Chương 6
Ba ngày sau, quân bài đó xuất hiện.
Một đoạn video ngắn được đăng tải lên mạng xã hội, ghi lại cảnh một người đàn ông mặc đồng phục giao hàng màu cam, đội mũ lưỡi trai, đang giao đồ ăn trước một tòa chung cư.
Chất lượng video mờ, nhưng với người tinh mắt, dáng người và cách di chuyển không khó để nhận ra.
Đến chiều, một tài khoản ẩn danh khác đăng kèm dòng caption: “Phó Tổng Giám Đốc tập đoàn nghìn tỷ đi giao đồ ăn ban đêm, có phải là chiêu trò PR hình ảnh giả tạo, hay đang che giấu điều gì đó về tình hình tài chính thật sự của tập đoàn?”
Bài đăng lan truyền nhanh chóng. Các trang tin tài chính bắt đầu đưa tin, đặt câu hỏi về sức khỏe tài chính của Khải Thịnh, về tính minh bạch của ban lãnh đạo.
Tôi gọi ngay cho Dĩ Thâm.
“Anh thấy chưa?” Tôi hỏi, giọng lo lắng.
“Anh thấy rồi.” Giọng anh bình tĩnh đến bất ngờ. “Đây chính là quân bài ông ta nhắc tới.”
“Anh định làm gì?”
“Không làm gì cả. Anh sẽ nói sự thật.”
Chiều hôm đó, Dĩ Thâm tổ chức một buổi họp báo ngắn, không qua bộ phận truyền thông, tự mình đứng trước các phóng viên.
“Đúng, người trong video đó là tôi.” Anh nói, giọng thẳng thắn không né tránh. “Cha tôi bị bệnh tim nặng, cần chi phí điều trị lớn. Cổ phần gia đình tôi trong tập đoàn đang bị phong tỏa vì một vụ tranh chấp thừa kế kéo dài ba năm nay, chưa có phán quyết cuối cùng. Tôi không muốn dùng quyền lực hay vị trí của mình để vay mượn hay xin xỏ bất kỳ ai, nên tôi chọn cách lao động thêm ngoài giờ để có tiền mặt trang trải.”
Phóng viên nhao nhao đặt câu hỏi, nhưng anh giơ tay ra hiệu để nói tiếp.
“Tôi không xấu hổ về điều đó. Nếu có ai cho rằng một người lãnh đạo đi làm thêm để lo cho cha mình là điều đáng cười, tôi nghĩ vấn đề nằm ở cách nhìn của họ, không phải ở hành động của tôi.”
Câu nói đó, thay vì hạ thấp anh như Lý Vĩnh Khang tính toán, lại khiến dư luận quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Các bình luận trên mạng xã hội tràn ngập sự cảm thông và ngưỡng mộ. “Đây mới là lãnh đạo thật sự.” “Không phải ai ngồi ghế cao cũng quên mất chữ hiếu.” “Tập đoàn nào có lãnh đạo như vậy, tôi tin tưởng hơn hẳn.”
Cổ phiếu Khải Thịnh, thay vì giảm như dự đoán, lại tăng nhẹ vào cuối phiên giao dịch chiều hôm đó.
Nhưng tôi biết, đây chỉ là một trận thắng nhỏ. Lý Vĩnh Khang sẽ không dừng lại ở đây.
Ngay khi mọi chuyện tưởng như đã tạm lắng, một cuộc gọi lúc rạng sáng đánh thức tôi dậy.
Là Dĩ Thâm, giọng anh run rẩy hiếm thấy.
“Cha anh trở nặng. Biến chứng sau phẫu thuật. Bác sĩ nói cần mổ lại gấp trong sáng nay, nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Bệnh viện yêu cầu tạm ứng thêm một khoản viện phí lớn cho ca mổ khẩn cấp, và tài khoản công ty của anh bỗng dưng bị khóa sáng nay, phòng Tài Chính báo có nghi vấn giao dịch bất thường cần rà soát trước khi cho rút tiền.”
Tôi hiểu ngay ai đứng sau chuyện này.
“Anh đừng lo, em tới ngay.”
Tôi đến bệnh viện trong vòng hai mươi phút, mang theo toàn bộ số tiền mặt và thẻ ngân hàng có thể huy động ngay lập tức.
Nhưng khi tôi vừa đến quầy thu ngân, một nhân viên phòng Tài Chính của Khải Thịnh, người tôi chưa từng gặp, đã đứng đó, trình bày với bệnh viện rằng khoản bảo lãnh viện phí công ty từng cam kết cho gia đình Phó Tổng Tống cần tạm dừng để xác minh lại quy trình nội bộ.
“Đây là trò gì?” Tôi hỏi thẳng, giọng không giấu được giận dữ.
