Chương 2
Một tuần sau, Cố Thời Dịch dẫn Khả Di tham dự buổi tiệc kỷ niệm mười năm thành lập tập đoàn Thời Dịch. Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng với thân phận “phu nhân chủ tịch”.
Ánh đèn flash chớp liên hồi ngay khi hai người bước vào sảnh tiệc. Khả Di khoác tay Thời Dịch, gượng cười theo đúng kịch bản mà luật sư đã dặn dò trước đó.
“Ơ kìa, chẳng phải cô là ứng viên tôi từng phỏng vấn tuần trước sao?” Một giọng nữ vang lên phía sau, đầy vẻ châm chọc. Đó là trưởng phòng nhân sự, người từng trực tiếp thông báo cô bị loại.
“Không ngờ trượt phỏng vấn lại đổi đời nhanh vậy nhỉ.” Một tràng cười khẽ vang lên từ nhóm nhân viên đứng gần đó.
Khả Di nghiến chặt hàm, giữ nụ cười trên môi không đổi. Cô đã quen với việc bị coi thường, chỉ là không ngờ nó lại đau đến vậy khi đứng giữa chốn xa hoa này.
Cố Thời Dịch nghe thấy hết, ánh mắt lạnh đi trông thấy. “Cô Tưởng, hình như phòng nhân sự công ty đang thiếu người biết giữ mồm giữ miệng.”
Câu nói ngắn gọn nhưng đủ khiến cả nhóm im bặt, cúi đầu lảng đi. Khả Di ngạc nhiên nhìn hắn, không ngờ hắn lại đứng ra bênh vực mình.
“Cảm ơn.” Cô khẽ nói.
“Cô là vợ tôi trên danh nghĩa.” Hắn đáp cụt ngủn, nhưng tay siết chặt eo cô hơn một chút. “Không ai được phép sỉ nhục người mang họ Cố.”
Giữa buổi tiệc, Khả Di xin phép ra ngoài hít thở không khí. Đi ngang qua hành lang tối, cô vô tình nghe thấy giọng nói quen thuộc của Tôn Lệ Quyên vọng ra từ một góc khuất, đang nói chuyện điện thoại.
“…tôi đã bảo là đừng nhắc tới chuyện năm đó nữa. Lâm Uyển đã chết rồi, chết cũng đã năm năm, còn sợ gì nữa?”
Khả Di sững người, nép sát vào bức tường, tim đập thình thịch.
“Chỉ cần Thời Dịch không phát hiện ra hồ sơ ngân hàng năm đó là được. Con bé Đường Khả Di kia chỉ là một con rối tạm thời, đừng để nó dính vào chuyện không nên biết.” Tôn Lệ Quyên hạ giọng, sắc lạnh đến rợn người. “Thời Phong, con nhớ kỹ, tai nạn năm đó không được để bất kỳ ai lật lại.”
Tai nạn năm đó. Hồ sơ ngân hàng. Lâm Uyển đã chết.
Ba cụm từ như ba nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Khả Di. Cô lùi lại từng bước, cố giữ cho nhịp thở không phát ra tiếng động, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi.
Lâm Uyển, có phải chính là người phụ nữ trong bức ảnh cũ? Vị hôn thê mà cả nhà cấm nhắc tới? Và cái chết của cô ta, liệu có thật sự chỉ là một tai nạn đơn thuần?
Đang mải suy nghĩ, cô va phải một bóng người cao lớn. Ngẩng đầu lên, cô đối diện thẳng với ánh mắt dò xét của Cố Thời Dịch.
“Cô đứng đây làm gì?” Hắn nhìn cô, rồi nhìn về phía góc hành lang tối nơi Tôn Lệ Quyên vừa đứng, ánh mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.
“Không có gì, tôi chỉ ra ngoài hít thở không khí thôi.” Khả Di vội vàng lắc đầu, giấu đi sự hoảng loạn trong lòng.
Cố Thời Dịch nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, như muốn xuyên thấu tâm can cô, cuối cùng chỉ khẽ “ừm” một tiếng rồi kéo cô quay lại sảnh tiệc.
Đêm đó, nằm trên giường trong căn phòng xa lạ, Khả Di trằn trọc không ngủ được. Cô lấy điện thoại, gõ vào ô tìm kiếm ba chữ “Lâm Uyển”, tay run lên vì hồi hộp.
Chỉ vài giây sau, một bài báo cũ hiện ra trên màn hình, tiêu đề khiến tim cô như ngừng đập.
