Chương 3
Không cam tâm dừng lại ở đó, Diệp Tư Kỳ quyết định đọc kỹ lại từng trang trong cuốn sổ tay của cha, cuốn sổ cô đã mang theo bên mình từ ngày ông qua đời nhưng chưa từng có thời gian đọc trọn vẹn.
Đêm khuya, trong ánh đèn bàn vàng nhạt, cô lật từng trang giấy đã ố vàng, nét chữ quen thuộc của cha hiện lên, khi thì gọn gàng, khi thì nguệch ngoạc vội vàng như được viết trong lúc gấp gáp.
Đến gần cuối cuốn sổ, cô dừng lại ở một đoạn dài, nét chữ run rẩy khác thường, có lẽ được viết khi ông đã bệnh nặng.
“Năm 2015, tập đoàn Cố thị suýt phá sản vì một vụ kiện tụng lớn liên quan đến an toàn công trình. Cố Chấn Nghiệp, chủ tịch lúc đó, tìm đến ta trong đêm, quỳ xuống xin giúp đỡ. Ta không nỡ nhìn cơ nghiệp bao năm của người bạn cũ sụp đổ, đã âm thầm rót vốn cứu công ty họ qua cơn nguy khốn, không lấy một đồng lãi, chỉ xin một lời hứa, sau này nếu con cái hai nhà có duyên, mong hai bên vun đắp cho chúng.”
Diệp Tư Kỳ đọc đến đây, tay run lên bần bật. Vậy ra, không phải công ty cha cô nợ tập đoàn Cố thị, mà ngược lại, chính cha cô mới là người cứu giúp gia đình họ Cố khỏi bờ vực phá sản!
Cô lật tiếp trang sau, dòng chữ cuối cùng khiến tim cô lạnh buốt: “Nhưng gần đây ta phát hiện, Bá Lâm, người bạn thân tín nhất bên cạnh ta suốt hai mươi năm, dường như đang có những giao dịch mờ ám với một số cổ đông lạ mặt. Ta chưa tìm ra bằng chứng cụ thể, nhưng linh cảm mách bảo, có kẻ đang âm thầm nhắm vào cả hai gia tộc Diệp, Cố. Nếu có mệnh hệ gì xảy đến với ta, Tư Kỳ, con nhất định phải cẩn thận với Bá Lâm.”
Cô gập cuốn sổ lại, tim đập loạn xạ. Bá Lâm, cái tên đó nghe qua có chút quen thuộc. Hình như là một trong những thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn Cố thị, cô từng thoáng thấy tên ông ta trong vài tài liệu Trần Vũ đưa cho cô xem hôm họp báo.
***
Sáng hôm sau, Diệp Tư Kỳ mang theo cuốn sổ tay, tìm đến phòng làm việc của Cố Dịch Phong, định bụng sẽ đối chất thẳng thắn về những gì cha cô viết.
Nhưng vừa đẩy cửa bước vào, cô đã thấy Cố Dịch Phong đang ngồi đối diện với một người đàn ông trung niên dáng vẻ nho nhã, tóc điểm bạc, ánh mắt sắc bén như cáo già, đang nở nụ cười thân thiện với cả hai người trong phòng.
“À, đây chắc là thiếu phu nhân mới của tập đoàn.” Người đàn ông đứng dậy, chìa tay ra bắt, giọng niềm nở. “Tôi là Bá Lâm, phó chủ tịch hội đồng quản trị, cũng là bạn cũ của cha cô. Nghe tin ông ấy qua đời tôi buồn lắm, tiếc là công việc bận rộn không thể đến viếng.”
Diệp Tư Kỳ bắt tay ông ta, nhưng trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác lạnh sống lưng khó tả. Bàn tay ông ta lạnh ngắt, nụ cười trên môi không hề chạm đến đáy mắt, giống hệt như một con rắn đang giả trang thành người bạn hiền lành.
“Cảm ơn chú đã quan tâm.” Cô đáp lễ phép, cố giữ vẻ mặt bình thản.
“Tư Kỳ này, cha cháu lúc sinh thời hay nhắc đến cháu lắm, bảo rằng cháu thông minh, cứng cỏi, sau này nhất định sẽ giữ vững được cơ nghiệp gia tộc.” Bá Lâm nói, giọng đầy hoài niệm giả tạo. “Có gì khó khăn, chú luôn sẵn lòng giúp đỡ, dù sao chú với cha cháu cũng thân thiết bao nhiêu năm rồi.”
Diệp Tư Kỳ gật đầu, không đáp thêm, chỉ lặng lẽ quan sát. Ánh mắt Bá Lâm khi lướt qua cuốn sổ tay cũ kỹ trên tay cô, có một tia sáng lóe lên trong tích tắc, sắc bén và đầy toan tính, dù ông ta cố che giấu rất khéo.
Sau khi Bá Lâm cáo từ rời khỏi phòng, Diệp Tư Kỳ quay sang nhìn Cố Dịch Phong, giọng lạnh hẳn. “Người đó, anh tin tưởng ông ta đến mức nào?”