“Cô Lâm, tôi chỉ làm theo chỉ đạo từ cấp trên.” Nhân viên đó đáp, ánh mắt tránh né.
“Chỉ đạo của ai?”
Anh ta im lặng, không dám trả lời, nhưng câu trả lời đã quá rõ ràng.
Tôi rút thẻ cá nhân, đóng thẳng toàn bộ viện phí tạm ứng, không cần thông qua bất kỳ quy trình bảo lãnh nào của công ty.
“Ca mổ có thể tiến hành ngay bây giờ.” Tôi nói với bác sĩ trưởng khoa.
Ca phẫu thuật kéo dài gần bốn tiếng đồng hồ. Dĩ Thâm ngồi bên ngoài phòng mổ, tay siết chặt, không nói một lời nào suốt cả buổi sáng.
Tôi ngồi cạnh anh, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh, để anh biết mình không đơn độc.
Khi bác sĩ bước ra thông báo ca mổ thành công, Dĩ Thâm gục đầu xuống, vai run lên từng đợt.
“Anh xin lỗi.” Anh nói, giọng nghẹn ngào. “Anh xin lỗi vì để em phải gánh chuyện này cùng anh.”
“Đừng xin lỗi.” Tôi ôm lấy anh. “Chúng ta đang chiến đấu chung một trận, không phải sao?”
Nhưng trong lòng tôi, một sự thật đáng sợ hơn cả cơn giận vừa lóe lên: nếu Lý Vĩnh Khang dám dùng cả tính mạng một người bệnh già để gây áp lực, thì ông ta không còn gì để mất, và cũng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để bảo vệ bí mật của mình.
Sau sự việc ở bệnh viện, tôi quyết định không thể chờ đợi tổ điều tra độc lập từ từ làm việc nữa. Mỗi ngày trôi qua, Lý Vĩnh Khang có thêm thời gian để xóa dấu vết, hoặc tệ hơn, ra tay với những người khác.
Tôi âm thầm liên hệ với văn phòng luật sư riêng, nhờ tư vấn về quy trình tố cáo hành vi gian lận tài chính nội bộ, đồng thời chuẩn bị hồ sơ để nộp lên cơ quan quản lý thị trường chứng khoán nếu cần thiết.
Nhưng tôi cũng hiểu, nếu hành động vội vàng khi bằng chứng chưa đủ vững chắc, tôi có thể tự đẩy mình vào thế bị kiện ngược vì vu khống.
Dĩ Thâm, sau khi cha anh dần ổn định, quay lại làm việc với một quyết tâm khác hẳn trước đây. Không còn né tránh, không còn giữ khoảng cách an toàn.
“Anh đã suy nghĩ kỹ.” Anh nói với tôi trong một buổi tối muộn tại văn phòng. “Anh sẽ chủ động đề nghị Hội Đồng Quản Trị cho phép mời một đơn vị kiểm toán pháp lý độc lập, không liên quan gì đến nội bộ công ty, vào rà soát toàn bộ các dự án lớn trong năm năm qua, không chỉ riêng dự án phía Nam.”
“Nếu Lý Vĩnh Khang phản đối thì sao?”
“Ông ta không thể phản đối công khai mà không tự tố cáo chính mình. Ông Đường tin tưởng minh bạch tuyệt đối, đó là nguyên tắc lập nghiệp của ông ấy. Không ai trong hội đồng dám công khai phản đối một cuộc kiểm toán minh bạch, kể cả Lý Vĩnh Khang.”
Tôi nhìn anh, cảm nhận rõ sự thay đổi trong con người anh những tuần qua. Không còn là Phó Tổng lạnh lùng ba năm trước, cũng không còn là người đàn ông giấu giếm khó khăn của mình trong bộ đồng phục giao hàng màu cam.
“Anh biết không,” tôi nói, “lúc trước em từng nghĩ, người có quyền lực thường sẽ chọn cách an toàn nhất cho bản thân. Nhưng anh lại chọn con đường khó khăn hơn.”
“Vì con đường an toàn, anh đã đi suốt ba năm rồi.” Dĩ Thâm nhìn tôi, ánh mắt kiên định. “Và nó không giúp anh cứu được lỗ hổng dự án phía Nam mãi mãi, không giúp anh giải quyết được vụ tranh chấp cổ phần gia đình, càng không giúp anh sống thanh thản. Anh chỉ nhận ra điều đó, khi gặp lại em.”
Tôi im lặng, tim đập nhanh hơn bình thường.
“Lâm Tiểu Hy.” Anh gọi tên tôi, đầy đủ cả họ lẫn tên, giọng trầm và nghiêm túc. “Sau khi mọi chuyện này kết thúc, dù kết quả thế nào, anh muốn em biết, anh không hối hận vì đã gặp lại em.”
Tôi nhìn anh, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, để anh hiểu, tôi cũng cảm thấy như vậy.
