Chương 4
Diệp Tư Kỳ mang bức ảnh chụp màn hình tin nhắn đến gặp Cố Dịch Phong ngay khi anh trở về biệt thự, giọng gấp gáp không giấu được sự bất an.
“Anh xem đi. Đây là tin nhắn từ điện thoại Tư Nhu, gửi đến số của chú họ tôi. Họ vẫn đang liên lạc với nhau, có thể chính họ đứng sau chuyện bà nội anh bị ngộ độc thuốc.”
Cố Dịch Phong cầm điện thoại cô đưa, nhìn kỹ bức ảnh, sắc mặt trầm xuống. Nhưng đúng lúc đó, Diệp Tư Nhu bước vào phòng khách, nghe được câu chuyện cuối, lập tức òa khóc nức nở.
“Anh Dịch Phong, em xin lỗi, đúng là em có liên lạc với chú họ, nhưng không phải vì âm mưu gì cả!” Cô ta nói trong nước mắt, giọng nghẹn ngào đầy oan ức. “Chú ấy tìm em, nói muốn chuộc lỗi, muốn trả lại một số giấy tờ quan trọng của cha cho chị Tư Kỳ, nhưng sợ chị không tin nên nhờ em làm trung gian thôi. Em định làm xong rồi mới nói, không ngờ lại bị hiểu lầm thành ra thế này.”
Diệp Tư Kỳ nghe lời giải thích trơn tru đó, trong lòng biết chắc là dối trá, nhưng lại không có bằng chứng phản bác ngay lập tức. “Vậy còn chuyện bà nội bị ngộ độc thuốc thì sao? Em chính là người bón thuốc cho bà tối hôm đó.”
“Chị nghi ngờ em hại bà nội sao?” Diệp Tư Nhu khóc to hơn, ánh mắt đầy tổn thương nhìn về phía Cố Dịch Phong. “Em yêu quý bà như bà ruột của mình, sao em có thể làm chuyện đó được? Anh Dịch Phong, anh tin em, đúng không?”
Cố Dịch Phong nhìn hai người phụ nữ trước mặt, ánh mắt phức tạp khó đoán. Một bên là bằng chứng còn mơ hồ, một bên là những giọt nước mắt và lời giải thích đầy hợp lý. Cuối cùng anh thở dài, giọng có phần mệt mỏi.
“Chuyện này để tôi cho người điều tra kỹ hơn. Trước khi có kết luận rõ ràng, mong hai người đừng buộc tội lẫn nhau.”
Câu trả lời trung lập đó khiến Diệp Tư Kỳ cảm thấy hụt hẫng khó tả. Cô cứ ngỡ, sau bao chuyện đã xảy ra, anh sẽ tin tưởng cô hơn. Nhưng hóa ra, trong mắt anh, cô và Tư Nhu vẫn ngang hàng như nhau, đều chỉ là những nghi vấn chưa có lời giải.
***
Đêm đó trời đổ mưa lớn. Diệp Tư Kỳ đứng một mình trên ban công phòng ngủ, nhìn những hạt mưa rơi xối xả xuống khu vườn tối đen, lòng ngổn ngang trăm mối.
Cố Dịch Phong tìm đến, đứng cạnh cô, im lặng một lúc lâu mới lên tiếng. “Tôi không phải không tin cô. Chỉ là, mọi chuyện đều cần bằng chứng rõ ràng, tôi không thể chỉ dựa vào cảm tính để đưa ra quyết định, nhất là khi liên quan đến an nguy của bà nội tôi.”
“Tôi hiểu.” Cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn mang chút tổn thương. “Chỉ là, đôi khi tôi cảm thấy mình như đang chiến đấu một mình giữa căn nhà này.”
Cố Dịch Phong quay sang nhìn cô, ánh mắt trong màn mưa đêm bỗng trở nên dịu dàng lạ thường, khác hẳn với vẻ lạnh lùng anh vẫn thường khoác lên mình trước mặt người khác.
