Chương 1

  1. Home
  2. Kiếp Này Ta Không Chết Vì Yêu Nhầm Người
  3. Chương 1
Next

Nước biển tràn vào phổi lạnh buốt, Tô Diệc Thanh nghe rõ tiếng chồng mình cười khẽ trên du thuyền phía xa. Cô nghe rõ cả tiếng em gái nuôi thì thầm: “Chị ấy chìm rồi, anh à.” Vậy mà khi mở mắt ra, cô lại đang ngồi trong phòng họp của tập đoàn, tay cầm cây bút ký, trước mặt là bản hợp đồng chuyển nhượng ba mươi phần trăm cổ phần công ty gia tộc.

Ba năm. Cô đã lùi lại đúng ba năm, về ngày đầu tiên mình đặt bút ký vào tờ giấy đẩy bản thân xuống vực.

Tim đập dồn dập, Tô Diệc Thanh siết chặt cây bút đến trắng cả khớp tay. Cô nhớ rõ, chỉ nửa tiếng nữa thôi, Kiều Thành Dịch sẽ bước vào phòng họp này, mỉm cười dịu dàng nói với cô rằng “chuyển nhượng cổ phần cho công ty của Tống Nhã chỉ là thủ tục tạm thời, để giúp em gái vượt qua giai đoạn khó khăn”. Cô đã tin. Cô đã ngu ngốc tin suốt ba năm, tin đến mức tự tay đẩy công ty của cha mẹ ruột vào tay kẻ thù, tin đến mức bị chính chồng mình và em gái nuôi hợp mưu đẩy xuống biển trong chuyến du thuyền kỷ niệm ngày cưới.

Cửa phòng họp bật mở. Kiều Thành Dịch bước vào, vẫn với nụ cười ấm áp quen thuộc, vẫn bộ vest xám tro cô từng nghĩ là chuẩn mực của một người đàn ông đáng tin cậy. Anh ta đặt tay lên vai cô, giọng dịu dàng như rót mật.

“Thanh Thanh, ký đi. Anh hứa, đây chỉ là hình thức thôi. Cổ phần vẫn là của em.”

Kiếp trước cô đã tin câu này. Kiếp này, Tô Diệc Thanh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt của người đàn ông từng là chồng mình, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.

“Hình thức à? Vậy sao anh không để luật sư của em xem qua điều khoản trước?”

Kiều Thành Dịch khựng lại một giây, nhưng rất nhanh lấy lại phong thái. “Em tin anh còn không đủ sao? Chúng ta là vợ chồng.”

“Vợ chồng.” Tô Diệc Thanh nhắc lại hai chữ đó, trong lòng dâng lên một cơn buồn nôn khó tả. Kiếp trước, cô từng nghĩ hai chữ này là cả thế giới của mình. Kiếp này, cô chỉ thấy buồn cười.

Cô đặt bút xuống bàn, đứng dậy, kéo thẳng vạt áo vest. “Anh Dịch, em nghĩ lại rồi. Cổ phần công ty gia tộc, em sẽ không chuyển nhượng.”

Cả phòng họp im bặt. Trợ lý của Kiều Thành Dịch đứng sau lưng anh ta đổi sắc mặt, len lén rút điện thoại nhắn tin cho ai đó. Tô Diệc Thanh liếc thấy động tác đó, trong lòng lạnh đi. Kiếp trước cô không hề để ý, hóa ra ngay từ giây phút này, mọi thứ đã được sắp đặt.

“Thanh Thanh, em đừng làm loạn.” Kiều Thành Dịch cau mày, giọng nói không còn dịu dàng như trước. “Tống Nhã đang cần vốn gấp, công ty của em bây giờ đang dư dả, giúp em gái một chút không được sao?”

“Em gái?” Tô Diệc Thanh bật cười, tiếng cười lạnh tanh vang trong phòng họp yên tĩnh. “Anh Dịch, em muốn hỏi anh một câu. Tống Nhã là em gái của em, hay là tình nhân của anh?”

Câu hỏi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Kiều Thành Dịch. Anh ta trắng bệch mặt trong tích tắc, sau đó lập tức lấy lại bình tĩnh, cười gượng gạo. “Em nói cái gì vậy, sao lại nói năng vô căn cứ.”

“Vô căn cứ à?” Tô Diệc Thanh rút từ trong túi xách một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn kính, đẩy nhẹ về phía anh ta. “Vậy anh xem thử đoạn ghi âm trong này, xem có phải vô căn cứ không.”

