Chương 2
Câu hỏi của Diệc Hy vang lên giữa phòng họp im phăng phắc, không ai dám thở mạnh.
Tưởng Dịch Kỳ không trả lời ngay. Anh kéo ghế, ngồi xuống đối diện cô, thong thả cài lại khuy tay áo vest như thể đang có cả buổi chiều rảnh rỗi, không phải đang đứng giữa một cuộc thương lượng liên quan tới sinh mệnh cả một tập đoàn.
“Chuyện đó để sau hẵng nói.” Anh liếc nhìn ông nội Diệc Hy, giọng chuyển sang nghiêm túc. “Cháu xin lỗi vì đã đường đột yêu cầu buổi gặp diễn ra ngay hôm nay. Nhưng tình hình cổ phần của Hoàng Kim tập đoàn không cho phép hai bên chần chừ thêm.”
“Cháu nói rõ hơn được không?” Ông nội Diệc Hy nhíu mày.
“Sáng nay, Hoàng Kim vừa hoàn tất thu mua thêm bốn phần trăm cổ phần Chu thị thông qua một quỹ đầu tư trung gian ở Hồng Kông.” Dịch Kỳ đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn, đẩy về phía ông nội. “Cộng với số cổ phần họ đã âm thầm gom trước đó, hiện tại họ đang nắm giữ ba mươi tư phần trăm. Chỉ cần thêm mười một phần trăm nữa, họ đủ sức thao túng hội đồng quản trị.”
Cả phòng họp xôn xao. Cha Diệc Hy cầm tập tài liệu lên xem, sắc mặt trắng bệch.
“Sao các cháu có được thông tin này nhanh như vậy?” Ông nội hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
“Vì Hoàng Kim tập đoàn cũng từng nhắm tới Bách Vinh cách đây hai năm.” Dịch Kỳ đáp thẳng. “Cháu có kênh riêng để theo dõi động thái của họ trên thị trường vốn. Lần này họ nhắm vào Chu thị, cháu tình cờ phát hiện.”
Diệc Hy ngồi im, quan sát người đàn ông trước mặt. Năm năm không gặp, Dịch Kỳ đã thay đổi rất nhiều so với chàng sinh viên gầy gò, ít nói mà cô từng quen biết. Giờ đây anh mang phong thái của một người đứng đầu, từng câu từng chữ đều sắc bén, đầy tính toán.
Nhưng ánh mắt anh, khi thoáng nhìn về phía cô, vẫn còn nguyên vẹn sự dịu dàng của năm nào.
“Vậy theo cháu, hôn sự này có thể giải quyết được vấn đề cổ phần như thế nào?” Ông nội hỏi tiếp, vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
“Rất đơn giản.” Dịch Kỳ đáp. “Bách Vinh tập đoàn hiện đang nắm giữ mười tám phần trăm cổ phần Chu thị, mua lại từ nhiều năm trước với tư cách đối tác chiến lược. Nếu hai gia tộc chính thức thông gia, cháu sẽ đề xuất hội đồng quản trị Bách Vinh chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần đó thành quà cưới, đứng tên trực tiếp Diệc Hy.”
Cả phòng họp lặng đi vì kinh ngạc.
“Cộng với số cổ phần gia tộc họ Chu đang nắm giữ, tổng tỷ lệ sở hữu sẽ vượt qua Hoàng Kim ngay lập tức, đủ để phủ quyết mọi âm mưu thâu tóm trong cuộc họp cổ đông sắp tới.” Dịch Kỳ nói tiếp, giọng điềm tĩnh như đang trình bày một báo cáo tài chính bình thường.
“Cháu sẵn sàng cho không mười tám phần trăm cổ phần đó sao?” Ông nội hỏi, không giấu được sự nghi ngờ. “Đó là một khoản đầu tư khổng lồ.”
“Cháu không cho không.” Dịch Kỳ khẽ nhếch môi cười, ánh mắt lại nhìn về phía Diệc Hy. “Cháu chỉ yêu cầu đúng một điều kiện, và điều kiện đó không nằm trong bản hợp đồng thương mại nào cả.”
“Điều kiện gì?” Diệc Hy lên tiếng, cảm giác tim mình đập nhanh hơn bình thường.
Dịch Kỳ nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh.
“Cháu muốn một cơ hội.” Anh nói, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng từng chữ. “Cơ hội để chứng minh với em, rằng năm năm trước, em đã hiểu lầm cháu.”
Diệc Hy sững người. “Hiểu lầm gì?”
