Chương 3
Nhược Vy ngồi xuống cạnh Tiểu Bảo, mở hộp quà lấy ra một chiếc mô hình siêu nhân, khiến cậu bé reo lên thích thú.
“Cảm ơn cô ạ!” Tiểu Bảo ôm lấy món quà, đôi mắt sáng rực.
“Không có gì đâu.” Nhược Vy xoa đầu cậu bé, giọng dịu dàng đến mức Tiểu Diệp đứng nhìn từ xa cũng phải dao động chút ít về ấn tượng ban đầu của mình.
Suốt buổi chiều, Nhược Vy tỏ ra vô cùng thân thiện, chơi cùng Tiểu Bảo, hỏi han về trường lớp, sở thích của cậu bé. Bà nội dù vẫn giữ khoảng cách nhưng cũng phần nào bớt đề phòng khi thấy cô không có hành động gì bất thường.
Chỉ có Tiểu Diệp là vẫn giữ nguyên cảm giác bất an. Cô để ý thấy Nhược Vy liên tục dùng điện thoại chụp ảnh trong lúc chơi với Tiểu Bảo, dưới danh nghĩa “lưu giữ kỷ niệm”.
Đến chiều tối, khi Tiểu Diệp đưa con về, trên đường đi ngang qua công viên gần nhà, cô tình cờ gặp lại Minh, người đồng nghiệp cũ từng giúp đỡ cô rất nhiều trong những ngày đầu làm mẹ đơn thân, khi cô còn làm ở công ty cũ trước khi chuyển sang tập đoàn Lăng thị.
“Tiểu Diệp, lâu rồi không gặp!” Minh vẫy tay, nụ cười thân thiện như ngày nào.
“Anh Minh, dạo này anh khỏe không?” Tiểu Diệp mỉm cười đáp lại, dừng chân trò chuyện vài câu xã giao.
Tiểu Bảo chạy tới ôm chân Minh, gọi “chú Minh” một cách quen thuộc, khiến Minh bật cười bế cậu bé lên cao.
Không ai trong ba người biết rằng, từ phía xa, một chiếc xe hơi đậu bên lề đường, ống kính máy ảnh chuyên nghiệp đang ghi lại từng khoảnh khắc, đặc biệt là cảnh Minh ôm Tiểu Bảo và Tiểu Diệp cười nói vui vẻ.
Ba ngày sau, một tài khoản mạng xã hội ẩn danh đăng tải loạt ảnh với chú thích đầy ẩn ý: “Người phụ nữ được cho là có con với tổng giám đốc tập đoàn Lăng thị thực chất đang qua lại với người đàn ông khác, liệu đứa trẻ có thực sự là con ruột của ai?”
Bài đăng nhanh chóng lan truyền trong nội bộ công ty, kèm theo vô số bình luận ác ý. Tiểu Diệp phát hiện ra khi đang ăn trưa, điện thoại liên tục rung lên vì tin nhắn của đồng nghiệp gửi kèm đường link bài viết.
Tim cô đập thình thịch khi nhìn thấy bức ảnh, dù biết rõ đó chỉ là một cuộc gặp gỡ bình thường nhưng góc chụp và chú thích lại khiến mọi thứ trở nên đầy ẩn ý xấu xa.
Cô lập tức gọi cho Thừa Vũ, nhưng máy anh báo bận. Không lâu sau, chính anh gọi lại, giọng nói qua điện thoại lạnh tanh đến mức Tiểu Diệp cảm thấy rùng mình.
“Em giải thích cho tôi nghe được không?” Anh hỏi, không một lời chào hỏi.
“Đó chỉ là bạn cũ, tôi tình cờ gặp trên đường về nhà.” Tiểu Diệp vội giải thích, giọng có phần hoảng loạn.
“Tình cờ?” Thừa Vũ cười nhạt qua điện thoại, một tiếng cười không hề có chút vui vẻ nào. “Ôm ấp thân mật như vậy mà em gọi là tình cờ gặp bạn cũ sao?”
“Anh ấy chỉ đang bế Tiểu Bảo lên đùa thôi, không có gì cả!” Tiểu Diệp cảm thấy uất ức dâng lên, giọng cô cũng gay gắt hơn.