“Cô không cô đơn.” Anh nói, giọng trầm thấp. “Tôi biết chuyện này bắt đầu chỉ là một hợp đồng, nhưng càng ngày tôi càng thấy, tôi không muốn cô rời đi sau ba năm nữa.”
Tim Diệp Tư Kỳ khẽ hẫng một nhịp. Cô ngước lên nhìn anh, không biết nên đáp lại thế nào trước lời thổ lộ bất ngờ giữa đêm mưa này. Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp lại, hơi thở của anh phả gần sát mặt cô.
Nhưng đúng lúc môi hai người sắp chạm vào nhau, tiếng chuông điện thoại của Cố Dịch Phong vang lên đột ngột, phá vỡ bầu không khí. Anh nhìn màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Có chuyện gấp ở công ty, tôi phải đi ngay.” Anh nói, giọng tiếc nuối nhưng dứt khoát, vội vã rời khỏi ban công, để lại Diệp Tư Kỳ đứng một mình trong màn mưa, lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc chưa kịp gọi tên.
***
Trong khi đó, tại một quán cà phê vắng người ở góc thành phố, Diệp Tư Nhu ngồi đối diện với Bá Lâm, khuôn mặt không còn chút ngây thơ nào như trước mặt Cố Dịch Phong, thay vào đó là vẻ sắc lạnh, tính toán.
“Suýt nữa thì hỏng chuyện tối nay.” Cô ta nói, giọng lạnh tanh, khuấy nhẹ ly cà phê trước mặt. “Chị ta đúng là không đơn giản như con nghĩ.”
“Không sao.” Bá Lâm cười nhạt, ánh mắt sắc bén như dao. “Kế hoạch tiếp theo, chúng ta sẽ không cần dựa vào những trò vặt vãnh như vậy nữa. Lần này, ta sẽ dùng chính công ty của con bé đó để hạ gục nó, không ai có thể cứu được nó nữa, kể cả Cố Dịch Phong.”
Diệp Tư Nhu khẽ nhếch môi cười, nâng ly cà phê lên, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo đầy toan tính. “Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi.”
Một tuần sau, tập đoàn Diệp Thị nhận được thông báo kiểm toán đột xuất từ cơ quan chức năng, theo yêu cầu của một cổ đông ẩn danh nghi ngờ có sai phạm tài chính nghiêm trọng trong công ty.
Diệp Tư Kỳ ngồi trong phòng họp, nhìn đoàn kiểm toán viên lật từng trang sổ sách, lòng bất an không thôi. Cô biết công ty mình luôn minh bạch trong quản lý tài chính, không có lý do gì để bị điều tra đột ngột như vậy, trừ khi có ai đó cố tình dàn dựng.
Ba ngày sau, kết quả kiểm toán khiến cả tập đoàn chấn động. Có một khoản tiền lớn, gần hai mươi tỷ đồng, được chuyển từ tài khoản công ty sang một tài khoản cá nhân đứng tên Diệp Tư Kỳ tại một ngân hàng nước ngoài, thông qua một chuỗi giao dịch được ngụy trang tinh vi dưới danh nghĩa hợp đồng tư vấn ma.
“Đây không phải tôi làm!” Cô đứng bật dậy trong cuộc họp khẩn của hội đồng quản trị, giọng run lên vì phẫn nộ và hoảng loạn. “Tôi chưa từng mở tài khoản nào ở nước ngoài, chưa từng ký bất cứ hợp đồng tư vấn nào như vậy!”
Nhưng chữ ký trên các hợp đồng, dù đã qua giám định sơ bộ, lại giống hệt chữ ký thật của cô đến kinh ngạc.
Bá Lâm, với tư cách phó chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Cố thị, đơn vị đang nắm cổ phần chi phối tại Diệp Thị sau thương vụ hỗ trợ tài chính, đứng lên phát biểu, giọng nghiêm trọng đầy vẻ tiếc nuối giả tạo.
