Chương 4
Buổi tối cuối tuần, Kiều Thành Nguyên hẹn Tô Diệc Thanh tại một nhà hàng nhỏ yên tĩnh nằm ở ngoại ô thành phố, xa hẳn khu vực trung tâm nơi dễ bị người quen bắt gặp. Anh ngồi đợi sẵn trong phòng riêng, trước mặt là một bình trà nóng.
“Hôm nay em muốn nghe toàn bộ sự thật.” Tô Diệc Thanh ngồi xuống, ánh mắt kiên định nhìn anh. “Anh nói em nghe được không? Chuyện năm năm trước, và cả chuyện đêm du thuyền kiếp trước của em, anh biết được bao nhiêu?”
Kiều Thành Nguyên rót cho cô một tách trà, im lặng một lúc lâu mới bắt đầu kể.
“Năm năm trước, anh phát hiện cha và Thành Dịch đang âm thầm lập ra một mạng lưới công ty vỏ bọc để rút tài sản từ chính tập đoàn Kiều Thị, chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn nhiều, đó là thâu tóm dần các công ty đối tác thân thiết, trong đó có Tô Thị Tập Đoàn của gia đình em.”
“Vì sao lại nhắm vào công ty của bọn em?” Tô Diệc Thanh hỏi.
“Vì cha em, ông Tô Bách Xuyên, từng nắm giữ một phần cổ phần quan trọng trong một dự án bất động sản ven biển cực kỳ giá trị, dự án mà cha anh đã mơ ước có được từ lâu nhưng chưa bao giờ thuyết phục được ông đồng ý hợp tác toàn phần.” Kiều Thành Nguyên nhấp một ngụm trà. “Khi anh phát hiện ra kế hoạch này và định thu thập đủ bằng chứng để trình báo, cha anh biết được, và ngay sau đó, chuyến công tác định mệnh của anh xảy ra.”
“Vậy có nghĩa là, cuộc hôn nhân giữa em và Thành Dịch cũng nằm trong kế hoạch đó?” Tô Diệc Thanh siết chặt tách trà trong tay, giọng nói khẽ run.
“Đúng vậy.” Kiều Thành Nguyên gật đầu, ánh mắt có chút áy náy khi nhìn cô. “Cuộc hôn nhân của em không phải tình cờ. Nó được sắp đặt ngay từ đầu, để dần dần khiến em tin tưởng, giao quyền kiểm soát công ty gia tộc vào tay Thành Dịch một cách tự nguyện, không cần dùng tới biện pháp cưỡng ép lộ liễu.”
Tô Diệc Thanh nhắm mắt lại, cảm giác đau đớn quen thuộc lại trào lên trong lồng ngực, dù cô đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nghe rõ ràng sự thật vẫn khiến cô không khỏi nghẹn lòng. Kiếp trước, cô từng nghĩ cuộc hôn nhân đó, dù không hoàn hảo, ít nhất cũng bắt đầu từ chút tình cảm chân thật. Hóa ra ngay từ đầu, đó chỉ là một quân cờ trong ván bài lớn của gia tộc Kiều.
“Còn chuyện đêm du thuyền?” Cô mở mắt, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh. “Anh nói anh biết được sự thật đêm đó.”
“Đây là phần anh vẫn chưa thể chắc chắn hoàn toàn.” Kiều Thành Nguyên lắc đầu. “Nguồn tin của anh chỉ nói rằng, đêm đó có ba người trên boong tàu vào thời điểm em rơi xuống nước, không phải hai như em vẫn nghĩ.”
“Ba người?” Tô Diệc Thanh sững người. “Ngoài Thành Dịch và Tống Nhã, còn ai nữa?”
“Anh chưa biết danh tính người thứ ba.” Kiều Thành Nguyên nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc. “Nhưng anh nghi ngờ, người đó mới thực sự là người ra tay đẩy em xuống nước, chứ không phải Thành Dịch hay Tống Nhã.”
