Chương 5
Ba ngày sau cuộc họp hội đồng quản trị, Tô Diệc Thanh phát hiện một điều bất thường trong hệ thống bảo mật nội bộ công ty. Một tài khoản truy cập đã tải xuống toàn bộ báo cáo kiểm toán chi tiết về Hoa Vinh Đầu Tư vào lúc mười một giờ đêm hôm trước, thời điểm mà theo lịch làm việc, không có bất cứ ai được phép truy cập vào hệ thống.
Cô lập tức yêu cầu bộ phận công nghệ thông tin truy vết tài khoản đó, kết quả trả về khiến cô lạnh cả người. Tài khoản thực hiện việc tải xuống chính là tài khoản của Lâm Gia Hào, trợ lý riêng cô đã tin tưởng suốt nhiều năm qua.
Cô ngồi lặng trong phòng làm việc rất lâu, không biết nên tin vào đâu. Có thể là tài khoản bị đánh cắp, cũng có thể chính là Lâm Gia Hào đã phản bội cô. Cô quyết định không vội vàng kết luận, mà âm thầm bố trí một cái bẫy để kiểm chứng.
Cô cố tình để lộ một thông tin giả trong hệ thống nội bộ, nói rằng cuộc họp đại hội cổ đông bất thường sẽ được tổ chức sớm hơn dự kiến, chỉ trong hai tuần tới, với đầy đủ bằng chứng đã sẵn sàng để công bố. Thông tin này chỉ có một số ít người trong công ty được tiếp cận, trong đó có Lâm Gia Hào.
Hai ngày sau, Kiều Thành Nguyên gọi điện gấp cho cô, giọng nói mang theo sự căng thẳng hiếm thấy. “Em vừa bố trí bẫy trong công ty đúng không? Thông tin giả về đại hội cổ đông đã lọt tới tay Kiều Chấn Nam rồi. Ông ta đang gấp rút chuyển tài sản, và có dấu hiệu chuẩn bị một đòn phản công lớn hơn nhiều so với lần trước.”
Tô Diệc Thanh siết chặt điện thoại, cảm giác đau lòng dâng lên trong ngực dù cô đã chuẩn bị tâm lý từ trước. “Vậy là đúng thật rồi. Gia Hào phản bội em.”
“Em cần đối mặt trực tiếp với anh ta ngay lập tức, trước khi anh ta kịp gây thêm thiệt hại.” Kiều Thành Nguyên nói.
Chiều hôm đó, Tô Diệc Thanh gọi Lâm Gia Hào vào phòng làm việc riêng, đóng chặt cửa lại. Cô đặt lên bàn một bản in dữ liệu truy cập hệ thống, đẩy về phía anh ta.
“Gia Hào, anh giải thích cho tôi nghe được không, tại sao tài khoản của anh lại truy cập vào hệ thống lúc mười một giờ đêm, tải xuống toàn bộ báo cáo về Hoa Vinh Đầu Tư?”
Gương mặt Lâm Gia Hào tái nhợt trong tích tắc, sau đó cúi gằm đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. “Tiểu thư, tôi… tôi có thể giải thích.”
“Tôi đang nghe đây.” Giọng cô lạnh như băng.
“Con gái tôi bị bệnh nặng, cần một khoản tiền phẫu thuật lớn ở nước ngoài mà tôi không đủ khả năng chi trả.” Lâm Gia Hào run rẩy, giọng nghẹn lại. “Bọn họ tìm tới tôi, hứa sẽ chi trả toàn bộ chi phí phẫu thuật, đổi lại tôi chỉ cần thỉnh thoảng cung cấp một vài thông tin không quan trọng lắm. Tôi… tôi thật sự không có lựa chọn nào khác, tiểu thư.”
Tô Diệc Thanh nhắm mắt lại, trong lòng vừa giận vừa xót xa. Cô hiểu nỗi khổ của một người cha khi con cái lâm bệnh nặng, nhưng điều đó không thể biện minh cho hành động phản bội gây nguy hại tới cả một tập đoàn và biết bao nhiêu con người khác.
“Anh cung cấp thông tin gì cho họ, nói hết cho tôi nghe.” Cô mở mắt, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết.
Lâm Gia Hào kể lại toàn bộ những gì mình đã làm, từ việc cung cấp lịch trình di chuyển của cô, cho tới việc sao chép một phần báo cáo kiểm toán nội bộ, và cả thông tin giả về đại hội cổ đông cô cố tình cài bẫy vừa rồi.
