Chương 3
Ba ngày sau, Kỷ Vãn Thu lần đầu tiên bước chân vào phòng họp hội đồng quản trị của Tập đoàn Kỷ thị, tòa nhà cao bốn mươi tầng nằm giữa trung tâm thành phố mà cô chỉ từng nhìn thấy qua ảnh trên báo. Cô mặc bộ vest đen giản dị nhưng chỉn chu, bước đi thẳng lưng, ánh mắt bình tĩnh quét qua từng gương mặt xa lạ đang ngồi quanh chiếc bàn hình bầu dục.
“Xin giới thiệu, đây là cô Kỷ Vãn Thu, người thừa kế bốn mươi phần trăm cổ phần theo di chúc của cố Chủ tịch Kỷ Thành Nguyên.” Thư ký hội đồng lên tiếng, giọng điệu trang trọng nhưng không giấu được vẻ dò xét trong ánh mắt mọi người xung quanh.
Kỷ Diệc Thần ngồi ở đầu bàn, vị trí Chủ tịch tạm quyền sau khi ông nội qua đời, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ bóng loáng. “Chào mừng cháu gia nhập hội đồng. Nhưng cháu cũng nên hiểu, đây không phải trò chơi trẻ con, mọi quyết định đều ảnh hưởng tới hàng ngàn nhân viên và cổ đông.”
“Cháu hiểu rõ điều đó, bác cả.” Kỷ Vãn Thu đáp, giọng điệu điềm tĩnh ngồi vào ghế trống được sắp xếp cuối bàn, vị trí xa nhất so với ghế chủ tọa, một sự sắp đặt không hề ngẫu nhiên.
Cuộc họp bắt đầu với báo cáo tài chính quý vừa qua. Kỷ Vãn Thu chăm chú lắng nghe, tay lặng lẽ ghi chép vào cuốn sổ nhỏ mang theo, đối chiếu từng con số với những gì cô đã đọc được trong cuốn sổ tài chính bí mật tìm thấy trong căn phòng của mẹ. Có một khoản mục chi phí vận hành của công ty con mang tên Kỷ Thịnh Phát, tăng đột biến gần ba mươi phần trăm so với cùng kỳ năm trước, nhưng không hề có giải trình chi tiết đi kèm.
“Xin hỏi,” Kỷ Vãn Thu lên tiếng lần đầu tiên, cả phòng họp bỗng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, “khoản chi phí vận hành của Kỷ Thịnh Phát tăng gần ba mươi phần trăm, nhưng doanh thu công ty này lại giảm mười lăm phần trăm so với cùng kỳ. Ai có thể giải thích cho tôi lý do của sự chênh lệch bất thường này không?”
Kỷ Diệc Thần khẽ cau mày, giọng điệu hơi gằn lại. “Đó là chi phí đầu tư mở rộng thị trường, chuyện bình thường trong kinh doanh, cháu còn quá non nớt để hiểu hết các quyết định chiến lược của công ty.”
“Vậy có thể cho cháu xem chi tiết kế hoạch đầu tư mở rộng đó không? Cháu nghĩ với tư cách cổ đông lớn, cháu có quyền được biết rõ dòng tiền của công ty đang chảy về đâu.” Kỷ Vãn Thu vẫn giữ giọng điệu nhã nhặn nhưng kiên định, không chút nao núng trước ánh mắt sắc lạnh của bác cả.
Không khí trong phòng họp bỗng trở nên căng thẳng. Vài thành viên hội đồng khác len lén trao đổi ánh mắt với nhau, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên khoản chi phí bất thường này bị đặt câu hỏi, chỉ là chưa từng có ai đủ can đảm chất vấn công khai trước Kỷ Diệc Thần.
“Tài liệu đó thuộc diện bảo mật kinh doanh, không thể công khai trong cuộc họp hôm nay.” Diệc Thần đáp, giọng điệu bắt đầu lộ rõ sự khó chịu. “Nếu cháu thực sự quan tâm, có thể đăng ký lịch riêng để xem xét sau.”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở, Thẩm Dịch Trạch bước vào không một lời báo trước, dáng vẻ điềm tĩnh tự tin như thể đây là nơi anh vẫn thường lui tới. “Xin lỗi vì đến muộn. Nhân tiện, tôi cũng rất quan tâm tới khoản chi phí vận hành bất thường của Kỷ Thịnh Phát mà cô Kỷ Vãn Thu vừa nhắc tới.”