“Chuyện đó, để sau khi hôn lễ ổn thỏa, ta sẽ nói rõ với em.” Dịch Kỳ tránh câu hỏi, quay sang phía ông nội và cha mẹ Diệc Hy. “Bây giờ, việc quan trọng nhất là bảo vệ tập đoàn Chu thị trước đã. Cháu đề nghị hai bên gia tộc công bố hôn ước ngay trong tuần này, tổ chức lễ đính hôn công khai trước truyền thông để Hoàng Kim không kịp trở tay.”
Ông nội Diệc Hy trầm ngâm một lúc lâu, rồi quay sang nhìn cháu gái. “Diệc Hy, con nghĩ sao?”
Diệc Hy nhìn quanh phòng họp, nhìn ánh mắt mong chờ của ông nội, sự lo lắng của cha mẹ, sự áy náy của anh trai. Rồi cô nhìn sang Dịch Kỳ, người đàn ông năm xưa cô từng thầm thương trộm nhớ suốt bốn năm đại học mà chưa từng dám nói ra một lời.
“Con cần thời gian suy nghĩ.” Cô nói, giọng kiên định. “Chuyện hôn nhân không phải trò đùa, con không thể gật đầu ngay tại đây.”
“Được.” Ông nội gật đầu, không ép buộc thêm. “Con có ba ngày để suy nghĩ. Nhưng con cũng phải hiểu, ba ngày sau, nếu Hoàng Kim tiếp tục gom thêm cổ phần, mọi phương án khác đều sẽ trở nên vô nghĩa.”
Dịch Kỳ đứng dậy, cài lại nút áo vest, chuẩn bị rời đi. Trước khi bước ra khỏi phòng họp, anh dừng lại, quay sang nhìn Diệc Hy lần nữa.
“Ba ngày, ta sẽ chờ.” Anh nói khẽ, chỉ đủ để cô nghe thấy. “Cũng như ta đã chờ suốt ba năm qua.”
Nói xong, anh xoay người bước đi, dáng vẻ điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để lại Diệc Hy đứng chết lặng giữa phòng họp, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
***
Đêm đó, Diệc Hy không tài nào chợp mắt được. Cô ngồi bên cửa sổ phòng ngủ cũ của mình tại biệt phủ, nhìn ra khu vườn tối đen, trong đầu cứ vang vọng mãi câu nói của Dịch Kỳ.
Ba năm trước. Vậy là ngay từ khi cô còn chưa tốt nghiệp, anh đã bắt đầu chờ đợi rồi sao?
Cô lấy điện thoại ra, lướt tìm trong hộp thư cũ, cố nhớ lại xem giữa cô và Dịch Kỳ đã xảy ra chuyện gì vào năm cuối đại học khiến hai người đột ngột mất liên lạc.
Trí nhớ của cô về khoảng thời gian đó khá mơ hồ. Cô chỉ nhớ, vào một buổi tối mùa đông năm ấy, cô nhận được thư mời học bổng toàn phần từ một trường đại học ở nước ngoài, phải quyết định trong vòng bốn mươi tám tiếng. Cô đã vội vã thu xếp hành lý, bay đi trong đêm mà không kịp từ biệt bất kỳ ai, kể cả Dịch Kỳ.
Khi đó cô nghĩ, chỉ cần gửi một tin nhắn giải thích là đủ. Nhưng sau đó, mọi liên lạc giữa hai người dần thưa thớt rồi biến mất hẳn, như thể có một bức tường vô hình chắn ngang giữa họ.
Diệc Hy vẫn luôn cho rằng, đó là vì Dịch Kỳ đã hết kiên nhẫn với một người bạn cứ mãi chần chừ không dám bày tỏ lòng mình.
Nhưng giờ đây, câu nói của anh khiến cô bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải mọi chuyện đã không đơn giản như cô vẫn tưởng.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Mẹ cô bước vào, ngồi xuống cạnh cô trên thành cửa sổ.
“Con vẫn còn thức à?” Mẹ hỏi, giọng dịu dàng.
“Mẹ ơi, mẹ nghĩ con nên đồng ý chuyện này không?” Diệc Hy hỏi, giọng đầy mệt mỏi.
Mẹ cô im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. “Mẹ không thể quyết định thay con. Nhưng mẹ thấy, ánh mắt cậu thanh niên đó nhìn con hôm nay, không giống một người đang thực hiện một thương vụ làm ăn đâu.”
Diệc Hy ngẩng đầu nhìn mẹ, không nói gì.
