Chương 6
Sau cuộc họp căng thẳng, Tô Diệc Thanh mời Kiều Thành Nguyên tới văn phòng riêng của mình để cảm ơn, đồng thời bàn bạc thêm về những bước tiếp theo. Cửa phòng khép lại, chỉ còn hai người trong không gian yên tĩnh.
“Cảm ơn anh.” Cô nói, giọng chân thành hiếm thấy. “Nếu không có anh xuất hiện đúng lúc, hôm nay em thật sự không biết phải xoay xở thế nào.”
“Không cần cảm ơn.” Kiều Thành Nguyên ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt nhìn cô có chút phức tạp. “Chúng ta là đồng minh, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm.”
“Chỉ là đồng minh thôi sao?” Câu hỏi buột miệng thốt ra trước khi Tô Diệc Thanh kịp suy nghĩ, khiến chính cô cũng giật mình vì sự bộc trực của bản thân.
Kiều Thành Nguyên khựng lại, ánh mắt nhìn cô sâu hơn, không khí trong phòng bỗng trở nên có phần ngưng đọng. “Em muốn nghe câu trả lời thật lòng, hay câu trả lời an toàn?”
“Em muốn nghe sự thật.” Cô đáp, giọng khẽ run.
“Vậy thì sự thật là.” Anh đứng dậy, bước tới gần cô hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn một sải tay. “Từ lần đầu tiên gặp lại em ở quán cà phê đó, anh đã biết, mình sẽ không thể coi em chỉ đơn thuần là một đồng minh trong ván cờ trả thù này.”
Tim Tô Diệc Thanh đập nhanh, cô lùi lại nửa bước theo bản năng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt anh. “Nhưng anh là em trai của Thành Dịch. Chuyện này, nếu để người khác biết được…”
“Anh biết rõ điều đó phức tạp tới mức nào.” Kiều Thành Nguyên dừng bước lại, không tiến thêm nữa, tôn trọng khoảng cách cô vừa tạo ra. “Anh không ép em phải đáp lại ngay bây giờ. Chỉ là anh muốn em biết, những gì anh làm suốt thời gian qua, không đơn thuần chỉ vì thù hận với gia đình mình.”
Cô im lặng, trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Kiếp trước, cô từng tin tưởng và trao trọn trái tim cho Kiều Thành Dịch, để rồi nhận lại là sự phản bội và cái chết đau đớn. Kiếp này, cô tự nhủ mình phải tỉnh táo hơn, không được để tình cảm chi phối lý trí, đặc biệt là với người có quan hệ huyết thống gần gũi với kẻ thù lớn nhất của cô.
“Em cần thời gian.” Cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng nói cố giữ sự bình tĩnh. “Bây giờ, việc quan trọng nhất vẫn là hoàn thành kế hoạch đưa Kiều Chấn Nam và Thành Dịch ra ánh sáng công lý. Chuyện của chúng ta, hãy để sau.”
“Được.” Kiều Thành Nguyên gật đầu, lùi lại một bước, nét mặt trở lại vẻ điềm tĩnh thường thấy, dù trong ánh mắt vẫn còn thoáng chút thất vọng khó giấu. “Anh sẽ chờ, cho tới khi em sẵn sàng.”
Anh chuẩn bị rời đi, nhưng dừng lại ở cửa phòng, quay đầu nói thêm một câu. “Đường Nhược Vy, luật sư riêng của em, anh nghĩ em nên cẩn trọng hơn một chút.”
Tô Diệc Thanh sững người. “Ý anh là sao? Chị ấy là người duy nhất em tin tưởng tuyệt đối.”
“Anh không nói chị ấy có vấn đề.” Kiều Thành Nguyên nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc. “Chỉ là, càng tin tưởng tuyệt đối một ai đó, càng dễ trở thành điểm yếu chí mạng nếu người đó thật sự có vấn đề. Bài học từ Lâm Gia Hào, em không nên quên quá nhanh.”
Anh rời đi, để lại Tô Diệc Thanh đứng một mình giữa văn phòng, trong lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời thành phố, tự hỏi liệu mình có đang bỏ sót một mảnh ghép quan trọng nào đó trong ván cờ phức tạp này hay không.
Trong khi Tô Diệc Thanh dần củng cố thế lực, tại biệt thự gia tộc Kiều, mối quan hệ giữa Kiều Thành Dịch và Tống Nhã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt đầu tiên, khởi nguồn từ chính nỗi sợ hãi và áp lực ngày càng lớn sau sự xuất hiện bất ngờ của Kiều Thành Nguyên.