Cả phòng họp lại một phen xôn xao. Kỷ Diệc Thần nhìn Thẩm Dịch Trạch với ánh mắt không mấy thiện cảm. “Ông Thẩm, đây là cuộc họp nội bộ của Tập đoàn Kỷ thị, không rõ ông có tư cách gì để tham dự?”
“Tư cách của tôi, đã được nêu rõ trong di chúc phụ của cố Chủ tịch Kỷ Thành Nguyên, với vai trò giám sát cổ phần thừa kế của cô Kỷ Vãn Thu trong vòng một năm.” Thẩm Dịch Trạch đặt một bản sao tài liệu lên bàn, giọng điệu điềm nhiên nhưng đầy uy lực. “Theo điều khoản đó, tôi có quyền tham dự mọi cuộc họp hội đồng liên quan tới phần cổ phần này, và có quyền yêu cầu công khai bất kỳ tài liệu tài chính nào liên quan.”
Kỷ Diệc Thần siết chặt tay, quai hàm bạnh ra vì tức giận nhưng không thể phản bác vì tài liệu pháp lý rõ ràng nằm ngay trước mắt. Cả phòng họp chìm trong bầu không khí ngột ngạt, không ai dám lên tiếng.
“Vậy thì, tôi sẽ cho chuẩn bị tài liệu và gửi tới trong vòng một tuần.” Diệc Thần cuối cùng cũng phải nhượng bộ, giọng điệu cứng nhắc như bị ép buộc.
Sau cuộc họp, khi mọi người đã lần lượt rời khỏi phòng, Kỷ Vãn Thu nán lại, đợi Thẩm Dịch Trạch thu dọn tài liệu. “Cảm ơn ông vì đã lên tiếng lúc nãy.”
“Tôi không làm vì cô, tôi làm vì trách nhiệm được ủy thác.” Anh đáp, giọng điệu vẫn giữ khoảng cách nhất định, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó dịu đi so với lần đầu gặp mặt. “Nhưng tôi phải nói, cô khá gan dạ khi dám chất vấn thẳng vào khoản chi phí đó ngay trong cuộc họp đầu tiên. Người khác ở vị trí của cô, có lẽ đã chọn cách im lặng quan sát trước.”
“Tôi không có nhiều thời gian để chờ đợi và quan sát.” Kỷ Vãn Thu lấy từ trong túi xách ra cuốn sổ tài chính bí mật, đặt lên bàn trước mặt anh. “Tôi tìm thấy cái này trong một căn phòng bị niêm phong của mẹ tôi. Tôi nghĩ ông nên xem qua.”
Thẩm Dịch Trạch cầm cuốn sổ lên, lật nhanh vài trang, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng không kém gì Kỷ Vãn Thu lúc phát hiện ra nó. “Nếu những con số này chính xác, đây không chỉ đơn thuần là vấn đề quản lý yếu kém, mà là hành vi biển thủ có hệ thống kéo dài nhiều năm.”
Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng một sự nghiêm túc mới mẻ. “Kỷ Vãn Thu, từ hôm nay, cô và tôi có lẽ cần hợp tác chặt chẽ hơn nhiều so với những gì bản di chúc phụ kia yêu cầu.”
Một tuần sau cuộc họp hội đồng, Kỷ Vãn Thu lấy cớ sắp xếp lại di vật của ông nội để có cơ hội lục tìm trong phòng làm việc riêng của ông trên tầng ba biệt thự. Căn phòng vẫn giữ nguyên như ngày ông còn sống, giá sách gỗ gụ cao tới trần nhà, bàn làm việc bày biện gọn gàng, và một tủ thuốc nhỏ đặt cạnh giường nghỉ trưa.
Cô mở tủ thuốc, tìm thấy vài lọ thuốc tim còn sót lại, cùng với sổ theo dõi sức khỏe do bác sĩ riêng của ông nội ghi chép hằng tuần. Lật tới những trang cuối cùng trước ngày ông mất, cô phát hiện một điều bất thường, liều lượng thuốc trong đơn kê gần nhất cao hơn hẳn so với các đơn trước đó suốt nhiều tháng, dù ghi chú của bác sĩ lại thể hiện tình trạng bệnh của ông đang ổn định dần.
“Sao liều thuốc lại tăng đột ngột thế này?” Cô lẩm bẩm, chụp lại từng trang bằng điện thoại, rồi cẩn thận cất sổ theo dõi vào chỗ cũ để tránh gây nghi ngờ.
