Chương 4
Tôi hẹn gặp Đạt, người bạn cùng khóa thực tập với tôi ba năm trước, giờ đang làm quản lý tại một công ty đối thủ.
Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ, xa trụ sở Khải Thịnh.
“Lâu quá không gặp, Hy.” Đạt cười, nhưng ánh mắt anh có chút dè dặt khi tôi nhắc đến chuyện cũ.
“Anh còn nhớ vụ em bị cho thôi việc không?”
Đạt im lặng một lúc, khuấy ly cà phê. “Nhớ chứ. Hồi đó cả phòng thực tập xôn xao lắm. Ai cũng nghĩ là do Phó Tổng Tống nổi giận vì em cãi lại ổng trong họp.”
“Nhưng sự thật không phải vậy.” Tôi nói. “Anh có nghe gì khác không?”
Đạt nhìn quanh, hạ giọng. “Có một chuyện anh chưa từng kể cho ai. Tối hôm em bị đuổi, anh tình cờ nghe được cuộc gọi của trợ lý phòng Tài Chính, nói chuyện với ai đó qua điện thoại, đại loại là phải xử lý gấp trong đêm nay, không được để chuyện này kéo dài, sợ có người khác cũng để ý tới báo cáo phía Nam.”
“Anh có nghe được tên người trợ lý đó gọi cho ai không?”
“Không rõ, nhưng giọng qua điện thoại là giọng đàn ông lớn tuổi, nói năng rất có uy quyền. Lúc đó anh không dám nghĩ nhiều, chỉ thấy sợ nên tránh xa.”
Tôi gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết.
“Còn một chuyện nữa.” Đạt nói tiếp. “Sau khi em nghỉ, có một thực tập sinh khác cũng bắt đầu để ý tới báo cáo phía Nam, đặt câu hỏi trong một buổi họp nội bộ nhỏ. Người đó cũng bị chuyển công tác sang chi nhánh tỉnh chỉ sau đó một tuần.”
“Ai vậy?”
“Cậu ấy tên Hoàng. Giờ vẫn đang làm ở chi nhánh Cần Thơ, phòng vận hành cấp thấp. Có lẽ vẫn còn ấm ức lắm, vì bị chuyển đi ngay khi vừa được đánh giá cao trong đợt review quý đó.”
Tôi cảm ơn Đạt, hứa sẽ giữ kín câu chuyện này, không để anh bị liên lụy.
Trên đường về, tôi gọi cho chị Ngọc.
“Chị Ngọc, mình cần tìm một người tên Hoàng, hiện đang làm ở chi nhánh Cần Thơ.”
“Để làm gì?”
“Vì em nghĩ, ba năm trước không chỉ có một người bị bịt miệng.” Tôi nhìn ra cửa sổ xe, thành phố về đêm sáng rực nhưng lòng tôi lạnh toát. “Còn nhiều người khác, cũng từng cố lên tiếng.”
Tôi tìm được số điện thoại của Hoàng qua phòng Nhân Sự, viện lý do khảo sát nội bộ về sự hài lòng của nhân viên chi nhánh.
Cuộc gọi kéo dài gần một tiếng. Hoàng, giờ đã lớn tuổi hơn, giọng vẫn còn chút cay đắng khi nhắc lại chuyện cũ.
“Chị Hy còn nhớ tới em à?” Anh cười buồn qua điện thoại. “Ba năm rồi, em tưởng chuyện đó chìm luôn rồi chứ.”
“Anh Hoàng, em cần biết sự thật. Anh có bằng chứng gì về báo cáo dự án phía Nam không?”
Một khoảng lặng dài.
“Em không dám giữ bằng chứng gì cả, chị Hy. Lúc đó em còn quá trẻ, sợ mất việc. Nhưng em nhớ rõ, hồi đó em từng thấy một tập tài liệu nháp trong phòng photocopy, có vẻ là bản gốc của hợp đồng tư vấn phía Nam, khác hẳn với bản chính thức được trình lên hội đồng. Số tiền trong hai bản chênh nhau khá lớn.”
“Anh còn giữ bản nháp đó không?”
“Không, em không dám lấy. Nhưng em có chụp lại một tấm ảnh, chỉ để… phòng thân thôi. Chưa từng dám dùng tới.”
Tim tôi đập thình thịch. “Anh có thể gửi cho em tấm ảnh đó không?”
Hoàng im lặng một lúc lâu. “Chị Hy, nếu em gửi, chị có thể bảo đảm em không bị trả thù không? Em còn gia đình phải lo.”
“Em hứa, mọi thứ sẽ được xử lý đúng quy trình pháp lý, và tên anh sẽ được bảo mật tối đa cho đến khi thật sự cần thiết.”
Cuối cùng, Hoàng đồng ý gửi tấm ảnh qua một kênh liên lạc an toàn.
Tấm ảnh mờ, chụp vội, nhưng đủ để đọc được những con số quan trọng: bản nháp ghi giá trị hợp đồng tư vấn chỉ mười hai tỷ, trong khi bản chính thức trình lên hội đồng và được thanh toán là ba mươi hai tỷ.
