Chương 7
Thẩm Dịch Trạch chờ đợi tin tức từ Kỷ Vãn Thu suốt hai giờ đồng hồ mà không nhận được bất kỳ phản hồi nào, linh cảm bất an ngày càng lớn dần trong lòng anh. Khi gọi điện liên tục không có người bắt máy, anh lập tức mở ứng dụng định vị, phát hiện vị trí cuối cùng của cô dừng lại chính xác tại biệt thự họ Kỷ từ hơn một giờ trước.
“Có chuyện không ổn rồi.” Anh nói với Trần Y Nhi qua điện thoại, giọng điệu gấp gáp hiếm thấy. “Liên hệ ngay với đội an ninh, chuẩn bị xe, tôi tới biệt thự họ Kỷ ngay bây giờ. Đồng thời gọi cho điều tra viên chúng ta đã làm việc cùng, nói rằng tình huống khẩn cấp cần can thiệp ngay lập tức.”
Trên đường tới biệt thự, anh liên tục gọi cho Bá Lâm, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn phản hồi ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. “Tiểu thư đang bị nhốt ở phòng cuối hành lang tầng hai, phía đông. Phu nhân đã cho bảo vệ canh gác khắp nơi, nhưng tôi sẽ tìm cách mở cửa sau cho ông vào.”
Chưa đầy nửa giờ sau, đoàn xe của Thẩm Dịch Trạch cùng xe cảnh sát do điều tra viên dẫn đầu ập tới trước cổng biệt thự họ Kỷ. Bảo vệ do Lâm thị thuê định ngăn cản, nhưng khi thấy lệnh khám xét khẩn cấp cùng sự hiện diện của lực lượng cảnh sát chính thức, họ nhanh chóng buông vũ khí đầu hàng, không dám chống cự thêm.
Thẩm Dịch Trạch lao thẳng vào biệt thự, theo sự chỉ dẫn của Bá Lâm chạy nhanh lên tầng hai, tìm tới căn phòng cuối hành lang phía đông. Cửa khóa chặt, anh không ngần ngại đá mạnh vào ổ khóa, cánh cửa bật tung sau vài lần cố gắng.
“Vãn Thu!” Anh gọi lớn, lao vào phòng, tìm thấy cô đang ngồi co ro trong góc phòng, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia hy vọng khi nhìn thấy anh xuất hiện.
“Dịch Trạch…” Cô bật khóc, chạy tới ôm chầm lấy anh, cả người run rẩy vì sợ hãi và xúc động đan xen. “Tôi biết anh sẽ tới tìm tôi mà.”
“Tôi xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra.” Anh ôm chặt lấy cô, giọng điệu nghẹn ngào hiếm thấy. “Đáng lẽ tôi không nên để cô một mình quay lại nơi nguy hiểm này.”
Bên ngoài hành lang, tiếng ồn ào náo loạn vang lên khi cảnh sát tiến hành khám xét toàn bộ biệt thự theo lệnh khẩn cấp đã được phê duyệt trước đó nhờ bằng chứng ghi âm và hồ sơ bệnh án bác sĩ Vương cung cấp. Lâm thị bị chặn lại ngay tại phòng riêng, nơi bà ta đang cố gắng thu dọn một vali đầy tiền mặt và giấy tờ tùy thân giả để chuẩn bị đào tẩu ra nước ngoài.
“Bà bị bắt giữ với cáo buộc giam giữ người trái phép và tình nghi giết người có chủ đích.” Điều tra viên đọc lệnh bắt giữ, giọng điệu nghiêm nghị. “Mọi lời nói của bà từ giờ trở đi đều có thể được sử dụng làm bằng chứng trước tòa.”
Lâm thị đứng chết trân, gương mặt trắng bệch, ánh mắt đầy oán độc quét qua đám đông đang vây quanh, cuối cùng dừng lại ở Kỷ Vãn Thu đang đứng tựa vào Thẩm Dịch Trạch nơi cửa phòng. “Con nhỏ này, ngươi nghĩ mình đã thắng rồi sao? Ta còn có nhiều bài bài chưa lật hết đâu.”
“Bà đã hết cơ hội rồi.” Kỷ Vãn Thu đáp, giọng điệu tuy còn run nhưng đầy kiên định. “Ông nội xứng đáng được yên nghỉ trong công lý, và tôi sẽ đảm bảo điều đó xảy ra, dù bà có nói gì đi chăng nữa.”
