối tháng này, bà sẽ tự ý định đoạt hôn sự của tôi, và tôi không chắc tim bà chịu nổi cú sốc nếu biết sự thật về người đó.”

“Người đó là ai?” Diệc Hy khi ấy đã hỏi, tò mò hơn là quan tâm.

“Không liên quan đến cô.” Anh đáp cụt lủn, ánh mắt sắc như dao cắt đứt mọi câu hỏi tiếp theo. “Cô chỉ cần biết, đây là hợp đồng sòng phẳng. Một năm, tôi trả hết nợ cho gia đình cô, lo viện phí cho cha cô. Đổi lại cô đóng vai vợ tôi trước mặt người ngoài, đặc biệt là trước mặt bà nội tôi. Hết hạn hợp đồng, chúng ta ký giấy ly hôn, ai về đường nấy, không dây dưa.”

“Nếu tôi đồng ý,” Diệc Hy siết chặt tay, “anh đảm bảo cha tôi được phẫu thuật ngay trong tuần này?”

“Tôi đảm bảo.” Cố Thời Dịch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng không chút do dự. “Nhưng cô cũng phải hiểu, đây là hôn nhân giả, không tình cảm, không ràng buộc ngoài hợp đồng. Bí mật của tôi, cô không được hỏi. Bí mật của cô, tôi cũng không tò mò.”

Lúc ấy Diệc Hy chỉ nghĩ đơn giản, đó là một cuộc trao đổi công bằng. Cô cần tiền, anh cần một người vợ trên danh nghĩa. Không ai thiệt, không ai lừa ai. Cô đã ký tên vào bản dự thảo hợp đồng ngay hôm đó mà không mảy may nghi ngờ có điều gì khuất tất phía sau.

Nhưng bây giờ, ngồi trong văn phòng công chứng, nhìn cái tên “Diệp Thư Nhàn” vừa lóe lên trên màn hình điện thoại của Cố Thời Dịch, mọi thứ bỗng trở nên đáng ngờ đến rợn người.

Diệp Thư Nhàn. Cô nhớ rõ cái tên này, bởi vì chính miệng gã đàn ông mặc áo da đen, kẻ cầm đầu nhóm đòi nợ, đã nhắc đến nó trước mặt cô tuần trước.

“Tiểu thư Tống đừng có mà chống đối.” Gã ta cười nhạt, phả khói thuốc vào mặt cô. “Khoản nợ này giờ là của Diệp tổng rồi, bà chủ đổi ý lúc nào cũng được, có khi ngày mai công ty các người sập tiệm, có khi bà ấy cho các người sống thêm vài tháng nữa. Tùy hứng bà ấy thôi.”

Khi đó Diệc Hy chỉ nghĩ Diệp Thư Nhàn là một chủ nợ giấu mặt xa lạ nào đó, một trong vô số kẻ giàu có chuyên đi thu gom nợ xấu để trục lợi. Cô chưa từng nghĩ tới việc cái tên ấy sẽ xuất hiện ngay trên điện thoại của người đàn ông cô sắp gọi là chồng.

“Tống tiểu thư.” Luật sư phụ trách hợp đồng gõ nhẹ lên bàn, kéo cô về thực tại. “Nếu không có vấn đề gì, mời hai vị ký vào trang cuối.”

Diệc Hy siết chặt bút, liếc sang Cố Thời Dịch. Anh đã ngồi lại ngay ngắn, vẻ mặt bình thản như chưa từng có cuộc gọi nào vừa đến, như thể cái tên Diệp Thư Nhàn chưa từng tồn tại trong đời anh.

“Sao thế?” Anh hỏi, giọng vẫn lạnh nhưng có chút dò xét. “Đổi ý rồi à?”