Tin tức này khiến Tô Diệc Thanh choáng váng. Cô luôn cho rằng chính chồng mình và em gái nuôi là hung thủ trực tiếp, chưa từng nghĩ tới khả năng còn có kẻ thứ ba đứng sau giật dây, thậm chí có thể chính là kẻ ra tay thật sự.
“Anh nghi ngờ ai?” Cô hỏi, giọng nói khàn đi vì xúc động.
Kiều Thành Nguyên im lặng một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói. “Anh chưa thể nói ra khi chưa có bằng chứng chắc chắn. Nhưng anh hứa, một khi tìm ra được, anh sẽ là người đầu tiên cho em biết.”
Tô Diệc Thanh gật đầu, trong lòng vừa cảm kích vừa mang theo nỗi bất an mới. Ván cờ này, hóa ra phức tạp hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng khi bắt đầu hành trình trọng sinh của mình.
Một tuần sau, bộ phận kiểm toán nội bộ mới thành lập của Tô Thị Tập Đoàn trình lên bàn làm việc của Tô Diệc Thanh một bản báo cáo dày, liệt kê chi tiết toàn bộ các khoản chi phí bất thường liên quan tới Hoa Vinh Đầu Tư trong ba năm qua.
Cô đóng cửa phòng làm việc, ngồi một mình đọc kỹ từng trang báo cáo dưới ánh đèn bàn. Con số khiến cô lạnh cả sống lưng. Tổng cộng, thông qua các hợp đồng tư vấn tài chính, phí quản lý dự án, và các khoản đầu tư mập mờ, Hoa Vinh Đầu Tư đã rút khỏi Tô Thị Tập Đoàn một khoản tiền lên tới gần tám trăm tỷ đồng, một con số đủ lớn để làm sụp đổ hoàn toàn nền tảng tài chính của công ty nếu tiếp tục kéo dài thêm vài năm nữa.
Cô gọi điện ngay cho Kiều Thành Nguyên. “Em tìm ra rồi. Con số cụ thể, và cả cách thức họ thực hiện.”
“Gửi cho anh xem.” Giọng anh vang lên bên kia đầu dây, có chút gấp gáp hiếm thấy.
Nửa tiếng sau, hai người gặp nhau tại văn phòng luật sư quen thuộc. Kiều Thành Nguyên xem xét kỹ báo cáo, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng.
“Đây chính là bằng chứng quan trọng nhất từ trước tới giờ.” Anh gật đầu. “Nhưng chỉ với báo cáo nội bộ này thôi thì chưa đủ sức nặng pháp lý. Chúng ta cần một cuộc kiểm toán độc lập từ bên thứ ba, được pháp luật công nhận, mới có thể dùng làm bằng chứng chính thức trước tòa hoặc trước đại hội cổ đông.”
“Em có thể thuê công ty kiểm toán độc lập ngay.” Tô Diệc Thanh nói.
“Không được vội.” Kiều Thành Nguyên lắc đầu. “Nếu em thuê kiểm toán độc lập ngay bây giờ, tin tức sẽ nhanh chóng lọt tới tai Kiều Chấn Nam, thông qua chính người nội gián đang cài cắm trong công ty em. Họ sẽ có thời gian xóa dấu vết, chuyển tài sản ra nước ngoài, hoặc tệ hơn, ra tay trước với em.”
Tô Diệc Thanh cắn môi, hiểu rõ mức độ nguy hiểm của tình huống. “Vậy chúng ta phải làm sao?”
“Âm thầm thu thập thêm bằng chứng, đồng thời xây dựng liên minh với các cổ đông lớn khác trong công ty em, những người cũng có lợi ích bị ảnh hưởng bởi việc Hoa Vinh Đầu Tư rút ruột tài sản.” Kiều Thành Nguyên vạch ra kế hoạch chi tiết. “Khi đủ sức mạnh, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc họp đại hội cổ đông bất thường, công khai toàn bộ bằng chứng trước mặt tất cả mọi người, khiến họ không còn đường lùi.”
