Chương 8
Tin Hoàng hậu mang thai đến vào một buổi sáng đầu đông, khi sương mù còn chưa tan trên mái ngói và hơi thở người ta bốc khói trắng trong không khí lạnh.
Thái y Lệnh ra khỏi Khôn Ninh Cung với khuôn mặt của người mang tin trọng đại, bước nhanh về phía Kiền Thanh Cung để bẩm báo Hoàng thượng. Tin chưa kịp đến tai Hoàng thượng đã lan khắp hậu cung theo những kênh riêng của nó — qua thị nữ, qua thái giám, qua những ánh mắt trao nhau ở hành lang và những tiếng thì thầm sau cánh cửa khép hờ.
Ngọc Minh nghe tin từ Hồng Lan khi đang ăn sáng.
Nàng đặt đũa xuống, nhìn ra cửa sổ nơi những bông tuyết đầu mùa đang rơi lất phất xuống sân gạch, và nghĩ không phải về Hoàng hậu hay đứa trẻ chưa chào đời — mà về bàn cờ vừa được lật sang trang mới hoàn toàn.
Hoàng hậu mang thai có nghĩa là mọi thứ thay đổi.
Nếu sinh con trai — Thái tử có chủ. Lệ Phi, hay đúng hơn là Hoàng hậu Trần thị, sẽ không còn chỉ là người phụ nữ được sủng hạnh nhiều nhất mà trở thành người nắm giữ tương lai của triều đại. Không ai trong hậu cung có thể cạnh tranh với điều đó.
Nếu sinh con gái — cuộc chiến tiếp tục, nhưng với thế trận đã khác.
Và trong cả hai trường hợp — Ngọc Minh, người đang ngồi ở vị trí Tài Nhân thấp nhất nhưng lui tới thư phòng của Hoàng thượng nhiều hơn bất kỳ phi tần nào khác — sẽ bị nhìn với ánh mắt khác hơn từ hôm nay.
Nàng cầm đũa lên, tiếp tục ăn.
Thứ gì không tránh được thì không nên lãng phí năng lượng để lo trước.
—
## Phần I — Khôn Ninh Cung Mới
Hoàng hậu Trần thị mang thai tháng thứ hai — có nghĩa là tin này được giấu kín gần hai tháng trước khi Thái y Lệnh chính thức công bố, theo lệ cung đình chờ đến khi thai đủ ổn định.
Hai tháng giữ bí mật trong cung cấm — điều đó cho thấy Hoàng hậu và những người xung quanh bà kiểm soát thông tin ở mức độ nào.
Ngọc Minh được triệu vào Khôn Ninh Cung cùng với các phi tần khác để chúc mừng vào ngày thứ ba sau khi tin được công bố.
Khôn Ninh Cung lớn hơn Vĩnh Hoa — đó là đương nhiên, đây là cung của Hoàng hậu. Nhưng cách nó được bài trí dưới tay Trần Uyển Như thì giống Vĩnh Hoa hơn là giống cung Hoàng hậu cũ của Vũ thị — vẫn màu đỏ và vàng chủ đạo, vẫn hoa tươi trong lọ sứ, vẫn cái không khí của người biết mình đang được nhìn và biết cách trả lại ánh nhìn đó.
Chỉ là mọi thứ lớn hơn. Quyền lực hơn. Nặng hơn.
Hoàng hậu ngồi ở ghế chính, mặc áo phượng bào xanh ngọc, bụng chưa to nhưng có người hầu đứng hai bên như thể bà là vật quý cần được bảo vệ khỏi gió. Khuôn mặt Trần Uyển Như bình tĩnh và rạng rỡ theo cách của người đang ở đỉnh cao nhất trong cuộc đời mình và biết điều đó.
Các phi tần lần lượt vào chúc mừng, quỳ lạy, nói những lời đẹp đẽ được chuẩn bị trước.
Đến lượt Ngọc Minh, nàng quỳ xuống, nói những lời cần nói — không hơn không kém.
Hoàng hậu nhìn nàng.
Không phải nhìn kiểu trước đây — không còn ánh mắt của Lệ Phi đang đánh giá và dò xét. Cái nhìn của Hoàng hậu Trần thị hôm nay là cái nhìn của người đã đứng trên cao đủ để nhìn xuống, và trong ánh mắt đó có thứ gì đó mà Ngọc Minh nhận ra ngay:
Cảnh báo.
