Chương 6
Một tuần sau vụ tai nạn, cuộc điều tra của Thẩm Dịch Trạch xác nhận cuộc gọi khẩn cấp mạo danh bác sĩ Vương thực chất được thực hiện từ một số điện thoại rác, không thể truy ra danh tính người gọi. Chiếc xe tải gây tai nạn cũng được phát hiện là xe trộm cắp biển số giả, dấu vết duy nhất còn lại là đoạn video mờ nhòe từ camera giao thông gần đó.
Trong lúc căng thẳng vì cuộc điều tra chưa có tiến triển, Kỷ Vãn Thu vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Thẩm Dịch Trạch và Trần Y Nhi qua cánh cửa khép hờ của văn phòng, khi cô tới đó để bàn công việc liên quan tới tài liệu công ty Hoằng Đạt.
“Anh có chắc mình đang làm đúng không?” Trần Y Nhi hỏi, giọng điệu lo lắng. “Nếu tập đoàn Kỷ thị biết được kế hoạch sáp nhập mà anh đang âm thầm chuẩn bị, họ sẽ nghĩ anh lợi dụng lúc gia tộc họ suy yếu để thâu tóm.”
Kỷ Vãn Thu đứng sững ngoài cửa, tim đập thình thịch. Kế hoạch sáp nhập? Cô chưa từng nghe Thẩm Dịch Trạch nhắc tới chuyện này.
“Đây không phải thâu tóm, đây là cách duy nhất để bảo vệ cổ phần của Vãn Thu một cách bền vững.” Thẩm Dịch Trạch đáp, giọng điệu bình thản. “Nếu Tập đoàn Thẩm thị nắm giữ thêm cổ phần thông qua một cuộc sáp nhập chiến lược, Kỷ Diệc Thần sẽ không còn đủ quyền lực để gây khó dễ cho cô ấy nữa.”
“Nhưng anh vẫn chưa nói cho cô ấy biết về kế hoạch này.” Y Nhi nói, giọng điệu có chút trách móc.
“Tôi sẽ nói, khi thời điểm thích hợp.” Anh đáp, giọng điệu có phần né tránh.
Kỷ Vãn Thu lặng lẽ rời khỏi hành lang, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang mang khó tả. Cô không biết nên tin rằng Thẩm Dịch Trạch thực sự chỉ muốn bảo vệ cô, hay đằng sau tất cả sự quan tâm chân thành ấy còn ẩn chứa một toan tính kinh doanh lớn hơn liên quan tới việc thâu tóm cổ phần của gia tộc cô.
Buổi tối hôm đó, khi Thẩm Dịch Trạch tới thăm cô như thường lệ, Kỷ Vãn Thu giữ thái độ lạnh nhạt khác thường, khiến anh nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không ổn.
“Cô có chuyện gì không vui sao?” Anh hỏi, ánh mắt dò xét.
“Anh có kế hoạch sáp nhập Tập đoàn Thẩm thị với Kỷ thị, đúng không?” Cô hỏi thẳng, không vòng vo. “Vì sao anh chưa từng nói với tôi về chuyện này?”
Thẩm Dịch Trạch sững lại một thoáng, rồi thở dài, có vẻ như đã đoán ra cô nghe được cuộc trò chuyện nào đó. “Đây là kế hoạch dự phòng tôi đang cân nhắc, phòng trường hợp Kỷ Diệc Thần tìm ra cách hợp pháp để loại bỏ hoàn toàn quyền thừa kế của cô. Tôi chưa nói với cô vì kế hoạch còn chưa hoàn thiện, tôi không muốn cô lo lắng thêm khi chưa cần thiết.”
“Anh không nghĩ tôi có quyền được biết về những quyết định ảnh hưởng trực tiếp tới tài sản của mình sao?” Cô hỏi, giọng điệu có chút tổn thương. “Tôi đã tin tưởng anh gần như tuyệt đối, nhưng hóa ra anh vẫn giấu tôi những chuyện quan trọng như vậy.”
“Vãn Thu, tôi không có ý giấu diếm cô vì mục đích xấu.” Anh cố gắng giải thích, giọng điệu có chút gấp gáp hiếm thấy. “Tôi chỉ đang cố gắng bảo vệ cô theo cách tốt nhất mà tôi có thể nghĩ ra.”
