Chương 7
Lễ phong Hoàng hậu được ấn định vào ngày Rằm tháng Tám.
Mùa thu vào cung theo cách riêng của nó — không ồn ào như mùa hè, không lạnh lẽo như mùa đông, chỉ là một buổi sáng nào đó người ta thức dậy và nhận ra không khí đã khác, nhẹ hơn và trong hơn, mang theo mùi cỏ khô và hoa cúc từ các vườn trong cung thành.
Ngọc Minh ngồi ở hiên phòng nhìn ra sân, tay cầm chén trà, lắng nghe tiếng chuẩn bị từ các cung vọng lại — tiếng búa đóng, tiếng kéo vải, tiếng người ta gọi nhau qua những hành lang dài. Cả cung thành đang được trang hoàng cho một sự kiện mà ai cũng biết từ lâu sẽ xảy ra, chỉ là không biết khi nào.
Trần Uyển Như — Lệ Phi — sẽ trở thành Hoàng hậu.
—
Sau khi Đức Tần bị bắt và điều tra, hậu cung rơi vào trạng thái kỳ lạ — không phải hỗn loạn, mà là loại yên tĩnh của người đang nín thở chờ đợi. Mọi người đều biết quyền lực đang được phân bổ lại, mọi người đều đang tính toán, nhưng chưa ai dám hành động vì chưa biết bàn cờ mới sẽ trông như thế nào.
Lệ Phi xử lý giai đoạn đó hoàn hảo — không vội vàng, không lộ ra quá nhiều tham vọng, chỉ tiếp tục làm tốt vai trò của người sủng phi lâu năm trong khi để Hoàng thượng tự đưa ra quyết định.
Và Hoàng thượng đã đưa ra quyết định.
Chiếu phong Hoàng hậu được ban xuống vào đầu tháng Tám. Cả cung thành quỳ nghe đọc, và khi những chữ cuối cùng của chiếu thư vang lên trong không gian Thái Hòa Điện, Ngọc Minh quỳ trong hàng và nghĩ: *Ván cờ đầu tiên đã kết thúc. Ván tiếp theo bắt đầu ngay bây giờ.*
—
## Phần I — Buổi Sáng Trước Lễ
Ngày trước lễ phong, Lệ Phi — bây giờ chính thức là Hoàng hậu kể từ khi chiếu thư được ban, lễ phong chỉ là nghi thức xác nhận trước thiên hạ — triệu Ngọc Minh vào Vĩnh Hoa Cung lần cuối.
Vì sau lễ phong, Hoàng hậu sẽ chuyển sang Khôn Ninh Cung. Vĩnh Hoa sẽ thuộc về người khác.
Ngọc Minh vào, ngồi xuống, nhìn người phụ nữ đối diện mình với tâm thế khác hẳn những lần trước. Lệ Phi hôm nay không mặc áo lộng lẫy chuẩn bị cho lễ — còn một ngày nữa mới cần đến đó. Nàng mặc áo thường màu hồng nhạt, tóc vấn gọn, trông gần gũi hơn và vì vậy trông xa hơn.
Quyền lực thật sự không cần trang sức để tỏa ra.
“Ta muốn nói chuyện thẳng với Tài Nhân,” Lệ Phi mở đầu.
“Thần thiếp lắng nghe.”
“Vụ Đức Tần — ta biết Tài Nhân có phần trong đó.” Nàng nhìn thẳng vào mắt Ngọc Minh. “Ta không hỏi chi tiết. Chỉ muốn Tài Nhân biết rằng ta biết.”
Ngọc Minh gật đầu nhẹ, không phủ nhận cũng không xác nhận.
“Và ta muốn Tài Nhân biết thêm một điều.” Lệ Phi đặt chén trà xuống, giọng thay đổi — không còn là giọng của người sắp trở thành Hoàng hậu đang ban ân, mà là giọng của người đang nói thật với người mình tôn trọng đúng mức. “Từ khi ta lên ngôi vị này, ta sẽ không còn nhiều tự do như trước. Mọi hành động của ta sẽ bị soi xét kỹ hơn, mọi lời ta nói sẽ được diễn giải theo trăm hướng.” Một nhịp dừng. “Tài Nhân sẽ ở vị trí khác ta.”
