Chương 2
“Anh…” Tô Diệc Thanh mở miệng, giọng khàn đặc. “Anh là Kiều Thành Nguyên?”
Cô còn nhớ rất rõ, Kiều Thành Nguyên là em trai ruột duy nhất của Kiều Thành Dịch, người từng được cả gia tộc Kiều kỳ vọng sẽ kế thừa tập đoàn. Năm năm trước, trong một chuyến công tác nước ngoài, xe của anh gặp tai nạn lao xuống vực, thi thể không tìm thấy, chỉ có chiếc đồng hồ vỡ nát được tìm thấy dưới khe núi. Cả gia tộc Kiều đã tổ chức lễ tang, dựng bia mộ, để tang đúng lễ nghi. Từ đó, Kiều Thành Dịch trở thành người thừa kế duy nhất.
“Đúng vậy, chính là anh.” Kiều Thành Nguyên chỉ tay vào chiếc ghế đối diện, giọng điềm tĩnh như đang mời một người bạn cũ ngồi xuống uống trà, chứ không phải vừa khiến người đối diện suýt ngất vì sốc. “Ngồi đi, Tô tiểu thư. Chuyện dài, đứng nói không tiện.”
Tô Diệc Thanh ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối siết chặt để giấu đi cơn run nhẹ. Cô nhìn kỹ gương mặt trước mắt, năm năm trôi qua khiến đường nét của anh sắc sảo hơn, ánh mắt cũng lạnh lẽo hơn nhiều so với trong ký ức mơ hồ của cô về người em chồng chỉ gặp vài lần trong các buổi tiệc gia tộc.
“Cả nhà đều nghĩ anh đã chết.” Cô nói, cố giữ giọng bình thản. “Anh trốn ở đâu suốt năm năm qua?”
“Không phải trốn.” Kiều Thành Nguyên nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính, nơi dòng người qua lại tấp nập. “Là bị hại. Chiếc xe hôm đó bị người ta cắt dây phanh. Anh may mắn nhảy ra kịp trước khi nó lao xuống vực, nhưng bị thương nặng, trôi dạt tới một ngôi làng hẻo lánh, mất trí nhớ tạm thời gần một năm.”
Tô Diệc Thanh im lặng, chờ anh nói tiếp.
“Khi nhớ lại mọi chuyện, anh phát hiện gia tộc mình đã tổ chức xong tang lễ cho anh, còn Kiều Thành Dịch đã ngồi vững vàng trên ghế tổng giám đốc.” Kiều Thành Nguyên nhếch môi cười, nụ cười không chứa nổi chút ấm áp nào. “Anh không vội trở về. Anh muốn biết, rốt cuộc ai đã cắt dây phanh xe anh hôm đó.”
“Anh nghi ngờ Kiều Thành Dịch?” Tô Diệc Thanh hỏi thẳng.
“Anh không nghi ngờ. Anh chắc chắn.” Giọng Kiều Thành Nguyên trầm xuống, lạnh như băng. “Chỉ là chưa đủ bằng chứng để đưa hắn ra ánh sáng. Suốt năm năm qua, anh ẩn mình dưới một cái tên khác, len lỏi vào giới tài chính, âm thầm thu thập từng mảnh bằng chứng về những gì Kiều Thành Dịch và cha anh đã làm.”
“Cha anh?” Tô Diệc Thanh chợt hiểu ra một tầng ý nghĩa khác. “Ý anh là, Kiều lão gia cũng nhúng tay vào?”
Kiều Thành Nguyên không trả lời trực tiếp, chỉ đặt tách cà phê xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào cô. “Tô tiểu thư, anh biết em vừa trọng sinh.”
Câu nói như một tiếng sét giữa trời quang, khiến Tô Diệc Thanh lập tức căng cứng toàn thân. “Anh nói cái gì?”
“Đừng giả vờ không hiểu.” Kiều Thành Nguyên nghiêng người về phía trước, giọng nói hạ thấp chỉ vừa đủ hai người nghe thấy. “Kiếp trước, đêm du thuyền kỷ niệm ngày cưới của em và Kiều Thành Dịch, em đã chết. Chết đuối, nhưng không phải tai nạn.”
Tô Diệc Thanh siết chặt tay dưới gầm bàn đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. “Anh… sao anh biết chuyện này?”
“Vì anh cũng đã chết một lần rồi sống lại theo một cách khác.” Kiều Thành Nguyên nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra chút phức tạp khó gọi tên. “Không phải trọng sinh như em. Anh chỉ là may mắn sống sót sau một âm mưu giết người. Nhưng anh có nguồn tin đặc biệt, biết được đêm đó trên du thuyền đã xảy ra chuyện gì, dù lúc đó em còn chưa hề ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần lần nào.”