“Nhưng bảo vệ mà không có sự đồng thuận, đôi khi lại giống với kiểm soát hơn.” Cô đáp, giọng điệu kiên quyết. “Tôi đã trải qua đủ những năm tháng bị người khác quyết định thay số phận của mình rồi, tôi không muốn lặp lại điều đó, dù là với anh.”
Không khí giữa hai người trở nên căng thẳng chưa từng có. Thẩm Dịch Trạch đứng lặng một lúc, ánh mắt phức tạp nhìn cô, cuối cùng gật đầu. “Được, tôi xin lỗi vì đã không tham khảo ý kiến cô trước. Từ giờ, mọi quyết định liên quan tới cổ phần của cô, tôi sẽ trao đổi đầy đủ trước khi thực hiện bất kỳ bước đi nào.”
Nhưng lời xin lỗi ấy vẫn không thể xóa tan hoàn toàn khoảng cách vừa mới hình thành giữa họ. Kỷ Vãn Thu nhận ra, dù tình cảm giữa hai người đã nảy nở, sự tin tưởng tuyệt đối vẫn cần thời gian để xây dựng, đặc biệt khi cả hai đều đang mang trên vai quá nhiều trách nhiệm và bí mật riêng chưa thể chia sẻ hết.
“Tôi nghĩ, có lẽ chúng ta nên tập trung giải quyết vụ án của ông nội trước, những chuyện khác để sau tính tiếp.” Cô nói, giọng điệu có chút mệt mỏi.
Thẩm Dịch Trạch gật đầu, không ép buộc thêm, nhưng ánh mắt anh khi rời khỏi căn hộ tối hôm đó mang theo một nỗi lo lắng khó gọi tên, như thể đã linh cảm được rằng khoảng cách vừa hình thành giữa hai người có thể sẽ bị kẻ thù chung của họ lợi dụng vào một thời điểm nguy hiểm nhất.
Bác sĩ Vương cuối cùng cũng đồng ý gặp mặt chính thức tại văn phòng luật sư riêng của Thẩm Dịch Trạch, với sự có mặt của điều tra viên cảnh sát được mời tới dưới danh nghĩa tư vấn pháp lý không chính thức, nhằm tránh đánh động phe đối phương trước khi có đủ bằng chứng.
“Tôi xin cung cấp toàn bộ hồ sơ bệnh án gốc, cùng với bản ghi âm cuộc gọi giữa tôi và phu nhân Lâm thị về việc thay đổi liều lượng thuốc.” Bác sĩ Vương nói, giọng điệu run rẩy nhưng kiên quyết, đặt lên bàn một chiếc USB nhỏ. “Tôi đã giữ bản ghi âm này từ lâu, phòng trường hợp cần dùng để tự bảo vệ mình nếu có chuyện gì xảy ra.”
Điều tra viên mở file ghi âm, giọng nói the thé quen thuộc của Lâm thị vang lên rõ ràng qua loa. “Bác sĩ Vương, tôi cần ông tăng liều thuốc tim của lão gia lên gấp đôi, ghi trong hồ sơ là để phòng ngừa biến chứng. Đây là chuyện nội bộ gia đình, ông chỉ cần làm đúng theo yêu cầu, tôi sẽ đảm bảo ông nhận được khoản bồi dưỡng xứng đáng.”
Kỷ Vãn Thu ngồi nghe, hai tay siết chặt tới mức móng tay cứa sâu vào lòng bàn tay, nhưng cô không hề cảm nhận được cơn đau thể xác, chỉ có nỗi đau đớn tận đáy lòng khi nghe chính giọng nói của người đàn bà mà cô từng gọi là bác cả, lên kế hoạch tàn nhẫn tước đoạt sinh mạng của ông nội mình.
“Liều lượng thuốc tim tăng gấp đôi trong thời gian dài, kết hợp với tình trạng huyết áp không ổn định của bệnh nhân cao tuổi, hoàn toàn có thể dẫn tới suy tim cấp và tử vong.” Điều tra viên giải thích, giọng điệu nghiêm trọng. “Đây là bằng chứng đủ mạnh để mở cuộc điều tra chính thức về nghi án giết người có chủ đích.”
“Vậy tại sao khám nghiệm tử thi trước đây lại kết luận là do bệnh tim tự nhiên?” Thẩm Dịch Trạch hỏi, giọng điệu nghi ngờ.