“Cần bao lâu để chuẩn bị đủ?” Cô hỏi.
“Nhanh thì hai tháng, chậm thì có thể lâu hơn.” Anh nhìn cô. “Trong thời gian đó, em phải cực kỳ cẩn trọng. Đừng để lộ bất cứ dấu hiệu nào cho thấy em đang điều tra họ.”
Tô Diệc Thanh gật đầu, trong lòng thầm tính toán. Hai tháng, đủ thời gian để cô củng cố quyền lực trong công ty, đồng thời tìm ra kẻ nội gián đang âm thầm phản bội mình.
“Còn một chuyện nữa.” Kiều Thành Nguyên nói thêm, giọng trầm xuống. “Anh vừa nhận được tin, cha anh đã thuê một đội thám tử tư riêng để điều tra về sự tồn tại của anh. Có lẽ không còn nhiều thời gian trước khi họ tìm ra sự thật.”
“Nếu họ phát hiện ra anh còn sống, chuyện gì sẽ xảy ra?” Tô Diệc Thanh hỏi, trong lòng dâng lên nỗi lo lắng không rõ nguồn gốc.
“Có lẽ họ sẽ ra tay lần nữa, lần này chắc chắn hơn.” Kiều Thành Nguyên nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, như thể đang nói về chuyện của người khác chứ không phải tính mạng của chính mình. “Nhưng không sao, anh đã chuẩn bị tâm lý cho việc này từ lâu rồi.”
Tô Diệc Thanh nhìn anh, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác lạ lẫm, xen lẫn giữa lo lắng và một thứ tình cảm khác cô chưa kịp gọi tên. Cô tự nhủ, đó chỉ là sự quan tâm dành cho một đồng minh quan trọng trong cuộc chiến này, không có gì hơn.
Đúng như dự đoán của Kiều Thành Nguyên, chưa đầy hai tuần sau, phía Kiều Chấn Nam đã có động thái phản công đầu tiên. Một buổi sáng, Tô Diệc Thanh vừa tới văn phòng đã thấy không khí công ty có phần khác lạ, các nhân viên nhìn cô với ánh mắt dò xét, xì xào bàn tán khi thấy cô đi ngang qua.
“Tiểu thư, có chuyện gấp.” Lâm Gia Hào hớt hải chạy vào phòng làm việc, gương mặt lộ vẻ lo lắng. “Có một bài báo vừa đăng trên trang tin tài chính, tố cáo tiểu thư biển thủ công quỹ công ty thông qua các hợp đồng tư vấn khống trong bộ phận kiểm toán mới thành lập.”
Tô Diệc Thanh cầm lấy điện thoại Lâm Gia Hào đưa, đọc lướt qua bài báo, trong lòng lập tức hiểu rõ đây là đòn phản công có tính toán kỹ lưỡng. Bài báo dẫn nguồn tin ẩn danh, cáo buộc cô lợi dụng quyền lực mới được trao để lập ra các hợp đồng kiểm toán ảo, rút tiền công ty vào túi riêng, đính kèm cả những con số cụ thể được ngụy tạo tinh vi, trông có vẻ đáng tin.
“Ai đứng sau bài báo này?” Cô hỏi, giọng lạnh băng.
“Chưa xác định được, nhưng tài khoản đăng bài có liên hệ với vài nhà báo từng viết bài cho các dự án của Kiều Thị Tập Đoàn trước đây.” Lâm Gia Hào đáp.
Tô Diệc Thanh gật đầu, trong lòng đã đoán ra được phần lớn sự tình. Đây chính là đòn phủ đầu của Kiều Chấn Nam, dùng để làm mất uy tín cô trước các cổ đông và đối tác, đồng thời tạo cớ để yêu cầu bãi bỏ bộ phận kiểm toán độc lập cô vừa lập ra, cắt đứt con đường điều tra của cô ngay từ trong trứng nước.