Chênh lệch hai mươi tỷ, không hề nhỏ.
Tôi gửi tấm ảnh cho chị Ngọc, cùng nhau đối chiếu với hồ sơ chính thức đang lưu tại phòng Kiểm Toán.
“Khớp.” Chị Ngọc nói, giọng run run vì phấn khích lẫn lo lắng. “Con số này khớp hoàn toàn với nghi vấn của chị. Nếu đây là thật, mình đã có bằng chứng đầu tiên về hành vi làm giả hồ sơ tài chính.”
Nhưng chị Ngọc cũng nói thêm, giọng thận trọng: “Một tấm ảnh chụp vội không đủ để buộc tội một người quyền lực như Lý Vĩnh Khang. Ông ta sẽ nói đó là tài liệu ngụy tạo. Mình cần bằng chứng gốc, từ chính hệ thống của công ty.”
Tôi gật đầu, biết rõ con đường phía trước còn dài. Nhưng lần đầu tiên sau ba năm, tôi cảm thấy sự thật đang dần hiện hình, từng mảnh một, như ánh sáng lọt qua khe cửa đóng kín.
Cha Dĩ Thâm phẫu thuật thành công, nhưng vẫn cần thời gian dài để hồi phục. Mỗi tối, sau giờ làm, Dĩ Thâm đều ghé bệnh viện trước khi quay lại văn phòng làm việc tiếp.
Tối đó, tôi mang hồ sơ dự án phía Nam sang phòng làm việc của anh ở tầng ba mươi lăm, viện lý do cần anh ký duyệt vài đề mục trong báo cáo tái cấu trúc.
Thực ra, tôi muốn có người để chia sẻ gánh nặng đang đè lên vai mình.
Anh ngồi sau bàn làm việc, áo sơ mi xắn tay, vài lọn tóc rũ xuống trán vì mệt mỏi. Khi thấy tôi bước vào, anh vội vàng ngồi thẳng lại, như cố lấy lại phong thái thường ngày.
“Muộn vậy còn chưa về?” Anh hỏi.
“Anh cũng vậy thôi.” Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn, ngồi xuống ghế đối diện. “Cha anh sao rồi?”
“Ổn hơn nhiều rồi. Bác sĩ nói thêm hai tuần nữa có thể xuất viện.” Anh xoa xoa gáy, ánh mắt dịu lại. “Cảm ơn em, lần nữa.”
“Em đã nói rồi, đừng cảm ơn.” Tôi mỉm cười, rồi chuyển chủ đề. “Em tìm được thêm manh mối về dự án phía Nam.”
Tôi kể cho anh nghe về Hoàng, về tấm ảnh, về khoản chênh lệch hai mươi tỷ.
Dĩ Thâm nghe xong, im lặng rất lâu, tay siết chặt thành nắm đấm trên bàn.
“Nếu đúng như vậy…” Anh nói, giọng nghẹn lại. “Ông ta không chỉ hại em. Ông ta còn lợi dụng vụ tranh chấp di chúc của gia đình anh, cố tình kéo dài để giữ cổ phần nhà anh bị phong tỏa, có lẽ vì sợ một ngày nào đó anh sẽ có đủ quyền lực để lật lại hồ sơ tài chính cũ.”
“Anh nghĩ ông ta biết trước anh sẽ điều tra?”
“Anh không chắc. Nhưng nếu ông ta đã dám rút ruột hai mươi tỷ từ một dự án, thì việc giữ cổ phần một gia đình bị phong tỏa thêm vài năm, với ông ta chỉ là chuyện nhỏ.”
Tôi nhìn anh, thấy trong ánh mắt anh không chỉ có giận dữ, mà còn có một nỗi đau âm ỉ đã chịu đựng suốt ba năm.
“Anh biết không,” tôi nói khẽ, “lúc mới gặp lại anh trước cửa nhà em, mặc bộ đồ giao hàng, em từng nghĩ đó là điều kỳ lạ nhất mình từng chứng kiến.”
“Giờ thì sao?” Anh hỏi, ánh mắt chăm chú nhìn tôi.
“Giờ em nghĩ, đó là lần đầu tiên em thấy một người có quyền lực, nhưng không để quyền lực đó che mờ những gì thật sự quan trọng.” Tôi ngừng lại, rồi nói tiếp, giọng nhỏ hơn. “Anh không giống những gì em từng nghĩ về anh ba năm trước.”
Dĩ Thâm nhìn tôi thật lâu, rồi vươn tay, khẽ nắm lấy tay tôi trên bàn.
“Ba năm trước, anh cũng không dám nghĩ có ngày mình sẽ ngồi đây, cùng một người từng bị mình đuổi ra khỏi phòng họp, chia sẻ những chuyện anh chưa từng kể cho ai.”
Chúng tôi ngồi như vậy, tay trong tay, giữa đống hồ sơ ngổn ngang, trong ánh đèn văn phòng lúc nửa đêm, không ai nói thêm lời nào, nhưng cả hai đều hiểu, một điều gì đó giữa chúng tôi đã âm thầm thay đổi.