“Tiểu thư, tôi biết mình sai rồi. Xin tiểu thư cho tôi một cơ hội chuộc lỗi.” Anh ta quỳ sụp xuống, giọng nói đầy khẩn cầu.
Tô Diệc Thanh nhìn người trợ lý từng gắn bó với mình nhiều năm, trong lòng đấu tranh dữ dội. Kiếp trước, có lẽ cô sẽ mềm lòng, tha thứ ngay vì tình nghĩa cũ. Nhưng kiếp này, cô hiểu rõ, lòng thương hại đặt sai chỗ chính là con đường ngắn nhất dẫn tới cái chết.
“Tôi sẽ không đuổi việc anh ngay lập tức, và sẽ giúp lo một phần chi phí phẫu thuật cho con gái anh.” Cô nói, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết. “Nhưng từ hôm nay, anh sẽ trở thành người của tôi theo một cách khác. Anh sẽ tiếp tục cung cấp thông tin cho phía Kiều Chấn Nam, nhưng là những thông tin do chính tôi kiểm soát và sắp đặt.”
Lâm Gia Hào ngẩng đầu lên, trong mắt vừa kinh ngạc vừa cảm kích. “Tiểu thư, người thật sự sẵn lòng cho tôi cơ hội sao?”
“Tôi cho anh cơ hội, không phải vì tôi ngu ngốc tin tưởng anh lần nữa.” Tô Diệc Thanh nhìn thẳng vào mắt anh ta, ánh mắt sắc lạnh. “Mà vì tôi cần một con bài để phản công lại chính kẻ đã ép anh phản bội tôi. Từ giờ, mọi thông tin anh đưa cho họ, phải qua tôi phê duyệt trước. Nếu anh dám qua mặt tôi thêm một lần nữa, hậu quả anh phải gánh sẽ không chỉ dừng lại ở việc mất việc làm.”
Lâm Gia Hào cúi đầu thật sâu, giọng run rẩy. “Tôi xin thề trung thành tuyệt đối với tiểu thư từ giờ trở đi.”
Sau khi anh ta rời khỏi phòng, Tô Diệc Thanh buông người xuống ghế, cảm giác mệt mỏi tràn ngập toàn thân. Cô lấy điện thoại, gọi cho Kiều Thành Nguyên, kể lại toàn bộ sự việc.
“Em xử lý rất khôn ngoan.” Anh nói sau khi nghe xong, giọng điệu có chút tán thưởng. “Biến kẻ phản bội thành con bài phản gián, đây là nước cờ mà rất ít người dám thực hiện.”
“Em học được từ chính nỗi đau kiếp trước.” Cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo sự kiên định. “Lần này, em sẽ không để bất cứ ai lợi dụng lòng tin của mình để hại em thêm một lần nào nữa.”
Tận dụng thông tin giả được Lâm Gia Hào truyền đi có kiểm soát, Kiều Chấn Nam tin rằng Tô Diệc Thanh đã chuẩn bị đầy đủ bằng chứng để công khai tại đại hội cổ đông bất thường, nên quyết định ra tay trước, triệu tập một cuộc họp cổ đông giữa kỳ khẩn cấp, viện lý do công ty đang gặp bất ổn về quản trị dưới sự điều hành của cô.
Buổi sáng diễn ra cuộc họp, hội trường lớn của Tô Thị Tập Đoàn chật kín cổ đông, trong đó có không ít gương mặt xa lạ mà Tô Diệc Thanh biết chắc là do phía Kiều Chấn Nam âm thầm mua lại cổ phần nhỏ lẻ trong thời gian ngắn vừa qua để tăng quyền biểu quyết.
Kiều Thành Dịch đứng lên phát biểu đầu tiên, với tư cách đại diện nhóm cổ đông liên kết, giọng điệu đầy vẻ lo lắng giả tạo. “Kính thưa các vị cổ đông, thời gian qua, việc cải tổ đột ngột trong nội bộ Tô Thị Tập Đoàn đã gây ra nhiều xáo trộn không đáng có, ảnh hưởng tới hiệu quả kinh doanh chung. Chúng tôi đề nghị tạm dừng hoạt động của bộ phận kiểm toán độc lập, đồng thời xem xét lại năng lực điều hành của người đứng đầu hiện tại.”
Một làn sóng xì xào lan khắp hội trường. Vài cổ đông nhỏ lẻ, vốn không nắm rõ tình hình thực tế, bắt đầu gật gù đồng tình với đề xuất của Kiều Thành Dịch.