“Tôi không biết nên tin ai bây giờ.” Thừa Vũ đáp, giọng trầm xuống đầy mệt mỏi. “Năm năm qua tôi không biết em đã sống như thế nào, quen biết những ai. Bây giờ đột nhiên xuất hiện một người đàn ông thân thiết với cả em và con trai tôi…”
“Anh đang nghi ngờ tôi sao?” Tiểu Diệp cảm thấy nghẹn ngào, nước mắt bất giác dâng lên khóe mắt.
Cuộc gọi im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng thở nặng nề của cả hai bên đầu dây.
“Tôi cần gặp em, ngay bây giờ.” Cuối cùng Thừa Vũ lên tiếng, giọng không còn gay gắt nhưng vẫn đầy căng thẳng. “Chúng ta phải nói chuyện rõ ràng.”
Tiểu Diệp cúp máy, tay run run vì vừa tức giận vừa tổn thương. Cô chưa kịp bình tĩnh lại thì điện thoại lại reo, lần này là số lạ.
“Chào chị Tiểu Diệp.” Giọng nữ vang lên qua điện thoại, ngọt ngào nhưng đầy hàm ý. “Tôi nghĩ chị nên xem lại những gì mình đăng tải công khai. Đàn ông nhà họ Lăng vốn không thích chia sẻ những gì thuộc về mình đâu.”
“Cô là ai?” Tiểu Diệp gằn giọng hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào câu trả lời.
Đầu dây bên kia chỉ đáp lại bằng một tràng cười nhẹ, rồi cúp máy không nói thêm lời nào, để lại Tiểu Diệp đứng chết lặng giữa văn phòng, cảm giác như cả thế giới đang dần sụp đổ quanh mình lần thứ hai trong đời.
Chiều tối hôm đó, Thừa Vũ đến thẳng căn hộ của Tiểu Diệp, gương mặt anh phủ đầy mệt mỏi và một thứ cảm xúc phức tạp mà cô chưa từng thấy trước đây.
“Minh là ai với em?” Anh hỏi ngay khi cô vừa mở cửa, không một lời chào hỏi.
“Là đồng nghiệp cũ, người từng giúp tôi trong giai đoạn khó khăn nhất khi mới sinh Tiểu Bảo.” Tiểu Diệp đáp, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang sôi lên vì ấm ức.
“Chỉ vậy thôi sao?” Thừa Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt dò xét khiến Tiểu Diệp cảm thấy như đang bị thẩm vấn.
“Anh nghĩ tôi là loại người gì?” Cô hỏi ngược lại, giọng bắt đầu run lên vì tức giận. “Suốt năm năm qua tôi một mình nuôi con, không có thời gian và cũng không có tâm trí nghĩ đến chuyện yêu đương với ai khác.”
“Vậy tại sao bức ảnh đó lại thân mật đến vậy?” Thừa Vũ vặn lại, giọng anh cũng không kém phần gay gắt.
“Vì anh ấy chỉ đang đùa với con tôi thôi!” Tiểu Diệp gần như hét lên, nước mắt không kìm được nữa. “Anh có biết suốt năm năm qua, có bao nhiêu lần tôi ước có một người đàn ông nào đó ở bên cạnh giúp tôi bế con lúc nó ốm sốt lúc nửa đêm không? Minh chỉ là một người bạn tốt bụng, không hơn không kém!”
Thừa Vũ im lặng, ánh mắt anh dịu xuống một chút khi nghe thấy sự uất ức trong giọng nói của cô, nhưng nỗi bất an vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
“Tôi xin lỗi.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Nhưng em phải hiểu, tôi đã mất em một lần rồi. Tôi không thể chịu đựng nổi cảm giác nghi ngờ mất em thêm lần nữa.”
“Vậy sao anh không tin tôi ngay từ đầu, mà lại tin vào một bức ảnh và một bài đăng nặc danh?” Tiểu Diệp hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
“Vì tôi sợ.” Thừa Vũ đáp, giọng anh lần đầu tiên để lộ sự yếu đuối. “Tôi sợ mình lại đánh mất em một lần nữa, vì một lý do nào đó tôi không hề hay biết, giống như năm năm trước.”
Câu nói khiến Tiểu Diệp khựng lại. Cô nhìn anh, nhận ra đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, quyết đoán của một tổng giám đốc tập đoàn lớn, vẫn còn một người đàn ông mang đầy tổn thương và bất an vì bị bỏ rơi không lời giải thích suốt năm năm dài.
“Tôi không phản bội anh.” Cô nói, giọng dịu lại. “Nhưng anh cũng cần học cách tin tưởng tôi, nếu không chúng ta sẽ không thể đi tiếp được.”
