Chương 3
Đêm đó, Khả Di ngồi thẫn thờ trong xe suốt gần một tiếng đồng hồ trước khi đủ can đảm lái xe rời khỏi bãi đậu bệnh viện.
Lâm Uyển là chị gái ruột của cô. Người phụ nữ trong bức ảnh cũ, vị hôn thê đã khuất của chồng cô, hóa ra lại cùng chung dòng máu với cô.
Cô nhớ lại từng chi tiết mẹ kể. Năm đó gia đình họ Lâm là một gia đình khá giả hiếm muộn, qua mai mối của một người quen đã nhận nuôi bé gái ba tuổi tên Đường Khả Uyển, đổi tên thành Lâm Uyển, nuôi dạy nên người, cho ăn học đến nơi đến chốn. Từ đó, mẹ và chị mất liên lạc hoàn toàn, chỉ còn giữ lại một tấm ảnh cũ chụp lúc chị còn nhỏ làm kỷ niệm.
“Mẹ có từng tìm cách liên lạc lại không?” Khả Di đã hỏi.
“Mẹ có viết thư, nhưng gia đình họ Lâm chuyển đi nơi khác sinh sống, không để lại địa chỉ mới. Sau này mẹ nghe người ta nói họ chuyển vào miền Nam lập nghiệp, cũng phất lên nhờ kinh doanh. Mẹ vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó được gặp lại con bé, dù chỉ một lần.” Bà Bích Vân nấc nghẹn. “Mẹ không ngờ, ngày gặp lại tin tức về con bé, lại là tin nó đã không còn trên đời.”
Khả Di nắm chặt vô lăng, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô chưa từng có cơ hội gọi một tiếng “chị” với người phụ nữ ấy, vậy mà định mệnh trớ trêu lại đưa cô bước vào chính căn nhà, chính cuộc hôn nhân từng thuộc về chị mình.
Cô nhớ lại câu nói của Tôn Lệ Quyên đêm tiệc. “Chỉ cần Thời Dịch không phát hiện ra hồ sơ ngân hàng năm đó là được.” Trong lòng cô bỗng dấy lên một nghi ngờ lạnh người.
Nếu cái chết của chị gái không đơn thuần là tai nạn, mà là một vụ giết người có chủ đích liên quan tới tiền bạc trong công ty, thì kẻ nào đã ra tay? Và liệu Cố Thời Dịch, người luôn khắc khoải mỗi khi nhắc tới Lâm Uyển, có biết sự thật này không?
Cô quyết định, trước khi tìm ra câu trả lời rõ ràng, cô sẽ chưa vội nói cho Thời Dịch biết về quan hệ chị em giữa mình và Lâm Uyển. Nếu để lộ ra quá sớm, biết đâu sẽ đánh động kẻ đứng sau, khiến bằng chứng bị hủy hoại trước khi cô kịp tìm ra.
Về tới biệt thự, đèn phòng làm việc của Thời Dịch vẫn sáng. Khả Di đứng trước cửa rất lâu, cuối cùng chỉ khẽ gõ nhẹ rồi rời đi, không đủ can đảm đối diện với hắn trong đêm nay.
Nhưng cô không biết rằng, phía sau cánh cửa gỗ ấy, Cố Thời Dịch đang ngồi lặng lẽ trước bức ảnh cũ, ngón tay vuốt nhẹ lên gương mặt trong ảnh, ánh mắt phức tạp đến khó tả.
Anh đã nhận ra sự giống nhau kỳ lạ giữa Khả Di và Lâm Uyển ngay từ buổi phỏng vấn định mệnh đó. Ban đầu anh nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng càng tiếp xúc, càng quan sát những cử chỉ nhỏ nhặt của Khả Di, anh càng cảm thấy có điều gì đó không đơn giản.
Chính vì nghi vấn ấy, anh mới quyết định đề nghị cuộc hôn nhân giả này, không đơn thuần chỉ để đối phó với bà nội đang giục cưới, mà còn để có cơ hội ở gần, quan sát và tìm hiểu về người phụ nữ mang gương mặt của người anh từng yêu sâu đậm.
Anh chưa biết mối liên hệ thật sự giữa hai người là gì, nhưng linh cảm mách bảo anh, sự xuất hiện của Đường Khả Di trong cuộc đời anh, tuyệt đối không phải là một sự tình cờ.
Nửa tháng trôi qua, cuộc sống hôn nhân giả của Khả Di và Thời Dịch dần đi vào quỹ đạo kỳ lạ. Ban ngày ai làm việc nấy, tối về ăn cơm chung trong im lặng, thỉnh thoảng trao đổi vài câu xã giao.
Nhưng những thay đổi nhỏ vẫn âm thầm diễn ra. Thời Dịch bắt đầu để ý xem Khả Di thích ăn gì, dặn đầu bếp chuẩn bị món cô ưa thích. Anh không còn khóa cửa phòng làm việc như trước, dù vẫn không cho phép cô vào trong.
Một tối mưa lớn, Khả Di đi làm thêm giờ ở công ty cũ để hoàn tất thủ tục nghỉ việc, về tới nhà thì đã ướt sũng, người run lên vì lạnh. Cô cố gắng lên phòng thật khẽ, không muốn làm phiền ai, nhưng vừa qua khỏi phòng khách đã chạm mặt Thời Dịch đứng chờ sẵn.
“Sao giờ này mới về? Gọi tài xế đón không được à?” Giọng anh mang theo sự gắt gỏng hiếm thấy.
“Tôi không muốn phiền tài xế vì việc riêng.” Khả Di lắc đầu, hắt hơi liên tục.