Kỳ thực trong kiếp trước, đoạn ghi âm này cô tình cờ tìm thấy sau khi ký xong hợp đồng, lúc đó đã quá muộn, mọi thứ không thể cứu vãn. Kiếp này, cô âm thầm tìm lại được nó từ chiếc điện thoại cũ giấu trong ngăn kéo phòng làm việc, chỉ chờ đúng thời điểm này để tung ra.

Trợ lý của Kiều Thành Dịch mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng ghé tai nói nhỏ điều gì đó. Kiều Thành Dịch nghiến răng nhìn chiếc USB như nhìn một quả bom hẹn giờ.

“Em… em lấy cái này ở đâu ra?”

“Không quan trọng anh lấy ở đâu ra.” Tô Diệc Thanh đứng thẳng người, ánh mắt sắc như dao. “Quan trọng là, từ hôm nay, mọi giao dịch liên quan tới cổ phần công ty gia tộc, em sẽ tự mình quyết định. Ai muốn động vào, phải bước qua em trước.”

Cô quay người bước ra khỏi phòng họp, bỏ lại sau lưng gương mặt biến sắc của người chồng và tiếng xì xào hoảng loạn của đám nhân viên cấp cao. Bước chân cô vững vàng, nhưng trong lòng vẫn còn dư âm của cảm giác nước biển tràn vào phổi đêm hôm đó. Cô biết, đây chỉ mới là bước đầu tiên trong ván cờ trả thù dài của mình.

Ngay khi cô bước tới thang máy, cửa phòng họp phía sau bật mở lần nữa. Tống Nhã, cô em gái nuôi được cha mẹ cô nhận về từ năm mười hai tuổi, hớt hải chạy theo, gương mặt xinh đẹp lúc này trắng bệch, giọng nói run rẩy mang theo chút nước mắt giả tạo quen thuộc.

“Chị Thanh, sao chị lại đối xử với em như vậy? Em thật sự đang gặp khó khăn, chị không tin em sao?”

Kiếp trước, chỉ cần Tống Nhã rơi vài giọt nước mắt, Tô Diệc Thanh sẽ mềm lòng ngay lập tức, tự trách bản thân quá khắt khe với em gái. Kiếp này, cô chỉ lạnh nhạt liếc nhìn đôi mắt đỏ hoe kia, trong lòng dâng lên một trận cười chua chát.

“Tin em à?” Tô Diệc Thanh nghiêng đầu, ánh mắt quét qua Tống Nhã từ trên xuống dưới, dừng lại ở chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh trên cổ cô ta, món quà mà kiếp trước Kiều Thành Dịch từng nói là mua tặng cho vợ nhân dịp kỷ niệm ngày cưới, cuối cùng lại đeo trên cổ em gái nuôi. “Tống Nhã, em đeo vòng cổ đẹp đấy. Của ai tặng vậy?”

Sắc mặt Tống Nhã thoáng cứng đờ, bàn tay theo bản năng che lấy chiếc vòng cổ. “Chuyện này… không liên quan gì tới việc chị từ chối giúp em.”

“Đúng vậy, không liên quan.” Tô Diệc Thanh gật đầu, giọng điệu nhẹ nhàng đến mức khiến người khác rợn tóc gáy. “Nhưng chị nghĩ, từ hôm nay, mọi chuyện giữa chúng ta nên tính toán rạch ròi hơn một chút. Dù sao, chị cũng không muốn trở thành người ngu ngốc bị lợi dụng lần thứ hai.”

“Lần thứ hai là sao?” Tống Nhã sững người, rõ ràng không hiểu ẩn ý trong lời nói của cô.

Tô Diệc Thanh không giải thích thêm, chỉ khẽ nhếch môi cười, bước vào thang máy, để lại Tống Nhã đứng chôn chân giữa hành lang với vẻ mặt hoang mang xen lẫn bất an. Cửa thang máy khép lại, phản chiếu gương mặt bình tĩnh đến lạ thường của Tô Diệc Thanh. Chỉ có chính cô mới biết, trái tim mình đang đập nhanh đến mức nào.

Ba năm trước, chính là ngày này, cô đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để cứu lấy công ty gia tộc và cả mạng sống của mình. Kiếp này, cô sẽ không lặp lại sai lầm đó lần nữa. Mỗi một đồng cổ phần, mỗi một giọt nước mắt giả tạo, mỗi một nụ cười dịu dàng giả dối của Kiều Thành Dịch, cô đều sẽ nhớ kỹ, và trả lại gấp trăm lần.