“Tôi biết.” Thừa Vũ gật đầu, ánh mắt anh đầy hối hận. “Tôi sẽ cho người điều tra nguồn gốc bài đăng đó, chắc chắn không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện đúng lúc này.”
“Là Nhược Vy.” Tiểu Diệp nói thẳng, không còn giữ ý. “Cô ta đã chụp ảnh cả buổi chiều lúc chơi với Tiểu Bảo, tôi tin chắc bức ảnh đó cũng do người của cô ta chụp.”
“Tôi sẽ điều tra.” Thừa Vũ đáp, giọng lạnh lùng trở lại khi nhắc đến Nhược Vy. “Nếu đúng là cô ta, tôi sẽ không để yên.”
Không khí trong phòng dần dịu xuống sau cơn bão cảm xúc. Thừa Vũ nhìn quanh căn hộ nhỏ, ánh mắt dừng lại ở bức tranh vẽ nguệch ngoạc của Tiểu Bảo được dán trên tủ lạnh, đề tên “Gia đình của con” với ba hình người nắm tay nhau, một trong số đó rõ ràng là hình một người đàn ông mà Tiểu Bảo tự tưởng tượng ra.
“Con vẽ khi nào vậy?” Anh hỏi, giọng chợt trở nên mềm mại.
“Tuần trước, ở lớp mẫu giáo có bài tập vẽ gia đình.” Tiểu Diệp đáp, giọng khẽ nghẹn lại. “Con bảo con muốn có ba giống các bạn khác.”
Thừa Vũ im lặng nhìn bức tranh hồi lâu, gương mặt anh thoáng qua một nỗi đau khó gọi thành tên. Anh vươn tay, khẽ chạm vào bức tranh, ngón tay lướt qua hình người đàn ông nhỏ bé trong đó.
“Tôi sẽ cố gắng.” Anh nói khẽ, như đang tự hứa với chính mình nhiều hơn là nói với Tiểu Diệp. “Tôi sẽ cố gắng xứng đáng với hình ảnh đó.”
Tiểu Diệp đứng nhìn anh, lòng cô mềm lại đôi chút. Nhưng ngay khi cô định lên tiếng, điện thoại của Thừa Vũ đổ chuông dồn dập. Anh nhìn màn hình, sắc mặt lập tức biến đổi khi thấy tên người gọi hiện lên là luật sư Đỗ.
“Có chuyện gì?” Anh bắt máy, giọng căng thẳng.
Chỉ vài giây sau, gương mặt Thừa Vũ trắng bệch. “Cái gì? Bằng cấp đại học của Tiểu Diệp bị tố cáo là giả mạo?”
“Đó là chuyện vô lý!” Tiểu Diệp bật thốt lên khi nghe Thừa Vũ thuật lại nội dung cuộc gọi. “Bằng cấp của tôi hoàn toàn thật, tôi tốt nghiệp đại học Kinh Tế đàng hoàng, có thể tra cứu ngay trên hệ thống của trường!”
“Tôi tin em.” Thừa Vũ đáp, giọng dịu xuống nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng. “Nhưng ai đó đã gửi đơn tố cáo nặc danh đến phòng nhân sự, kèm theo một bản sao bằng cấp bị chỉnh sửa trông rất giống thật. Nếu không giải quyết nhanh, hội đồng kỷ luật công ty có thể sẽ vào cuộc.”
“Lại là Nhược Vy.” Tiểu Diệp nghiến răng, nắm chặt tay. “Cô ta không định dừng lại đâu.”
“Tôi sẽ cho luật sư Đỗ liên hệ trực tiếp với trường đại học của em, xin bản sao có công chứng để đối chất.” Thừa Vũ nói, giọng quả quyết. “Đồng thời tôi sẽ yêu cầu phòng nhân sự tạm hoãn mọi quyết định cho đến khi có kết luận rõ ràng.”
Tiểu Diệp gật đầu, nhưng trong lòng cô không khỏi cảm thấy mệt mỏi. Chỉ trong vòng một tuần, cô đã bị vu oan trộm cắp, bị gán ghép tin đồn ngoại tình, và giờ lại thêm cáo buộc gian lận bằng cấp. Mỗi đòn tấn công đều nhắm thẳng vào danh dự và sự nghiệp của cô, như một lời cảnh cáo rằng cô không xứng đáng đứng cạnh Thừa Vũ.
