Chương 7
Bài phỏng vấn được đăng vào sáng thứ Hai, đúng lúc thị trường tài chính đang mở cửa.
Trong vòng hai giờ, ba nhà đầu tư cá nhân từng là khách hàng cũ của Hà Thịnh Capital gửi yêu cầu rút vốn sớm. Đến giữa trưa, một quỹ tổ chức nhỏ khác, vốn đang cân nhắc rót thêm vốn vào Hà Thịnh trong quý hai, thông báo tạm hoãn vô thời hạn.
Hội đồng quản trị Hà Thịnh Capital triệu tập họp khẩn ngay trong buổi chiều, không báo trước cho Hạ Minh Khải đến tận lúc cuộc họp bắt đầu.
Chủ tịch Hội đồng quản trị, một người vốn ít can thiệp vào việc điều hành hàng ngày, mở đầu bằng một câu lạnh lùng.
“Ông Khải, ông có thể giải thích cho chúng tôi, khoản chênh lệch phí quản lý được nêu trong bài phỏng vấn sáng nay là gì không? Và vì sao một báo cáo cảnh báo nội bộ từ nửa năm trước không hề được trình lên Hội đồng quản trị?”
Hạ Minh Khải lau mồ hôi trên trán, cố giữ giọng điềm tĩnh.
“Đó là một vấn đề kỹ thuật nhỏ, đã được xử lý nội bộ, không cần báo cáo lên cấp Hội đồng quản trị.”
“Sáu tỷ đồng, lặp lại ba tháng liên tiếp, được ông gọi là vấn đề kỹ thuật nhỏ?” Một thành viên Hội đồng quản trị khác lên tiếng, giọng gay gắt hơn. “Và người duy nhất báo cáo vấn đề này, bị sa thải ba tuần sau đó với lý do thiếu năng lực. Ông có nghĩ chúng tôi sẽ tin câu chuyện ông kể không?”
Vương Tuấn Khang ngồi ở cuối bàn, mặt tái dần, hai tay siết chặt dưới mặt bàn để không ai nhìn thấy chúng đang run.
Cuộc họp kéo dài đến tối, không đi đến kết luận cuối cùng, nhưng Hội đồng quản trị yêu cầu thành lập một tổ điều tra nội bộ độc lập, làm rõ toàn bộ vụ việc trong vòng hai tuần.
Ngay sau khi cuộc họp kết thúc, Vương Tuấn Khang tìm gặp riêng một thành viên Hội đồng quản trị mà ông ta tin tưởng nhất, đề nghị một buổi nói chuyện kín.
“Tôi có thể trình bày rõ mọi việc,” ông ta nói, giọng đã không còn vẻ tự tin như trước. “Nhưng tôi muốn nói trước, mọi quyết định cuối cùng về khoản phí đó đều do ông Khải phê duyệt. Tôi chỉ là người thực thi theo chỉ đạo.”
Thành viên Hội đồng quản trị nhíu mày.
“Ông đang nói rằng ông Khải biết rõ và vẫn để mặc?”
“Tôi có báo cáo miệng cho ông Khải hai lần, ông ấy nói cứ để như cũ, không cần thay đổi quy trình vì sẽ ảnh hưởng đến quan hệ với một số đối tác lâu năm.”
Câu nói đó, dù không có giấy trắng mực đen, đủ để gieo một hạt nghi ngờ mới vào nội bộ Hội đồng quản trị, vốn đã rạn nứt từ buổi họp chiều.
Tin tức về việc nội bộ Hà Thịnh đang đổ lỗi chéo cho nhau lan ra rất nhanh, không qua báo chí chính thức, mà qua những cuộc trò chuyện riêng trong giới tài chính, nơi tin tức truyền đi còn nhanh hơn cả mạng xã hội.
Tại Tư Minh Capital, Tư Ninh nhận được tin này qua một cuộc gọi của chính thành viên Hội đồng quản trị đó, người từng có vài lần làm việc gián tiếp với cô khi cô còn quản lý quỹ Bắc Minh.
“Cô Tư Ninh, chúng tôi muốn xác nhận lại với cô một việc. Trong tài liệu cô gửi cho Ủy ban Giám sát, có đề cập đến hai lần báo cáo miệng với ông Khải không?”
“Tôi chỉ báo cáo bằng văn bản, có lưu email, không có báo cáo miệng nào cả,” cô đáp. “Nếu ông Vương nói có báo cáo miệng, đó là lời của ông ấy, không phải của tôi.”