Vừa ra tới hành lang, điện thoại cô rung lên. Là một số lạ.

“Tô tiểu thư.” Giọng nói bên kia trầm thấp, xa lạ nhưng lại có cảm giác quen thuộc kỳ lạ. “Nghe nói cô vừa từ chối ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần?”

“Anh là ai?” Tô Diệc Thanh nhíu mày, bước chậm lại.

“Người duy nhất biết rõ, ba năm sau, cô đã chết như thế nào.” Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi tiếp lời, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt. “Và cũng là người có thể giúp cô, để chuyện đó không bao giờ xảy ra lần nữa.”

Tô Diệc Thanh đứng sững giữa hành lang, tay cầm điện thoại run nhẹ. Trọng sinh, chuyện này vốn dĩ chỉ có mình cô biết. Vậy người đàn ông này là ai, sao lại biết rõ về cái chết của cô kiếp trước?

“Anh muốn gì?” Cô hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.

“Muốn gặp cô. Mười phút nữa, ở quán cà phê đối diện tòa nhà.” Người đó ngừng một chút, rồi thêm câu cuối cùng khiến tim cô đông cứng. “À đúng rồi, Tô tiểu thư, kiếp trước cô chết vì tin nhầm người. Kiếp này, đừng lặp lại sai lầm đó với tôi.”

Cuộc gọi kết thúc. Tô Diệc Thanh đứng lặng giữa hành lang sang trọng của tòa nhà tập đoàn, ngoài cửa kính nắng chiều đổ xuống thành từng vệt dài. Cô siết chặt điện thoại trong tay, đầu ngón tay lạnh buốt. Trọng sinh là bí mật cô chưa từng hé môi với bất kỳ ai, kể cả trong những đêm cô ôm gối khóc một mình vì sợ hãi không biết phải làm sao để thay đổi số mệnh. Vậy mà một người xa lạ, chỉ qua một cuộc gọi, đã nói trúng phóc cái chết của cô như thể tận mắt chứng kiến.

Cô nhớ lại đêm định mệnh đó. Du thuyền lắc lư giữa biển đêm, ánh đèn màu vàng ấm áp, tiếng nhạc dương cầm nhẹ nhàng vang lên từ khoang chính. Cô đứng một mình ở đuôi thuyền, ngắm nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, trong lòng còn đang nghĩ về việc phải nói chuyện thẳng thắn với chồng về đống giấy tờ kỳ lạ gần đây. Rồi một bàn tay đẩy mạnh vào lưng cô. Cô không kịp phản ứng, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng trên boong tàu, trước khi thân thể chìm nghỉm vào làn nước lạnh buốt.

Lúc đó, cô đã không nhìn rõ đó là ai đẩy mình. Chỉ nghe được giọng nói của Kiều Thành Dịch và Tống Nhã vọng lại từ xa, đầy vẻ nhẹ nhõm. Suốt ba năm sau khi trọng sinh, cô luôn tự hỏi, liệu có phải chính tay chồng mình đẩy cô xuống biển, hay còn một kẻ thứ ba giấu mặt nào khác đứng sau tất cả?

Nếu người gọi điện này thật sự biết rõ mọi chuyện, có lẽ hắn chính là mảnh ghép cô đang thiếu.

Tô Diệc Thanh hít sâu một hơi, cất điện thoại vào túi, bước thẳng ra khỏi tòa nhà, băng qua con đường nhộn nhịp giờ tan tầm, tiến về phía quán cà phê nhỏ nằm khiêm tốn giữa hai tòa cao ốc. Cửa kính quán mờ hơi nước, bên trong chỉ lác đác vài vị khách. Cô đẩy cửa bước vào, ánh mắt lập tức bị hút về phía góc trong cùng, nơi một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đang ngồi quay lưng ra cửa, dáng vẻ quen thuộc đến kỳ lạ.

Người đó chậm rãi xoay ghế lại. Tô Diệc Thanh khựng người tại chỗ, tim đập thót lên một nhịp. Gương mặt trước mắt cô, đáng lẽ phải nằm sâu dưới đáy biển từ năm năm trước.

“Lâu rồi không gặp, chị dâu.” Người đàn ông nhếch môi cười nhạt, ánh mắt sâu thẳm như chứa cả một trời bí mật. “Hay là, anh nên gọi em là Tô tiểu thư thì đúng hơn?”

Tô Diệc Thanh đứng sững giữa quán cà phê, óc trống rỗng trong giây lát. Người này, rốt cuộc là ai?

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal