Chương 2
Thang máy dừng ở tầng cao nhất, cửa kính mở ra một phòng làm việc rộng lớn nhìn xuống toàn cảnh thành phố. Tiểu Diệp dắt Tiểu Bảo bước vào, chân cô như không còn cảm giác.
Thừa Vũ đóng cửa lại, đặt điện thoại xuống bàn nhưng màn hình vẫn sáng, dòng chữ “Bà nội” nhấp nháy thêm một cuộc gọi nhỡ nữa.
“Bà nói bà đã biết chuyện.” Anh nói, giọng cố giữ bình tĩnh. “Nghĩa là tin đã lan ra ngoài sảnh rồi.”
“Sao có thể nhanh như vậy?” Tiểu Diệp siết chặt tay con.
“Ở công ty này, không có gì là bí mật quá năm phút.” Thừa Vũ đáp, ánh mắt phức tạp nhìn Tiểu Bảo đang tò mò sờ vào quả địa cầu thủy tinh trên bàn làm việc.
Điện thoại lại reo. Lần này Thừa Vũ bắt máy, bật loa ngoài.
“Thừa Vũ, con nói cho bà biết ngay, đứa trẻ đó có phải cháu nội bà không?” Giọng người phụ nữ lớn tuổi vang lên, uy nghiêm nhưng run rẩy vì xúc động.
“Con chưa xác nhận điều gì cả, bà à.” Thừa Vũ liếc nhìn Tiểu Diệp. “Chuyện này để con giải quyết.”
“Giải quyết cái gì? Nếu đúng là cháu bà, bà sẽ đích thân đến đón nó về nhà họ Lăng, không cần chờ con.” Bà nội ngắt lời, giọng cứng rắn không chấp nhận cãi lại. “Nửa tiếng nữa bà tới công ty.”
Cuộc gọi kết thúc. Tiểu Diệp cảm thấy cả người lạnh toát.
“Bà nội anh không phải người dễ chịu đâu.” Cô lên tiếng trước, giọng run nhẹ.
“Bà nghiêm khắc nhưng công bằng.” Thừa Vũ ngồi xuống ghế đối diện cô, ánh mắt dịu lại một chút khi nhìn Tiểu Bảo. “Tôi không ép em phải quyết định điều gì ngay lúc này. Nhưng tôi cần biết sự thật trước khi bà đến.”
“Anh muốn xét nghiệm ADN.” Tiểu Diệp nói thẳng, không né tránh.
“Tôi tin em.” Thừa Vũ đáp, giọng trầm xuống. “Nhưng gia tộc sẽ không tin lời nói suông. Xét nghiệm là cách duy nhất để bảo vệ cả em và con, tránh những lời đàm tiếu vô căn cứ sau này.”
Tiểu Diệp cụp mắt. Cô biết anh nói đúng. Trong thế giới của những gia tộc giàu có, một lời khẳng định bằng miệng không có giá trị gì so với một tờ kết quả xét nghiệm có con dấu pháp y.
“Được. Tôi đồng ý.” Cô gật đầu, giọng kiên quyết hơn cô tưởng.
Tiểu Bảo, vẫn đang chơi với quả địa cầu, bỗng ngẩng đầu hỏi: “Mẹ ơi, xét nghiệm là gì ạ? Có đau không?”
“Không đau đâu con.” Thừa Vũ bất giác trả lời trước, giọng dịu hẳn xuống theo cách người lớn vẫn nói dối trẻ con để trấn an. “Chỉ cần lấy một chút nước bọt thôi.”
Tiểu Diệp nhìn cảnh đó, lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm. Suốt năm năm cô chưa từng thấy ai khác ngoài mình dỗ dành con trai như vậy.
Có tiếng gõ cửa. Tưởng Hạo, thư ký riêng của Thừa Vũ, bước vào với vẻ mặt căng thẳng.
“Thưa tổng giám đốc, phòng nhân sự báo cáo camera hành lang tầng ba bị ai đó xóa dữ liệu tay trong khoảng thời gian xảy ra vụ việc. Ngoài ra…” Anh ta ngập ngừng liếc nhìn Tiểu Diệp. “Chu Nhã đã rời khỏi công ty ngay sau khi sự việc xảy ra, không quay lại nữa.”
“Tìm cô ta.” Thừa Vũ ra lệnh, giọng lạnh tanh. “Và kiểm tra xem ai đã ra lệnh xóa camera.”
Tưởng Hạo gật đầu rồi rời đi. Thừa Vũ quay sang Tiểu Diệp, ánh mắt nghiêm túc.
“Chuyện hôm nay không đơn giản là một cô trợ lý ghen ghét đồng nghiệp. Có người đứng sau giật dây.”
Tiểu Diệp cau mày. “Anh nghĩ ai?”
Thừa Vũ không trả lời ngay. Anh nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Tôi có một hôn ước theo sắp đặt của gia tộc, với tiểu thư nhà họ Kiều. Hợp đồng này gắn liền với một khoản đầu tư cổ phần lớn mà công ty đang cần để vượt qua giai đoạn khó khăn.”
