Chương 1
“Diệc Hy, con về rồi, mau vào phòng họp, cả nhà đang đợi con.”
Vừa bước chân xuống sân bay chưa đầy một giờ, Chu Diệc Hy đã bị quản gia kéo thẳng vào biệt phủ, không kịp thay bộ đồ công tác nhàu nhĩ sau chuyến bay dài mười lăm tiếng.
“Chuyện gì mà gấp vậy ạ?” Cô hỏi, vừa bước vừa cởi áo khoác. “Ông nội gọi con về gấp trong đêm, nói là chuyện sống còn của tập đoàn, con còn tưởng công ty phá sản rồi.”
Trên đường từ sân bay về biệt phủ, Diệc Hy đã gọi điện cho vài đồng nghiệp thân thiết để dò hỏi tình hình, nhưng không ai biết chính xác chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe phong thanh rằng cổ phiếu Chu thị đã giảm liên tục suốt hai tuần qua trên sàn giao dịch.
Cô vốn đang phụ trách một dự án mở rộng thị trường quan trọng ở nước ngoài, phải bỏ dở giữa chừng để bay về nước trong đêm, trong lòng không khỏi lo lắng xen lẫn khó chịu vì sự đường đột của cuộc gọi này.
“Vào trong con sẽ rõ.” Quản gia tránh né ánh mắt cô, đẩy cửa phòng họp gia tộc.
Diệc Hy bước vào, thấy cả nhà đã ngồi kín bàn họp, ông nội ngồi đầu bàn, vẻ mặt nghiêm trọng khác thường, bên cạnh là cha mẹ cô, cùng vài vị trưởng bối trong họ hàng.
“Ông nội, có chuyện gì vậy ạ?” Cô ngồi xuống, ánh mắt dò xét quét qua từng người.
“Diệc Hy, tập đoàn Chu thị đang đứng trước nguy cơ bị Hoàng Kim tập đoàn thâu tóm.” Ông nội mở lời, giọng nặng nề. “Ba tháng trước, họ đã âm thầm mua gom gần ba mươi phần trăm cổ phần trôi nổi trên thị trường, chỉ cần thêm mười lăm phần trăm nữa là đủ quyền kiểm soát.”
“Vậy nhà mình cần làm gì? Con có thể liên hệ vài quỹ đầu tư quen biết để hỗ trợ mua lại cổ phần.” Diệc Hy nói, trong đầu đã bắt đầu tính toán phương án.
“Không cần thiết.” Cha cô lên tiếng, giọng có phần né tránh. “Ông nội đã tìm ra một giải pháp khác, nhanh và chắc chắn hơn nhiều.”
“Giải pháp gì ạ?”
Ông nội hắng giọng, ánh mắt nhìn cô đầy áy náy. “Chủ tịch Bách Vinh tập đoàn có một người con trai duy nhất, hiện đang giữ chức phó tổng giám đốc. Nếu hai gia tộc có thể kết thông gia, mọi mâu thuẫn thâu tóm sẽ tự động được giải quyết.”
Diệc Hy sững người, không dám tin vào tai mình. “Ông nội đang nói… con phải kết hôn với con trai chủ tịch Bách Vinh sao?”
“Đúng vậy.” Ông nội gật đầu, giọng nói trở nên khẩn thiết. “Ông biết yêu cầu này quá đột ngột với con, nhưng đây là cách duy nhất cứu được cơ nghiệp cả gia tộc gây dựng suốt bốn mươi năm qua.”
“Vậy tại sao không ai hỏi ý kiến con trước khi quyết định chuyện này?” Diệc Hy đứng bật dậy, giọng run lên vì tức giận. “Con là một con người, không phải quân cờ để cả nhà tùy ý sắp đặt!”
“Diệc Hy, con bình tĩnh lại.” Mẹ cô vội đứng dậy, nắm lấy tay cô. “Cả nhà cũng không muốn vậy, nhưng tình hình công ty thực sự nguy cấp, hàng nghìn nhân viên đang trông chờ vào quyết định này.”
“Vậy sao không phải là anh Diệc Phong đi kết hôn?” Diệc Hy chỉ về phía anh trai mình đang ngồi im lặng ở góc bàn. “Tại sao lúc nào cũng là con phải hy sinh?”
“Vì đối phương chỉ định đích danh con.” Ông nội thở dài, giọng đầy bất lực. “Chủ tịch Bách Vinh nói, con trai ông ta chỉ đồng ý cuộc hôn nhân này nếu đối tượng là con, không phải bất kỳ ai khác.”
Diệc Hy sững sờ. Cô còn chưa từng gặp mặt vị thiếu gia Bách Vinh kia lần nào, tại sao lại có yêu cầu kỳ lạ như vậy?
“Con không đồng ý.” Cô nghiến răng, giọng kiên quyết. “Con còn có sự nghiệp riêng, có cuộc sống riêng, con không thể vì công ty mà đánh đổi cả cuộc đời mình cho một cuộc hôn nhân sắp đặt.”
“Diệc Hy, nếu con không đồng ý, công ty sẽ bị thâu tóm hoàn toàn trong vòng một tháng tới.” Ông nội đứng dậy, giọng run run vì tuổi già và áp lực. “Hàng nghìn gia đình công nhân sẽ mất việc, danh dự bốn thế hệ họ Chu sẽ sụp đổ trong tay ta.”