Cố Dịch Phong nhíu mày. “Sao cô hỏi vậy?”
Cô đặt cuốn sổ tay lên bàn, mở đến trang cha cô viết, đẩy về phía anh. “Đọc đi. Rồi anh sẽ hiểu tại sao tôi hỏi.”
Cố Dịch Phong đọc lướt qua từng dòng chữ, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Đọc đến đoạn nhắc tới Bá Lâm, anh siết chặt cuốn sổ, ánh mắt lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo hiếm thấy.
“Vậy ra…” Anh trầm giọng, như đang ghép nối lại nhiều mảnh ghép trong đầu. “Món nợ mà tôi vẫn tin suốt bao năm nay, thực ra là ngược lại hoàn toàn. Không phải công ty Diệp Thị nợ chúng tôi, mà chính cha tôi mắc nợ ân tình của cha cô.”
“Vậy tại sao anh lại nói với tôi ngược lại?” Cô hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
“Vì đó cũng chính là những gì tôi được người khác kể lại.” Anh đáp, gương mặt lần đầu tiên lộ rõ sự bối rối thật sự. “Và giờ tôi bắt đầu nghi ngờ, người kể cho tôi nghe câu chuyện đó, chính là Bá Lâm.”
Ngoài cửa sổ phòng làm việc, Bá Lâm đứng lặng trong hành lang, khẽ liếc nhìn vào trong qua tấm kính phản chiếu mờ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, rồi lặng lẽ quay người rời đi, dáng vẻ ung dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Từ sau buổi gặp gỡ với Bá Lâm, Diệp Tư Kỳ bắt đầu âm thầm tìm hiểu về ông ta. Cô nhờ một người bạn cũ làm trong ngành kiểm toán, kín đáo tra cứu các giao dịch liên quan đến những công ty mà Bá Lâm có cổ phần.
Kết quả khiến cô lạnh cả người. Bá Lâm đứng tên tại ba công ty vỏ bọc, đều mới thành lập trong vòng một năm trở lại đây, không có hoạt động kinh doanh thực tế nào đáng kể, nhưng dòng tiền ra vào lại lớn đến bất thường.
“Những công ty này…” Cô lẩm bẩm một mình trong phòng, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. “Đều có giao dịch với một tài khoản ẩn danh nào đó. Rốt cuộc ông ta đang làm gì?”
Cô định tìm Cố Dịch Phong để chia sẻ phát hiện này, nhưng gần đây anh bận rộn hẳn, những buổi tối anh chỉ về nhà rất muộn, thái độ cũng có phần dịu dàng hơn trước, dù vẫn giữ khoảng cách nhất định.
Một buổi tối, khi cô đang ngồi đọc tài liệu trong phòng khách, Cố Dịch Phong bất ngờ mang đến một ly sữa nóng, đặt xuống trước mặt cô, động tác vụng về như chưa từng làm chuyện này bao giờ.
“Uống đi. Ngồi lâu quá không tốt cho dạ dày.” Anh nói, giọng có chút ngượng ngùng hiếm thấy.
Cô ngước lên nhìn anh, hơi bất ngờ trước sự quan tâm bất chợt này. “Cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Anh ngồi xuống ghế đối diện, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng. “Tôi đã cho người điều tra thêm về Bá Lâm sau khi đọc cuốn sổ tay của cha cô. Có vài điều bất thường, nhưng chưa đủ bằng chứng để hành động.”
“Tôi cũng phát hiện vài điều.” Cô kể lại những gì mình tìm được về các công ty vỏ bọc. Cố Dịch Phong lắng nghe chăm chú, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng.
“Cô cẩn thận hơn đi.” Anh nói, giọng trầm xuống, mang theo một sự lo lắng mà anh cố kìm nén. “Nếu Bá Lâm thật sự đứng sau mọi chuyện, ông ta sẽ không để yên khi biết cô đang điều tra ông ta.”
Khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người chạm nhau, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm căn phòng, không còn là sự lạnh lùng xa cách như những ngày đầu nữa.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của biệt thự, Diệp Tư Nhu đang ngồi cạnh giường bà nội của Cố Dịch Phong, tay bón từng thìa cháo nhỏ, miệng nói những lời ngọt ngào khiến bà cụ cười tít mắt.
“Con bé này ngoan quá, còn ngoan hơn cả cháu dâu thật của bà.” Bà cụ vuốt tóc Tư Nhu, giọng đầy trìu mến.
“Bà đừng nói vậy, con chỉ muốn chăm sóc bà thật tốt thôi.” Diệp Tư Nhu cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lướt qua phía cửa phòng, nơi có bóng dáng người hầu gái đang bưng khay thuốc đi vào, lại lóe lên một tia toan tính khó nhận ra.
“Để con giúp bà uống thuốc.” Cô ta nhanh nhẹn đón lấy khay thuốc từ tay người hầu, rót nước, chuẩn bị từng viên thuốc một cách thành thạo đến đáng ngờ, như thể đã làm việc này rất nhiều lần.