“Thần thiếp không hiểu.”
“Ta vừa được thứ ta muốn,” Lệ Phi nói thẳng, “và điều đó có nghĩa là ta không còn là đồng minh tự nhiên của Tài Nhân nữa. Người trên cao luôn nhìn xuống những người có thể leo lên.”
Đây là lời cảnh báo thẳng thắn nhất mà Lệ Phi từng nói với nàng. Không phải đe dọa — mà là sự thật được nói ra giữa hai người đã từng nhìn cùng một hướng và sắp nhìn về hai hướng khác nhau.
“Thần thiếp hiểu,” Ngọc Minh nói.
“Tốt.” Lệ Phi đứng dậy, bước đến cửa sổ — thói quen của người sắp nói thứ gì đó quan trọng mà không muốn bị nhìn thẳng mặt lúc đó. “Tài Nhân thông minh. Thông minh hơn hầu hết người trong cung này, kể cả những người đã ở đây lâu hơn nhiều.” Nàng quay lại. “Đó vừa là lợi thế vừa là mối nguy. Tài Nhân cần hiểu điều đó.”
“Thần thiếp đã hiểu từ lâu.”
“Chưa đủ.” Lệ Phi nhìn nàng với ánh mắt của người đã đi trước và đang nhìn lại. “Ngươi hiểu nó bằng cái đầu. Nhưng chưa hiểu bằng cái bụng.” Nàng dừng lại. “Cái đầu có thể nhầm. Cái bụng thì không.”
Ngọc Minh ngồi im nhìn Hoàng hậu tương lai đứng trước mặt mình và nhận ra — đây là lần duy nhất và cuối cùng Lệ Phi nói chuyện với nàng theo kiểu này. Sau ngày mai, mọi thứ sẽ được lọc qua lớp nghi thức và khoảng cách của vị phận.
“Thần thiếp cảm ơn Lệ Phi,” nàng nói — không phải cảm ơn theo kiểu xã giao, mà là thật sự.
Lệ Phi gật đầu. Quay đi.
Buổi gặp kết thúc mà không có thêm lời nào.
—
## Phần II — Lễ Phong
Lễ phong Hoàng hậu diễn ra trong ánh nắng vàng của buổi sáng rằm tháng Tám, khi trăng chưa lên nhưng mặt trời đã đủ ấm áp để không ai cảm thấy lạnh trong những bộ lễ phục dày.
Ngọc Minh đứng trong hàng phi tần, mặc áo lễ màu xanh của Tài Nhân, nhìn lên bậc thềm Thái Hòa Điện nơi Trần Uyển Như đang quỳ nhận mũ miện Hoàng hậu từ tay Hoàng thượng.
Đây là khoảnh khắc mười năm của một người.
Mười năm vào cung, mười năm xây dựng, mười năm chờ đợi và tính toán — và bây giờ nó kết thúc ở đây, trong ánh nắng thu vàng, với tiếng nhạc lễ vang lên và tiếng hô vạn tuế của cả cung thành.
Ngọc Minh không nghĩ đến Lệ Phi lúc đó. Nàng nhìn Hoàng thượng.
Ngài đứng trên bậc cao nhất của Thái Hòa Điện, mặc long bào đỏ thêu rồng vàng, khuôn mặt bình thản và đúng mực theo kiểu của một buổi lễ quốc gia. Nhưng Ngọc Minh đã ngồi đủ lâu trong thư phòng nhỏ của Ngài, đã thấy đủ nhiều khoảnh khắc Ngài không cần đeo mặt nạ, để nhận ra điều mà người khác không thấy:
Hoàng thượng Đức Tông đang hoàn thành một nghĩa vụ.
Không phải chọn lựa. Không phải niềm vui. Chỉ là thứ cần được làm, được làm đúng, và kết thúc.
Và trong lúc nhận ra điều đó, Ngọc Minh cũng nhận ra thứ khác — thứ mà nàng đã cố không nhìn thẳng vào từ lâu, cố gọi bằng những cái tên khác, cố xếp vào ngăn kéo của *biến số cần theo dõi* và *nhân tố ảnh hưởng đến sự sống còn*.
Nàng không chỉ quan tâm đến Hoàng thượng vì lý do chiến lược.