“Vị hôn thê tài năng của Tổng giám đốc trẻ tập đoàn Thời Dịch qua đời trong vụ tai nạn xe hơi bí ẩn, đám cưới định sẵn không bao giờ diễn ra.”
Khả Di phóng to bức ảnh đính kèm bài báo cũ, tay run rẩy đến mức suýt làm rơi điện thoại.
Người phụ nữ trong ảnh mặc váy dạ hội trắng, đứng cạnh Cố Thời Dịch trẻ hơn bây giờ vài tuổi, nụ cười rạng rỡ hạnh phúc. Gương mặt ấy, đường nét ấy, ngay cả nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái, giống cô đến mức khiến người ta rùng mình.
Không phải giống, mà là gần như một khuôn đúc ra.
Cô đọc kỹ từng dòng trong bài báo. Lâm Uyển, hai mươi bảy tuổi, tốt nghiệp thạc sĩ tài chính, từng là giám đốc bộ phận đầu tư của tập đoàn Thời Dịch, đính hôn với Cố Thời Dịch được nửa năm thì gặp tai nạn xe hơi trên con đường đèo vắng người qua lại, tử vong tại chỗ. Cảnh sát kết luận nguyên nhân do mất lái vì trời mưa trơn trượt.
Một cái kết luận nghe qua rất hợp lý, nhưng Khả Di lại nhớ tới câu nói của Tôn Lệ Quyên đêm nay. “Chỉ cần Thời Dịch không phát hiện ra hồ sơ ngân hàng năm đó là được.”
Nếu chỉ là một tai nạn đơn thuần, tại sao lại cần giấu hồ sơ ngân hàng?
Sáng hôm sau, Khả Di cố tình dậy sớm, xuống bếp giúp bà quản gia chuẩn bị bữa sáng. Trong lúc rót nước, cô cố tình hỏi bâng quơ. “Dì Hoa này, dì làm ở đây lâu chưa ạ?”
“Tôi làm cho nhà họ Cố đã mười hai năm rồi, phu nhân.” Bà quản gia mỉm cười hiền hậu.
“Vậy chắc dì biết rõ về cô Lâm Uyển nhỉ?” Khả Di hỏi thật khẽ, mắt liếc về phía cầu thang xem Thời Dịch đã xuống chưa.
Nụ cười trên mặt bà Hoa lập tức tắt hẳn. Bà nhìn quanh, hạ giọng. “Phu nhân, chuyện đó trong nhà này là điều cấm kỵ, không ai được nhắc tới trước mặt ông chủ.”
“Cháu chỉ tò mò thôi. Người ta nói cô ấy… giống cháu?”
Bà Hoa thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Khả Di. “Cô Lâm ngày trước là một người rất tốt, rất được lòng người trong nhà. Cái chết của cô ấy khiến ông chủ suy sụp rất lâu. Sau đó ông chủ thay đổi hẳn, trở nên lạnh lùng, khép kín như bây giờ.”
“Vậy còn về vụ tai nạn…”
“Chuyện đó tôi không dám nói nhiều, phu nhân đừng hỏi tôi nữa.” Bà Hoa vội vàng cắt ngang, quay lưng bận rộn với bếp núc, rõ ràng là đang né tránh.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân từ cầu thang vang lên. Cố Thời Dịch xuất hiện, ánh mắt sắc bén quét qua hai người phụ nữ đang thì thầm, không nói gì nhưng bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo.
“Sáng nay tôi có cuộc họp sớm. Cô ở nhà, đừng đi đâu lung tung.” Hắn nói với Khả Di, giọng điệu như đang dặn dò một đứa trẻ.
“Tôi không phải tù nhân.” Khả Di không nhịn được phản bác.
Cố Thời Dịch dừng bước, quay đầu nhìn cô, ánh mắt sâu không đáy. “Bên ngoài không an toàn như cô nghĩ đâu, Khả Di.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên cô, không phải “cô Đường” xa cách như trước. Trái tim Khả Di khẽ hẫng một nhịp, nhưng lý trí lập tức kéo cô về thực tại. Câu nói của hắn, chẳng phải đang ngầm thừa nhận có điều gì đó nguy hiểm thật sự đang tồn tại hay sao?
Nhìn theo bóng lưng hắn rời khỏi biệt thự, Khả Di nắm chặt điện thoại trong tay, nơi vẫn còn lưu bức ảnh của Lâm Uyển. Trong lòng cô, một quyết tâm bắt đầu hình thành.
Cô phải tìm ra sự thật. Vì sao mình lại giống hệt một người phụ nữ đã chết cách đây năm năm. Và vì sao, cái chết ấy lại khiến cả một gia tộc giàu có phải sợ hãi đến mức cấm kỵ nhắc tên.
