Chương 1
Bảo vệ túm chặt cánh tay Hàn Tiểu Diệp, lôi xềnh xệch qua sảnh công ty trước ánh mắt của hàng chục nhân viên. Trên tay trưởng phòng nhân sự là chiếc túi xách hàng hiệu, tang vật cho tội danh “trộm cắp tài sản đồng nghiệp” mà cô chưa từng làm.
“Tôi không lấy cái túi đó! Camera hành lang sẽ chứng minh tôi vô tội!”
“Camera tầng này hỏng đúng hôm qua, cô nghĩ ai sẽ tin cô đây?” Trưởng phòng nhân sự cười khẩy, đôi mắt lấp lánh vẻ đắc thắng khó giấu.
Tiểu Diệp biết ngay đây là âm mưu của Chu Nhã, trợ lý mới được nhận vào phòng marketing, người vẫn luôn khó chịu vì cô làm việc chăm chỉ và được sếp cũ khen ngợi. Nhưng biết là một chuyện, chứng minh được lại là chuyện khác, nhất là khi cô chỉ là một nhân viên quèn không có chỗ dựa.
Đúng lúc bảo vệ định kéo cô ra khỏi cửa chính, cửa thang máy VIP bật mở. Một người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen bước ra, dáng đi chậm rãi nhưng toát lên khí chất áp người khiến cả sảnh bỗng im bặt.
Tiểu Diệp ngẩng đầu lên, và tim cô như ngừng đập.
“Tổng giám đốc mới, xin chào ngài!” Cả đám nhân viên đồng loạt cúi chào.
Người đàn ông ấy, Lăng Thừa Vũ, chính là người cô đã không gặp lại suốt năm năm qua. Người đàn ông từng cùng cô trải qua một đêm mưa bão ở thành phố xa lạ, rồi sáng hôm sau cô lặng lẽ rời đi trước khi anh tỉnh giấc, mang theo một bí mật mà đến giờ chỉ có cô biết.
Tiểu Diệp làm việc ở phòng marketing công ty Lăng thị đã gần hai năm, chưa từng nghĩ có ngày phải đối mặt với cảnh nhục nhã thế này. Cô vào công ty qua một vòng phỏng vấn bình thường, không hề biết tập đoàn này thuộc sở hữu của gia tộc họ Lăng, càng không biết người thừa kế trực hệ vừa từ nước ngoài trở về tiếp quản chức tổng giám đốc lại chính là người cô hằng tránh mặt suốt năm năm qua. Cô chọn công ty này chỉ vì mức lương ổn định và giờ giấc linh hoạt, đủ để cô vừa đi làm vừa đón con vào mỗi buổi chiều.
Thừa Vũ dừng bước, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại ở Tiểu Diệp, ở cánh tay đang bị bảo vệ ghì chặt. Gương mặt anh thoáng sững lại một giây, như đang cố nhớ ra cô là ai.
“Chuyện gì đang xảy ra?” Giọng anh trầm, uy nghiêm bao trùm cả sảnh.
Trưởng phòng nhân sự vội vàng bước tới, giải thích lại câu chuyện “trộm cắp” với vẻ mặt đầy tự tin. Tiểu Diệp đứng đó, cắn chặt môi, cố không để nước mắt rơi trước mặt người mà cô đã cố tránh né suốt năm năm.
“Cô này khai gì?” Thừa Vũ hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tiểu Diệp.
“Tôi không lấy trộm gì cả.” Tiểu Diệp ngẩng đầu, giọng run nhưng kiên định. “Camera hỏng đúng lúc tôi bị vu oan không phải là trùng hợp.”
Thừa Vũ im lặng vài giây, rồi quay sang bảo vệ. “Thả cô ấy ra. Trước khi có bằng chứng xác đáng, không ai được phép đối xử với nhân viên như tội phạm trong công ty của tôi.”
Cả sảnh xôn xao. Trưởng phòng nhân sự tái mặt nhưng không dám cãi lại. Tiểu Diệp được thả ra, xoa cổ tay đau rát, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào Thừa Vũ.