Ngọc Minh nhắm mắt lại một giây, mở ra.
*Không,* nàng nói với chính mình. *Không phải lúc này. Không phải ở đây.*
Tiếng nhạc lễ tiếp tục vang lên. Buổi lễ tiếp tục diễn ra. Và Ngọc Minh đứng trong hàng phi tần, mặt bình thản, tim đang làm thứ gì đó mà nàng rất muốn nó dừng lại.
—
## Phần III — Thư Phòng Lần Thứ Tư
Ba ngày sau lễ phong, Ngọc Minh không vào thư phòng.
Không phải vì không có lý do — nàng đang đọc cuốn sách Hoàng thượng đưa lần trước, có nhiều chỗ muốn hỏi. Nhưng nàng không vào.
Ngày thứ tư, Lý Công Công đến phòng nàng.
“Hoàng thượng hỏi Tài Nhân đọc xong sách chưa.”
Ngọc Minh nhìn ông ta. “Thưa Công Công, hôm nay thần thiếp không tiện.”
Lý Công Công im lặng một nhịp. “Hoàng thượng hỏi.”
“Thần thiếp biết.” Nàng giữ giọng bình tĩnh. “Thưa Công Công về bẩm lại là thần thiếp chưa đọc xong, khi nào xong sẽ vào trả sách.”
Ông ta nhìn nàng một lúc với ánh mắt không đọc được, rồi cúi đầu nhẹ và lui ra.
Hồng Lan đứng trong góc phòng, không nói gì. Nhưng bà nhìn Ngọc Minh theo cách của người đang chờ xem.
“Bà muốn nói gì thì nói đi,” Ngọc Minh nói.
“Tài Nhân tự tránh.”
“Thần thiếp đang đọc sách thật.”
“Đọc sách thật nhưng không muốn vào.” Hồng Lan không phải người vòng vo. “Sao vậy?”
Ngọc Minh không trả lời.
Bà già gật đầu, không hỏi thêm. Bà đã ở trong cung đủ lâu để biết có những câu hỏi mà người được hỏi chưa sẵn sàng trả lời — không phải vì không biết câu trả lời, mà vì câu trả lời đó khi nói ra thành lời thì sẽ thành thật hơn mức người ta muốn.
—
Ngày thứ bảy, Ngọc Minh vào thư phòng.
Không phải vì hết cách trì hoãn — mà vì nàng nhận ra việc tránh né chỉ làm thứ nàng đang cố tránh trở nên to hơn trong đầu. Cách duy nhất để xử lý thứ gì đó là nhìn thẳng vào nó.
Hoàng thượng đang đọc sách khi nàng bước vào — lần này Ngài thật sự đang đọc, không phải xử lý công văn. Cuốn sách mỏng, bìa cũ, không phải sách triều chính hay y thuật mà là tập thơ cổ — điều khiến Ngọc Minh bất ngờ đủ để nàng nhìn lâu hơn một giây.
Ngài ngẩng đầu lên. Nhìn nàng.
“Bảy ngày,” Ngài nói.
“Thần thiếp xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi.” Ngài đặt sách xuống. “Ngươi không vào vì lý do gì?”
Câu hỏi thẳng. Ngọc Minh đã chuẩn bị một câu trả lời trong bảy ngày qua — câu trả lời an toàn, đúng mực, không lộ ra gì.
Nhưng đứng trong thư phòng này, nhìn vào mắt người đàn ông đang nhìn nàng không phán xét chỉ hỏi thật, nàng quên mất câu trả lời đó.
“Thần thiếp cần suy nghĩ,” nàng nói thật.
“Về chuyện gì?”
“Về…” Nàng dừng lại. “Về những thứ thần thiếp đang làm ở đây. Và tại sao thần thiếp làm chúng.”
Phòng im lặng.
Hoàng thượng nhìn nàng với ánh mắt của người không vội vàng đòi câu trả lời rõ ràng hơn — của người biết rằng có những thứ cần thời gian để người ta tự hiểu ra, và đòi hỏi sẽ chỉ làm người ta nói điều họ chưa thật sự hiểu.
“Ngồi xuống,” Ngài nói.
Ngọc Minh ngồi.