Cô quyết định tìm tới bác sĩ riêng của ông nội, một người đàn ông trung niên tên Vương, phòng khám tư nằm khuất trong con hẻm nhỏ cách biệt thự không xa. Khi Kỷ Vãn Thu đưa ra hình chụp trang sổ theo dõi, bác sĩ Vương biến sắc rõ rệt.
“Cô lấy được cái này ở đâu?” Ông hỏi, giọng điệu run rẩy không giấu được vẻ hoảng loạn.
“Trong phòng làm việc của ông nội tôi. Bác sĩ Vương, xin ông nói thật, đơn thuốc này có phải do chính ông kê không?” Kỷ Vãn Thu nhìn thẳng vào mắt ông, giọng điệu nghiêm túc.
Bác sĩ Vương im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài, ánh mắt đầy áy náy. “Không phải. Đơn thuốc gốc do tôi kê có liều lượng thấp hơn nhiều, phù hợp với tình trạng bệnh đang thuyên giảm của lão gia. Nhưng có người đã liên hệ với tôi, đề nghị tôi điều chỉnh liều lượng trong hồ sơ, nói rằng đó là ý muốn của gia đình để tăng cường điều trị phòng ngừa.”
“Ai đề nghị ông làm vậy?” Kỷ Vãn Thu siết chặt tay, cố kìm nén cảm xúc đang dâng trào.
“Tôi… tôi không dám nói ra, người đó có quyền lực rất lớn trong nhà họ Kỷ, tôi sợ liên lụy tới bản thân và gia đình.” Bác sĩ Vương cúi đầu, giọng điệu đầy sợ hãi.
“Bác sĩ Vương, nếu đơn thuốc bị thay đổi khiến ông nội tôi tử vong sớm hơn dự kiến, đây không còn là chuyện dân sự đơn thuần nữa, mà là tội hình sự nghiêm trọng. Ông im lặng, có thể sẽ trở thành đồng phạm.” Cô nói, giọng điệu vừa cứng rắn vừa có phần thương xót cho vị bác sĩ đang run rẩy trước mặt mình.
Bác sĩ Vương ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. “Là phu nhân Lâm thị. Bà ấy gọi điện cho tôi, nói rằng đây là mong muốn của cả gia đình để chăm sóc sức khỏe lão gia tốt hơn. Tôi không có lý do gì để nghi ngờ, cho tới khi… cho tới khi lão gia đột ngột qua đời chỉ hai tuần sau khi liều thuốc mới được áp dụng.”
Kỷ Vãn Thu cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã nghi ngờ điều này từ lâu, nhưng khi nghe chính miệng bác sĩ Vương xác nhận, cảm giác đau đớn và phẫn nộ vẫn ập tới như một cơn sóng lớn. “Ông có sẵn lòng làm chứng chính thức trước cơ quan điều tra không?”
Bác sĩ Vương ngập ngừng rất lâu, cuối cùng gật đầu, ánh mắt kiên quyết hơn hẳn lúc đầu. “Tôi sẽ làm chứng. Lão gia là một người tốt, ông không đáng phải chết trong oan khuất như vậy. Tôi xin lỗi vì đã sợ hãi mà im lặng suốt thời gian qua.”
Rời khỏi phòng khám, Kỷ Vãn Thu ngồi trong xe taxi, tay siết chặt điện thoại chứa hình ảnh bằng chứng vừa thu thập được. Cô gọi điện cho Thẩm Dịch Trạch, giọng điệu không giấu được sự xúc động. “Tôi cần gặp ông ngay bây giờ. Tôi nghĩ tôi vừa tìm ra manh mối liên quan tới cái chết thật sự của ông nội tôi.”
Nửa giờ sau, hai người gặp nhau tại một quán cà phê yên tĩnh cách xa trung tâm thành phố. Kỷ Vãn Thu kể lại toàn bộ những gì bác sĩ Vương tiết lộ, tay run run đưa cho anh xem những tấm hình chụp trang sổ theo dõi sức khỏe.
Thẩm Dịch Trạch nghe xong, gương mặt trầm xuống, ánh mắt lóe lên một tia giận dữ hiếm hoi. “Nếu đúng như vậy, đây không còn là vấn đề tranh chấp tài sản đơn thuần, mà là một vụ án mạng được ngụy trang tinh vi. Kỷ Vãn Thu, cô cần phải cẩn thận hơn nữa. Người dám ra tay với chính cha ruột của mình để đoạt quyền lực, sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì với cô.”
