Chương 3
Tư Minh Capital, sáu người, một tầng văn phòng nhỏ thuê lại trong tòa nhà cũ, không bảng hiệu đèn LED, không lễ cắt băng khánh thành.
Buổi sáng mười lăm tháng Giêng, ông Trần Quốc Lương đến sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng, mang theo một bó hoa lan nhỏ và một phong bao đỏ.
“Chỗ này hơi chật,” ông nói, nhìn quanh, “nhưng ta thích. Cái gì bắt đầu từ chật chội mà đi lên, mới chắc.”
“Cháu cũng nghĩ vậy,” cô đáp, mời ông ngồi vào chiếc ghế da duy nhất trong phòng, còn mới, vẫn còn nguyên mùi bọc nilon.
Buổi ký kết hợp đồng đầu tiên diễn ra đơn giản, chỉ có ông Trần, cô, và hai luật sư. Không phông nền, không hoa tươi rải bàn, chỉ một tờ hợp đồng, hai cây bút, và một cái bắt tay.
“Ba trăm tám mươi tỷ,” ông Trần nói khi đặt bút xuống, “không phải là số tiền lớn nhất ta từng ủy thác. Nhưng là lần đầu tiên ta ủy thác cho một cái tên hoàn toàn mới, chưa có lịch sử, chưa có thương hiệu. Ta tin vào con người, không tin vào cái biển hiệu.”
Cô gật đầu, không nói gì thêm, chỉ siết chặt tay ông một lần.
Buổi tối, sau khi mọi người ra về, cô ngồi lại một mình trong văn phòng, mở điện thoại, lướt đến tấm ảnh chụp biển hiệu “Tư Minh Capital” lúc sáng, gõ thêm một dòng dưới ghi chú cũ.
“28 tháng Chạp. Vô dụng. Nhớ mãi. 15 tháng Giêng. Bắt đầu lại.”
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Lâm Tiểu Yến đứng ngoài, tay cầm một hộp bánh nhỏ, mặt còn hơi lấm lét nhìn quanh như sợ ai nhìn thấy.
“Em xin nghỉ phép nửa ngày, ghé qua chút thôi. Chúc mừng chị.”
“Vào đây ngồi đã. Ở Hà Thịnh có gì căng không?”
Tiểu Yến cười gượng, đặt hộp bánh xuống bàn.
“Cũng… bình thường thôi chị.”
Cô nhìn nét mặt Tiểu Yến, không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ cất câu hỏi đó vào lòng, biết rằng sớm muộn mình sẽ phải hỏi lại.
“Bình thường” hóa ra không bình thường chút nào.
Từ khi Tiểu Yến bị bắt gặp nhận tin nhắn của Tư Ninh ngay trong giờ làm, Triệu Lệ Vy, giờ đã là Trưởng phòng Phân tích Đầu tư, bắt đầu để mắt đến cô.
Đầu tiên là những việc nhỏ. Tiểu Yến bị rút khỏi nhóm dự án quan trọng, chuyển sang làm báo cáo hành chính. Sau đó là họp riêng, Lệ Vy hỏi thẳng:
“Em có còn liên lạc với Giang Tư Ninh không?”
“Là bạn cũ, thỉnh thoảng hỏi thăm thôi chị.”
“Tôi khuyên em nên cẩn thận. Cô ta giờ là đối thủ trực tiếp của công ty. Em vẫn ăn lương Hà Thịnh, đừng để bị hiểu nhầm là cung cấp thông tin nội bộ, không hay cho em đâu.”
Tối đó Tiểu Yến gọi cho Tư Ninh, giọng nghẹn lại.
“Chị, em nghĩ sắp tới họ sẽ tìm cách cho em nghỉ. Không phải vì em làm sai gì, mà vì em từng là bạn của chị.”
Tư Ninh nghe xong, im lặng một lúc, rồi hỏi:
“Em có muốn qua đây làm với chị không? Lương ban đầu chị không hứa bằng Hà Thịnh, công ty mới còn nhỏ, rủi ro cũng nhiều hơn. Nhưng chị cần một người chị tin tưởng tuyệt đối ở vị trí kiểm soát rủi ro.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng Tiểu Yến vang lên, chắc chắn hơn cả chính cô từng nghĩ.
“Em đồng ý.”
Một tuần sau, Lâm Tiểu Yến nộp đơn xin nghỉ việc tại Hà Thịnh Capital. Triệu Lệ Vy ký đơn mà không nói thêm một lời, nhưng ánh mắt lạnh đến mức Tiểu Yến nhớ mãi.
Tin Tiểu Yến chuyển sang Tư Minh Capital lan ra nội bộ Hà Thịnh chỉ trong hai ngày. Vài nhân viên giỏi khác bắt đầu âm thầm gửi CV ra ngoài, dù chưa ai dám công khai.