Chương 2
Sáng hôm sau, tại một phòng xét nghiệm y khoa riêng tư mà Thừa Vũ đã sắp xếp để tránh rò rỉ thông tin, Tiểu Diệp ngồi bên cạnh Tiểu Bảo, tay siết chặt lấy tay con trai.
“Mẹ ơi, có đau không?” Tiểu Bảo hỏi lần nữa, ánh mắt lo lắng nhìn chiếc tăm bông trong tay bác sĩ.
“Không đau đâu con, giống như đánh răng thôi.” Tiểu Diệp trấn an, dù trong lòng cô còn lo lắng hơn cả con trai.
Thừa Vũ đứng cạnh đó, không rời mắt khỏi quá trình lấy mẫu, như thể chỉ cần lơ là một giây, có kẻ nào đó sẽ tráo đổi mẫu xét nghiệm để phá hoại.
“Kết quả sẽ có trong ba ngày.” Bác sĩ thông báo, đóng nắp ống nghiệm lại cẩn thận.
Ba ngày. Với Tiểu Diệp, đó là ba ngày dài như ba năm.
Trên đường về, Tiểu Bảo đã ngủ thiếp đi trên ghế sau xe vì dậy sớm. Thừa Vũ lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt dịu dàng lạ thường.
“Trong công ty, Chu Nhã đã bỏ trốn.” Anh lên tiếng phá vỡ sự im lặng. “Nhưng tôi đã cho người kiểm tra tài khoản ngân hàng của cô ta. Có một khoản tiền lớn được chuyển vào từ một công ty vỏ bọc, ba ngày trước khi sự việc xảy ra.”
“Công ty vỏ bọc liên quan tới nhà họ Kiều?” Tiểu Diệp hỏi, giọng căng thẳng.
“Chưa thể khẳng định, nhưng khả năng rất cao.” Thừa Vũ đáp, tay siết chặt vô lăng. “Tôi đã giao cho luật sư Đỗ điều tra sâu hơn, đồng thời nhờ Tưởng Hạo rà soát lại toàn bộ hồ sơ nhân sự của Chu Nhã từ ngày đầu vào công ty.”
Tiểu Diệp im lặng, nhìn ra cửa sổ. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt với một thế giới phức tạp đến vậy, nơi mỗi lời nói, mỗi hành động đều có thể là một nước cờ trong ván bài quyền lực và tiền bạc.
“Em không cần lo lắng quá.” Thừa Vũ nói, giọng bất giác dịu lại. “Chuyện gì xảy ra, tôi sẽ giải quyết.”
“Anh không cần phải làm vậy.” Tiểu Diệp đáp, giọng có chút cứng cỏi. “Suốt năm năm qua tôi vẫn tự lo được cho con, không cần dựa vào ai.”
“Tôi biết.” Thừa Vũ liếc nhìn cô qua khóe mắt. “Nhưng bây giờ nó không chỉ là con của em nữa.”
Câu nói khiến Tiểu Diệp im bặt. Cô nhìn xuống đôi tay đang đan chặt vào nhau trong lòng, không biết nên phản bác hay chấp nhận sự thật ấy.
Xe dừng trước chung cư nhỏ nơi hai mẹ con đang sống. Thừa Vũ nhìn quanh khu nhà, ánh mắt thoáng chút xót xa khi thấy nơi ở đơn sơ hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng suốt năm năm qua.
“Tôi bế con vào giúp em.” Anh nói, không đợi cô đồng ý đã mở cửa xe, nhẹ nhàng bế Tiểu Bảo đang ngủ say trên tay.
Tiểu Diệp mở cửa căn hộ, dẫn anh vào phòng ngủ nhỏ của con trai. Thừa Vũ đặt Tiểu Bảo xuống giường cẩn thận, kéo chăn đắp lên người con, động tác vụng về nhưng đầy sự trân trọng.
“Căn hộ này…” Anh nhìn quanh, giọng ngập ngừng.
“Đủ cho hai mẹ con tôi sống thoải mái.” Tiểu Diệp đáp, có chút phòng thủ trong giọng nói.
“Tôi không có ý chê.” Thừa Vũ vội giải thích. “Chỉ là… năm năm qua, em đã một mình xoay sở như thế nào?”
Câu hỏi chạm vào một góc mềm yếu nhất trong lòng Tiểu Diệp. Cô quay đi, không muốn để anh nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.
“Không dễ dàng, nhưng tôi làm được.” Cô đáp, giọng khàn đi.