“Tôi biết.” Cô đáp, giọng điệu run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Nhưng tôi không thể giả vờ như không biết gì, rồi im lặng sống yên ổn trong khi ông nội tôi chết trong oan khuất. Tôi phải tìm ra sự thật, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì.”
Thẩm Dịch Trạch nhìn cô một lúc lâu, trong ánh mắt anh có sự nể phục xen lẫn lo lắng. “Được, vậy từ giờ, mọi manh mối cô tìm được, hãy báo cho tôi trước khi hành động một mình. Tôi có nguồn lực điều tra riêng, và quan trọng hơn, tôi có thể bảo vệ cô tốt hơn nếu chúng ta cùng phối hợp.”
Cô gật đầu, lần đầu tiên trong suốt mấy ngày qua cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút giữa cuộc chiến không cân sức này. Nhưng cô không biết rằng, ngay lúc hai người đang trò chuyện trong quán cà phê, một chiếc xe đen đậu bên kia đường đã âm thầm theo dõi họ từ rất lâu, ống kính máy ảnh chĩa thẳng về phía họ, ghi lại từng cử chỉ, từng ánh mắt trao đổi giữa hai người.
Sáng hôm sau, Kỷ Vãn Thu vừa mở điện thoại đã thấy hàng loạt thông báo dồn dập. Một bài báo trên trang tin tức giải trí nổi tiếng đăng tải với tiêu đề giật gân, “Sự thật động trời về người thừa kế bí ẩn của Tập đoàn Kỷ thị, con ngoài giá thú được nhận nuôi để hợp thức hóa tài sản?”
Bài viết dẫn lời một “nguồn tin thân cận với gia tộc” khẳng định Kỷ Vãn Thu không phải cháu ruột của cố Chủ tịch Kỷ Thành Nguyên, mà chỉ là con riêng của một người phụ nữ từng có quan hệ mập mờ với ông, được nhận vào gia tộc nhờ lòng thương hại lúc tuổi già. Bài báo còn đính kèm ảnh chụp mẹ cô thời trẻ, không rõ nguồn gốc từ đâu, cùng những bình luận ác ý tràn ngập bên dưới.
Kỷ Vãn Thu ngồi sững trên giường, tay run run cuộn lướt hết bài viết này tới bài viết khác. Chỉ trong một đêm, hình ảnh của cô trên mạng xã hội đã biến thành mục tiêu công kích của hàng ngàn tài khoản ẩn danh. Cô hiểu ngay, đây chính là đòn phản công đầu tiên sau khi Tiểu Nhàn bị bắt và cuộc chất vấn tại phòng họp hội đồng khiến Kỷ Diệc Thần mất mặt.
Điện thoại cô đổ chuông, là số của Thẩm Dịch Trạch. “Cô đã xem tin chưa? Đừng phản ứng gì trên mạng xã hội lúc này, để tôi cho đội truyền thông xử lý trước.”
“Tôi không sợ tin đồn, tôi chỉ giận vì họ dám lôi mẹ tôi ra làm công cụ bôi nhọ.” Kỷ Vãn Thu đáp, giọng điệu nghẹn lại vì tức giận. “Mẹ tôi đã chịu đủ oan ức lúc còn sống, tôi không thể để bà tiếp tục bị xúc phạm sau khi đã qua đời.”
“Tôi hiểu cảm giác của cô. Nhưng đối phó với truyền thông cần có chiến lược, không thể chỉ dựa vào cảm xúc.” Thẩm Dịch Trạch nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng có phần dịu dàng hơn thường lệ. “Cô có giữ giấy tờ nào chứng minh mối quan hệ hôn nhân hợp pháp giữa cha mẹ cô không? Nếu có, đây chính là thời điểm tốt nhất để công khai, phản pháo trực diện vào tin đồn thất thiệt này.”
Kỷ Vãn Thu chợt nhớ tới xấp giấy tờ tìm thấy trong căn phòng bí mật của mẹ, trong đó có giấy đăng ký kết hôn giữa cha cô, Kỷ Vĩ Thành, và mẹ cô. “Tôi có giấy đăng ký kết hôn gốc của cha mẹ tôi.”
