Chương 4
Hợp đồng thứ hai với Quỹ Bắc Minh được ký vào đầu tháng Hai, giá trị bảy trăm sáu mươi tỷ đồng, gấp đôi lần trước.
Tin tức xuất hiện trên ba tờ báo kinh tế lớn cùng một buổi sáng. Tiêu đề khác nhau nhưng nội dung giống nhau: “Quỹ Bắc Minh tiếp tục mở rộng hợp tác với công ty quản lý quỹ mới Tư Minh Capital, sau khi rút toàn bộ vốn khỏi Hà Thịnh Capital hồi tháng Một.”
Ngay trong ngày, cổ phần nội bộ của Hà Thịnh Capital trên thị trường thứ cấp giảm gần mười hai phần trăm. Ba nhà đầu tư cá nhân nhỏ gọi điện hỏi về việc rút vốn sớm. Một đối tác bảo hiểm liên kết bất ngờ tạm hoãn gói hợp tác mới đang chuẩn bị ký.
Tại Hà Thịnh, không khí phòng họp ban quản lý ngày hôm đó căng như dây đàn. Hạ Minh Khải đập tay xuống bàn.
“Ai để lộ thông tin hợp đồng cho báo chí trước khi chúng ta có động thái?”
Không ai trả lời. Vương Tuấn Khang ngồi cuối bàn, mặt không biểu cảm, chỉ lặng lẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ, ánh mắt thoáng qua Triệu Lệ Vy một cái rất nhanh.
Trong văn phòng nhỏ của Tư Minh Capital, Lâm Tiểu Yến đặt tờ báo xuống trước mặt Tư Ninh.
“Chị, mọi người đang gọi chị là ‘người phụ nữ khiến Hà Thịnh sụp đổ trong một tháng’.”
Tư Ninh chỉ nhấp một ngụm trà, không vui không buồn.
“Chị không khiến ai sụp đổ. Chị chỉ làm đúng việc của mình. Nếu một công ty sụp đổ chỉ vì mất một khách hàng, vấn đề nằm ở nền tảng của công ty đó, không nằm ở người rời đi.”
Tiểu Yến gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thấy cơn bão này chưa dừng lại, mà mới chỉ bắt đầu.
Một buổi chiều thứ Sáu, không hẹn trước, Hạ Minh Khải xuất hiện ngay tại văn phòng Tư Minh Capital.
Lễ tân nhỏ chưa kịp báo, ông ta đã đứng ngay trước cửa phòng làm việc của Tư Ninh, vest chỉnh tề như thường lệ, nhưng nụ cười đã không còn tự nhiên như trước.
“Tư Ninh, anh đến không phải để gây chuyện. Anh muốn nói thẳng với em một lần.”
Cô đứng dậy, không mời ông ngồi, chỉ đứng đối diện qua chiếc bàn nhỏ.
“Ông Hạ, công ty của tôi còn nhỏ, tôi không có thời gian cho những cuộc nói chuyện không có mục đích.”
“Được, anh nói thẳng. Anh biết Bắc Minh rút vốn vì em, không phải vì hiệu suất đầu tư của Hà Thịnh kém. Anh đề nghị em một việc, hãy giúp anh thuyết phục ông Trần xem xét lại, ít nhất giữ một phần vốn ở Hà Thịnh, anh sẽ trả em một khoản phí tư vấn xứng đáng, và anh sẽ công khai xin lỗi em trước toàn thể nhân viên.”
Cô nhìn ông một lúc lâu, rồi mở ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ mỏng, đặt lên bàn nhưng không mở ra.
“Ông Hạ, ông còn nhớ báo cáo tháng Bảy năm ngoái về khoản chênh lệch phí quản lý 0,3 phần trăm trong danh mục do ông Vương Tuấn Khang phê duyệt không?”
Mặt ông ta cứng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để cô nhìn thấy.
“Em… vẫn còn giữ cái đó?”
“Tôi giữ mọi thứ tôi từng làm, ông Hạ. Vì tôi biết, ở Hà Thịnh, sự trung thực không phải lúc nào cũng được trả công bằng một lời khen.”
“Em đang đe dọa anh?”
“Không. Tôi chỉ đang trả lời câu hỏi của ông, vì sao tôi không thể giúp ông thuyết phục ông Trần. Vì ông Trần không rút vốn vì ghét cá nhân ông. Ông Trần rút vốn vì ông ấy không còn tin vào cách công ty của ông xử lý rủi ro. Và tôi, là người duy nhất từng cảnh báo ông về rủi ro đó, đã bị gọi là vô dụng.”
Hạ Minh Khải đứng lặng vài giây, không nói thêm được gì, rồi xoay người bước ra khỏi văn phòng, dáng đi không còn vững như lúc bước vào.