Đúng lúc đó, một giọng trẻ con vang lên từ phía cửa ra vào, hớt hải chạy vào sảnh, tay cầm cặp sách nhỏ:
“Mẹ ơi, cô giáo nói hôm nay tan sớm nên con tự đi xe buýt về tìm mẹ, mẹ đừng mắng con nha!”
Cậu bé chạy thẳng đến ôm chân Tiểu Diệp, ngước đôi mắt to tròn nhìn lên. Cả sảnh công ty như đông cứng lại. Thừa Vũ nhìn cậu bé, từ đôi mắt, sống mũi, cho đến cách nhíu mày khi bối rối, tất cả đều giống anh đến kinh ngạc.
“Đây là…” Giọng Thừa Vũ khàn đi.
“Con trai tôi.” Tiểu Diệp vội kéo con lại gần, tim đập loạn xạ. Cô chưa từng chuẩn bị tâm lý cho khoảnh khắc này, chưa từng nghĩ con trai mình sẽ xuất hiện đúng lúc cha nó tình cờ đứng ngay trước mặt.
Cậu bé, tên Tiểu Bảo, ngây thơ ngẩng đầu nhìn Thừa Vũ, ánh mắt tò mò. Rồi bất ngờ, nó chỉ tay vào bức ảnh treo trên tường sảnh, tấm ảnh chân dung chính thức của tân tổng giám đốc, reo lên hồn nhiên:
“Mẹ ơi, chú này giống ba trong tấm hình cũ mẹ giấu trong ngăn kéo lắm!”
Không khí trong sảnh lập tức đóng băng. Vài nhân viên đứng gần đó bụm miệng, cố không để lộ vẻ kinh ngạc. Trưởng phòng nhân sự trợn tròn mắt, quên cả việc mình vừa suýt hãm hại người phụ nữ trước mặt.
Thừa Vũ từ từ hạ thấp người xuống ngang tầm cậu bé, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng có gì đó run lên khó nhận ra. “Cháu tên gì?”
“Con tên Tiểu Bảo. Năm nay con năm tuổi.” Cậu bé đáp không chút e dè.
Năm tuổi. Con số ấy như một nhát búa giáng thẳng vào đầu Thừa Vũ. Năm năm trước, đúng vào đêm mưa bão ấy, tại thành phố Đà Lạt xa lạ, khi anh đến đó công tác một mình và tình cờ gặp lại cô gái từng là bạn học đại học, người mà sáng hôm sau đã biến mất không một lời từ biệt, để lại mỗi chiếc khăn quàng cổ trên gối.
Suốt năm năm đó anh đã tìm cô không ít lần. Đổi số điện thoại, chuyển nhà, xóa hết mọi tài khoản mạng xã hội, Tiểu Diệp gần như biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh. Có lúc anh tự trách bản thân, nghĩ rằng chắc hẳn đêm đó mình đã làm gì sai khiến cô phải trốn tránh đến mức cạn tuyệt tình cảm như vậy. Anh không ngờ, lý do thật sự lại nằm ngay trước mắt, đang nắm chặt tay mẹ nó, ngơ ngác nhìn quanh sảnh công ty rộng lớn.
“Tôi tìm em suốt năm năm nay, Tiểu Diệp.” Giọng Thừa Vũ trầm xuống, mang theo cả sự tổn thương lẫn phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu. “Em biết tôi đã nghĩ gì không? Tôi nghĩ mình đã làm điều gì sai để em phải bỏ trốn như vậy.”
“Tiểu Diệp.” Thừa Vũ đứng thẳng dậy, nhìn cô, ánh mắt vừa dò hỏi vừa mang một tia giận dữ khó kiềm chế. “Em cần giải thích cho tôi nghe, ngay bây giờ.”
Tiểu Diệp siết chặt tay con trai, cảm giác như cả thế giới đang sụp xuống quanh mình. Suốt năm năm qua cô đã tự nhủ mình đúng khi im lặng, vì lúc đó cô biết Thừa Vũ sắp phải kết hôn theo sắp đặt của gia tộc để cứu công ty gia đình khỏi phá sản. Cô không muốn đứa con trở thành gánh nặng hay con bài mặc cả trong thế giới thượng lưu đầy toan tính ấy.