Không bằng lời. Không bằng cử chỉ. Chỉ bằng ánh mắt kéo dài thêm một giây so với những người trước, và cái cách khóe môi Hoàng hậu không mỉm cười khi nhìn nàng dù đã mỉm cười với tất cả người trước đó.
*Ta đã nói với ngươi rồi,* ánh mắt đó nói. *Người trên cao nhìn xuống những người có thể leo lên.*
Ngọc Minh lui ra với khuôn mặt bình thản.
—
Thiên Tư đi cạnh nàng trên đường về, không nói gì một lúc dài.
Rồi nàng nói khẽ, không nhìn sang: “Hoàng hậu nhìn chị lâu hơn người khác.”
“Ta biết.”
“Chị có lo không?”
Ngọc Minh suy nghĩ thật về câu hỏi đó. “Lo. Nhưng Hoàng hậu không hành động khi đang mang thai — quá rủi ro cho bản thân bà ấy. Thời gian này là thời gian an toàn nhất.”
“Sau khi sinh thì sao?”
“Thì tính sau khi sinh.”
Thiên Tư gật đầu chậm. “Chị bình tĩnh thật.”
“Không bình tĩnh.” Ngọc Minh nhìn thẳng về phía trước. “Chỉ biết hoảng loạn cũng không giải quyết được gì.”
—
## Phần II — Lý Công Công
Bí mật của Lý Công Công bắt đầu lộ ra từ một chi tiết nhỏ đến mức nếu không phải Ngọc Minh — người quan sát mọi thứ từ đầu — thì không ai để ý.
Đó là vào buổi chiều thứ năm sau khi tin Hoàng hậu mang thai được công bố. Ngọc Minh vào thư phòng theo thói quen, trả cuốn sách cũ lấy cuốn mới, ngồi nói chuyện với Hoàng thượng một canh giờ theo cái lệ đã thành tự nhiên giữa hai người mà không ai đặt tên cho nó.
Khi nàng đứng dậy ra về, Lý Công Công đứng ở hành lang như thường lệ.
Nhưng hôm nay ông ta không đứng bên phải cửa. Ông ta đứng bên trái.
Ngọc Minh bước qua, xuống hành lang, rẽ vào lối về phòng mình.
Rồi nàng dừng lại.
Hồng Lan từng nói — *Lý Công Công luôn đứng lệch về phía trái khi Hoàng thượng hỏi về hậu cung.* Thói quen của người đang che giấu điều gì đó.
Hôm nay Hoàng thượng không hỏi về hậu cung. Hôm nay họ nói về sách và chính sách như mọi lần.
Vậy tại sao Lý Công Công đứng bên trái?
Ngọc Minh đứng im trong hành lang vắng, đầu óc chạy nhanh.
*Có gì đó đã xảy ra. Hoặc sắp xảy ra. Và Lý Công Công đang căng thẳng đủ để lộ ra thói quen ông ta tưởng không ai biết.*
—
Nàng tìm Tiểu Thành ngay chiều hôm đó.
“Tiểu Thành, ngươi có ghi chép gì về Lý Công Công không?”
Cậu ta lật sổ. Lần này lâu hơn — Lý Công Công là thái giám trưởng, không hay vào thư viện, ít khi xuất hiện ở những nơi Tiểu Thành có thể quan sát.
“Không nhiều,” cậu ta nói. “Nhưng có một chỗ con thấy lạ.” Cậu ta chỉ vào trang sổ. “Tháng trước, Lý Công Công vào thư viện — lần duy nhất con thấy ông ta ở đây. Ông ta không lấy sách. Ông ta ngồi ở bàn góc khoảng một canh giờ, nhìn ra cửa sổ, rồi đi ra. Không làm gì cả.”
“Ngày mấy?”
Tiểu Thành đọc. Ngọc Minh nhẩm tính — đó là ngày hôm sau khi Hoàng hậu băng hà. Ngày mà kết quả điều tra độc được xác nhận lần đầu tiên.
*Lý Công Công biết kết quả đó.*
“Có ai đến gặp ông ta trong thư viện không?”
“Không. Ông ta ngồi một mình.”
Người ngồi một mình trong thư viện nhìn ra cửa sổ một canh giờ sau khi biết Hoàng hậu bị giết — đó không phải là hành động của người hoàn toàn không liên quan.
Ngọc Minh cầm cuốn sổ, đọc lại đoạn đó thêm một lần.