Tim Tiểu Diệp thắt lại. Đây chính là điều cô đã nghe được năm năm trước, điều khiến cô quyết định rời đi trong im lặng.
“Vậy hôm nay…” Cô hỏi khẽ.
“Tôi không biết chắc, nhưng nếu ai đó trong nhà họ Kiều phát hiện tôi có con trai ngoài giá thú, hôn ước có thể bị đe dọa. Có thể đó là động cơ khiến người của họ ra tay trước, dùng cách hạ nhục em để cảnh cáo, hoặc thử phản ứng của tôi.” Thừa Vũ phân tích, giọng lạnh lùng như đang mổ xẻ một ca kinh doanh chứ không phải chuyện tình cảm của chính mình.
Tiểu Diệp bất giác ôm chặt Tiểu Bảo vào lòng. “Vậy con tôi có nguy hiểm không?”
“Sẽ không, chừng nào còn có tôi.” Thừa Vũ đáp, giọng không chút do dự.
Cánh cửa văn phòng bật mở không báo trước. Một người phụ nữ lớn tuổi bước vào, dáng đi thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh phòng rồi dừng lại ở Tiểu Bảo. Bà đi nhanh hơn Tiểu Diệp tưởng, chưa đầy nửa tiếng đã có mặt.
“Đây là…” Giọng bà run lên, tay đưa ra nhưng không dám chạm vào đứa trẻ ngay. “Đây là cháu nội của ta sao?”
Tiểu Bảo nép vào mẹ, ngơ ngác nhìn người phụ nữ lạ mặt trang phục sang trọng đứng trước mặt.
Thừa Vũ đứng dậy. “Bà, chúng con đang chờ kết quả xét nghiệm ADN để chắc chắn.”
“Xét nghiệm?” Bà nội nhíu mày, giọng đầy uy quyền. “Nhìn mặt nó là biết ngay giống con hồi nhỏ như đúc, còn cần xét nghiệm gì nữa!”
Bà bước tới gần hơn, cúi người ngang tầm Tiểu Bảo, giọng bỗng dịu hẳn xuống. “Cháu tên gì?”
“Dạ, con tên Tiểu Bảo ạ.” Cậu bé đáp, không còn rụt rè như lúc nãy.
“Tiểu Bảo.” Bà nội lặp lại cái tên, mắt đỏ hoe. “Cháu có biết bà là ai không?”
Tiểu Bảo lắc đầu.
“Bà là bà nội của cháu.” Bà nói, giọng nghẹn ngào không giấu được.
Tiểu Diệp đứng lặng nhìn cảnh tượng đó, lòng rối bời không biết nên vui hay nên lo. Ngay khi bà nội định ôm lấy Tiểu Bảo, điện thoại của Thừa Vũ lại rung lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi.
“Là Nhược Vy.” Anh nói khẽ, đưa mắt nhìn Tiểu Diệp. “Cô ấy nói đã nghe tin, đang trên đường tới đây.”
Bà nội chưa kịp phản ứng gì với tin nhắn của Nhược Vy thì cánh cửa văn phòng lại một lần nữa bật mở. Một người phụ nữ trẻ trong bộ váy trắng thanh lịch bước vào, nụ cười trên môi tươi tắn đến mức không ai đoán được cô ta vừa nghe tin sét đánh.
“Anh Thừa Vũ, nghe nói công ty hôm nay có chuyện thú vị lắm.” Kiều Nhược Vy nói, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt lướt qua Tiểu Diệp và Tiểu Bảo sắc như dao cạo.
“Nhược Vy.” Thừa Vũ đứng chắn nửa người trước mặt Tiểu Diệp, một hành động bản năng không hề tính toán. “Đây không phải lúc thích hợp.”
“Ồ, sao lại không thích hợp?” Nhược Vy cười nhạt, bước tới gần hơn, ánh mắt dừng lại ở Tiểu Bảo. “Cậu bé này dễ thương thật đấy. Nhìn quen quen.”
“Cô muốn nói gì thì nói thẳng.” Bà nội lên tiếng, giọng không giấu được sự khó chịu.
“Cháu chỉ tò mò thôi ạ.” Nhược Vy nhún vai, giọng vẫn nhẹ nhàng như đang nói chuyện phiếm. “Chuyện hôn ước giữa hai gia tộc đã được ký kết rõ ràng trên giấy tờ, kèm theo điều khoản góp vốn. Nếu anh Thừa Vũ có con riêng bên ngoài, cháu nghĩ phía nhà cháu cũng nên biết để cân nhắc lại.”
“Cân nhắc lại nghĩa là sao?” Thừa Vũ hỏi thẳng, giọng lạnh như băng.