Bà cụ uống thuốc xong, vài phút sau bỗng nhăn mặt, tay ôm ngực, hơi thở gấp gáp bất thường.
“Bà ơi, bà sao vậy?” Diệp Tư Nhu hoảng hốt gọi, nhưng trong đáy mắt cô ta, thứ ẩn giấu lại không hề là sự lo lắng thật sự.
Tiếng chuông báo động vang lên khắp biệt thự, người hầu chạy đôn chạy đáo gọi bác sĩ riêng của gia đình, cả căn nhà náo loạn trong phút chốc.
Xe cấp cứu hú còi lao thẳng đến bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố. Diệp Tư Kỳ và Cố Dịch Phong vội vã chạy theo cáng cứu thương, gương mặt anh trắng bệch, hai tay siết chặt đến trắng cả khớp ngón tay.
“Bà nội tôi từ trước đến giờ sức khỏe vẫn ổn, chỉ mới đây thôi…” Anh lẩm bẩm, giọng đầy lo lắng hiếm thấy, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Diệp Tư Kỳ nắm lấy tay anh, giọng trấn an dù trong lòng cũng đầy bất an. “Bình tĩnh lại. Bà sẽ ổn thôi, bác sĩ đang xử lý rồi.”
Trong lúc chờ đợi ngoài phòng cấp cứu, Diệp Tư Kỳ tận dụng những mối quan hệ cũ từ thời còn giúp cha điều hành công ty, gọi điện nhờ một người bạn làm bác sĩ trưởng khoa tim mạch đến hỗ trợ trực tiếp, đồng thời sắp xếp truyền thông không được tiếp cận để tránh ảnh hưởng đến cổ phiếu tập đoàn.
Sự bình tĩnh và năng lực xử lý khủng hoảng của cô khiến Cố Dịch Phong không khỏi ngạc nhiên, nhìn cô với ánh mắt khác hẳn trước đây.
Vài giờ sau, bác sĩ bước ra thông báo bà cụ đã qua cơn nguy kịch, nhưng có dấu hiệu bất thường trong máu, nghi ngờ phản ứng thuốc quá liều, cần theo dõi thêm.
“Quá liều?” Cố Dịch Phong nhíu mày. “Bà tôi uống thuốc theo đúng liều lượng bác sĩ kê từ trước đến giờ, sao có thể quá liều được?”
Diệp Tư Kỳ chợt nhớ lại hình ảnh Diệp Tư Nhu ngồi bón thuốc cho bà cụ tối hôm đó, một linh cảm bất an dâng lên trong lòng, nhưng cô chưa dám nói ra khi chưa có bằng chứng cụ thể.
***
Ngày hôm sau, khi bà cụ đã tỉnh táo hơn và được chuyển sang phòng bệnh thường, Bá Lâm bất ngờ xuất hiện tại bệnh viện, tay xách theo giỏ trái cây, vẻ mặt lo lắng giả tạo.
“Nghe tin bà cụ không khỏe, tôi vội đến thăm ngay.” Ông ta nói, giọng ân cần. “Dịch Phong này, cháu cũng nên cẩn thận hơn trong việc quản lý người trong nhà, gần đây biệt thự thay đổi nhân sự nhiều quá, an ninh không được đảm bảo như trước.”
Câu nói tưởng chừng vô hại nhưng lại mang theo một hàm ý ám chỉ rõ ràng, khiến Diệp Tư Kỳ đứng bên cạnh cảm thấy khó chịu. Bá Lâm đang cố gắng gieo rắc nghi ngờ, hướng mũi dùi về phía cô, người mới xuất hiện trong nhà họ Cố gần đây nhất.
Sau khi Bá Lâm rời đi, Diệp Tư Kỳ tình cờ nhìn thấy điện thoại của Diệp Tư Nhu để quên trên ghế chờ, màn hình sáng lên vì có tin nhắn mới. Cô liếc mắt qua, không cố ý nhưng vẫn kịp đọc được dòng chữ hiện lên: “Kế hoạch tối nay đã ổn chưa? Đừng để hỏng việc như lần trước.”
Tim cô đập nhanh. Cô lén chụp lại màn hình trước khi Diệp Tư Nhu quay lại lấy điện thoại, giả vờ như không có chuyện gì.
Tối hôm đó, khi Cố Dịch Phong ở lại bệnh viện chăm bà, Diệp Tư Kỳ lặng lẽ mở lại bức ảnh chụp màn hình, phóng to số điện thoại người gửi tin nhắn. Cô nhờ một người quen trong ngành viễn thông tra cứu, kết quả trả về khiến cô lạnh sống lưng.
Số điện thoại đó đăng ký dưới tên của chú họ cô, Diệp Chính Nam, người mà cô tưởng đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với gia đình sau vụ việc ở buổi họp báo.
Vậy ra, Diệp Tư Nhu và chú họ cô, hai người tưởng chừng chẳng còn liên quan đến nhau, thực chất vẫn đang âm thầm câu kết, giật dây phía sau mọi chuyện.