Thừa Vũ bước tới sau lưng cô, không chạm vào người cô nhưng đứng đủ gần để cô cảm nhận được hơi ấm từ anh. “Tôi xin lỗi vì đã không có mặt.”
“Anh không cần xin lỗi.” Tiểu Diệp quay lại, ánh mắt kiên quyết. “Đó là lựa chọn của tôi.”
“Một lựa chọn mà tôi chưa bao giờ được biết đến để có quyền phản đối.” Thừa Vũ đáp, giọng trầm xuống, mang theo chút tổn thương không giấu được.
Hai người đứng đối diện nhau trong không gian chật hẹp của căn phòng nhỏ, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân nhưng dường như xa cách bằng cả năm năm trời.
Chuông điện thoại của Thừa Vũ vang lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Anh nhìn màn hình, nhíu mày rồi bắt máy.
“Tưởng Hạo, có chuyện gì?”
Giọng người bên kia đầu dây gấp gáp vang lên đủ để Tiểu Diệp nghe loáng thoáng vài từ, đủ khiến sắc mặt Thừa Vũ thay đổi hoàn toàn.
“Chu Nhã đã được tìm thấy.” Anh cụp điện thoại lại, giọng nặng nề. “Nhưng cô ta không còn ở Việt Nam nữa. Có người đã mua vé máy bay cho cô ta rời đi ngay trong đêm qua, và số tiền chi trả được xác nhận đến từ tài khoản cá nhân của Kiều phu nhân.”
Ba ngày trôi qua chậm chạp như ba thế kỷ. Tiểu Diệp vẫn đi làm bình thường, dù ánh mắt dò xét của đồng nghiệp xung quanh khiến cô không thể nào thoải mái.
Buổi sáng ngày thứ ba, Tưởng Hạo đích thân mang phong bì kết quả xét nghiệm đến tận bàn làm việc của cô, kèm theo lời nhắn của Thừa Vũ hẹn gặp tại văn phòng vào giờ nghỉ trưa.
Tiểu Diệp cầm phong bì trong tay, cảm giác nó nặng trịch dù chỉ là một tờ giấy mỏng. Cô không mở ra xem trước, quyết định giữ nguyên niêm phong để cùng Thừa Vũ chứng kiến.
Đến giờ hẹn, cô bước vào văn phòng tổng giám đốc, thấy bà nội cũng đã có mặt, ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, tay đan vào nhau đầy hồi hộp.
“Mở ra đi.” Bà nội giục, giọng không giấu được sự nôn nóng.
Thừa Vũ đứng dậy, đón lấy phong bì từ tay Tiểu Diệp, xé nhẹ theo đường niêm phong. Anh rút tờ giấy kết quả ra, mắt lướt nhanh qua các dòng chữ, rồi ngẩng đầu nhìn cả hai người phụ nữ trong phòng.
“Xác suất huyết thống cha con là 99,99%.” Anh đọc to, giọng run nhẹ dù đã cố giữ bình tĩnh. “Tiểu Bảo đúng là con trai tôi.”
Bà nội bật khóc ngay tại chỗ, hai tay ôm lấy mặt, giọng nghẹn ngào xen lẫn tiếng cười. “Trời ơi, cuối cùng nhà họ Lăng cũng có cháu đích tôn.”
Tiểu Diệp đứng lặng người, dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng khi nghe kết quả chính thức, cô vẫn cảm thấy như có một tảng đá lớn vừa được đặt xuống, đồng thời một tảng đá khác nặng nề hơn lại chất lên vai.
“Tiểu Diệp.” Thừa Vũ bước tới trước mặt cô, ánh mắt sâu thẳm. “Cảm ơn em, vì đã sinh ra và nuôi dạy con tốt như vậy, dù chỉ có một mình.”
“Anh không cần cảm ơn tôi.” Cô đáp, giọng khẽ run.
Bà nội đứng dậy, lau nhanh nước mắt, giọng trở lại vẻ uy nghiêm vốn có. “Từ hôm nay, Tiểu Bảo chính thức là cháu đích tôn nhà họ Lăng. Ta sẽ cho người chuẩn bị làm thủ tục nhập tộc phả, đồng thời thông báo cho toàn thể gia tộc biết.”
“Bà.” Tiểu Diệp lên tiếng, giọng có chút lo lắng. “Con muốn Tiểu Bảo vẫn được sống cuộc sống bình thường, không muốn nó bị cuốn vào những chuyện phức tạp của người lớn quá sớm.”