“Bởi vì triệu chứng suy tim do quá liều thuốc rất giống với suy tim tự nhiên ở người cao tuổi, nếu không có nghi ngờ trước, bác sĩ pháp y thường sẽ không kiểm tra sâu tới mức phát hiện ra sự bất thường về liều lượng thuốc trong máu.” Điều tra viên đáp. “Nhưng với bằng chứng hôm nay, chúng tôi có thể yêu cầu khai quật và xét nghiệm lại, nếu gia đình đồng ý.”
Kỷ Vãn Thu nghe tới đây, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. Cô cắn chặt môi, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi đồng ý. Tôi muốn sự thật được phơi bày, dù có đau đớn tới đâu. Ông nội tôi xứng đáng được yên nghỉ trong công lý, không phải trong oan khuất.”
Thẩm Dịch Trạch đặt tay lên vai cô, ánh mắt an ủi dịu dàng, mọi khoảng cách và hiểu lầm trước đó dường như tan biến hoàn toàn trước nỗi đau chung này. “Tôi sẽ ở bên cô trong suốt quá trình này, Vãn Thu. Chúng ta sẽ cùng nhau đưa kẻ thủ ác ra trước ánh sáng công lý.”
“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận.” Điều tra viên cảnh báo. “Một khi Lâm thị nhận ra chúng ta đang có bằng chứng trực tiếp, bà ta chắc chắn sẽ tìm cách tiêu hủy chứng cứ hoặc bỏ trốn. Tôi đề nghị chúng ta giữ kín thông tin này thêm vài ngày, để thu thập thêm bằng chứng bổ sung trước khi tiến hành bắt giữ chính thức.”
Kỷ Vãn Thu gật đầu đồng ý, dù trong lòng nôn nóng muốn đối chất ngay lập tức. Cô hiểu rằng, sự thận trọng lúc này là cần thiết để đảm bảo công lý được thực thi trọn vẹn, không để kẻ thủ ác có cơ hội trốn thoát khỏi sự trừng phạt xứng đáng.
Trên đường trở về, ngồi trong xe của Thẩm Dịch Trạch, Kỷ Vãn Thu tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cảnh thành phố lướt qua ngoài cửa sổ. “Tôi từng nghĩ, chỉ cần chứng minh được sự trong sạch của mình, mọi chuyện sẽ dần ổn thỏa. Nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra, sự thật lại tàn khốc tới mức này.”
“Tôi biết đây là gánh nặng quá lớn đối với một người.” Thẩm Dịch Trạch nói, tay khẽ nắm lấy tay cô, không còn e dè như những lần trước. “Nhưng cô không đơn độc, Vãn Thu. Từ giờ, dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn ở đây, cùng cô đối mặt với mọi thứ.”
Kỷ Vãn Thu siết nhẹ tay anh, không nói thêm lời nào, nhưng trong im lặng ấy, cả hai đều hiểu, mối liên kết giữa họ đã vượt xa khỏi trách nhiệm giám sát tài sản đơn thuần, trở thành một sự gắn bó chân thành được tôi luyện qua bao sóng gió cùng nhau vượt qua.
Không may, kế hoạch giữ kín thông tin không kéo dài được lâu. Ba ngày sau cuộc gặp với bác sĩ Vương, Kỷ Vãn Thu nhận được tin nhắn khẩn từ Bá Lâm, nói rằng Lâm thị đã phát hiện ra bác sĩ Vương liên hệ với luật sư, và đang có dấu hiệu chuẩn bị tẩu tán tài sản, có thể sẽ bỏ trốn trong nay mai.
Lo lắng muốn xác minh tình hình, Kỷ Vãn Thu quyết định quay trở về biệt thự họ Kỷ một chuyến, bất chấp sự phản đối của Thẩm Dịch Trạch. “Tôi cần lấy lại một số giấy tờ quan trọng còn cất trong phòng, và tôi muốn tận mắt xác nhận xem bà ta có thực sự đang chuẩn bị bỏ trốn hay không.”
“Để tôi đi cùng cô.” Thẩm Dịch Trạch nói, giọng điệu kiên quyết.
“Không, nếu anh xuất hiện, họ sẽ cảnh giác ngay lập tức. Tôi chỉ ghé qua một lát rồi về ngay, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.” Cô trấn an anh, dù trong lòng cũng không hoàn toàn chắc chắn về quyết định của mình.
