Chương 6
Cuộc họp khẩn diễn ra ngay tối đó, chỉ có Tư Ninh, Tiểu Yến, và ông Trần Quốc Lương qua cuộc gọi video.
“Cháu nghĩ đã đến lúc công khai một phần hồ sơ năm ngoái,” Tư Ninh nói. “Không phải để trả thù ông Vương hay ông Hạ, mà để chứng minh rằng sự rời đi của cháu khỏi Hà Thịnh không phải vì cháu vô dụng hay vì cháu làm sai, mà vì cháu từng cố gắng làm đúng và bị gạt ra.”
Ông Trần trầm ngâm một lúc.
“Em hiểu rõ điều này có thể kéo theo hậu quả gì không? Một khi công khai, sẽ không có đường lùi. Hà Thịnh có thể kiện ngược em vì tội làm lộ thông tin nội bộ, dù tài liệu đó là do chính em phát hiện và lập.”
“Cháu hiểu. Nhưng cháu cũng hiểu rằng nếu cháu im lặng, tin đồn hôm nay sẽ không dừng lại, mà sẽ tiếp tục bị lợi dụng mỗi khi công ty cháu lớn hơn một chút. Cháu không thể xây dựng một công ty trên nền móng mà chỉ cần một bài viết ẩn danh là lung lay.”
Tiểu Yến ngồi cạnh, nhìn Tư Ninh, rồi nói thêm.
“Chị, em nghĩ mình nên làm đúng quy trình. Không đăng thẳng lên mạng xã hội để gây ồn ào, mà gửi văn bản chính thức đến cơ quan giám sát, kèm bằng chứng, đồng thời chuẩn bị một bài viết ngắn, điềm tĩnh, để khi báo chí hỏi, mình có sẵn câu trả lời thống nhất.”
Ông Trần gật đầu qua màn hình.
“Cách đó đúng đắn hơn. Đi bằng con đường chính thức, để nếu sau này có ai kiện ngược, em luôn có thể chứng minh mình hành xử minh bạch, không phải bôi nhọ trả đũa.”
Đêm đó, ba người làm việc đến gần hai giờ sáng, sắp xếp lại toàn bộ tài liệu cũ, đánh số, sao y, chuẩn bị gửi đến Ủy ban Giám sát Tài chính ngay sáng hôm sau.
Sáng hôm sau, một bộ hồ sơ dày được gửi chính thức đến Ủy ban Giám sát Tài chính, kèm đơn trình bày của Giang Tư Ninh, ký tên đầy đủ, không ẩn danh.
Cùng lúc, trên trang cá nhân nghề nghiệp của mình, cô đăng một bài viết ngắn, không một câu công kích cá nhân, chỉ trình bày sự thật theo trình tự thời gian: phát hiện chênh lệch phí quản lý tháng Bảy năm ngoái, báo cáo gửi cấp trên, không có phản hồi xử lý, ba tuần sau bị đánh giá là thiếu năng lực, sau đó bị sa thải vào ngày hai mươi tám tháng Chạp.
Cuối bài, cô viết: “Tôi không công khai điều này để đòi lại điều gì cho riêng mình. Công ty mới của tôi đã có khách hàng, có hợp đồng, có tương lai. Tôi công khai điều này vì tôi từng tin rằng làm đúng là đủ. Tôi muốn những người trẻ đang làm trong ngành này biết rằng, đôi khi làm đúng chưa đủ, nhưng đừng vì vậy mà ngừng giữ lại bằng chứng cho sự đúng đắn của mình.”
Bài viết được chia sẻ với tốc độ chóng mặt, vượt xa bài đăng ẩn danh tối qua nhiều lần. Bình luận đảo chiều hoàn toàn.
“Hóa ra sự thật là vậy. Đáng được tôn trọng.”
“Một người giữ hồ sơ suốt nửa năm chỉ để chứng minh mình trong sạch, không phải dạng người làm liều.”
“Ngược lại, ai mới là người cần giải thích về khoản chênh lệch phí quản lý đó?”
Nhà báo từng hẹn phỏng vấn hôm trước gọi lại, giọng đã khác hẳn.
“Chị Tư Ninh, chị có đồng ý cho một buổi phỏng vấn dài hơn không? Lần này không phải để xác minh tin đồn, mà để chị kể lại toàn bộ câu chuyện.”
Cô đồng ý, nhưng chỉ với một điều kiện duy nhất.
“Tôi sẽ kể câu chuyện của mình. Nhưng tôi không nhắc đến tên Vương Tuấn Khang hay Hạ Minh Khải bằng giọng công kích cá nhân. Sự thật tự nó đã đủ nói lên tất cả.”