“Nguồn tin đặc biệt là gì?” Cô hỏi gấp, giọng không giấu nổi sự căng thẳng.
Kiều Thành Nguyên lắc đầu. “Chưa phải lúc. Anh cần chắc chắn em đáng tin trước khi nói ra toàn bộ. Dù sao, người duy nhất từng đứng cùng phe với Kiều Thành Dịch trong nhà này, chính là em.”
Câu nói đó như một mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của Tô Diệc Thanh. Cô hít sâu, ngẩng cao đầu. “Vậy thì để em chứng minh cho anh thấy. Em không còn là Tô Diệc Thanh của ba năm trước nữa.”
“Anh mong là vậy.” Kiều Thành Nguyên đứng dậy, để lại một tấm danh thiếp trắng trơn trên bàn, chỉ có một dãy số điện thoại viết tay. “Ba ngày nữa, Hoa Vinh Đầu Tư sẽ gửi cho công ty em một bản hợp đồng hợp tác. Đừng ký vội. Gọi cho anh trước khi quyết định bất cứ điều gì.”
Anh quay người bước đi, dáng vẻ lạnh lùng không chút lưu luyến, để lại Tô Diệc Thanh một mình giữa quán cà phê với muôn vàn câu hỏi chưa có lời giải. Cô cầm tấm danh thiếp lên, ngón tay khẽ run. Hoa Vinh Đầu Tư, cái tên này cô chưa từng nghe qua ở kiếp trước, nhưng bản năng mách bảo cô rằng, đây sẽ là con đường dẫn tới sự thật.
***
Buổi tối hôm đó, Tô Diệc Thanh ngồi trong phòng làm việc riêng tại biệt thự gia tộc Tô, ánh đèn bàn hắt xuống chồng hồ sơ cũ cô lôi ra từ kho lưu trữ. Cửa phòng bị gõ nhẹ. Quản gia bước vào, cung kính báo. “Tiểu thư, cậu Kiều Thành Dịch đang ở phòng khách, muốn gặp cô.”
Cô nhíu mày, gấp gọn hồ sơ lại, cất vào ngăn kéo có khóa, rồi mới bước xuống lầu. Kiều Thành Dịch đứng giữa phòng khách, tay cầm bó hoa hồng đỏ, gương mặt bày ra vẻ áy náy được chuẩn bị kỹ lưỡng.
“Thanh Thanh, chuyện ban chiều là anh sai. Anh không nên ép em ký khi chưa hỏi ý kiến em kỹ càng.” Anh ta bước tới, định đưa hoa cho cô.
Tô Diệc Thanh không đón lấy, chỉ đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình thản nhìn anh ta. “Anh Dịch, em không cần hoa. Em chỉ cần anh trả lời thành thật một câu hỏi.”
“Em hỏi đi.” Kiều Thành Dịch hạ tay xuống, nụ cười trên mặt cứng lại.
“Anh có biết Kiều Thành Nguyên còn sống không?”
Câu hỏi vừa dứt, bó hoa hồng trong tay Kiều Thành Dịch rơi xuống sàn nhà, những cánh hoa đỏ tản ra như vệt máu loang.
“Em… em nói gì vậy?” Kiều Thành Dịch cúi xuống nhặt bó hoa, động tác luống cuống hiếm thấy. “Thành Nguyên chết năm năm rồi, sao có thể còn sống?”
Tô Diệc Thanh quan sát từng biểu cảm trên gương mặt anh ta, nhận ra sự hoảng loạn thoáng qua kia không giống như một người vô tội bất ngờ nghe tin dữ, mà giống một kẻ vừa bị lật tẩy một bí mật giấu kín lâu năm.
“Chỉ là em nghe được tin đồn thôi.” Cô nhún vai, giả vờ nhẹ nhàng, trong lòng đã có đáp án. “Có lẽ em nghe nhầm.”
“Đúng, chắc chắn em nghe nhầm.” Kiều Thành Dịch cười gượng, đặt bó hoa lên bàn, cố gắng lấy lại vẻ tự nhiên. “Người chết không thể sống lại được, Thanh Thanh à.”
Cô im lặng nhìn anh ta, trong lòng thầm nghĩ, anh nói đúng, người chết không thể sống lại, nhưng người từng chết hụt thì có thể trở về để đòi lại công bằng.