“Tiểu Thành, ngươi có nhớ vẻ mặt ông ta hôm đó trông thế nào không?”
Cậu ta suy nghĩ lâu. “Trông như người đang rất mệt,” cậu ta nói cuối cùng. “Kiểu mệt không phải vì thiếu ngủ mà vì… mang thứ gì đó nặng lắm.”
—
## Phần III — Câu Chuyện Của Lý Công Công
Ngọc Minh mất một tuần để thu thập đủ mảnh ghép.
Từ Hồng Lan — người biết lịch sử của hầu hết mọi người trong cung nếu được hỏi đúng cách.
Từ Tiểu Thành — với những ghi chép tỉ mỉ không ngờ.
Từ Nguyệt Dao — người vô tình nghe được những cuộc trò chuyện mà người ta nghĩ không có ai nghe.
Và từ một nguồn nàng không ngờ đến: một thái giám già nghỉ việc đang sống ở khu dưỡng lão trong cung, người mà Hồng Lan quen từ ba mươi năm trước và đôi khi ghé thăm mang theo chút đồ ăn.
Câu chuyện hiện ra dần, chậm và không hoàn chỉnh như tất cả những sự thật lâu năm bị chôn vùi — nhưng đủ để Ngọc Minh thấy được hình dạng của nó.
—
Lý Công Công vào cung năm mười hai tuổi, cùng đợt với một người bạn — cũng mười hai tuổi, cũng từ gia đình nghèo, cũng không có lựa chọn nào khác. Hai người lớn lên cùng nhau trong cung, học cùng nhau, làm việc cùng nhau, thân thiết theo cái kiểu của người không còn ai ngoài nhau trong một chỗ xa lạ và lạnh lẽo.
Người bạn đó tên Minh Khải.
Minh Khải thông minh hơn Lý Công Công — hoặc ít nhất là thông minh theo cách người ta hay nhìn thấy và khen ngợi: nhanh miệng, khéo léo, biết nói đúng điều người trên muốn nghe. Trong khi Lý Công Công leo lên bằng sự trung thành lặng lẽ và làm việc không cần ai khen, Minh Khải leo lên bằng tài năng rõ ràng hơn.
Hai người không bao giờ xa nhau. Dù ở những vị trí khác nhau, dù phục vụ những cung khác nhau, họ vẫn gặp nhau đều đặn trong những khoảng thời gian nhỏ mà người làm trong cung hay dành để thở.
Rồi Minh Khải phục vụ ở Bắc Trai Cung.
Dưới trướng Đức Tần.
—
Ngọc Minh ngồi với mảnh ghép này và hiểu ra.
Lý Công Công biết Đức Tần ra tay giết Hoàng hậu — không phải vì ông ta tham gia, mà vì người thực hiện là thị nữ của Đức Tần, và người liên lạc giữa Đức Tần và thị nữ đó chạy qua Minh Khải.
Minh Khải không phải người ra tay. Chỉ là mắt xích truyền tin. Không biết mình đang truyền tin gì, hoặc biết nhưng không đủ dũng cảm để từ chối.
Và Lý Công Công — người bạn ba mươi năm — biết điều đó. Biết từ khi kết quả điều tra độc ra đời. Biết mà không nói vì nói ra là kéo Minh Khải vào tội chết.
Đó là lý do ông ta ngồi một mình trong thư viện nhìn ra cửa sổ một canh giờ hôm đó.
Đó là lý do ông ta luôn đứng lệch về phía trái khi chủ đề Hoàng hậu được nhắc đến — phản xạ của người đang giữ bí mật và không hoàn toàn thoải mái với việc giữ nó.
—
Ngọc Minh ngồi với tất cả những điều này trong đầu và không biết phải làm gì.
Đây không phải vụ Trịnh Thị hay vụ Liễu Nhi — những vụ đó nhỏ hơn, rõ ràng hơn, kẻ xấu người tốt phân minh hơn. Đây là một ông già mang bí mật để bảo vệ người bạn duy nhất còn lại từ thời thơ ấu khốn khó.
Nàng nghĩ đến Nguyệt Dao — người nàng đã bảo vệ bằng cách đẩy ra xa. Nghĩ đến Tiểu Thành với cuốn sổ nhỏ. Nghĩ đến Trang Thị với đôi mắt đỏ hoe không ngủ được.
Người ta bảo vệ nhau theo những cách kỳ lạ trong chốn này. Không phải lúc nào cũng đúng. Nhưng không phải lúc nào cũng sai.