“Ngươi đọc đến đâu rồi?” Ngài hỏi, quay về cuốn sách nàng đang đọc — một chuyển hướng nhẹ nhàng, thoát ra khỏi vùng nguy hiểm vừa chạm đến.
Và nàng nhận ra — Hoàng thượng cũng đang xử lý thứ gì đó. Không chỉ có nàng.
Họ nói chuyện về sách trong một canh giờ — những cuộc thảo luận bình thường mà Ngọc Minh đã quen, nhưng hôm nay có thứ gì đó khác. Không phải trong lời nói — lời nói vẫn về sách, về chính sách, về lịch sử. Mà là trong những khoảng dừng giữa các câu, trong cách Hoàng thượng đôi khi nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc trước khi trả lời, trong cách Ngài hỏi ý kiến của nàng về những điều mà một Hoàng đế không cần hỏi ý kiến của Tài Nhân.
*Ngươi nghĩ sao về điều này?*
*Tài Nhân thấy thế nào?*
*Ngươi đồng ý không?*
Không ai nói gì về thứ đang xảy ra trong căn phòng này. Nhưng cả hai đều biết.
—
## Phần IV — Điều Nàng Không Thể Tiếp Tục Giả Vờ
Ngọc Minh về phòng và ngồi xuống với tờ giấy trắng trước mặt.
Lần này không phải để ghi chép bàn cờ. Không phải để viết thư cho cha. Nàng chỉ nhìn vào tờ giấy trắng và nghĩ.
Tô Ngọc Minh vào cung để sống lâu.
Đó là mục tiêu. Đơn giản, rõ ràng, không có chỗ cho những thứ phức tạp.
Nhưng bốn tháng rưỡi trong cung đã làm thứ gì đó với nàng mà nàng không lên kế hoạch — không phải làm nàng mềm yếu hơn, không phải làm nàng ngây thơ hơn. Mà là làm nàng bắt đầu thấy những người xung quanh là người, không phải quân cờ.
Nguyệt Dao với nụ cười thật đến mức khó giữ được trong chốn này.
Tiểu Thành với cuốn sổ nhỏ và thói quen pha trà không cần hỏi.
Thiên Tư với cái gật đầu cứng nhắc của người không quen nói cảm ơn nhưng vẫn quay lại trả nợ.
Trang Thị với đôi mắt đỏ hoe của người không ngủ được vì mang điều nặng quá một mình.
Và Hoàng thượng Đức Tông — người viết bản thảo không cho ai đọc, người nói *biết và làm được là hai chuyện khác nhau* với giọng của người đã mệt mỏi từ lâu, người hỏi *ngươi mệt không* vào buổi sáng sau một đêm không ngủ của nàng, người hôm nay cầm tập thơ cổ trong thư phòng thay vì tập công văn và nhìn nàng với ánh mắt mà nàng không còn có thể tự dối mình là không nhìn thấy.
Ngọc Minh đặt bút xuống.
Nàng không viết gì cả. Chỉ nhìn tờ giấy trắng.
Rồi nàng lấy một tờ khác, viết một danh sách — không phải danh sách kẻ thù hay đồng minh hay những thứ cần cẩn thận. Mà là danh sách những câu hỏi nàng cần trả lời cho chính mình:
*Nếu cảm xúc là điểm yếu trong chốn này — thì sao?*
*Nếu điểm yếu đó không biến mất dù ta muốn — thì làm gì?*
*Và nếu người ta cảm xúc với — cũng đang cảm xúc — thì thứ gì đang xảy ra thật sự?*
Nàng gạch chân câu cuối cùng.
Đây là câu hỏi nguy hiểm nhất. Không phải vì không có câu trả lời — mà vì câu trả lời đang hiện ra rất rõ và nàng chưa sẵn sàng đối mặt với nó.
—
## Phần V — Người Ngoài Cuộc Nhìn Vào
Nguyệt Dao nhận ra trước tiên, tất nhiên.
Nàng ta không nói thẳng — không phải kiểu của Nguyệt Dao — nhưng một buổi chiều khi hai người ngồi uống trà trong phòng Ngọc Minh, Nguyệt Dao đột nhiên đặt chén trà xuống và nhìn nàng với ánh mắt của người vừa giải được bài toán mà mình đã vật lộn từ lâu.