“Nghĩa là nếu anh không còn giữ đúng những gì cam kết, khoản đầu tư có thể được rút lại bất cứ lúc nào.” Nhược Vy đáp, nụ cười không hề tắt trên môi. “Anh biết công ty đang cần khoản vốn đó nhường nào mà.”
Tiểu Diệp nắm chặt tay con trai, cảm nhận rõ áp lực đè lên vai Thừa Vũ. Cô hiểu ngay, đứa trẻ vô tội đang trở thành con bài mặc cả trong một ván cờ mà nó không hề hay biết.
“Chuyện của công ty tôi tự có cách giải quyết, không cần cô nhắc.” Thừa Vũ đáp, giọng cứng rắn hơn.
“Vậy thì để cháu về báo lại cho mẹ cháu biết, xem gia đình cháu có nên tiếp tục tin tưởng lời hứa của anh nữa hay không.” Nhược Vy liếc nhìn Tiểu Diệp một cái cuối cùng, ánh mắt như đang đánh giá một đối thủ, rồi quay gót bước ra khỏi phòng, tà váy trắng lướt qua khung cửa kính lấp lánh ánh nắng chiều.
Căn phòng chìm vào im lặng ngột ngạt sau khi cửa đóng lại.
“Con bé đó không phải người tử tế gì.” Bà nội lên tiếng trước, giọng đầy vẻ cảnh giác. “Thừa Vũ, con phải cẩn thận.”
“Con biết.” Thừa Vũ đáp, quay sang nhìn Tiểu Diệp, ánh mắt phức tạp. “Xin lỗi em, để em và con phải chứng kiến cảnh này.”
“Không sao.” Tiểu Diệp lắc đầu, dù trong lòng cô hiểu rõ mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu. Cô đã từng nghĩ mình rời đi để tránh cho con khỏi vướng vào những toan tính quyền lực, nhưng hóa ra chỉ cần con tồn tại, nó đã không thể tránh khỏi.
Bà nội ngồi xuống ghế sofa, tay vẫn không rời khỏi Tiểu Bảo, ánh mắt dịu dàng hẳn đi khi nhìn cậu bé. “Tiểu Bảo, cháu có muốn ở lại chơi với bà một lát không? Bà có kẹo ngon lắm.”
“Dạ có ạ!” Tiểu Bảo reo lên, đôi mắt sáng rực.
Tiểu Diệp mỉm cười gượng gạo nhìn con trai vui vẻ sà vào lòng bà nội mới quen, lòng cô lại thấy một nỗi lo khác len lỏi. Nếu gia tộc họ Lăng chính thức thừa nhận Tiểu Bảo, liệu con trai cô có còn thuộc về cô như trước, hay sẽ bị cuốn vào một thế giới đầy toan tính mà cô luôn muốn tránh xa?
“Tôi cần về nhà.” Tiểu Diệp nói, giọng cố giữ bình thản. “Ngày mai tôi sẽ đưa Tiểu Bảo đi xét nghiệm theo lịch hẹn.”
“Tôi đưa hai mẹ con về.” Thừa Vũ đứng dậy ngay lập tức.
“Không cần đâu.” Tiểu Diệp từ chối, giọng có phần vội vã. “Tôi tự đi được.”
“Tiểu Diệp.” Thừa Vũ gọi tên cô, giọng trầm xuống mang một sức nặng lạ thường. “Sau năm năm, em nghĩ tôi sẽ dễ dàng để hai mẹ con tự đi về một mình sao?”
Tiểu Diệp sững người trước ánh mắt kiên định của anh. Cô muốn phản bác nhưng lời nói mắc nghẹn nơi cổ họng. Bà nội nhìn hai người, khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên có phần ấm áp hơn kể từ khi bước vào phòng.
“Để nó đưa hai mẹ con về đi.” Bà nói, giọng như đã quyết định thay cho tất cả. “Dù gì, đó cũng là cháu nội của ta, ta không muốn nó phải chịu bất cứ nguy hiểm nào trên đường về.”
Tiểu Diệp nhìn bà nội, rồi nhìn Thừa Vũ, cuối cùng đành gật đầu. Trên đường ra bãi xe, Tiểu Bảo nắm tay cả hai người, líu lo kể chuyện ở trường mẫu giáo, hoàn toàn không hay biết phía sau lưng mình, một cơn bão lớn hơn đang dần hình thành.
Khi xe vừa lăn bánh rời khỏi cổng công ty, điện thoại của Thừa Vũ rung lên một tin nhắn. Anh liếc nhìn màn hình, sắc mặt lập tức tối sầm.
“Chuyện gì vậy?” Tiểu Diệp hỏi, nhận ra sự thay đổi trên gương mặt anh.
“Chu Nhã đã tìm được.” Thừa Vũ đáp, giọng trầm thấp. “Nhưng cô ta đã ký hợp đồng thôi việc và rời khỏi thành phố ngay trong chiều nay, để lại một phong bì tiền mặt không rõ nguồn gốc trong ngăn bàn làm việc.”