“Anh nói xem, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Tống Nhã ngồi trong phòng khách riêng của Kiều Thành Dịch, giọng nói đầy lo lắng. “Nếu Kiều Thành Nguyên thật sự còn sống, và có đầy đủ bằng chứng như vậy, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Em nghĩ anh không biết sao?” Kiều Thành Dịch gắt lên, thần kinh căng thẳng tới mức không còn giữ được vẻ dịu dàng thường ngày. “Cha đang tìm cách xử lý chuyện này. Em chỉ cần lo phần việc của mình, đừng để lộ thêm bất cứ sơ hở nào nữa.”
“Phần việc của em?” Tống Nhã bật cười chua chát. “Anh nói nhẹ nhàng như vậy sao được. Em phải diễn vai em gái đáng thương suốt bao nhiêu năm qua, giờ đây mọi thứ có nguy cơ đổ bể, còn anh chỉ biết trách móc em.”
“Nếu không phải vì em thúc giục anh nhanh chóng thâu tóm công ty của Tô Diệc Thanh, có lẽ mọi chuyện đã không rắc rối tới mức này.” Kiều Thành Dịch đáp trả, giọng đầy oán trách.
Tống Nhã sững người trước lời nói đó, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. “Anh đang nói, tất cả là lỗi của em sao? Vậy còn đêm hôm đó trên du thuyền thì sao? Ai là người đề nghị phải giải quyết triệt để, không để lại hậu họa?”
Câu nói đó khiến Kiều Thành Dịch chết lặng, gương mặt tái mét. “Em im miệng ngay. Chuyện đó không được nhắc tới nữa.”
“Sao không được nhắc?” Tống Nhã đứng dậy, giọng điệu bắt đầu có phần cuồng loạn. “Em sợ rồi, Thành Dịch. Nếu Kiều Thành Nguyên thật sự tìm ra được sự thật về đêm đó, chúng ta sẽ không chỉ mất công ty, mà còn phải vào tù.”
“Em bình tĩnh lại.” Kiều Thành Dịch nắm chặt vai cô, ánh mắt lộ vẻ hoảng loạn không kém. “Cha đã hứa sẽ bảo vệ chúng ta. Chỉ cần chúng ta giữ vững lập trường, không ai có thể chứng minh được điều gì.”
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy mở, một người hầu bước vào, thông báo có phóng viên của một tờ báo tài chính nhỏ đang chờ ở cổng, muốn phỏng vấn Tống Nhã về mối quan hệ thật sự giữa cô và Kiều Thành Dịch, dựa trên một số hình ảnh và tin đồn đang lan truyền trong giới thượng lưu gần đây.
Tống Nhã tái mặt, quay sang nhìn Kiều Thành Dịch với ánh mắt hoảng sợ. “Ai… ai lại để lộ tin tức này ra ngoài?”
“Anh không biết.” Kiều Thành Dịch nghiến răng, trong lòng thầm nghi ngờ đây là đòn phản công tiếp theo từ phía Tô Diệc Thanh và Kiều Thành Nguyên, dù anh không có bằng chứng cụ thể nào.
Buổi tối hôm đó, đoạn tin đồn về mối quan hệ mập mờ giữa Tống Nhã và Kiều Thành Dịch bắt đầu lan truyền âm ỉ trên mạng xã hội, kèm theo vài bức ảnh chụp lén hai người trong những khoảnh khắc thân mật không thể chối cãi, được một tài khoản ẩn danh đăng tải kèm chú thích đầy ẩn ý.
Tại văn phòng riêng, Tô Diệc Thanh nhận được tin nhắn từ Kiều Thành Nguyên. “Em có thấy tin tức đang lan truyền không?”
“Có. Không phải do em làm.” Cô trả lời ngay, sợ anh hiểu lầm.
“Anh biết không phải em.” Anh nhắn lại. “Là anh. Đã tới lúc để họ nếm thử cảm giác bị chính người thân cận nhất phản bội, giống như cách họ từng đối xử với chúng ta.”
Tô Diệc Thanh nhìn dòng tin nhắn, trong lòng dấy lên cảm giác phức tạp khó tả. Cô hiểu rằng đây chỉ là một bước đi cần thiết trong ván cờ trả thù, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ tới việc dùng chính những vết thương tình cảm để làm vũ khí tấn công kẻ thù. Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả để giành lại công bằng cho chính mình.