“Tôi rất buồn khi phải nói điều này, nhưng vì uy tín của cả hai tập đoàn, chúng ta cần tạm đình chỉ chức vụ của cô Diệp Tư Kỳ trong thời gian điều tra làm rõ. Đây không phải chuyện cá nhân, mà là trách nhiệm với hàng nghìn cổ đông và nhân viên.”
Cả phòng họp im lặng, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Cố Dịch Phong, chờ đợi quyết định cuối cùng từ chủ tịch tập đoàn.
Cố Dịch Phong ngồi im lặng hồi lâu, những ngón tay siết chặt trên mặt bàn gỗ đến trắng bệch. Anh nhìn Diệp Tư Kỳ, ánh mắt phức tạp đến mức cô không thể đọc được anh đang nghĩ gì.
“Trước áp lực từ cổ đông và quy định pháp luật, tôi buộc phải đồng ý tạm đình chỉ chức vụ của cô Diệp, cho đến khi có kết luận điều tra chính thức.” Anh nói, giọng khàn đặc, từng chữ như bị ép ra khỏi lồng ngực.
Diệp Tư Kỳ đứng chết lặng giữa phòng họp, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Người đàn ông từng nói không muốn cô rời đi sau ba năm, giờ đây lại là người ký quyết định đình chỉ chức vụ của cô trước mặt toàn thể hội đồng quản trị.
“Anh…” Cô nhìn anh, giọng nghẹn lại, không thể nói tiếp được câu nào nữa.
Cố Dịch Phong tránh ánh mắt cô, quay đi chỗ khác, giọng lạnh lùng trở lại như những ngày đầu gặp gỡ. “Đây là quyết định của hội đồng quản trị, không phải cá nhân tôi. Mong cô hợp tác với đoàn điều tra.”
***
Diệp Tư Kỳ bước ra khỏi phòng họp trong tiếng xì xào bàn tán của mọi người xung quanh, từng bước chân nặng nề như đeo đá. Cô không hiểu, tại sao Cố Dịch Phong lại dễ dàng quay lưng với cô nhanh đến vậy, sau tất cả những gì đã xảy ra giữa hai người.
Trong góc hành lang khuất, Diệp Tư Nhu đứng nhìn theo bóng dáng chị mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng, nhanh chóng thu lại khi có người đi ngang qua.
Cô ta rút điện thoại, nhắn tin ngắn gọn cho Bá Lâm: “Bước đầu thành công. Tiếp theo làm gì?”
Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó: “Chờ nó tự sụp đổ. Con rối một khi đã đứt dây, sẽ không còn ai kéo nó dậy được nữa.”
Trở về phòng riêng, Diệp Tư Kỳ ngồi sụp xuống sàn nhà, ôm đầu gối, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa mà tuôn rơi. Cô nghĩ mình đã dần tin tưởng người đàn ông đó, dù bắt đầu chỉ là một hợp đồng lạnh lùng, nhưng qua từng biến cố, cô đã bắt đầu cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ anh.
Vậy mà, chỉ một áp lực từ hội đồng quản trị, anh đã sẵn sàng ký quyết định đình chỉ chức vụ của cô, không một lời giải thích thấu đáo, không một sự bảo vệ nào như những lần trước.
“Có lẽ, mọi sự quan tâm trước đây, cũng chỉ là một phần trong vở kịch mà thôi.” Cô lẩm bẩm một mình, giọng cay đắng.
Cô không biết rằng, ngay lúc đó, ở phòng làm việc riêng, Cố Dịch Phong đang ngồi một mình trong bóng tối, tay siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt đỏ hoe vì tức giận nhưng phải kìm nén.
Anh gọi Trần Vũ vào, giọng trầm thấp đầy sát khí. “Điều tra ngay lập tức toàn bộ giao dịch liên quan đến tài khoản nước ngoài đó. Tôi muốn biết chính xác ai đứng sau vụ này, trong vòng bốn mươi tám giờ.”