“Con còn nhớ, năm con học năm ba đại học, có một khoảng thời gian con cứ hay nhắc tới một người bạn tên Kỳ không?” Mẹ cô mỉm cười. “Lúc đó mẹ đã đoán, trong lòng con dành cho cậu ấy không đơn giản chỉ là tình bạn.”
Diệc Hy đỏ mặt, cúi đầu không đáp.
“Dù con quyết định thế nào, mẹ cũng ủng hộ.” Mẹ cô đứng dậy, xoa đầu cô như hồi còn nhỏ. “Nhưng nếu trong lòng con vẫn còn thắc mắc về chuyện năm xưa, có lẽ đây chính là cơ hội để con tìm ra câu trả lời.”
Mẹ cô rời đi, để lại Diệc Hy một mình trong bóng tối, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn đêm ngoài cửa sổ.
Ba ngày. Cô có ba ngày để quyết định cả tương lai công ty gia đình, lẫn câu trả lời cho một câu hỏi đã treo lơ lửng trong lòng cô suốt năm năm qua.
Ngày thứ hai sau cuộc họp gia tộc, Diệc Hy quyết định quay lại trụ sở Chu thị tập đoàn, tự mình kiểm tra tình hình cổ phần thay vì chỉ nghe báo cáo qua lời kể.
Cô ngồi trong văn phòng bộ phận tài chính, cùng trưởng phòng đầu tư rà soát lại toàn bộ danh sách cổ đông trong ba tháng gần nhất.
“Chị Diệc Hy, có điều này em thấy hơi lạ.” Trợ lý của cô, Hàn Tịnh, chỉ vào một dòng dữ liệu trên màn hình. “Số cổ phần trôi nổi mà Hoàng Kim thu gom, phần lớn đều đến từ các cổ đông nhỏ lẻ vốn đã nắm giữ cổ phiếu Chu thị hơn mười năm. Rất khó để họ đồng loạt bán ra cùng lúc như vậy, trừ khi có ai đó đứng ra thuyết phục.”
Diệc Hy nhíu mày, kéo màn hình lại gần hơn. Hàn Tịnh là bạn cùng phòng ký túc xá thời đại học của cô, sau khi tốt nghiệp thì về làm việc tại Chu thị, luôn tỉ mỉ và đáng tin cậy trong công việc.
“Em nói có lý.” Diệc Hy gật đầu. “Nếu có người trong nội bộ đứng ra môi giới, giúp Hoàng Kim tiếp cận và thuyết phục các cổ đông nhỏ bán tháo cổ phần, vậy người đó phải rất am hiểu danh sách cổ đông của công ty.”
“Chị nghi ngờ có nội gián sao?” Hàn Tịnh hạ giọng, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
“Chị không dám khẳng định, nhưng không thể loại trừ khả năng đó.” Diệc Hy đứng dậy, đi tới cửa sổ nhìn xuống thành phố. “Em giúp chị âm thầm rà soát lại xem, gần đây có nhân viên cấp cao nào trong bộ phận tài chính hoặc quan hệ cổ đông có biểu hiện bất thường không. Nhưng phải kín đáo, đừng để ai biết chị đang điều tra chuyện này.”
“Vâng, em hiểu.” Hàn Tịnh gật đầu, ghi chú lại.
Diệc Hy nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Chuyện công ty đã đủ rối ren, giờ đây lại thêm nghi vấn có nội gián, khiến cô càng thêm áp lực.
Điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ hiện lên màn hình.
“Chiều nay có rảnh không? Anh muốn mời em một bữa cơm, nói chuyện rõ ràng trước khi em đưa ra quyết định. Địa chỉ anh gửi kèm bên dưới. Dịch Kỳ.”
Diệc Hy nhìn tin nhắn hồi lâu, ngón tay lướt qua màn hình mấy lượt mà không biết nên trả lời thế nào.
Cuối cùng, cô gõ lại một dòng ngắn gọn. “Được.”
***
Buổi chiều, Diệc Hy đến một nhà hàng nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh, hoàn toàn khác với phong cách sang trọng phô trương mà cô tưởng tượng về một thiếu gia tập đoàn lớn.
Dịch Kỳ đã ngồi sẵn ở bàn trong góc, đứng dậy kéo ghế mời cô ngồi.
“Sao anh lại chọn chỗ này?” Cô hỏi, nhìn quanh không gian giản dị của quán ăn.
“Đây là quán ăn mà năm xưa hai đứa mình từng hay ghé sau giờ học.” Dịch Kỳ khẽ cười. “Em không nhớ sao?”