Tin đồn về mối quan hệ giữa Kiều Thành Dịch và Tống Nhã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cơ quan quản lý thị trường chứng khoán, vốn đang để mắt tới những giao dịch bất thường liên quan tới cổ phiếu của Kiều Thị Tập Đoàn trong thời gian gần đây. Kết hợp với đơn tố giác nặc danh gửi kèm một phần bằng chứng về dòng tiền đáng ngờ chảy qua Hoa Vinh Đầu Tư, cơ quan chức năng quyết định mở cuộc điều tra sơ bộ.
Kiều Thành Dịch nhận được giấy triệu tập làm việc từ cơ quan điều tra kinh tế ngay trong tuần đó, tay anh ta run rẩy khi cầm tờ giấy, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng dù văn phòng đang bật điều hòa mát rượi.
“Cha, họ triệu tập con làm việc.” Anh ta gọi điện cho Kiều Chấn Nam ngay lập tức, giọng nói không giấu nổi sự hoảng loạn.
“Bình tĩnh.” Giọng Kiều Chấn Nam vang lên đầu dây bên kia, dù có phần trầm hơn thường lệ nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh nhất định. “Đây chỉ là điều tra sơ bộ, chưa có kết luận chính thức nào cả. Con chỉ cần trả lời theo đúng những gì luật sư đã chuẩn bị sẵn, đừng để lộ thêm bất cứ thông tin nào ngoài kịch bản.”
“Nhưng nếu họ tìm ra bằng chứng về Hoa Vinh Đầu Tư thì sao?” Kiều Thành Dịch hỏi, giọng run rẩy.
“Mọi giao dịch đều đã được ngụy trang kỹ lưỡng qua nhiều lớp công ty trung gian ở nước ngoài.” Kiều Chấn Nam đáp, nhưng trong giọng nói không giấu được chút bất an. “Chỉ cần không ai trong nội bộ khai ra sự thật, họ sẽ khó lòng chứng minh được mối liên hệ trực tiếp.”
Buổi làm việc với cơ quan điều tra diễn ra căng thẳng suốt nhiều giờ đồng hồ. Kiều Thành Dịch cố gắng giữ vững lập trường theo kịch bản đã chuẩn bị, phủ nhận mọi liên quan tới các giao dịch bất thường của Hoa Vinh Đầu Tư, khẳng định đây chỉ là một đối tác kinh doanh thông thường không có quan hệ đặc biệt nào với gia tộc Kiều.
Tuy nhiên, khi điều tra viên đưa ra một số câu hỏi chi tiết về các cuộc gặp mặt riêng giữa anh ta và giám đốc điều hành Hoa Vinh Đầu Tư, được ghi lại qua dữ liệu định vị điện thoại, Kiều Thành Dịch bắt đầu lúng túng, câu trả lời trở nên mâu thuẫn, thiếu logic.
“Anh Kiều, chúng tôi có bằng chứng cho thấy trong vòng sáu tháng qua, anh đã gặp trực tiếp ông Chu Tuấn Kiệt, giám đốc Hoa Vinh Đầu Tư, tổng cộng mười hai lần, phần lớn tại các địa điểm kín đáo không liên quan tới hoạt động kinh doanh chính thức.” Điều tra viên nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt sắc bén. “Anh có thể giải thích rõ hơn về mục đích của những cuộc gặp này không?”
Kiều Thành Dịch á khẩu trong giây lát, không tìm được câu trả lời hợp lý, chỉ có thể lặp lại những lời biện minh mơ hồ đã chuẩn bị sẵn, khiến điều tra viên càng thêm nghi ngờ.
Sau buổi làm việc, anh ta trở về nhà trong trạng thái tinh thần suy sụp hoàn toàn, nhốt mình trong phòng làm việc, uống rượu liên tục cho tới khi say mèm. Tống Nhã tìm tới, nhưng bị anh ta đuổi ra ngoài với thái độ gay gắt chưa từng có.
“Cút đi! Tất cả chuyện này đều là do em gây ra!” Anh ta gào lên, ném chiếc ly rượu vỡ tan trên sàn nhà.
Tống Nhã đứng ngoài cửa phòng, nước mắt lăn dài trên má, lần đầu tiên trong suốt nhiều năm quen biết, cô nhận ra người đàn ông mình từng tin tưởng và gắn bó, hóa ra chỉ là một kẻ hèn nhát, sẵn sàng đổ hết tội lỗi lên đầu người khác khi bản thân gặp khó khăn.
Đêm đó, Tống Nhã ngồi một mình trong phòng riêng, lần đầu tiên nghiêm túc suy nghĩ về việc liệu mình có nên tiếp tục đứng về phía gia tộc Kiều hay không, khi mà con thuyền chung của họ dường như đang dần chìm xuống không thể cứu vãn.