Ngay trong buổi chiều, cô nhận được cuộc gọi triệu tập từ hội đồng quản trị, yêu cầu cô giải trình về cáo buộc trên trước toàn thể ban giám đốc. Bước vào phòng họp, cô cảm nhận rõ ánh mắt dò xét, có phần nghi ngờ từ nhiều thành viên lớn tuổi, những người vốn đã không hài lòng với quyết định cải tổ đột ngột của cô từ trước.
“Tiểu thư, tôi mong cô có thể giải thích rõ ràng về những cáo buộc này.” Vị phó tổng giám đốc lớn tuổi từng phản đối cô lần trước, lên tiếng đầu tiên, giọng điệu không giấu nổi sự đắc ý.
Tô Diệc Thanh đứng dậy, mở laptop, trình chiếu lên màn hình lớn toàn bộ hồ sơ tài chính chi tiết của bộ phận kiểm toán mới thành lập, từng khoản chi, từng hợp đồng đều có đầy đủ chứng từ, chữ ký xác nhận, và đường dẫn kiểm tra minh bạch.
“Đây là toàn bộ số liệu thực tế của bộ phận kiểm toán trong ba tuần qua kể từ ngày thành lập.” Cô nói, giọng điềm tĩnh nhưng cứng rắn. “Mọi người có thể kiểm tra kỹ từng con số, đối chiếu với sổ sách kế toán chính thức của công ty. Nếu tìm ra bất cứ sai lệch nào, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước toàn thể hội đồng quản trị và trước pháp luật.”
Cả phòng họp im lặng, các thành viên lần lượt xem xét kỹ tài liệu, không ai tìm ra được điểm bất thường nào trong số liệu cô trình bày, vì tất cả đều là sự thật, minh bạch tuyệt đối, không có gì phải che giấu.
“Vậy bài báo kia là bịa đặt hoàn toàn?” Một thành viên khác lên tiếng hỏi.
“Đúng vậy.” Tô Diệc Thanh gật đầu. “Và tôi có lý do để tin rằng, đây là một âm mưu có tổ chức nhằm phá hoại uy tín cá nhân tôi, cũng như cản trở công tác kiểm toán minh bạch mà tôi đang thực hiện vì lợi ích chung của toàn thể công ty và các cổ đông.”
Cô nhìn thẳng vào vị phó tổng giám đốc lớn tuổi, ánh mắt sắc bén. “Tôi cũng muốn nhắc nhở, trong ba tuần qua, người phản đối mạnh mẽ nhất việc thành lập bộ phận kiểm toán độc lập, chính là ông. Không biết đây có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay không.”
Vị phó tổng giám đốc biến sắc mặt, ấp úng không nói được lời nào để phản bác. Cuộc họp kết thúc trong thế thượng phong hoàn toàn thuộc về Tô Diệc Thanh, nhưng khi bước ra khỏi phòng họp, cô vẫn không khỏi cảm thấy bất an. Đối thủ đã ra tay lần đầu và thất bại, nhưng chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó.
Tối hôm đó, cô nhận được tin nhắn từ Kiều Thành Nguyên. “Anh nghe nói em xử lý rất tốt. Nhưng phải cẩn thận hơn nữa, họ sẽ không dừng lại sau một lần thất bại.”
Cô nhìn dòng tin nhắn, gõ trả lời ngắn gọn. “Em biết. Cảm ơn anh đã tin tưởng em.”
Vài giây sau, tin nhắn tiếp theo hiện lên, khiến tim cô khẽ run lên một nhịp không rõ lý do. “Không phải tin tưởng suông. Là anh thật sự nghĩ, Tô Diệc Thanh bây giờ, khác hẳn với những gì anh từng nghe kể về em trước đây.”