Cảnh sát đưa Lâm thị đi trong tiếng còng tay lách cách vang lên giữa không gian biệt thự từng một thời huy hoàng, giờ đây chìm trong sự đổ vỡ và tan hoang của những âm mưu bị phanh phui. Kỷ Diệc Thần, khi nghe tin vợ mình bị bắt giữ vì tội giết người, cũng bị triệu tập để thẩm vấn về những khoản tiền bất minh liên quan tới công ty Hoằng Đạt mà cảnh sát đã nắm được đầy đủ bằng chứng từ trước.
Đêm đó, sau khi mọi thủ tục ban đầu được hoàn tất, Kỷ Vãn Thu ngồi trong xe của Thẩm Dịch Trạch trên đường về căn hộ an ninh, đầu tựa vào vai anh, cảm giác kiệt sức nhưng cũng nhẹ nhõm chưa từng có kể từ ngày cô trở về nhà họ Kỷ.
“Mọi chuyện cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.” Cô thì thầm, giọng điệu vẫn còn run rẩy vì những gì vừa trải qua.
“Chưa hẳn.” Thẩm Dịch Trạch nói, tay khẽ vuốt ve mái tóc cô, giọng điệu dịu dàng nhưng vẫn còn phảng phất sự thận trọng. “Vẫn còn phiên tòa xét xử phía trước, và tôi e rằng Kỷ Diệc Thần sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại như vậy đâu. Nhưng dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, tôi hứa sẽ luôn ở bên cạnh cô, cho tới khi công lý thực sự được thực thi trọn vẹn.”
Hai tuần sau vụ bắt giữ Lâm thị, cuộc điều tra mở rộng đã thu thập đủ bằng chứng để buộc tội chính thức cả Lâm thị lẫn Kỷ Diệc Thần. Theo yêu cầu của luật sư đại diện gia tộc, một cuộc họp gia đình mở rộng được tổ chức tại phòng khách chính của biệt thự họ Kỷ, quy tụ đầy đủ các thành viên còn lại, cùng với đại diện pháp lý của cả hai phía.
Kỷ Vãn Thu bước vào phòng khách với dáng vẻ điềm tĩnh, khác hẳn hình ảnh cô gái rụt rè ngồi ở góc phòng trong buổi đọc di chúc đầu tiên cách đây gần hai tháng. Thẩm Dịch Trạch đi bên cạnh cô, ánh mắt kiên định thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối.
“Hôm nay, chúng ta cần làm rõ toàn bộ sự thật đã xảy ra trong suốt thời gian qua.” Luật sư đại diện lên tiếng, giọng điệu trang trọng. “Dựa trên bằng chứng thu thập được, bao gồm bản ghi âm, hồ sơ bệnh án, kết quả khai quật và xét nghiệm lại, cùng với lời khai của các nhân chứng liên quan, cơ quan điều tra đã có đủ căn cứ để khởi tố bà Lâm Nguyệt Hà với tội danh giết người có chủ đích, và ông Kỷ Diệc Thần với tội danh biển thủ tài sản công ty và tham gia che giấu hành vi phạm tội.”
Kỷ Diệc Thần ngồi ở đầu bàn, gương mặt tái mét, hai tay run rẩy. “Tôi không hề biết vợ tôi làm chuyện tày trời như vậy, tôi chỉ có tội trong vấn đề tài chính công ty thôi.”
“Ông thực sự không biết sao?” Kỷ Vãn Thu lên tiếng, ánh mắt nhìn thẳng vào ông ta. “Vậy tại sao ngay sau khi ông nội qua đời, bác đã vội vàng thúc đẩy hội đồng quản trị tuyên bố tình trạng khẩn cấp, tìm cách gạt bỏ quyền thừa kế của cháu ra khỏi mọi quyết định quan trọng? Nếu bác thực sự trong sạch, tại sao lại vội vàng như vậy?”
Kỷ Diệc Thần im lặng, không thể trả lời, mồ hôi lấm tấm trên trán dù thời tiết không hề nóng bức.
“Tôi có bằng chứng bổ sung.” Bá Lâm bất ngờ lên tiếng từ góc phòng, nơi ông đứng cùng với các gia nhân khác. “Cách đây một năm, tôi từng nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu cả và phu nhân Lâm thị, bàn bạc về việc phải hành động trước khi lão gia kịp sửa đổi di chúc theo hướng có lợi hoàn toàn cho tiểu thư Vãn Thu. Lúc đó tôi không hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của cuộc trò chuyện, nhưng giờ nhìn lại, tôi tin rằng cậu cả hoàn toàn biết rõ về kế hoạch của phu nhân.”