“Không.” Diệc Hy đáp nhanh, ép mình bình tĩnh lại. Cô cần tiền, cha cô đang nằm trên giường bệnh chờ phẫu thuật, cô không có quyền do dự lúc này. Nhưng trong đầu cô, câu hỏi cứ xoáy mãi không thôi: rốt cuộc Diệp Thư Nhàn có liên quan gì đến Cố Thời Dịch? Là bạn làm ăn? Là kẻ thù? Hay…

“Là người tôi từ chối cưới.” Cố Thời Dịch bỗng lên tiếng, như đọc được suy nghĩ của cô, giọng anh nhẹ tênh nhưng từng chữ lại như dao khắc vào không khí. “Cô hỏi lúc nãy tôi không muốn cưới ai, giờ tôi trả lời luôn cho gọn. Diệp Thư Nhàn, vị hôn thê bà nội tôi chọn. Tôi không cưới cô ta. Vậy nên mới cần cô ngồi đây.”

Diệc Hy chết lặng. Tay cầm bút của cô run lên một nhịp không thể kiểm soát.

Người phụ nữ đang siết cổ gia đình cô bằng khoản nợ xã hội đen, chính là người phụ nữ mà Cố Thời Dịch vừa từ chối cưới. Và cô, Tống Diệc Hy, giờ lại là kẻ thế chỗ, là “vợ giả” đứng ra ngăn cản hôn sự đó thành hiện thực.

Nếu Diệp Thư Nhàn biết chuyện này, liệu bà ta sẽ nghĩ gì? Liệu khoản nợ của Tống Thị có còn là chuyện làm ăn đơn thuần, hay đã biến thành công cụ để trả thù?

“Cô sao vậy?” Cố Thời Dịch nhíu mày nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra chút gì đó khác lạ, không hẳn là quan tâm, mà giống như đang quan sát một con cờ vừa có phản ứng bất thường.

“Không sao.” Diệc Hy cắn chặt môi, cúi đầu ký nhanh cái tên mình xuống dòng cuối cùng của bản hợp đồng, mực còn chưa kịp khô. Tay cô lạnh toát. “Chỉ là hơi hồi hộp thôi.”

Cô không thể nói ra sự thật ngay lúc này. Cô còn chưa hiểu rõ Cố Thời Dịch có biết Diệp Thư Nhàn chính là chủ nợ của gia đình cô hay không. Nếu anh biết mà vẫn chọn cô, đây rốt cuộc là trùng hợp, hay là một sự sắp đặt cô chưa nhìn thấu? Nếu anh không biết, liệu khi biết rồi, anh sẽ giữ đúng lời hứa trả hết nợ cho gia đình cô, hay sẽ coi cô là quân cờ vô tình bị cuốn vào cuộc chiến giữa anh và người vị hôn thê cũ?

Luật sư đóng dấu lên hợp đồng, giọng vui vẻ thông báo. “Chúc mừng hai vị chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.”

Cố Thời Dịch đứng dậy, đưa tay ra phía cô, như một cử chỉ lịch sự thường thấy giữa hai người vừa ký xong một bản giao kèo làm ăn.

“Từ hôm nay,” anh nói, giọng đều đều không chút cảm xúc, “cô là Cố phu nhân. Nhớ diễn cho tốt trước mặt bà nội tôi. Bà ấy tinh mắt lắm, không dễ lừa đâu.”

Diệc Hy chậm rãi đặt tay mình vào tay anh, lòng bàn tay cô lạnh ngắt còn tay anh thì ấm đến lạ. Cô ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu không đáy của người đàn ông vừa trở thành chồng mình trên giấy tờ, trong đầu chỉ vang lên một câu hỏi duy nhất.

Cố Thời Dịch, rốt cuộc anh có biết mình vừa kéo cô bước thẳng vào giữa trận chiến với người phụ nữ đang cầm sinh mạng cả gia đình cô trong tay hay không?

Ngay lúc ấy, điện thoại trong túi anh lại rung lên một lần nữa. Cố Thời Dịch liếc nhìn màn hình, sắc mặt thoáng biến đổi trong tích tắc rồi lập tức trở lại lạnh lùng như cũ. Anh không nghe máy, chỉ lặng lẽ tắt màn hình, nhưng Diệc Hy đã kịp nhìn thấy dòng tin nhắn vừa hiện lên.

“Nghe nói anh cưới vợ rồi? Vậy thì đừng trách em không giữ lời hứa với Tống Thị nữa.”

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal