Chương 5
Một tuần sau, tôi bắt đầu nghe những lời xì xào trong hành lang công ty.
“Nghe nói cô Lâm bán công ty cho Khải Thịnh với giá thổi phồng, nhờ có thông tin nội bộ từ trước.”
“Chả trách được bổ nhiệm nhanh vậy, chắc có ai đó chống lưng.”
Ban đầu tôi nghĩ chỉ là tin đồn vặt vãnh, cho đến khi Vy, trợ lý của tôi, hớt hải chạy vào phòng làm việc, tay cầm điện thoại.
“Chị Hy, có bài viết trên một trang tin tài chính, nói chị dùng thông tin nội bộ để định giá công ty cũ của mình cao hơn giá trị thực trước khi bán cho Khải Thịnh.”
Tôi đọc bài viết. Nội dung mơ hồ, không có bằng chứng cụ thể, chỉ toàn suy diễn và trích dẫn nguồn tin giấu tên, nhưng đủ để gieo nghi ngờ.
“Nguồn tin giấu tên là ai vậy?” Tôi hỏi, dù biết câu trả lời sẽ không rõ ràng.
“Bài viết ghi là một nhân viên cấp cao giấu tên trong nội bộ Khải Thịnh.” Vy đáp, giọng lo lắng.
Tôi gọi ngay cho chị Ngọc.
“Chị nghĩ ai đứng sau chuyện này?” Tôi hỏi.
“Không cần nghĩ nhiều. Chỉ có người nắm rõ hồ sơ tài chính của thương vụ mua bán công ty em mới có thể tạo ra một câu chuyện nghe có vẻ hợp lý như vậy.” Chị Ngọc trả lời. “Và người duyệt cuối cùng thương vụ đó, chính là phòng Tài Chính.”
Lý Vĩnh Khang.
Buổi chiều, tôi bị triệu tập gấp lên phòng làm việc của ông Đường Gia Bảo.
Lý Vĩnh Khang đã ngồi sẵn đó, vẻ mặt nghiêm trọng đầy giả tạo.
“Cô Lâm, chuyện này không nhỏ.” Ông Đường nói, giọng nặng nề. “Nếu tin đồn này là thật, nó liên quan đến uy tín của cả tập đoàn trên thị trường chứng khoán.”
“Đó là tin đồn vô căn cứ, thưa Chủ tịch.” Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục.
“Tôi đề nghị, để đảm bảo công bằng và minh bạch,” Lý Vĩnh Khang lên tiếng, giọng vẫn êm ái như mọi khi, “cô Lâm nên tạm dừng vai trò điều hành trong lúc chờ một cuộc điều tra nội bộ độc lập làm rõ.”
Tôi nhìn ông ta, hiểu ngay đây chính là mục tiêu thật sự. Không phải để bảo vệ uy tín công ty. Mà để loại tôi ra khỏi cuộc chơi, trước khi tôi tìm ra thêm bằng chứng về dự án phía Nam.
“Tôi sẵn sàng hợp tác với bất kỳ cuộc điều tra nào.” Tôi nói, nhìn thẳng vào ông Đường. “Nhưng tôi phản đối việc tạm dừng vai trò điều hành của mình, khi chưa có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào được đưa ra, ngoài một bài viết ẩn danh trên mạng.”
Ông Đường nhìn tôi, rồi nhìn sang Lý Vĩnh Khang, vẻ mặt trầm ngâm khó đoán.
“Tôi sẽ cần thời gian suy nghĩ.” Ông nói cuối cùng. “Cuộc họp Hội Đồng Quản Trị khẩn cấp sẽ được triệu tập vào thứ Sáu tuần này để quyết định.”
Chương 11: Họp Khẩn
Thứ Sáu đến nhanh hơn tôi tưởng.
Phòng họp Hội Đồng Quản Trị chật kín, không khí căng như dây đàn.
Lý Vĩnh Khang trình bày trước, với một tập tài liệu dày, liệt kê những điểm bất thường trong thương vụ mua bán công ty cũ của tôi, được diễn giải theo hướng bất lợi nhất có thể.
“Định giá tám trăm tỷ cho một công ty mới thành lập ba năm, chuyên về tư vấn chiến lược, là con số bất thường so với mặt bằng thị trường.” Ông ta nói, giọng đầy vẻ tiếc nuối giả tạo. “Tôi không nói cô Lâm có sai phạm. Nhưng để bảo vệ tập đoàn, chúng ta cần một cuộc điều tra kỹ lưỡng, và trong thời gian đó, tạm ngưng quyền biểu quyết chiến lược của cô ấy là điều hợp lý.”
Vài thành viên hội đồng gật đầu đồng tình. Áp lực trong phòng dồn về phía tôi.
Tôi đứng dậy, mở laptop, chiếu lên màn hình bản phân tích định giá đầy đủ của công ty cũ, do chính đơn vị kiểm toán độc lập bên thứ ba thực hiện trước khi thương vụ diễn ra.
“Định giá tám trăm tỷ dựa trên doanh thu tăng trưởng ba năm liên tiếp trên một trăm phần trăm mỗi năm, danh mục khách hàng gồm mười hai tập đoàn niêm yết, và hợp đồng dài hạn đã ký với ba đối tác chiến lược.” Tôi nói, giọng chắc nịch. “Toàn bộ số liệu này được kiểm toán độc lập, không liên quan gì đến vị trí của tôi tại Khải Thịnh, vì tại thời điểm định giá, tôi chưa từng được đề nghị bất kỳ vị trí nào ở đây.”
Phòng họp im lặng.
“Nếu Hội Đồng cần, tôi sẵn sàng cung cấp toàn bộ hồ sơ kiểm toán để đối chiếu.” Tôi nói tiếp. “Nhưng tôi cũng muốn hỏi ngược lại, ai là người cung cấp thông tin cho bài báo ẩn danh đó? Vì chỉ người có quyền truy cập vào hồ sơ thương vụ mua bán nội bộ mới biết những chi tiết được nhắc đến trong bài viết.”
Tôi nhìn thẳng vào Lý Vĩnh Khang khi nói câu cuối.
Ông ta hơi cứng người, chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để tôi nhận ra.
“Cô Lâm không nên vội quy chụp.” Ông ta lấy lại bình tĩnh. “Rất nhiều người trong tập đoàn có quyền truy cập vào hồ sơ đó.”
“Đúng vậy.” Tống Dĩ Thâm lần đầu lên tiếng từ đầu buổi họp. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. “Nhưng theo nhật ký truy cập hệ thống mà tôi vừa yêu cầu bộ phận công nghệ thông tin trích xuất sáng nay, chỉ có ba tài khoản truy cập vào hồ sơ chi tiết thương vụ này trong tuần trước khi bài báo được đăng.”
Anh đưa ra một tờ giấy in, đặt lên bàn trước mặt ông Đường.
“Tài khoản của tôi, tài khoản của cô Lâm, và một tài khoản thuộc phòng Tài Chính.”
Cả phòng họp lặng đi.
Lý Vĩnh Khang nhìn tờ giấy, gương mặt lần đầu tiên mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày.
“Đây là vu khống trắng trợn.” Lý Vĩnh Khang đứng dậy, giọng gằn từng chữ. “Anh Tống, anh đang cố tình gài bẫy đồng nghiệp của mình sao?”
“Tôi không gài bẫy ai cả.” Dĩ Thâm đáp, giọng bình tĩnh nhưng cứng rắn. “Tôi chỉ trình bày dữ liệu khách quan từ hệ thống. Nếu ông tin rằng mình không truy cập hồ sơ đó, ông hoàn toàn có thể yêu cầu bộ phận công nghệ thông tin xác minh lại, thậm chí mời bên kiểm toán độc lập vào cuộc.”
“Tôi sẵn sàng.” Lý Vĩnh Khang nói, nhưng giọng đã không còn chắc chắn như trước.
Ông Đường Gia Bảo gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ra hiệu mọi người im lặng.
“Tôi sẽ chỉ định một tổ điều tra độc lập, gồm đại diện kiểm toán bên ngoài, để làm rõ nguồn gốc bài báo, cũng như xác minh lại toàn bộ thương vụ mua bán công ty của cô Lâm.” Ông nói, giọng dứt khoát. “Trong thời gian đó, cô Lâm vẫn tiếp tục giữ nguyên vai trò điều hành. Đây không phải lời buộc tội, mà là quyền được đối xử công bằng cho đến khi có kết luận cuối cùng.”
Lý Vĩnh Khang không thể phản đối thêm mà không tự làm lộ sự sốt ruột của mình.
Sau cuộc họp, khi mọi người lần lượt rời phòng, Lý Vĩnh Khang cố tình đi chậm lại, đứng cạnh Dĩ Thâm.
“Cậu Tống.” Ông ta nói, giọng hạ thấp, chỉ đủ hai người nghe, nhưng tôi vẫn đứng đủ gần để nghe rõ. “Cậu có chắc mình muốn đi con đường này không? Có những chuyện, một khi đã mở ra, sẽ không thể đóng lại được nữa.”
“Tôi hiểu điều đó.” Dĩ Thâm nhìn thẳng vào ông ta, không né tránh. “Vấn đề là, tôi không còn muốn sống trong một công ty mà sự thật phải bị giấu kín để giữ yên ổn.”
Lý Vĩnh Khang nhìn anh một lúc lâu, rồi khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo.
“Vậy thì, cậu nên chuẩn bị tinh thần. Vì tôi cũng có vài quân bài, mà cậu chắc chắn không muốn tôi lật ra.”
Ông ta bước đi, để lại Dĩ Thâm đứng lặng giữa hành lang.
Tôi bước tới, đứng cạnh anh. “Anh nghĩ ông ta đang nói tới điều gì?”
Dĩ Thâm nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút lo lắng mà anh cố giấu đi.
“Anh không chắc. Nhưng với một người như Lý Vĩnh Khang, quân bài cuối cùng luôn là quân bài nguy hiểm nhất.”