Cả phòng họp xôn xao trước lời khai bất ngờ này. Kỷ Diệc Thần đứng bật dậy, gương mặt biến sắc. “Ông già này, sao dám phản bội tôi như vậy!”
“Tôi không phản bội ai cả, tôi chỉ đang nói ra sự thật mà lương tâm tôi đã chịu đựng quá lâu rồi.” Bá Lâm đáp, giọng điệu tuy run rẩy nhưng kiên định. “Lão gia đối xử tốt với tôi suốt ba mươi năm qua, tôi không thể tiếp tục im lặng để những kẻ đã hại ông thoát tội được.”
Kỷ Tiểu Nhàn, người trước đó đã quyết định hợp tác làm chứng theo lời khuyên của Kỷ Vãn Thu, cũng đứng lên, giọng điệu run rẩy nhưng dứt khoát. “Con cũng có lời khai bổ sung. Mẹ từng nói với con, nếu kế hoạch vu oan trộm cắp thành công, cậu sẽ dùng cớ đó để loại bỏ hoàn toàn tư cách thừa kế của chị Vãn Thu, sau đó hai người sẽ cùng chia lại toàn bộ tài sản theo tỷ lệ đã thỏa thuận từ trước.”
Lời khai của Tiểu Nhàn như giọt nước tràn ly, khiến toàn bộ kế hoạch tinh vi của Lâm thị và Kỷ Diệc Thần hoàn toàn sụp đổ trước mặt mọi người. Kỷ Diệc Thần ngồi thụp xuống ghế, không còn sức lực để chối cãi thêm bất kỳ điều gì nữa.
“Dựa trên toàn bộ bằng chứng và lời khai thu thập được hôm nay, cơ quan điều tra sẽ chính thức tiến hành thủ tục truy tố cả hai người theo đúng quy định pháp luật.” Điều tra viên tuyên bố, giọng điệu nghiêm nghị không khoan nhượng.
Kỷ Vãn Thu đứng lặng nhìn toàn bộ diễn biến, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa đau xót. Nhẹ nhõm vì cuối cùng sự thật cũng được phơi bày, công lý cho ông nội cô cũng sắp được thực thi. Nhưng đau xót vì phải chứng kiến một gia tộc từng huy hoàng giờ đây tan vỡ vì lòng tham và sự tàn nhẫn của chính những người trong nhà.
Thẩm Dịch Trạch đứng cạnh cô, khẽ nắm lấy tay cô, truyền tới một sự ấm áp vững chãi giữa khung cảnh hỗn loạn xung quanh. “Cô đã làm được rồi, Vãn Thu. Ông nội cô chắc chắn đang tự hào về cô ở một nơi nào đó.”
Kỷ Vãn Thu siết nhẹ tay anh, nước mắt lăn dài trên má, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát, không còn là nước mắt của nỗi sợ hãi và bất lực như những ngày đầu cô đặt chân trở lại ngôi nhà này.
Ba tháng sau, phiên tòa xét xử vụ án của Lâm Nguyệt Hà và Kỷ Diệc Thần chính thức được đưa ra xét xử công khai, thu hút sự chú ý lớn từ giới truyền thông và công chúng vì mức độ nghiêm trọng cùng danh tiếng của gia tộc họ Kỷ trong giới kinh doanh.
Kỷ Vãn Thu ngồi trong phòng xử án, tay siết chặt tay Thẩm Dịch Trạch đang ngồi cạnh, lắng nghe từng lời buộc tội được công tố viên trình bày rành mạch trước tòa, dựa trên toàn bộ bằng chứng đã thu thập được suốt nhiều tháng điều tra.
“Căn cứ vào bằng chứng ghi âm, hồ sơ bệnh án bị thay đổi, kết quả xét nghiệm khai quật cho thấy nồng độ thuốc tim trong cơ thể nạn nhân vượt ngưỡng gây tử vong, cùng lời khai của nhân chứng, tòa tuyên bố bị cáo Lâm Nguyệt Hà phạm tội giết người có chủ đích, mức án hai mươi năm tù giam.” Vị thẩm phán tuyên đọc, giọng điệu nghiêm khắc vang vọng khắp phòng xử.