Thời Dịch nhíu mày nhìn cô ướt sũng, không nói thêm gì, quay người đi thẳng vào phòng tắm, một lát sau mang ra một chiếc khăn khô và bộ đồ ấm.
“Đi thay đồ. Tôi đã bảo bếp nấu canh gừng, uống xong rồi ngủ sớm.” Giọng anh vẫn lạnh nhưng động tác đưa khăn cho cô lại vụng về một cách lạ thường.
Khả Di ngẩn người nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. “Cảm ơn anh.”
“Không cần cảm ơn. Nếu cô bệnh, kế hoạch của tôi sẽ bị ảnh hưởng.” Anh nói cứng nhắc, nhưng tai đã ửng đỏ, quay lưng đi rất nhanh như đang trốn tránh điều gì đó.
Khả Di không nhịn được bật cười khẽ. Đây là lần đầu tiên cô thấy vị chủ tịch lạnh lùng, sắc bén luôn kiểm soát mọi tình huống lại có vẻ lúng túng đến vậy.
Tối đó, uống xong bát canh gừng nóng hổi, Khả Di ngồi bên cửa sổ nhìn mưa rơi, lòng dạ rối bời. Cô biết mình không nên có cảm xúc với người đàn ông này, nhất là khi anh từng là hôn phu của chính chị gái cô, khi bí mật giữa họ còn quá nhiều điều chưa được giải đáp.
Nhưng trái tim vốn không nghe theo lý trí. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt quan tâm thoáng qua rất nhanh của Thời Dịch, mỗi lần chứng kiến sự vụng về hiếm hoi ẩn sau vẻ lạnh lùng thường trực, cô lại cảm thấy một sợi dây vô hình đang dần kéo hai người lại gần nhau hơn.
Cô lắc đầu, tự nhủ mình phải tỉnh táo. Trước khi mọi bí mật được phơi bày, trước khi tìm ra sự thật về cái chết của chị gái, cô không có quyền để cảm xúc dẫn dắt mình đi quá xa.
Sáng thứ hai, Khả Di vừa nhận lời làm trợ lý bán thời gian cho một người bạn cũ để đỡ nhàm chán thì nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ thư ký riêng của Thời Dịch.
“Phu nhân, xin cô đến ngay công ty. Có chuyện nghiêm trọng xảy ra.”
Khi Khả Di tới nơi, cả tầng điều hành đã náo loạn. Trên bàn họp, một xấp tài liệu được in ra, đóng dấu mật của tập đoàn, kèm theo hình ảnh chụp lại cảnh một người phụ nữ mặc áo giống hệt áo cô từng mặc tuần trước, đang lén lút sao chép tài liệu trong phòng lưu trữ.
“Đây là cô phải không, cô Đường?” Một vị trong ban giám đốc chỉ vào bức ảnh, giọng đầy nghi kỵ. “Camera an ninh ghi lại rõ ràng cô đã vào phòng lưu trữ hồ sơ tài chính mật lúc mười giờ tối thứ năm tuần trước.”
Khả Di sững sờ. “Tôi không hề đến công ty vào giờ đó. Tối thứ năm tôi ở nhà cả buổi tối.”
“Vậy sao trong ảnh lại là cô?” Một giọng nữ vang lên đầy giả tạo lo lắng. Tôn Lệ Quyên đứng ở cửa phòng họp từ lúc nào, ánh mắt bà ta ẩn chứa sự đắc ý được che giấu khéo léo. “Con dâu, nếu con thật sự làm chuyện này vì tiền, dì có thể giúp con nói chuyện với hội đồng quản trị, đừng để Thời Dịch phải mang tiếng vì con.”
Bầu không khí trong phòng họp lập tức trở nên ngột ngạt. Ánh mắt của những người xung quanh nhìn Khả Di đầy nghi hoặc, có người thì thầm bàn tán về việc cô lợi dụng hôn nhân để đánh cắp bí mật kinh doanh bán cho đối thủ.
“Tôi tuyệt đối không làm chuyện đó.” Khả Di ngẩng cao đầu, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang hoảng loạn tột độ. “Camera có thể bị chỉnh sửa, hình ảnh có thể bị ghép. Tôi yêu cầu được xem đoạn video gốc, không phải chỉ vài tấm ảnh cắt ghép này.”
“Cô còn dám cãi à?” Một thành viên hội đồng quản trị lớn tiếng.
Đúng lúc căng thẳng lên tới đỉnh điểm, cửa phòng họp bật mở, Cố Thời Dịch bước vào, sắc mặt lạnh như băng. Anh liếc nhìn qua xấp tài liệu trên bàn, ánh mắt dừng lại rất lâu ở góc ảnh có dấu hiệu chỉnh sửa mờ nhạt mà chỉ người tinh mắt mới nhận ra.
“Ai đưa những tài liệu này cho hội đồng quản trị?” Giọng anh trầm thấp nhưng chứa đầy uy lực khiến cả phòng im bặt.
Không ai dám lên tiếng.
“Tôi sẽ tự điều tra chuyện này.” Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt sắc bén như dao. “Trước khi có kết luận chính thức từ bộ phận an ninh mạng, tôi cấm bất kỳ ai lan truyền thông tin chưa được xác thực về vợ tôi. Ai vi phạm, tự chuẩn bị đơn xin nghỉ việc.”
Anh nắm tay Khả Di kéo ra khỏi phòng họp, để lại phía sau ánh mắt phức tạp của Tôn Lệ Quyên, người vừa mới thất bại trong âm mưu đầu tiên nhưng dường như không hề nao núng, chỉ lặng lẽ rút điện thoại nhắn tin cho một số nào đó.