—
## Phần IV — Cuộc Nói Chuyện Nàng Không Lên Kế Hoạch
Nàng gặp Lý Công Công vào một buổi sáng khi ông ta đang đi một mình qua hành lang phía sau thư phòng — giờ này Hoàng thượng đang thiết triều, thư phòng trống, ông ta có một canh giờ không có việc gì.
“Lý Công Công,” nàng gọi.
Ông ta dừng lại, quay nhìn nàng.
Ngọc Minh tiến đến gần, đứng đối mặt với ông ta trong hành lang vắng. Không quanh co, không mở đầu bằng những câu vô nghĩa.
“Thần thiếp biết về Minh Khải,” nàng nói khẽ.
Khuôn mặt Lý Công Công không thay đổi — ba mươi năm trong cung đã luyện cho ông ta khuôn mặt không phản xạ. Nhưng ông ta không nói gì, và sự im lặng đó xác nhận tất cả.
“Thần thiếp không đến đây để hại ông hay Minh Khải,” nàng tiếp tục. “Thần thiếp đến đây vì muốn ông biết rằng thần thiếp biết — và thần thiếp cần ông tin tưởng thần thiếp với điều đó.”
Lý Công Công nhìn nàng lâu. Ông ta là người đã quan sát Ngọc Minh từ ngày đầu tiên nàng bước vào thư phòng — đã nhìn, đã đánh giá, đã gật đầu nhẹ hôm nàng ra về sau vụ Liễu Nhi. Ông ta không phải người dễ tin.
Nhưng ông ta cũng không phải người ngu.
“Tài Nhân muốn gì?” ông ta hỏi, giọng thấp và phẳng.
“Thần thiếp muốn ông giúp thần thiếp hiểu một điều.” Nàng nhìn thẳng vào mắt ông. “Minh Khải truyền tin mà không biết nội dung — hay biết?”
Một nhịp dài.
“Không biết,” Lý Công Công nói cuối cùng. Giọng ông ta có thứ gì đó nứt ra rất nhỏ khi nói câu đó — như vết nứt trong đá, không thấy được nhưng nghe được. “Người ta dùng ông ấy mà ông ấy không biết mình đang bị dùng.”
Ngọc Minh gật đầu.
“Thần thiếp hiểu rồi,” nàng nói. Rồi thêm, khẽ hơn: “Ông đã gánh cái này một mình từ lâu rồi.”
Lý Công Công nhìn nàng — và lần đầu tiên trong tất cả những lần Ngọc Minh quan sát ông ta, khuôn mặt ba mươi năm luyện tập của ông ta để lộ ra thứ gì đó thật. Không nhiều. Chỉ một giây. Nhưng thật.
“Tài Nhân,” ông ta nói, “cẩn thận.”
“Thần thiếp biết.”
“Không.” Ông ta nhìn nàng với ánh mắt của người đang cố truyền đạt điều gì đó quan trọng hơn những gì lời nói có thể chứa. “Tài Nhân chưa biết hết những gì cần cẩn thận.”
Ngọc Minh đứng im. “Ông muốn nói gì?”
Lý Công Công nhìn quanh hành lang — thói quen của người sống cả đời trong môi trường có tai mắt khắp nơi. Rồi ông ta quay lại nhìn nàng và nói bốn chữ:
“Đại hoàng tử. Trình Khải.”
Rồi ông ta bước đi.
—
## Phần V — Mảnh Ghép Cuối
Ngọc Minh đứng trong hành lang vắng một mình với bốn chữ đó trong đầu.
*Đại hoàng tử. Trình Khải.*
Nàng đã nghĩ đến Đại hoàng tử từ chương trước — đứa trẻ mười bốn tuổi không có ai, vào gặp cha hai canh giờ ngay sau khi Hoàng hậu băng hà. Thầy dạy chữ là Trình Khải từ họ Trình Giang Bắc, trung thành với ngai vàng hơn là với người ngồi trên ngai.
Nhưng bây giờ — với Hoàng hậu mang thai, với khả năng Nhị hoàng tử sẽ trở thành Thái tử — Đại hoàng tử sẽ ở đâu?
Nàng đi thẳng đến thư viện tìm Tiểu Thành.
“Trình Khải,” nàng nói khi cậu ta vừa nhìn thấy nàng. “Học sĩ dạy Đại hoàng tử. Ngươi có thấy ông ta ở đây không?”