“Vậy còn quyết định đình chỉ chức vụ cô Diệp…” Trần Vũ hỏi, ánh mắt dò xét.
“Đó là cách duy nhất để tôi có thể điều tra bí mật mà không khiến kẻ đứng sau cảnh giác.” Cố Dịch Phong đáp, giọng nặng nề. “Nếu tôi công khai đứng về phía cô ấy ngay lúc này, chúng sẽ biết chúng ta đã nghi ngờ, sẽ tiêu hủy hết bằng chứng trước khi chúng ta kịp tìm ra.”
“Nhưng cô ấy sẽ nghĩ anh đã bỏ rơi cô ấy.” Trần Vũ nói thẳng, không kiêng dè.
Cố Dịch Phong im lặng, ánh mắt anh ánh lên một nỗi đau khó giấu. “Tôi biết. Nhưng lúc này, bảo vệ cô ấy một cách âm thầm, quan trọng hơn việc để cô ấy hiểu tôi ngay lập tức.”
***
Sáng hôm sau, Diệp Tư Kỳ thu dọn vài bộ quần áo đơn giản, quyết định chuyển ra khỏi biệt thự họ Cố, tìm một căn hộ nhỏ để ở tạm trong lúc chờ kết quả điều tra.
“Cô định đi đâu?” Cố Dịch Phong xuất hiện ở cửa phòng, giọng có chút gấp gáp hiếm thấy khi thấy cô đang xếp đồ vào vali.
“Tôi nghĩ, tôi không nên ở lại đây nữa.” Cô đáp, không nhìn anh, tiếp tục xếp đồ. “Dù sao, tôi cũng chỉ là một nghi phạm đang bị điều tra, ở lại đây chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp cho anh và tập đoàn thôi.”
“Tư Kỳ.” Anh gọi tên cô, lần đầu tiên không kèm theo họ, giọng mang theo một sự tha thiết lạ thường. “Tôi không hề nghi ngờ cô.”
“Vậy sao anh lại ký quyết định đình chỉ chức vụ của tôi?” Cô ngẩng lên nhìn anh, mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Anh biết không, điều tôi sợ nhất, không phải là mất công ty, không phải là bị vu oan. Mà là phát hiện ra, người tôi bắt đầu tin tưởng, hóa ra cũng giống như tất cả những người khác, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ khi có chuyện xảy ra.”
Cố Dịch Phong đứng lặng người, muốn giải thích tất cả nhưng lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. Anh không thể nói cho cô biết kế hoạch điều tra bí mật lúc này, vì chính căn phòng này, chính ngôi nhà này, cũng có thể đang bị theo dõi bởi chính người trong cuộc.
“Tôi cần cô tin tôi, dù không có lời giải thích.” Anh nói, giọng khàn đặc.
“Niềm tin không phải là thứ có thể đòi hỏi suông, anh Cố.” Cô kéo khóa vali, giọng lạnh nhạt xưng hô trở lại như những ngày đầu. “Điều duy nhất tôi tin vào năm năm trước là chữ ký trên tờ giấy kết hôn đó, hóa ra lại là sai lầm lớn nhất đời tôi.”
Cô xách vali bước ngang qua anh, để lại sau lưng một khoảng lặng nặng nề. Cố Dịch Phong đứng đó, nhìn theo bóng dáng cô khuất dần sau cánh cửa, nắm chặt tay đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mà không hề hay biết.
Anh biết, mình vừa để lỡ mất cơ hội giữ cô lại bên cạnh trong khoảnh khắc quan trọng nhất. Nhưng cuộc chiến phía trước còn quá nhiều hiểm nguy, anh không thể để cảm xúc cá nhân cản trở kế hoạch lật tẩy kẻ đứng sau tất cả những chuyện này.
