Chương 3
Điện thoại tôi rung lúc mười một giờ khuya.
“Em ngủ chưa?” Tin nhắn từ Dĩ Thâm.
“Chưa. Có chuyện gì à?”
Ba chấm nhấp nháy một lúc lâu, rồi biến mất, rồi lại hiện lên.
“Cha anh vừa nhập viện cấp cứu. Anh đang ở Bệnh viện Nhân Dân.”
Tôi không nghĩ ngợi, khoác vội áo khoác, gọi taxi.
Khi tôi đến, Dĩ Thâm đang ngồi ở hành lang khoa Tim Mạch, khuỷu tay chống lên đầu gối, hai bàn tay ôm lấy mặt. Không còn dáng vẻ Phó Tổng lạnh lùng trong phòng họp. Chỉ là một người con trai đang sợ hãi.
“Anh ổn không?” Tôi ngồi xuống cạnh anh.
Anh giật mình ngẩng lên, có vẻ bất ngờ khi thấy tôi. “Sao em tới?”
“Anh nhắn tin cho em lúc mười một giờ khuya, nói cha anh nhập viện. Em nghĩ đó không phải một tin nhắn thông thường.” Tôi nhìn anh. “Bác sĩ nói sao rồi?”
“Suy tim giai đoạn nặng. Cần phẫu thuật thay van tim gấp. Chi phí…” Anh dừng lại, cười khẽ, một nụ cười chua chát. “Buồn cười không, một Phó Tổng Giám Đốc tập đoàn nghìn tỷ, lại không đủ tiền mặt để đóng viện phí cho cha mình trong đêm nay.”
“Sao có thể như vậy?” Tôi hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.
Dĩ Thâm im lặng một lúc lâu, rồi bắt đầu kể.
“Cổ phần gia tộc nhà anh trong Khải Thịnh, phần lớn đứng tên mẹ anh trước khi bà mất. Sau khi bà mất, di chúc bị tranh chấp bởi một người họ hàng xa, người tự nhận có quyền thừa kế. Vụ kiện kéo dài ba năm nay, toàn bộ cổ phần đó bị tòa án phong tỏa cho đến khi có phán quyết cuối cùng.”
“Vậy lương Phó Tổng của anh…”
“Phần lớn anh dùng để trả án phí và luật sư. Anh không muốn ai trong công ty biết chuyện này, vì Lý Vĩnh Khang là người đại diện pháp lý phía công ty trong vụ tranh chấp đó, ông ta luôn tìm cách trì hoãn phán quyết.”
Tôi chợt hiểu ra một mảnh ghép khác.
“Lý Vĩnh Khang cố tình kéo dài vụ kiện để giữ cổ phần nhà anh bị phong tỏa?”
“Anh không có bằng chứng. Nhưng mỗi lần sắp có phán quyết, luôn có tình tiết mới xuất hiện làm trì hoãn.” Dĩ Thâm nhìn xuống hai bàn tay mình. “Vì vậy tối tối anh nhận giao đồ ăn thêm, để có tiền mặt xoay xở, không phải qua tài khoản công ty, không để lại dấu vết cho ông ta soi mói.”
Tôi nắm lấy tay anh, không suy nghĩ nhiều, chỉ là một phản xạ.
“Bao nhiêu tiền phẫu thuật?”
“Em đừng…”
“Bao nhiêu?” Tôi hỏi lại, cứng rắn hơn.
Anh nói ra một con số. Không quá lớn với tôi, sau thương vụ bán công ty tháng trước. Nhưng tôi biết, nếu đưa thẳng cho anh lúc này, anh sẽ từ chối vì lòng tự trọng.
Tôi đứng dậy, đi thẳng đến quầy thu ngân của bệnh viện.
Nửa tiếng sau, bác sĩ trưởng khoa bước ra thông báo ca phẫu thuật đã được sắp xếp cho sáng sớm hôm sau, viện phí tạm ứng đã đủ.
Dĩ Thâm nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, không hỏi tôi đã làm gì.
“Cảm ơn.” Anh chỉ nói được vậy.
“Đừng cảm ơn.” Tôi ngồi xuống cạnh anh lần nữa. “Coi như là trả nợ. Ba năm trước anh giữ lại lỗ hổng dự án phía Nam nhờ em chỉ ra, mà không cho ai biết. Bây giờ coi như huề.”
Anh bật cười, tiếng cười đầu tiên trong đêm dài đó, dù mắt vẫn còn ầng ậc nước.
Ba ngày sau, tôi trình bày bản đề xuất tái cấu trúc chiến lược kinh doanh quý tới trước toàn thể ban lãnh đạo.
Bản đề xuất tôi chuẩn bị kỹ lưỡng suốt hai tuần, với số liệu thị trường cập nhật, dự báo tăng trưởng cho ba mảng kinh doanh chủ lực.
Nhưng khi màn hình chiếu lên, những con số không phải của tôi.
Dự báo tăng trưởng bị thổi phồng phi lý. Phân tích rủi ro bị cắt bỏ gần hết. Trông như một bản báo cáo được viết vội bởi người không hiểu thị trường.
“Cô Lâm.” Lý Vĩnh Khang lên tiếng đầu tiên, giọng đầy vẻ tiếc nuối giả tạo. “Tôi e là bản đề xuất này còn nhiều thiếu sót. Có lẽ cô cần thêm thời gian để làm quen với vị trí mới.”