“Vậy thì tốt. Cô mang tới văn phòng tôi ngay hôm nay, tôi sẽ cho đội pháp lý xác minh tính hợp pháp rồi phối hợp với đội truyền thông công bố chính thức. Đồng thời, tôi cũng sẽ cho luật sư gửi thư cảnh cáo tới các trang tin đã đăng bài vu khống, yêu cầu gỡ bài và xin lỗi công khai.”
Buổi chiều hôm đó, Kỷ Vãn Thu tới văn phòng của Tập đoàn Thẩm thị lần đầu tiên, tòa nhà kính hiện đại nằm đối diện trụ sở Kỷ thị, như một biểu tượng ngầm cho sự cạnh tranh giữa hai gia tộc kinh doanh lâu đời. Cô được dẫn lên tầng cao nhất, nơi phòng làm việc của Thẩm Dịch Trạch nhìn ra toàn cảnh thành phố.
“Đây là giấy tờ tôi tìm được.” Cô đưa ra xấp tài liệu, tay vẫn còn hơi run vì lo lắng. “Tôi không chắc công khai chuyện này có khiến mọi thứ tồi tệ hơn không, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của gia đình tôi.”
“Sự thật, dù có đau lòng tới đâu, vẫn tốt hơn là để người khác tự do bịa đặt câu chuyện theo ý họ muốn.” Thẩm Dịch Trạch nhận lấy tài liệu, đưa cho trợ lý riêng đang đứng chờ sẵn, một cô gái trẻ tên Trần Y Nhi, ánh mắt sắc sảo và nhanh nhẹn. “Y Nhi, cho đội pháp lý xác minh ngay, rồi soạn thông cáo báo chí, kèm bản sao giấy tờ đã che thông tin nhạy cảm.”
Trần Y Nhi gật đầu, liếc nhìn Kỷ Vãn Thu với ánh mắt tò mò xen lẫn thiện cảm rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Kỷ Vãn Thu ngồi xuống ghế sofa, lần đầu tiên trong suốt mấy ngày căng thẳng cảm thấy có chút thời gian để thở.
“Cảm ơn ông vì đã giúp tôi.” Cô nói, giọng điệu chân thành.
“Đừng cảm ơn vội, sau khi thông tin này được công bố, gia tộc Kỷ thị chắc chắn sẽ phản công dữ dội hơn. Họ sẽ nhận ra, cô không còn là một cô gái đơn độc không nơi nương tựa nữa.” Thẩm Dịch Trạch rót cho cô một tách trà nóng, cử chỉ nhỏ nhặt nhưng khiến Kỷ Vãn Thu cảm thấy ấm lòng lạ thường giữa những ngày tháng đầy sóng gió này.
“Ông không sợ liên lụy sao? Dù sao đây cũng không phải chuyện của tập đoàn ông.” Cô hỏi, ánh mắt dò xét nhìn anh.
Thẩm Dịch Trạch im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điệu trầm xuống đầy tâm sự. “Ông nội cô từng cứu cha tôi khỏi một vụ phá sản gần ba mươi năm trước, khi không ai còn tin tưởng vào gia tộc Thẩm thị nữa. Nếu không có sự giúp đỡ đó, có lẽ hôm nay tôi đã không đứng ở đây với vị trí này. Vì vậy, khi ông nội cô nhờ tôi bảo vệ cháu gái duy nhất còn giữ được sự lương thiện trong gia tộc, tôi không có lý do gì để từ chối.”
Kỷ Vãn Thu nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa cảm động vừa tò mò muốn biết thêm về mối quan hệ sâu xa giữa hai gia tộc. Nhưng cô cũng hiểu, đây chưa phải lúc thích hợp để hỏi thêm, khi còn quá nhiều vấn đề cấp bách cần giải quyết trước mắt.
Ba giờ sau, thông cáo báo chí chính thức được công bố, kèm theo bản sao giấy đăng ký kết hôn hợp pháp của cha mẹ Kỷ Vãn Thu. Làn sóng dư luận nhanh chóng đảo chiều, nhiều trang tin buộc phải gỡ bài viết vu khống ban đầu, một số tài khoản mạng xã hội công khai xin lỗi vì đã lan truyền thông tin sai sự thật. Nhưng giữa những bình luận ủng hộ, Kỷ Vãn Thu vẫn nhận ra một điều, người tung tin đồn thất thiệt này hẳn phải có quyền tiếp cận thông tin nội bộ sâu sắc về gia tộc, và danh sách nghi phạm ngày càng thu hẹp lại quanh một cái tên duy nhất, bà cả Lâm thị.