Chiều thứ bảy, Khả Di tranh thủ ghé thăm mẹ ở bệnh viện. Kể từ ngày khoản nợ được thanh toán, sức khỏe bà Đường Bích Vân đã tốt lên rất nhiều, da dẻ hồng hào hơn, có thể ngồi dậy trò chuyện.
“Con gái, dạo này sống với nhà chồng có ổn không?” Bà Bích Vân nắm tay con gái, ánh mắt đầy lo lắng.
“Ổn mẹ ạ, mẹ đừng lo.” Khả Di gượng cười, không muốn mẹ phải bận tâm thêm về cuộc hôn nhân giả tạo này.
Cô lấy trong túi ra một tờ báo cũ in bài viết về Lâm Uyển mà cô đã in sẵn, định bụng hỏi thăm ý kiến mẹ một cách tự nhiên, xem có manh mối nào không. Nhưng vừa đặt tờ báo lên bàn, ánh mắt bà Bích Vân vô tình lướt qua tấm ảnh, sắc mặt bà đột nhiên trắng bệch.
“Mẹ, mẹ sao vậy?” Khả Di hoảng hốt khi thấy mẹ run rẩy, tay ôm lấy ngực.
“Không… không có gì.” Bà Bích Vân cố gắng giữ giọng bình thản nhưng hơi thở đã gấp gáp hẳn lên, mắt không rời khỏi bức ảnh Lâm Uyển. “Con… con lấy tờ báo này ở đâu ra?”
“Con tình cờ đọc được trên mạng thôi. Đây là vị hôn thê cũ của chồng con, đã mất năm năm trước.” Khả Di quan sát kỹ từng biểu cảm của mẹ. “Mẹ có quen cô ấy không ạ?”
“Không, mẹ không quen.” Bà Bích Vân lắc đầu quá nhanh, quá dứt khoát, đến mức càng khiến người ta nghi ngờ. Bà với tay lấy cốc nước, tay run đến mức làm đổ cả ra ga giường.
Y tá vội vàng chạy vào khi thấy máy đo nhịp tim báo động, đuổi Khả Di ra ngoài để kiểm tra tình trạng bệnh nhân. Đứng ngoài hành lang, Khả Di tim đập loạn xạ, trong đầu chỉ còn vang vọng phản ứng bất thường của mẹ.
Mẹ cô không hề xa lạ với cái tên Lâm Uyển. Ngược lại, phản ứng ấy giống hệt một người đang cố gắng chôn giấu một nỗi đau đã cũ, một bí mật đã giấu kín suốt nhiều năm trời.
Nửa tiếng sau, khi được vào lại phòng bệnh, Khả Di thấy mẹ đã bình tĩnh hơn nhưng ánh mắt vẫn còn ầng ậc nước, nhìn xa xăm ra cửa sổ.
“Mẹ, con biết mẹ đang giấu con chuyện gì đó.” Khả Di ngồi xuống bên giường, nắm chặt tay mẹ. “Xin mẹ nói cho con biết. Con cảm thấy mọi thứ xung quanh cuộc hôn nhân này đều không đơn giản như con nghĩ.”
Bà Bích Vân im lặng rất lâu, giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. Cuối cùng, bà khẽ mở miệng, giọng nói run rẩy như đang chạm vào một vết thương chưa từng lành.
“Khả Di à… mẹ có một chuyện, giấu con đã hai mươi năm rồi.”
Tim Khả Di như ngừng đập. “Chuyện gì vậy mẹ?”
“Trước khi có con, mẹ từng sinh một đứa con gái khác.” Bà Bích Vân nghẹn ngào, từng chữ như bị bóp nghẹt trong cổ họng. “Năm đó nhà mình nghèo quá, cha con lại bỏ đi biệt tích, mẹ một mình không nuôi nổi hai đứa con. Bà ngoại con bệnh nặng, mẹ đành phải… đành phải cho người ta nhận nuôi chị gái con, khi đó chị con vừa tròn ba tuổi.”
Căn phòng như đông cứng lại. Khả Di cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một dự cảm khủng khiếp dâng lên trong lòng.
“Chị… chị con tên gì?” Cô hỏi, giọng run run gần như không thành tiếng.
Bà Bích Vân ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt con gái, nước mắt rơi không ngừng.
“Tên khai sinh của chị con là Đường Khả Uyển. Sau khi được gia đình họ Lâm nhận nuôi, họ đổi tên chị con thành… Lâm Uyển.”