Tiểu Thành lật sổ nhanh. “Có. Vào đây mỗi tuần một lần, lấy sách về lịch sử và binh pháp.” Cậu ta chỉ vào trang ghi chép. “Lần gần nhất là tuần trước. Lần đó ông ta đến với một người — không phải thái giám, không phải cung nữ. Mặc áo dân thường, đội nón sụp.”
“Người ngoài vào cung?”
“Có thẻ bài ra vào — con thấy khi họ đi qua cổng thư viện. Thẻ bài màu bạc, loại dành cho khách được Hoàng thượng cho phép vào cung theo sự vụ cụ thể.”
Thẻ bài màu bạc. Ngọc Minh nhớ ra — loại thẻ đó được cấp qua Lại Bộ, chỉ có quan lớn hoặc người có quan hệ đặc biệt mới xin được.
“Họ lấy sách gì?”
Tiểu Thành đọc. “Ghi chép về các vụ phế lập hoàng tử trong lịch sử ba triều trước.”
Không khí trong thư viện đột nhiên lạnh hơn so với nhiệt độ thực của nó.
Ngọc Minh nhìn xuống những dòng chữ nhỏ trong cuốn sổ của Tiểu Thành — ghi chép tỉ mỉ của một cậu bé mười sáu tuổi buồn chán, người không biết rằng thói quen ghi chép của mình đang lưu lại những mảnh của một câu chuyện lớn hơn rất nhiều so với những gì cậu ta nghĩ.
Họ đang lên kế hoạch.
Không phải âm mưu vội vàng. Không phải phản ứng bốc đồng của người thấy cơ hội và chụp lấy. Đây là kế hoạch dài hơi — bắt đầu từ khi Hoàng hậu Vũ thị còn sống, có lẽ còn trước đó nữa — của người nhìn thấy rằng khi Hoàng hậu băng hà và ngai trống, nếu Lệ Phi lên và sinh con trai, Đại hoàng tử sẽ mãi mãi không có cơ hội.
Vậy thì loại bỏ Hoàng hậu Vũ thị trước khi bà kịp có con. Rồi ngăn Hoàng hậu mới sinh con trai.
Nhưng Đức Tần đã bị bắt. Kế hoạch đã vỡ một nửa.
Nàng nghĩ nhanh. *Đức Tần không phải người khởi xướng — nàng ta là người được thuê. Người đứng sau là Trình Khải, đại diện cho một phe trong triều muốn Đại hoàng tử lên ngôi.*
Và bây giờ Hoàng hậu đang mang thai — kế hoạch vỡ hoàn toàn nếu không làm gì.
*Họ sẽ làm gì tiếp theo?*
—
## Phần VI — Thư Phòng Lần Thứ Năm
Ngọc Minh vào thư phòng không mang sách, không theo lịch thường.
Hoàng thượng đang xử lý công văn, ngẩng đầu nhìn nàng bước vào với bộ mặt khác thường, đặt bút xuống ngay.
“Chuyện gì?”
Nàng ngồi xuống, không vòng vo.
Nàng kể tất cả — Trình Khải, người ngoài vào cung với thẻ bài bạc, cuốn sách về phế lập hoàng tử, và suy luận của nàng về đường dây từ Trình Khải đến Đức Tần đến vụ Hoàng hậu Vũ thị.
Và cuối cùng — điều nàng sợ nhất phải nói:
“Hoàng hậu đang mang thai. Nếu họ chưa dừng lại — lần này mục tiêu sẽ là đứa trẻ.”
Căn phòng im lặng như đá.
Hoàng thượng ngồi yên sau khi nàng kể xong, mặt không thay đổi nhưng hai tay trên bàn siết lại dần từ từ — cử chỉ nàng chưa bao giờ thấy ở Ngài trước đây.
“Lý Công Công nói với ngươi về Trình Khải?” Ngài hỏi, giọng phẳng đến lạnh.
“Dạ. Chỉ hai chữ. Nhưng đủ để thần thiếp hiểu hướng cần nhìn.”
“Lý Công Công biết về Trình Khải từ bao giờ?”
“Thần thiếp không biết chắc. Nhưng thần thiếp nghĩ — từ lâu.”
Hoàng thượng đứng dậy. Bước đến cửa sổ. Lần này không phải thói quen suy nghĩ — lần này là người đang cố kiểm soát thứ gì đó đang dâng lên bên trong.