Sau khi Kiều Thành Dịch rời đi trong vẻ mặt bất an không giấu nổi, Tô Diệc Thanh quay lại phòng làm việc, mở ngăn kéo khóa, lấy chồng hồ sơ cũ ra tiếp tục lật xem. Đây là toàn bộ các văn bản pháp lý và hợp đồng nội bộ của Tô Thị Tập Đoàn trong ba năm gần nhất, cô đã âm thầm sao chép ra từ phòng lưu trữ công ty vào tuần trước, ngay khi vừa trọng sinh và bắt đầu chuẩn bị cho cuộc chiến này.
Tay cô dừng lại ở một tờ hợp đồng ủy quyền quản lý tài sản, ký giữa Tô Thị Tập Đoàn và một công ty tư vấn tài chính nhỏ tên là Hoa Vinh Đầu Tư, ngày ký đúng vào thời điểm ba năm trước, chỉ vài ngày sau buổi họp cô suýt ký chuyển nhượng cổ phần ở kiếp trước.
Cô nheo mắt nhìn kỹ chữ ký ở cuối trang, là chữ ký của cha cô, ông Tô Bách Xuyên, người đã mất vì bạo bệnh hai năm trước ở cả hai kiếp sống. Nhưng có điều gì đó không đúng. Tô Diệc Thanh mở ngăn kéo bàn làm việc của cha để lại, lấy ra một tập thư tay cũ ông từng viết cho cô hồi còn nhỏ, đặt cạnh chữ ký trên hợp đồng để so sánh.
Nét chữ gần giống, nhưng độ nghiêng của chữ T trong họ Tô lại khác biệt rất nhỏ, gần như không thể nhận ra nếu không nhìn kỹ dưới ánh đèn bàn. Tim cô đập nhanh. Cô lấy điện thoại, chụp lại cả hai chữ ký, gửi cho một chuyên gia giám định chữ viết tay mà cô quen biết qua công việc, người duy nhất cô tin tưởng đủ để nhờ giúp việc này trong bí mật.
Nửa tiếng sau, tin nhắn trả lời hiện lên màn hình.
“Dựa trên các đặc điểm nét bút, khả năng rất cao đây là chữ ký giả mạo có chủ đích, được luyện tập kỹ lưỡng để bắt chước. Nếu cần giám định chính thức, cần bản gốc để phân tích sâu hơn.”
Tô Diệc Thanh buông người xuống ghế, hơi thở gấp gáp. Vậy là đúng như cô nghi ngờ. Cha cô chưa từng ký hợp đồng này. Ai đó đã giả mạo chữ ký của ông để hợp thức hóa việc chuyển giao quyền quản lý một phần tài sản quan trọng của Tô Thị Tập Đoàn sang tay Hoa Vinh Đầu Tư, ngay trước khi ông qua đời không lâu.
Cô lật tiếp các trang hồ sơ liên quan, phát hiện Hoa Vinh Đầu Tư trong ba năm qua đã dần dần rút ra khỏi Tô Thị Tập Đoàn một khoản tiền lớn thông qua các hợp đồng tư vấn mập mờ, phí quản lý cao bất thường, và những khoản đầu tư vào các dự án không rõ ràng, không hề mang lại lợi nhuận tương xứng.
Đây chính là con đường mà kiếp trước cô chưa từng phát hiện ra, cho tới khi công ty gần như trống rỗng bên trong, chỉ còn cái vỏ hào nhoáng bên ngoài, dễ dàng bị Kiều Thành Dịch và Kiều Chấn Nam thâu tóm hoàn toàn sau khi cô qua đời.
Điện thoại cô rung lên, là tin nhắn từ số lạ, chính là số của Kiều Thành Nguyên.
“Tìm ra gì chưa, Tô tiểu thư?”
Cô nhìn dòng tin nhắn, ngón tay lướt trên màn hình một lúc lâu mới gõ trả lời.
“Chữ ký cha tôi trong hợp đồng với Hoa Vinh Đầu Tư là giả.”
Tin nhắn trả lời tới rất nhanh.
“Vậy là em đã tìm ra được nửa sự thật rồi. Nửa còn lại, liên quan tới người đã giúp làm giả chữ ký đó. Cẩn thận, người này ở rất gần em.”
Tô Diệc Thanh siết chặt điện thoại, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh. Ở rất gần cô sao? Trong đầu cô lần lượt hiện lên gương mặt của những người thân cận nhất bên cạnh mình suốt những năm qua, trợ lý riêng Lâm Gia Hào đã theo cô từ những ngày đầu khởi nghiệp, luật sư riêng Đường Nhược Vy người bạn thân duy nhất cô tin tưởng tuyệt đối, và cả những nhân viên cấp cao trong công ty gia tộc.
Cô không dám khẳng định ai, nhưng từ giây phút này, cô biết mình phải cẩn trọng với tất cả mọi người xung quanh, kể cả những người cô từng nghĩ là tuyệt đối trung thành.