Diệc Hy sững lại. Cô nhìn kỹ khung cảnh xung quanh, những kỷ niệm mờ nhạt dần hiện rõ trong tâm trí. Đúng là chỗ này, nơi họ từng cùng nhau ngồi ôn thi tới tận khuya, chia nhau một tô mì nóng hổi giữa những ngày đông giá lạnh.
“Anh vẫn còn nhớ.” Cô khẽ nói, giọng có chút xúc động.
“Ta nhớ rất rõ.” Dịch Kỳ rót cho cô một tách trà nóng. “Ta nhớ tất cả mọi chuyện liên quan tới em, kể cả chuyện mà có lẽ em đã quên từ lâu.”
“Chuyện gì?” Diệc Hy hỏi.
Dịch Kỳ trầm ngâm một lúc, rồi mở lời. “Em còn nhớ đêm trước khi em rời đi du học không?”
Diệc Hy khựng lại, cố lục lại ký ức. “Em nhớ hôm đó em nhận tin báo học bổng gấp, phải thu xếp hành lý cả đêm.”
“Đúng vậy.” Dịch Kỳ gật đầu. “Nhưng em có biết, tối hôm đó, ta đã đứng trước cửa ký túc xá em suốt ba tiếng đồng hồ không?”
Diệc Hy sững sờ. “Anh nói gì cơ?”
“Ta đã viết một lá thư, định đích thân trao tận tay em, nói ra tất cả những gì ta giấu kín trong lòng suốt bốn năm đại học.” Dịch Kỳ nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói bắt đầu có chút run rẩy hiếm thấy. “Nhưng khi ta tới nơi, phòng em đã khóa cửa, không một ai trả lời.”
“Vậy… lá thư đó…” Diệc Hy lắp bắp.
“Ta đã gửi lại cho bạn cùng phòng của em, nhờ chuyển giúp.” Dịch Kỳ đáp, ánh mắt tối sầm lại. “Người đó hứa chắc chắn sẽ đưa tận tay em trước khi em lên máy bay.”
Diệc Hy cảm thấy toàn thân lạnh toát. Bạn cùng phòng của cô năm đó, không ai khác chính là Hàn Tịnh, người hiện đang là trợ lý thân cận nhất của cô tại Chu thị.
“Anh chắc chắn là đã đưa cho Hàn Tịnh sao?” Cô hỏi, giọng run lên.
“Ta chắc chắn.” Dịch Kỳ gật đầu. “Nhưng suốt năm năm qua, em chưa bao giờ nhắc tới lá thư đó, nên ta luôn nghĩ, có lẽ em đã đọc nó, và câu trả lời của em chính là sự im lặng, chính là việc em cắt đứt mọi liên lạc với ta.”
Diệc Hy ngồi lặng người, trong đầu hỗn loạn trăm mối suy nghĩ. Nếu lời Dịch Kỳ nói là sự thật, vậy tại sao suốt năm năm qua Hàn Tịnh chưa từng một lần nhắc tới lá thư đó với cô?
Và tại sao, giờ đây, chính người phát hiện ra nghi vấn có nội gián trong vụ thâu tóm cổ phần lại chính là Hàn Tịnh?
Một loạt câu hỏi dồn dập kéo tới, khiến Diệc Hy cảm thấy chóng mặt.
“Diệc Hy, em không sao chứ?” Dịch Kỳ nhận ra sắc mặt cô thay đổi, vội hỏi.
“Em không sao.” Cô lắc đầu, cố trấn tĩnh lại. “Chỉ là, chuyện anh vừa nói khiến em cần thời gian suy nghĩ lại nhiều thứ.”
Dịch Kỳ gật đầu, không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đẩy tách trà về phía cô. “Không cần vội. Nhưng dù em có tin ta hay không, ta vẫn hy vọng em sẽ đồng ý cuộc hôn nhân này, ít nhất là để bảo vệ công ty gia đình em trước đã. Chuyện của chúng ta, ta sẵn sàng chờ thêm, dù là bao lâu.”
Diệc Hy nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả, giữa niềm tin còn dang dở và một nghi vấn mới vừa hé mở về người bạn thân thiết nhất của mình.
Tối hôm đó, khi trở về biệt phủ, cô lập tức gọi điện cho ông nội, đưa ra quyết định cuối cùng.
“Ông nội, con đồng ý.” Cô nói, giọng kiên định. “Con sẽ kết hôn với Tưởng Dịch Kỳ.”
Nhưng trong lòng cô, quyết định này không chỉ đơn thuần vì công ty, mà còn vì một câu hỏi cô nhất định phải tìm ra câu trả lời, câu hỏi liên quan tới lá thư bí mật đã bị chôn giấu suốt năm năm qua.