Nhưng ngay khi Kỷ Vãn Thu bước chân vào biệt thự, cô nhận ra bầu không khí có gì đó khác lạ. Cửa chính khóa lại ngay sau lưng cô, và khi cô định lên tầng lấy đồ, hai người bảo vệ lạ mặt chặn đường, ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc.
“Xin lỗi tiểu thư, phu nhân Lâm thị dặn không ai được ra vào tự do trong hôm nay.” Một trong hai người nói, giọng điệu cứng nhắc.
“Đây là nhà của tôi, các người không có quyền ngăn cản tôi.” Kỷ Vãn Thu nói, cố giữ giọng điệu bình tĩnh dù trong lòng đã dấy lên linh cảm chẳng lành.
“Đây là nhà của tất cả gia tộc họ Kỷ, và hôm nay, quyết định thuộc về phu nhân Lâm thị.” Một giọng nói khác vang lên từ cầu thang, chính là Lâm thị bước xuống, gương mặt không còn chút vẻ ngọt ngào giả tạo nào nữa, thay vào đó là sự lạnh lùng tàn nhẫn lộ rõ hoàn toàn.
“Bà định làm gì?” Kỷ Vãn Thu hỏi, lùi lại một bước cảnh giác.
“Ta nghe nói cháu và tên bác sĩ khốn kiếp đó đang âm mưu gì đó sau lưng ta.” Lâm thị cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Cháu tưởng mình thông minh lắm sao, Vãn Thu? Ta đã sống trong nhà họ Kỷ này hơn ba mươi năm, không có chuyện gì qua được mắt ta cả.”
“Bà đã đầu độc ông nội, đúng không?” Kỷ Vãn Thu quyết định đối chất trực diện, không còn gì để mất trong tình huống hiện tại. “Vì sợ ông thay đổi di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho tôi thay vì chỉ bốn mươi phần trăm, bà đã ra tay giết hại chính chồng của cháu gái mình?”
Nét mặt Lâm thị thoáng biến đổi trong tích tắc, rồi bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp phòng khách trống trải. “Đúng vậy, ta đã làm điều đó. Ông ta định để lại toàn bộ tài sản cho con nhỏ hoang tưởng như cháu, phủi bỏ hết công sức mấy chục năm ta vun vén cho gia tộc này. Ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc ra tay trước khi quá muộn.”
Kỷ Vãn Thu run rẩy trước lời thú nhận trắng trợn này, nhưng cô cũng nhận ra ngay sự nguy hiểm của tình huống. “Bà thừa nhận với tôi như vậy, không sợ tôi sẽ tố cáo bà sao?”
“Tố cáo?” Lâm thị cười khẩy. “Cháu nghĩ mình còn cơ hội để tố cáo ai đó sao? Từ hôm nay, cháu sẽ bị giữ lại đây, cho tới khi ta hoàn tất mọi thủ tục cần thiết để đảm bảo cháu không bao giờ có thể mở miệng nói ra sự thật này nữa.”
Hai người bảo vệ tiến tới, định khống chế Kỷ Vãn Thu. Cô cố gắng vùng vẫy, hét lớn cầu cứu, nhưng biệt thự rộng lớn cách xa khu dân cư, tiếng kêu cứu nhanh chóng chìm vào im lặng khi cô bị kéo lên tầng, nhốt vào một căn phòng trống trải, cửa khóa chặt từ bên ngoài.
Cô ngồi sụp xuống sàn nhà, tim đập loạn nhịp vì sợ hãi, tay run rẩy lấy điện thoại ra, nhưng màn hình hiện lên dòng chữ không có sóng, chắc hẳn Lâm thị đã cho lắp thiết bị phá sóng trong phòng để ngăn cô liên lạc ra ngoài.
“Bình tĩnh, Vãn Thu.” Cô tự nhủ với chính mình, cố gắng kiểm soát nhịp thở đang gấp gáp. Cô nhớ tới định vị chia sẻ vị trí vẫn luôn bật sẵn trên điện thoại theo lời dặn của Thẩm Dịch Trạch, hy vọng đây sẽ là manh mối duy nhất giúp anh tìm ra cô trước khi quá muộn.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời như một điềm báo chẳng lành. Kỷ Vãn Thu ngồi co ro trong góc phòng, lòng vừa sợ hãi vừa kiên định, tự nhủ dù chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ không bao giờ khuất phục trước những kẻ đã tước đoạt sinh mạng ông nội mình một cách tàn nhẫn như vậy.