Ngọc Minh ngồi im. Không nói gì. Để Ngài có khoảng không gian cần thiết.
Sau một lúc dài, Ngài nói, giọng trầm hơn bình thường: “Trẫm biết Trình Khải từ lâu. Ông ta là học sĩ tốt. Trẫm tin ông ta.”
“Thần thiếp biết.” Ngọc Minh nói khẽ. “Đó là lý do ông ta nguy hiểm hơn Đức Tần.”
Hoàng thượng quay lại nhìn nàng — và trong ánh mắt Ngài lúc này có thứ gì đó mà Ngọc Minh hiếm khi thấy ở người đàn ông này: không phải mệt mỏi, không phải tính toán, không phải cái bình tĩnh lạnh lùng của người trị vì mười hai năm.
Mà là đau.
Đau theo kiểu của người bị phản bội bởi người họ tin tưởng — không ồn ào, không bùng nổ, chỉ là một vết thương âm thầm ở chỗ không ai nhìn thấy được.
Ngọc Minh nhìn Ngài và cảm thấy thứ gì đó trong lòng nàng làm thứ gì đó nàng không có tên gọi — không phải thương hại, không phải đồng cảm theo nghĩa lý trí. Mà là thứ gì đó ấm hơn và nguy hiểm hơn cả hai điều đó cộng lại.
Nàng đứng dậy. Không phải ra về — mà tiến đến đứng gần cửa sổ nơi Ngài đang đứng, cách một khoảng vừa đủ để không vi phạm bất kỳ ranh giới nào nhưng đủ gần để Ngài không phải đứng với thứ đó một mình.
Không nói gì. Chỉ đứng đó.
Hoàng thượng nhìn nàng — nhìn thật, không phải nhìn đánh giá hay nhìn suy xét. Rồi Ngài thở ra một hơi dài, và trong hơi thở đó có gì đó tan ra.
“Trẫm sẽ xử lý Trình Khải,” Ngài nói. “Và bảo vệ Hoàng hậu.”
“Dạ.”
“Nhưng—” Ngài dừng lại.
“Nhưng gì?”
“Nhưng không phải hôm nay.” Ngài nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đông xám xịt ngoài kia, những bông tuyết vẫn đang rơi. “Trẫm cần bằng chứng trực tiếp. Không thể dựa vào suy luận mà xử lý học sĩ triều đình.”
“Thần thiếp hiểu.”
“Ngươi có thể tiếp tục tìm không?”
Ngọc Minh nhìn Ngài. Câu hỏi đó không phải lệnh — là hỏi thật, là để nàng chọn.
“Có thể,” nàng nói.
Hoàng thượng gật đầu. Rồi, sau một khoảng lặng, Ngài quay lại nhìn nàng — nhìn theo cách mà lần này cả hai đều không giả vờ là không có gì ở đó.
“Tài Nhân,” Ngài nói, giọng thấp, “ngươi đã ở đây gần một năm.”
“Dạ. Gần một năm.”
“Ngươi vào đây nói muốn sống lâu.”
“Dạ.”
Một nhịp dừng dài — dài đến mức Ngọc Minh nghe thấy tiếng tuyết rơi bên ngoài cửa sổ.
“Trẫm muốn ngươi sống lâu,” Ngài nói. “Không phải vì ngươi có ích. Mà vì—”
Ngài không kết thúc câu.
Không cần kết thúc.
Ngọc Minh đứng trong thư phòng nhỏ của người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ, giữa những giá sách từ sàn đến trần và ánh sáng mùa đông lọc qua cửa sổ, và cảm thấy trái tim mình làm thứ gì đó mà nàng đã cố ngăn từ tháng thứ ba.
Nàng không ngăn được nữa.
“Thần thiếp cũng vậy,” nàng nói khẽ.
Ba chữ. Không rõ ràng. Có thể hiểu theo nhiều cách.
Nhưng trong căn phòng này, giữa hai người đã ngồi đủ lâu với nhau để không cần nhiều lời, ba chữ đó nói đúng thứ cần nói.
Hoàng thượng nhìn nàng một lúc dài không nói gì.
Rồi Ngài nhìn đi — không phải vì muốn tránh, mà vì có những khoảnh khắc mà khi nhìn quá lâu thì người ta sẽ không còn có thể giả vờ rằng nó không xảy ra.
Và cả hai đều chưa sẵn sàng cho thứ xảy ra sau khi không còn giả vờ.