“Ta hiểu ý con.” Bà nội gật đầu, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn. “Nhưng con cũng phải hiểu, một khi đã là con cháu nhà họ Lăng, sẽ luôn có người muốn lợi dụng hoặc hãm hại nó. Bảo vệ nó bằng danh phận đôi khi lại an toàn hơn là giấu diếm.”
Lời nói của bà nội khiến Tiểu Diệp chợt nhớ lại lý do năm năm trước cô đã lựa chọn im lặng, cũng chính vì lo sợ con trai bị cuốn vào một thế giới đầy toan tính. Nhưng giờ đây, sự thật đã phơi bày, không còn đường lui.
“Chuyện hôn ước của anh và Nhược Vy thì sao?” Tiểu Diệp hỏi thẳng, không còn muốn vòng vo.
Không khí trong phòng chợt trầm xuống. Thừa Vũ và bà nội nhìn nhau, cả hai đều mang vẻ mặt nặng nề.
“Hợp đồng hôn ước được ký kết từ năm năm trước, gắn liền với khoản đầu tư mười lăm phần trăm cổ phần từ nhà họ Kiều.” Bà nội lên tiếng, giọng có phần bất lực. “Nếu hủy ngang lúc này, công ty sẽ đối mặt với nguy cơ thiếu hụt vốn nghiêm trọng, ảnh hưởng đến hàng nghìn công nhân viên.”
“Vậy ý bà là…” Tiểu Diệp cảm thấy tim mình chùng xuống.
“Ý bà là, chuyện này cần thời gian để giải quyết ổn thỏa.” Bà nội đáp, không dám nhìn thẳng vào mắt Tiểu Diệp.
“Con sẽ tự tìm cách gỡ bỏ hợp đồng đó.” Thừa Vũ lên tiếng, giọng kiên quyết. “Con không thể cưới một người khác trong khi đã có con trai với Tiểu Diệp.”
“Chuyện không đơn giản như con nghĩ.” Bà nội thở dài. “Kiều gia không phải loại người dễ dàng buông tay một khoản đầu tư lớn như vậy.”
Tiểu Diệp đứng giữa hai người, cảm giác mình như một quân cờ nhỏ bé giữa bàn cờ lớn của thương trường và gia tộc. Cô nhìn Thừa Vũ, ánh mắt anh đầy quyết tâm nhưng cô hiểu, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng.
“Tôi cần thời gian suy nghĩ.” Tiểu Diệp nói, giọng mệt mỏi. “Chuyện của Tiểu Bảo, tôi đồng ý để nó nhận tổ tiên nhà họ Lăng. Nhưng chuyện giữa tôi và anh, xin đừng vội vàng quyết định thay tôi.”
Nói xong, cô quay người bước ra khỏi phòng, để lại Thừa Vũ đứng lặng nhìn theo bóng lưng quen thuộc mà anh đã tìm kiếm suốt năm năm qua, giờ đây vẫn còn giữ một khoảng cách anh chưa thể chạm tới.
Ngay khi Tiểu Diệp vừa bước ra khỏi cửa công ty, điện thoại của cô rung lên một tin nhắn lạ, không rõ số gửi: “Xin lỗi vì đã hại chị hôm đó. Có người trả tiền để tôi làm vậy. Chị hãy cẩn thận, đối phương của chị không chỉ dừng lại ở đó đâu.”
Tin nhắn lạ khiến Tiểu Diệp mất ngủ suốt đêm. Cô gọi ngay cho Thừa Vũ báo tin, và sáng hôm sau, Tưởng Hạo đã cho người truy tìm nguồn gốc số điện thoại nhưng vô ích, đó là một sim rác được kích hoạt và hủy ngay sau khi gửi tin.
“Từ nay, tôi muốn hai mẹ con em chuyển đến sống ở biệt thự nhà họ Lăng.” Thừa Vũ nói thẳng khi gặp lại cô vào buổi chiều, giọng không chấp nhận từ chối. “Ở đó có đội an ninh riêng, an toàn hơn nhiều so với căn hộ hiện tại.”
“Không.” Tiểu Diệp lắc đầu ngay lập tức. “Tôi và con đã quen với cuộc sống độc lập. Chuyển vào đó, tôi sợ mình sẽ đánh mất chính mình trong cái bóng của gia tộc anh.”
“Vậy em định để con gặp nguy hiểm sao?” Thừa Vũ hỏi, giọng gay gắt hơn bình thường.
“Tôi sẽ tự thuê thêm người bảo vệ nếu cần.” Tiểu Diệp đáp, không chịu nhượng bộ. “Nhưng tôi không muốn sống dựa vào anh hay gia tộc anh.”