Vài người trong phòng gật gù đồng tình.
Tôi bình tĩnh nhìn màn hình, rồi nhìn lại chiếc USB trên bàn mình, chiếc USB tôi tự tay chuẩn bị sáng nay.
“Đây không phải bản tôi chuẩn bị.” Tôi nói, giọng chắc chắn.
“Cô Lâm, file này được lấy từ máy chủ chung, do trợ lý phòng Chiến Lược gửi lên trước cuộc họp theo đúng quy trình.” Hạ Minh Tuấn xen vào, ánh mắt anh ta lấp lánh vẻ hả hê.
Tôi nhìn Hạ Minh Tuấn. Anh ta là người quản lý quyền truy cập máy chủ chung của phòng Kinh Doanh, nơi các bản trình bày được tải lên trước khi họp.
“Anh Hạ, ai là người tải file này lên máy chủ?” Tôi hỏi thẳng.
“Trợ lý của cô chứ ai.” Anh ta nhún vai.
Trợ lý của tôi, một cô gái trẻ tên Vy, mặt tái xanh, đứng dậy. “Chị Hy, em thề em tải đúng file chị gửi em tối qua.”
Tôi biết Vy không nói dối. Vấn đề nằm ở chỗ, ai đó đã truy cập vào tài khoản của cô ấy hoặc vào máy chủ, thay thế file gốc bằng bản giả mạo này, chỉ vài giờ trước cuộc họp.
“Xin phép hoãn phần trình bày này lại mười lăm phút.” Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi sẽ trình bày lại bằng bản gốc lưu trong máy tính cá nhân.”
Ông Đường Gia Bảo gật đầu đồng ý.
Mười lăm phút sau, tôi quay lại với bản gốc, trình bày rành mạch từng con số, từng luận điểm. Lần này không ai bắt bẻ được gì.
Nhưng khi cuộc họp kết thúc, tôi biết mình vừa nhận được một lời cảnh cáo rõ ràng hơn cả lời của Lý Vĩnh Khang hôm trước.
Ai đó, có quyền truy cập rất sâu vào hệ thống nội bộ, đang theo dõi từng bước đi của tôi.
Và họ không ngại ra tay trước khi tôi kịp phòng bị.
Tôi xin trích xuất toàn bộ hồ sơ tài chính của dự án phát triển thị trường phía Nam từ ba năm trước, viện lý do phục vụ báo cáo tổng kết chiến lược trung hạn.
Không ai nghi ngờ. Đó vốn là một trong những dự án thành công nhất của Khải Thịnh, thường được nhắc đến như minh chứng cho tầm nhìn của ban lãnh đạo.
Tôi và chị Ngọc, Trưởng phòng Kiểm Toán Nội Bộ, người tôi đã âm thầm tiếp cận sau khi biết chị từng phản đối một vài quyết định tài chính bất thường nhưng bị gạt đi, cùng nhau rà soát từng dòng số liệu.
“Chị nhìn đây.” Chị Ngọc chỉ vào một mục chi phí trong báo cáo. “Khoản chi phí tư vấn thị trường phía Nam, ba mươi hai tỷ, trả cho một công ty tư vấn tên Đại Phong.”
“Công ty này có gì bất thường?” Tôi hỏi.
“Chị tra cứu rồi. Công ty Đại Phong được thành lập chỉ hai tháng trước khi hợp đồng này ký, và giải thể chỉ ba tháng sau khi nhận thanh toán xong. Địa chỉ đăng ký là một căn hộ chung cư nhỏ ở ngoại thành.”
Tim tôi đập mạnh.
“Ai phê duyệt khoản chi này?”
Chị Ngọc lật đến trang cuối, chỉ vào chữ ký quen thuộc, nét L và K lồng vào nhau.
“Lý Vĩnh Khang.”
“Ba mươi hai tỷ, trả cho một công ty ma, thành lập rồi giải thể trong vòng năm tháng.” Tôi nói chậm rãi, như đang tự thuyết phục chính mình về điều mình vừa khám phá. “Đây không phải sai sót kế toán. Đây là rút ruột có tổ chức.”
“Còn một điều nữa.” Chị Ngọc hạ giọng. “Thời điểm hợp đồng này được ký, trùng khớp với đúng tuần em bị cho thôi việc.”
Tôi ngồi lặng, nhìn lại toàn bộ dòng thời gian một lần nữa.
Tôi phát hiện lỗ hổng trong báo cáo dự án phía Nam.
Cùng tuần đó, hợp đồng ba mươi hai tỷ với công ty ma được ký kết.
Và tôi, người duy nhất khi đó có khả năng nhận ra sự bất thường trong con số, bị loại khỏi công ty ngay lập tức, bởi một chỉ đạo không qua đúng quy trình từ phòng Tài Chính.
“Ba năm trước tôi không chỉ phát hiện một lỗ hổng chiến lược.” Tôi nói, giọng khô khốc. “Tôi vô tình chạm gần đến một vụ tham ô.”
Chị Ngọc gật đầu, ánh mắt nghiêm trọng. “Và ông ta đã loại bỏ em trước khi em kịp nhận ra mình đang nhìn thấy cái gì.”