“Con biết đây là yêu cầu quá đáng.” Ông nội tiến lại gần cô, giọng nói nhỏ hơn, chỉ đủ để cô nghe thấy. “Nhưng ông đã suy nghĩ rất kỹ trước khi đưa ra quyết định này. Trong tất cả các phương án, đây là cách duy nhất vừa cứu được công ty, vừa không phải bán tháo tài sản hay sa thải nhân viên.”
“Vậy còn cảm xúc của con thì sao, ông nội có nghĩ tới không?” Diệc Hy hỏi, giọng đã bớt gay gắt hơn nhưng vẫn còn đầy tổn thương.
“Ông có nghĩ tới, nhưng ông cũng bất lực.” Ông nội thở dài, dáng vẻ già nua hơn bao giờ hết. “Con là đứa cháu ông thương nhất, ông không muốn ép buộc con vào một cuộc hôn nhân không tình yêu. Nhưng nếu công ty sụp đổ, tất cả những gì gia tộc này gây dựng suốt bốn mươi năm sẽ tan thành mây khói.”
Anh trai cô, Diệc Phong, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đầy áy náy. “Em gái, nếu em thật sự không muốn, anh sẽ tìm cách khác, dù có phải bán bớt tài sản cá nhân anh cũng chấp nhận.”
“Không cần đâu anh.” Diệc Hy lắc đầu, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại. “Em chỉ cần biết rõ, người mà cả nhà định gả em cho là ai, tính cách thế nào, trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.”
“Ông cũng chưa từng gặp mặt cậu ta.” Ông nội thành thật đáp. “Toàn bộ thương lượng đều thông qua luật sư đại diện hai bên gia tộc, phía Bách Vinh yêu cầu giữ kín danh tính cho tới ngày họp mặt chính thức hôm nay.”
Diệc Hy nhíu mày, cảm giác bất an càng lúc càng lớn dần trong lòng. Một cuộc hôn nhân được sắp đặt với người mà ngay cả gia đình cô cũng chưa từng gặp mặt, chẳng khác nào một canh bạc đặt cược cả cuộc đời mình.
“Vậy phía Bách Vinh có đưa ra điều kiện gì đặc biệt không?” Cô hỏi thêm, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời trăm mối.
“Chỉ có một điều kiện duy nhất.” Ông nội đáp, giọng trầm xuống. “Họ yêu cầu buổi gặp mặt đầu tiên phải diễn ra ngay hôm nay, ngay tại phòng họp này, không được trì hoãn dù chỉ một ngày.”
“Sao lại gấp gáp như vậy?” Diệc Hy hỏi, linh cảm bất an trong lòng càng lúc càng rõ rệt hơn.
“Ông cũng không rõ lý do.” Ông nội lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ bối rối không kém gì cô. “Nhưng phía luật sư đại diện nói rằng, đích thân thiếu gia Bách Vinh đưa ra yêu cầu này, không cho phép bất kỳ ai thay đổi lịch trình.”
Cả phòng họp chìm trong im lặng nặng nề. Diệc Hy đứng giữa phòng, cảm giác như cả thế giới đang đè nặng lên vai mình.
Đúng lúc cô định lên tiếng phản đối lần nữa, cửa phòng họp bật mở. Một trợ lý bước vào, cúi đầu thông báo. “Thưa mọi người, phía Bách Vinh tập đoàn đã tới, thiếu gia Bách Vinh xin phép được vào gặp mặt trực tiếp.”
Cả phòng họp đồng loạt đứng dậy. Diệc Hy siết chặt tay, chuẩn bị tinh thần đối mặt với người đàn ông xa lạ sắp trở thành chồng tương lai của mình theo sự sắp đặt của gia tộc.
Cửa phòng mở rộng, một bóng dáng cao lớn bước vào, ánh đèn chiếu rõ từng đường nét gương mặt.
Diệc Hy đứng hình tại chỗ.
“Anh… anh Kỳ?”
Người đàn ông đứng trước mặt cô không ai khác chính là Tưởng Dịch Kỳ, người bạn thân thời đại học mà cô đã mất liên lạc suốt năm năm qua, người từng là mối tình đơn phương thầm lặng của cô trong suốt bốn năm giảng đường mà cô chưa từng dám thổ lộ.
“Lâu rồi không gặp, Diệc Hy.” Tưởng Dịch Kỳ khẽ mỉm cười, ánh mắt phức tạp nhìn cô. “Không ngờ, người mà ta yêu cầu cha mình chỉ định kết hôn suốt ba năm qua, giờ đây lại đứng trước mặt ta trong hoàn cảnh thế này.”
Cả phòng họp sững sờ. Ông nội quay sang nhìn Diệc Hy, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Diệc Hy, hai đứa quen biết nhau từ trước sao?”
Diệc Hy đứng lặng người, hàng loạt ký ức năm năm trước ùa về, trong đầu chỉ còn vang lên một câu hỏi duy nhất.
“Anh nói anh yêu cầu chỉ định con suốt ba năm qua là ý gì?”