“Tôi mệt rồi.” Cô nói khẽ, giọng run lên vì kìm nén cảm xúc suốt cả tuần qua. “Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên nuôi con, không muốn dính vào những trò chơi quyền lực này.”
“Tôi hiểu.” Thừa Vũ bước tới, lần đầu tiên kể từ khi gặp lại, anh vòng tay ôm lấy cô, một cái ôm nhẹ nhàng nhưng đầy sự che chở. “Nhưng em không đơn độc nữa. Có tôi ở đây.”
Tiểu Diệp đứng yên trong vòng tay anh, không phản kháng nhưng cũng không hoàn toàn buông lỏng. Sau một khoảng lặng dài, cô khẽ đẩy anh ra, ánh mắt phức tạp.
“Tôi cần kể cho anh nghe một chuyện.” Cô nói, giọng nghiêm túc. “Về lý do thực sự tôi rời đi năm năm trước.”
Thừa Vũ im lặng chờ đợi, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt cô.
“Sáng hôm sau đêm đó, tôi tỉnh dậy sớm hơn anh, định pha cà phê cho cả hai thì nghe thấy điện thoại anh đổ chuông.” Tiểu Diệp kể, giọng chậm rãi như đang moi lại từng ký ức đau lòng. “Tôi không cố ý nghe lén, nhưng loa ngoài quá to. Người gọi là thư ký của anh, nói về việc gia tộc đã sắp xếp hôn ước với tiểu thư nhà họ Kiều, cần anh về gấp để ký kết văn bản chính thức trong tuần đó.”
“Cuộc gọi đó…” Thừa Vũ nhíu mày, cố gắng nhớ lại.
“Tôi nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện, kể cả việc thư ký nhắc anh rằng nếu không hoàn tất hôn ước đúng hạn, công ty sẽ mất đi khoản đầu tư quan trọng để cứu vãn tình hình tài chính đang nguy cấp.” Tiểu Diệp tiếp tục, giọng cô nghẹn lại. “Lúc đó tôi mới biết mình chỉ là một khoảnh khắc ngoài lề trong cuộc đời anh, còn tương lai anh đã được sắp đặt sẵn với người khác. Tôi không muốn trở thành gánh nặng, càng không muốn đứa con sắp chào đời trở thành cái cớ để anh phải lựa chọn giữa tình yêu và trách nhiệm gia tộc. Nên tôi lặng lẽ rời đi.”
Thừa Vũ đứng lặng người, cố gắng lục lại ký ức về buổi sáng hôm đó năm năm trước. Có điều gì đó không ăn khớp trong lời kể của cô khiến anh cảm thấy bất an.
“Tiểu Diệp, tôi không nhớ có cuộc gọi nào như vậy vào buổi sáng hôm đó cả.” Anh nói chậm rãi, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng. “Thư ký riêng của tôi lúc đó tên Lâm Phong, đã nghỉ việc ngay sau chuyến công tác đó vài tháng, tôi cũng không rõ lý do.”
“Anh nói vậy nghĩa là sao?” Tiểu Diệp cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
“Nghĩa là tôi cần kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ cuộc gọi và lịch làm việc của mình trong khoảng thời gian đó.” Thừa Vũ đáp, giọng anh trở nên nghiêm nghị khác thường. “Nếu đúng như em kể, có khả năng cuộc gọi đó không phải ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt có chủ đích để chia rẽ chúng ta.”
Tiểu Diệp sững người trước giả thuyết đó. Suốt năm năm qua cô luôn tin rằng mình đã đưa ra quyết định đúng đắn dựa trên sự thật mắt thấy tai nghe, nhưng giờ đây, khả năng mọi thứ chỉ là một màn kịch được dàn dựng khiến cô cảm thấy hoang mang tột độ.
“Nếu đó thực sự là một âm mưu…” Cô lẩm bẩm, giọng run rẩy. “Vậy ai là người đứng sau chia rẽ chúng ta từ năm năm trước?”
Thừa Vũ không trả lời ngay, ánh mắt anh tối sầm lại như đang ghép nối lại từng mảnh ký ức rời rạc. Cuối cùng anh ngẩng đầu nhìn cô, giọng trầm thấp đầy nặng nề.
“Người duy nhất biết rõ lịch trình công tác của tôi hôm đó, ngoài thư ký Lâm Phong ra, chỉ có một người khác được thông báo trước, đó là mẹ của Kiều Nhược Vy.”