Tô Diệc Thanh đứng dậy, bước lên bục phát biểu, ánh mắt bình tĩnh quét qua toàn bộ hội trường. “Cảm ơn anh Kiều Thành Dịch đã chia sẻ quan điểm. Nhưng tôi muốn hỏi ngược lại, hiệu quả kinh doanh mà anh nhắc tới, dựa trên cơ sở nào? Có phải dựa trên báo cáo tài chính hàng năm được chính bộ phận kiểm toán cũ, vốn không độc lập, cung cấp hay không?”
“Báo cáo tài chính của công ty luôn minh bạch, được kiểm toán đầy đủ theo quy định.” Kiều Thành Dịch phản bác.
“Vậy tôi xin hỏi tiếp, các vị cổ đông có ai biết rõ, trong ba năm qua, Tô Thị Tập Đoàn đã chi trả cho một công ty tư vấn tài chính tên Hoa Vinh Đầu Tư tổng cộng bao nhiêu tiền không?” Tô Diệc Thanh hỏi lớn, giọng vang khắp hội trường.
Không ai trả lời được, phần lớn cổ đông đều tỏ vẻ ngơ ngác vì chưa từng nghe qua cái tên này. Tô Diệc Thanh định tiếp tục trình bày sâu hơn, nhưng chợt nhận ra ánh mắt của Kiều Chấn Nam từ phía dưới hội trường đang nhìn cô với vẻ bình thản đáng ngờ, không hề có chút lo lắng nào như cô dự đoán.
“Tôi xin phép ngắt lời tiểu thư Tô.” Một giọng nói vang lên từ hàng ghế phía sau, một người đàn ông trung niên đứng dậy, tự giới thiệu là đại diện pháp lý của nhóm cổ đông liên kết với gia tộc Kiều. “Chúng tôi có trong tay một văn bản, cho thấy chính tiểu thư Tô mới là người đã ký kết và phê duyệt phần lớn các hợp đồng với Hoa Vinh Đầu Tư trong thời gian gần đây, kể từ khi tiểu thư nắm quyền điều hành trực tiếp.”
Ông ta giơ cao một tập tài liệu, trong đó có chữ ký của Tô Diệc Thanh, dường như hoàn toàn giống hệt chữ ký thật của cô, xuất hiện trên các hợp đồng gia hạn hợp tác với Hoa Vinh Đầu Tư ký trong ba tuần gần đây, đúng khoảng thời gian cô mới bắt đầu điều tra công ty này.
Tô Diệc Thanh sững người nhìn tập tài liệu, trong lòng lập tức hiểu ra đây là một cái bẫy tinh vi khác. Cô chưa từng ký bất cứ hợp đồng nào như vậy, nhưng chữ ký giả mạo được làm tinh xảo tới mức khó có thể phân biệt bằng mắt thường trước đông đảo cổ đông.
“Đây là chữ ký giả mạo.” Cô nói dứt khoát, dù trong lòng đã dấy lên cơn sóng lo lắng. “Tôi chưa từng ký bất cứ văn bản nào như vậy.”
“Vậy tiểu thư có thể chứng minh ngay tại đây không?” Vị đại diện pháp lý hỏi ngược lại, giọng điệu đầy thách thức. “Nếu không có bằng chứng xác đáng, e rằng lời nói suông của tiểu thư khó lòng thuyết phục được các vị cổ đông đang có mặt.”
Cả hội trường lại một lần nữa xì xào bàn tán, lần này ánh mắt nhiều người nhìn về phía Tô Diệc Thanh đã mang theo sự nghi ngờ rõ rệt. Cô đứng trên bục phát biểu, cảm nhận được tình thế đang dần trở nên bất lợi, quyền kiểm soát công ty gia tộc mà cô đã cố gắng củng cố suốt hơn một tháng qua, có nguy cơ sụp đổ ngay trước mắt.
Đúng vào khoảnh khắc căng thẳng nhất, cửa hội trường bật mở, Kiều Thành Nguyên bước vào, dáng vẻ điềm tĩnh, tay xách một chiếc cặp da đen. Sự xuất hiện đột ngột của anh khiến cả hội trường xôn xao, đặc biệt là Kiều Chấn Nam và Kiều Thành Dịch, gương mặt hai người đồng loạt biến sắc trắng bệch như nhìn thấy ma.
“Xin lỗi vì đã đến muộn.” Kiều Thành Nguyên bước thẳng lên phía trước hội trường, giọng nói vang rõ, đầy uy nghiêm. “Tôi có một số tài liệu quan trọng, liên quan trực tiếp tới vấn đề đang được thảo luận.”