“Tôi không bỏ trốn vì anh làm sai điều gì.” Tiểu Diệp nói khẽ, mắt cay xè. “Đêm đó tôi rất hạnh phúc. Nhưng sáng hôm sau, tôi tình cờ nghe được cuộc gọi giữa anh và thư ký, biết chuyện gia tộc đang ép anh phải cưới tiểu thư nhà họ Kiều để cứu vãn cổ phần công ty đang lung lay. Tôi không muốn trở thành người phá hỏng cuộc hôn nhân đó, càng không muốn con mình sinh ra đã bị gắn mác con ngoài giá thú giữa một cuộc chiến quyền lực mà nó không hề liên quan.”
“Vậy nên em quyết định luôn thay tôi, không cho tôi cơ hội lựa chọn?” Thừa Vũ nhìn cô, giọng nghẹn lại. “Em nghĩ im lặng bỏ đi là bảo vệ con, nhưng em có từng nghĩ, con mình lớn lên thiếu cha là một dạng tổn thương khác hay không?”
Tiểu Diệp cúi đầu, không biết đáp lại sao. Suốt năm năm một mình bươn chải, có những đêm cô ôm con sốt cao chạy khắp bệnh viện tìm bác sĩ trực, có những lần cô phải nhịn ăn để dành tiền đóng học phí mẫu giáo cho con, chưa một lần cô cho phép mình hối hận về quyết định của mình, dù trong lòng vẫn luôn có một khoảng trống không thể lấp đầy.
“Ở đây không phải chỗ để nói chuyện này.” Cô đáp, giọng cố giữ bình tĩnh dù đang run rẩy.
“Vậy thì lên văn phòng tôi.” Thừa Vũ ra lệnh, giọng không chấp nhận từ chối. Anh quay sang trưởng phòng nhân sự, ánh mắt lạnh như băng. “Còn cô, chuẩn bị đơn xin thôi việc, kèm theo bản tường trình đầy đủ về vụ vu khống hôm nay. Tôi sẽ tự mình xem xét lại toàn bộ camera của công ty trong ba tháng gần đây.”
Trưởng phòng nhân sự run rẩy, biết rằng âm mưu của mình đã đổ bể hoàn toàn.
Tiểu Diệp dắt tay con trai, bước theo Thừa Vũ vào thang máy VIP, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô liếc nhìn Tiểu Bảo, cậu bé vẫn hồn nhiên vẫy tay chào mọi người xung quanh, không hề hay biết mình vừa làm đảo lộn cả một bí mật được chôn giấu suốt năm năm.
Cửa thang máy từ từ khép lại. Trong không gian kín, Thừa Vũ đứng đối diện cô, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt Tiểu Bảo, rồi chuyển sang nhìn cô, giọng trầm thấp đầy sức nặng:
“Tiểu Diệp, nếu đứa trẻ này thật sự là con tôi, em nghĩ tôi sẽ để em mang nó rời khỏi cuộc đời tôi thêm một lần nữa sao?”
Tiểu Bảo ngước nhìn hai người lớn, cảm nhận được bầu không khí căng thẳng dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu bé rụt rè kéo tay áo mẹ. “Mẹ ơi, chú đó có giận mẹ không? Mẹ đừng khóc nha, con không thích thấy mẹ khóc.”
Tiểu Diệp vội quay đi lau nhanh khóe mắt, cố nở nụ cười trấn an con. Thừa Vũ nhìn cảnh đó, lồng ngực bỗng thắt lại. Anh chưa từng biết cảm giác làm cha là thế nào, nhưng chỉ trong vài phút ngắn ngủi, một thứ bản năng bảo vệ xa lạ đã trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng anh.
Cửa thang máy dừng lại ở tầng cao nhất. Tiểu Diệp còn chưa kịp trả lời thì điện thoại của Thừa Vũ đổ chuông gấp gáp. Anh nhìn màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Là bà nội gọi. Bà nói đã biết chuyện tôi có con trai, và bà đang trên đường đến công ty ngay bây giờ, cùng với hôn thê tôi sắp cưới theo hợp đồng của gia tộc.”