“Đây không phải chuyện dựa dẫm hay không.” Thừa Vũ bước tới gần hơn, giọng anh mang theo sự sốt ruột hiếm thấy. “Đây là chuyện an toàn tính mạng của con trai chúng ta.”
Hai chữ “chúng ta” khiến Tiểu Diệp khựng lại một giây. Cô chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ nghe anh nói như vậy, như thể mọi chuyện giữa họ đã mặc nhiên được gắn kết trở lại.
“Tôi cần thời gian.” Cô lặp lại câu nói quen thuộc, như một tấm khiên bảo vệ cuối cùng.
“Em luôn cần thời gian.” Thừa Vũ thở dài, giọng có chút bất lực. “Nhưng kẻ thù của chúng ta sẽ không cho em thời gian đâu, Tiểu Diệp.”
Cuối cùng, sau nhiều lần thuyết phục, Tiểu Diệp đồng ý một phương án trung gian: cô và Tiểu Bảo vẫn giữ căn hộ cũ, nhưng sẽ có hai vệ sĩ riêng do Thừa Vũ sắp xếp, đồng thời đồng ý để Tiểu Bảo cuối tuần sang biệt thự nhà họ Lăng thăm bà nội.
Buổi cuối tuần đầu tiên, khi Tiểu Diệp đưa con đến biệt thự, bà nội đã cho người chuẩn bị sẵn một căn phòng trang trí đầy đủ đồ chơi và sách vở phù hợp lứa tuổi Tiểu Bảo, khiến cậu bé thích thú chạy khắp phòng.
“Bà chuẩn bị chu đáo quá.” Tiểu Diệp nhận xét, không giấu được sự ngạc nhiên.
“Ta chờ ngày này lâu lắm rồi.” Bà nội đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn theo cháu nội. “Con có biết, nhà họ Lăng suốt ba đời chỉ có một mụn con trai duy nhất không? Ta từng lo sợ dòng họ này sẽ không có người nối dõi.”
Tiểu Diệp im lặng, cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm mà con trai cô vô tình phải gánh vác chỉ vì mang trong mình dòng máu nhà họ Lăng.
Trong lúc Tiểu Bảo mải mê chơi đùa, bà nội kéo Tiểu Diệp ra ngoài hiên nhà, giọng trở nên nghiêm túc.
“Ta biết con có nhiều nghi ngại về gia tộc này.” Bà nói thẳng. “Nhưng ta muốn con hiểu, ta sẽ luôn đứng về phía cháu nội của mình, và cả con, nếu con thật lòng vì Tiểu Bảo.”
“Cháu cảm ơn bà.” Tiểu Diệp cúi đầu.
“Chuyện hôn ước của Thừa Vũ, ta sẽ tìm cách giải quyết ổn thỏa nhất có thể.” Bà nội tiếp lời, giọng có chút áy náy. “Nhưng con cũng cần chuẩn bị tinh thần, nhà họ Kiều sẽ không dễ dàng buông tay.”
Đúng lúc đó, một chiếc xe sang trọng tiến vào sân biệt thự. Tiểu Diệp nhận ra ngay đó là xe của Kiều Nhược Vy khi thấy logo quen thuộc trên đầu xe.
“Cô ta đến đây làm gì?” Bà nội cau mày, giọng đầy cảnh giác.
Nhược Vy bước xuống xe, tay ôm một hộp quà được gói cẩn thận, nụ cười tươi tắn trên môi như thể cô đang đến thăm một người bạn thân thiết.
“Cháu nghe nói hôm nay Tiểu Bảo sang chơi, nên mang chút quà ra mắt em.” Cô nói, giọng ngọt ngào đến mức khiến người nghe khó lòng nghi ngờ.
“Cô không cần khách sáo như vậy.” Bà nội đáp, giọng lạnh nhạt rõ rệt.
“Cháu chỉ muốn làm quen với em thôi ạ, dù sao sau này…” Nhược Vy bỏ lửng câu nói, ánh mắt liếc nhanh về phía Tiểu Diệp đầy ẩn ý.
Tiểu Diệp đứng đó, cảm nhận rõ một luồng bất an chạy dọc sống lưng. Cô nhìn Nhược Vy bước vào trong nhà, tiến thẳng đến chỗ Tiểu Bảo đang chơi, nụ cười trên môi không hề dao động, nhưng ánh mắt lại lấp lánh một tia toan tính mà chỉ có Tiểu Diệp mới đủ nhạy cảm để nhận ra.