“Anh là ai? Sao có thể tự tiện xông vào cuộc họp cổ đông nội bộ như vậy?” Vị đại diện pháp lý của phía Kiều Chấn Nam lên tiếng, nhưng giọng đã có phần dao động.
“Tôi là Kiều Thành Nguyên.” Anh nói, ánh mắt lạnh lùng quét qua Kiều Chấn Nam đang ngồi cứng đờ ở hàng ghế đầu. “Con trai thứ hai của gia tộc Kiều, người đáng lẽ đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi năm năm trước.”
Cả hội trường chấn động, tiếng bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Nhiều cổ đông lớn tuổi từng quen biết gia tộc Kiều trợn tròn mắt kinh ngạc, không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
“Đủ rồi!” Kiều Chấn Nam đứng bật dậy, gương mặt đanh lại vì tức giận và hoảng loạn xen lẫn. “Đây là trò lừa bịp gì vậy? Con trai ta đã mất từ lâu, ngươi giả mạo danh tính người đã khuất, đây là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng!”
“Vậy cha có dám cho làm giám định ADN ngay tại đây không?” Kiều Thành Nguyên nhìn thẳng vào ông, giọng điệu bình thản đến lạnh người, xưng hô “cha” khiến cả hội trường càng thêm chấn động. “Con tin chắc, kết quả sẽ chứng minh mọi thứ con nói đều là sự thật.”
Kiều Chấn Nam nghiến chặt răng, không dám đáp lại câu thách thức đó, chỉ đứng lặng người, ánh mắt đầy sát khí nhìn con trai mà ông từng nghĩ đã chết từ lâu.
Kiều Thành Nguyên mở cặp da, lấy ra một tập tài liệu dày, đặt lên bàn chủ tọa. “Về việc chữ ký của tiểu thư Tô Diệc Thanh bị nghi ngờ giả mạo trên các hợp đồng với Hoa Vinh Đầu Tư, tôi có trong tay kết quả giám định pháp lý độc lập, được thực hiện bởi cơ quan giám định chữ viết tay uy tín, xác nhận chữ ký trên các hợp đồng đó có tỷ lệ trùng khớp cao bất thường với mẫu chữ ký được sao chép từ hồ sơ nhân sự nội bộ công ty, cho thấy dấu hiệu rõ ràng của việc làm giả có chủ đích.”
Anh tiếp tục lấy ra một xấp tài liệu khác. “Ngoài ra, đây là bản sao kê giao dịch ngân hàng, cho thấy Hoa Vinh Đầu Tư trong ba năm qua đã chuyển một khoản tiền lớn, tổng cộng gần tám trăm tỷ đồng, thông qua một chuỗi công ty trung gian ở nước ngoài, cuối cùng đổ về tài khoản cá nhân đứng tên một người có quan hệ hôn nhân trực tiếp với gia tộc Kiều.”
Cả hội trường im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía màn hình lớn nơi Kiều Thành Nguyên trình chiếu sơ đồ dòng tiền chi tiết, minh chứng rõ ràng cho toàn bộ âm mưu rút ruột tài sản kéo dài suốt nhiều năm.
Tô Diệc Thanh đứng trên bục, nhìn Kiều Thành Nguyên với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa cảm kích sâu sắc. Cô không hề biết anh đã âm thầm chuẩn bị đầy đủ bằng chứng tới mức này, và đã chọn đúng thời điểm quan trọng nhất để xuất hiện, cứu cô khỏi tình thế nguy hiểm chỉ trong gang tấc.
“Với những bằng chứng vừa được trình bày, tôi đề nghị hội đồng cổ đông tạm hoãn mọi quyết định liên quan tới việc bãi nhiệm hoặc hạn chế quyền điều hành của tiểu thư Tô Diệc Thanh, cho tới khi có kết luận điều tra chính thức từ cơ quan chức năng.” Đường Nhược Vy, với tư cách luật sư riêng của Tô Diệc Thanh, đứng dậy phát biểu, giọng điệu chuyên nghiệp và cứng rắn.
Đề nghị này nhanh chóng nhận được sự đồng tình của phần lớn cổ đông có mặt, những người vừa chứng kiến toàn bộ âm mưu được phơi bày trước mắt. Cuộc họp kết thúc trong thế thượng phong hoàn toàn nghiêng về phía Tô Diệc Thanh, còn Kiều Chấn Nam và Kiều Thành Dịch rời khỏi hội trường trong ánh mắt dò xét, bàn tán không dứt của những người xung quanh.