Lâm thị đứng nghe phán quyết, gương mặt không còn chút sức sống nào, hoàn toàn khác xa với hình ảnh người phụ nữ quyền lực, sắc sảo từng thao túng cả gia tộc suốt mấy chục năm qua. Bà ta quay đầu nhìn về phía Kỷ Vãn Thu một lần cuối, ánh mắt không còn oán độc như trước, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối tiếc muộn màng.
“Bị cáo Kỷ Diệc Thần, căn cứ vào bằng chứng biển thủ tài sản công ty thông qua công ty vỏ bọc Hoằng Đạt, cùng với việc biết rõ nhưng không tố giác hành vi phạm tội của vợ mình, tòa tuyên án mười hai năm tù giam, đồng thời buộc bồi thường toàn bộ số tiền đã biển thủ cho Tập đoàn Kỷ thị.” Vị thẩm phán tiếp tục tuyên đọc.
Kỷ Diệc Thần cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn ai trong phòng xử án, hai vai run rẩy vì biết rằng mọi cơ hội chối cãi cuối cùng đã hoàn toàn khép lại.
“Đối với bị cáo Kỷ Tiểu Nhàn, xét thấy đã tích cực hợp tác cung cấp lời khai quan trọng, đồng thời có vai trò thứ yếu và bị ép buộc trong hành vi vu khống ban đầu, tòa quyết định miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, chỉ áp dụng hình thức cảnh cáo và yêu cầu tham gia lao động công ích.” Vị thẩm phán tuyên bố cuối cùng.
Kỷ Tiểu Nhàn bật khóc nức nở, quay sang nhìn Kỷ Vãn Thu với ánh mắt đầy biết ơn. Sau phiên tòa, khi mọi người dần rời khỏi phòng xử án, Tiểu Nhàn tiến lại gần Kỷ Vãn Thu, cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn chị, vì đã cho tôi cơ hội làm lại. Nếu không có chị khuyên nhủ ngày đó, có lẽ tôi đã tiếp tục lún sâu vào tội lỗi, trở thành đồng phạm thực sự của mẹ mình.” Tiểu Nhàn nói, giọng điệu chân thành hiếm thấy.
“Mỗi người đều xứng đáng có cơ hội sửa sai, miễn là họ thực sự muốn thay đổi.” Kỷ Vãn Thu đáp, khẽ mỉm cười. “Sau này, nếu cô cần giúp đỡ để bắt đầu lại cuộc sống, đừng ngần ngại liên hệ với tôi.”
Tiểu Nhàn gật đầu, nước mắt lại trào ra, lần này là những giọt nước mắt của sự cảm kích chân thành, không còn chút oán hận hay đố kỵ như những ngày đầu hai người gặp gỡ.
Rời khỏi tòa án, Kỷ Vãn Thu đứng trên bậc thềm, nhìn ánh nắng chiều nhuộm vàng cả con phố trước mặt, cảm giác như một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ khỏi đôi vai đã gồng gánh suốt nhiều tháng qua. Thẩm Dịch Trạch đứng cạnh cô, khoác nhẹ áo lên vai cô khi gió chiều bắt đầu se lạnh.
“Cuối cùng cũng kết thúc rồi.” Cô thì thầm, giọng điệu vừa nhẹ nhõm vừa có chút hụt hẫng khó tả, như thể sau một hành trình dài đầy sóng gió, cô vẫn chưa quen với cảm giác bình yên vừa tìm lại được.
“Không phải kết thúc, mà là khởi đầu mới.” Thẩm Dịch Trạch nói, ánh mắt nhìn cô đầy trìu mến. “Từ giờ, cô có thể thực sự tập trung xây dựng lại tập đoàn theo cách cô mong muốn, không còn phải lo lắng nhìn ngó phía sau lưng nữa.”
Kỷ Vãn Thu ngước nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng đã được xây dựng vững chắc qua bao thử thách cùng nhau vượt qua. “Cảm ơn anh, vì đã luôn ở bên tôi suốt hành trình này.”
“Đây chỉ mới là bắt đầu thôi, Vãn Thu.” Anh đáp, khẽ nắm lấy tay cô, ánh mắt chứa đựng một lời hứa hẹn cho những chương tiếp theo của cuộc đời cả hai người, mà cả hai đều mong muốn được cùng nhau viết tiếp.
