Chương 5
Vương Tuấn Khang nghe lại câu chuyện buổi gặp đó qua một người thân cận của Hạ Minh Khải, lòng ông ta lạnh đi từng đợt.
Tập hồ sơ đó, nếu thật sự còn tồn tại với đầy đủ chứng từ gốc, có thể kéo ông ta ra khỏi vị trí Phó Tổng Giám đốc trong vòng một tuần, thậm chí đối mặt với truy cứu pháp lý.
Ông ta không thể ngồi yên chờ Hạ Minh Khải quyết định. Ông ta cần ra tay trước, làm mất uy tín của Giang Tư Ninh, để nếu cô có công bố bất cứ điều gì, người ta sẽ nghĩ đó là chiêu trò trả đũa của một kẻ thất bại.
Tối hôm đó, một tài khoản ẩn danh trên một diễn đàn tài chính lớn đăng bài, kèm vài ảnh chụp màn hình mơ hồ, cáo buộc rằng “một cựu nhân viên Hà Thịnh Capital đã mang dữ liệu khách hàng nội bộ ra thành lập công ty riêng, vi phạm nghiêm trọng điều khoản bảo mật trong hợp đồng lao động”.
Không nêu tên trực tiếp, nhưng kèm theo vài chi tiết, ngày tháng nghỉ việc, tên quỹ Bắc Minh, đủ để ai từng theo dõi tin tức cũng đoán ra đó là ai.
Bài viết được vài tài khoản khác chia sẻ lại với tốc độ lạ thường, kèm bình luận công kích.
“Hóa ra không phải tài giỏi, mà là ăn cắp thông tin khách hàng cũ.”
“Đáng đời, làm ăn không sạch thì sớm muộn cũng lộ.”
Sáng hôm sau, một nhà báo chuyên mảng tài chính gọi điện trực tiếp cho Tư Minh Capital, xin một cuộc phỏng vấn ngắn để “xác minh thông tin đang lan truyền.”
Lâm Tiểu Yến cầm điện thoại, tay hơi run, nhìn Tư Ninh.
“Chị, mình phải làm gì bây giờ?”
Tư Ninh đọc hết bài viết, đọc cả những bình luận bên dưới, không một biểu cảm nào thay đổi trên mặt.
“Đừng trả lời nhà báo ngay bây giờ,” cô nói. “Hẹn họ chiều mai, nói chúng ta đang tổng hợp thông tin để phản hồi chính xác.”
“Nhưng nếu để lâu, người ta sẽ tin vào tin đồn trước.”
“Chị biết. Nhưng nếu trả lời vội mà thiếu căn cứ, người ta sẽ nghĩ chúng ta đang chống đỡ trong hoảng loạn. Em gọi giúp chị bộ phận pháp lý của Bắc Minh, hỏi xem họ có theo dõi được nguồn gốc bài đăng không.”
Hai giờ sau, bộ phận pháp lý của Bắc Minh phản hồi: tài khoản đăng bài được tạo chỉ ba ngày trước, không có lịch sử hoạt động nào khác, IP đăng nhập gần nhất trùng với khu vực văn phòng của một công ty truyền thông từng có hợp đồng dịch vụ với Hà Thịnh Capital trong quá khứ.
Không phải bằng chứng tuyệt đối, nhưng đủ để vạch ra một đường dây khả nghi.
Chiều cùng ngày, Lâm Tiểu Yến nhận được tin nhắn từ một cô bạn cũ còn làm ở phòng truyền thông Hà Thịnh.
“Chị Yến, không biết có liên quan không, nhưng hai ngày trước em thấy chị Lệ Vy gọi riêng cho một công ty agency bên ngoài, dặn họ ‘làm gấp một việc, kín đáo’. Lúc đó em không nghĩ gì, giờ thấy bài viết lan ra mới sợ.”
Tư Ninh nghe Tiểu Yến đọc lại tin nhắn, gật đầu chậm.
“Vậy là đủ rõ rồi. Họ không tấn công vào năng lực của mình, vì họ biết không thể. Họ tấn công vào đạo đức, vì đó là thứ duy nhất có thể khiến người khác quay lưng lại với mình chỉ bằng một câu nói, không cần chứng cứ.”
“Vậy mình phản công thế nào?”
Cô nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lắng lại.
“Không phản công bằng tin đồn. Mình phản công bằng sự thật, đầy đủ, có giấy trắng mực đen, một lần và mãi mãi.”