“Chị Minh,” nàng nói, giọng khẽ, “chị… chị hay vào thư phòng Hoàng thượng.”
“Ta đọc sách. Ta đã nói rồi.”
“Chị về sau mỗi lần vào đó thì…” Nguyệt Dao dừng lại, chọn chữ cẩn thận theo kiểu người không quen chọn chữ cẩn thận. “Khác. Không phải buồn. Không phải vui. Chỉ là… khác.”
Ngọc Minh không đáp.
“Chị không cần nói gì,” Nguyệt Dao nói tiếp, giọng nhẹ hơn. “Em chỉ muốn chị biết rằng em nhìn thấy.” Nàng cầm lại chén trà. “Và em lo.”
“Lo gì?”
“Lo vì…” Nguyệt Dao nhìn xuống chén trà. “Vì chị là người tính toán tất cả mọi thứ. Nhưng có những thứ không tính được.” Nàng ngẩng lên nhìn Ngọc Minh. “Và chị chưa có kinh nghiệm với những thứ đó.”
Ngọc Minh im lặng.
Nguyệt Dao không nói thêm. Chỉ ngồi đó, uống trà, và để sự im lặng của nàng nói những gì lời nói không cần phải nói.
—
Thiên Tư nói thẳng hơn, đương nhiên.
“Ngươi đang mắc sai lầm,” nàng nói vào một buổi tối khi hai người đang cùng ngồi trong thư viện — thói quen mới hình thành từ khi vụ Đức Tần kết thúc, khi Thiên Tư bắt đầu coi Ngọc Minh là người đáng để ngồi im cùng mà không cần lý do.
“Sai lầm nào?”
“Ngươi biết sai lầm nào.” Thiên Tư không nhìn lên khỏi cuốn sách trên tay. “Cha ta là tướng. Ta lớn lên nghe ông nói về chiến trường. Ông nói sai lầm nguy hiểm nhất là bắt đầu quan tâm đến kẻ thù.”
“Hoàng thượng không phải kẻ thù.”
“Không.” Thiên Tư lật trang. “Nguy hiểm hơn kẻ thù.”
Ngọc Minh nhìn nàng. “Nguy hiểm hơn thế nào?”
“Vì kẻ thù ngươi biết cách đề phòng.” Thiên Tư cuối cùng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Ngọc Minh với đôi mắt lạnh và thẳng thắn như kiếm. “Người ngươi quan tâm thì không.”
Phòng im lặng.
“Ta không nói là đừng làm,” Thiên Tư tiếp tục, giọng không thay đổi. “Ta biết nói vậy cũng vô ích. Ta chỉ nói: biết rõ ngươi đang ở đâu, đang đứng trên nền đất nào. Đừng để bản thân ngạc nhiên khi nền đất đó rung chuyển.”
Nàng cúi xuống sách tiếp tục đọc, như thể vừa nói chuyện thời tiết.
Ngọc Minh ngồi im nhìn nàng một lúc.
“Cảm ơn,” nàng nói khẽ.
Thiên Tư không đáp. Nhưng góc miệng nàng nhích lên một chút — thứ gần nhất với nụ cười mà Lâm Thiên Tư cho phép mình biểu lộ.
—
## Phần VI — Đêm Trăng Rằm
Đêm Rằm tháng Tám, cả cung thành đốt đèn lồng.
Đây là truyền thống — đêm sau lễ phong Hoàng hậu, đèn lồng được thắp từ Khôn Ninh Cung lan ra khắp các cung, sáng cả một góc trời. Không phải lệnh, chỉ là lệ — ai muốn thắp thì thắp, không ép buộc.
Ngọc Minh ngồi ngoài hiên nhìn những chấm đèn lồng đỏ vàng nở ra trong đêm tối, tay cầm chén trà đã nguội, không để ý đến trà đã nguội.
Tiếng bước chân vào sân làm nàng ngẩng đầu lên.
Hoàng thượng.
Không có cận vệ. Không có thái giám. Chỉ một mình Ngài bước vào sân nhỏ của nàng trong đêm Rằm, như người đi bộ tình cờ rẽ vào — nhưng không có gì trong cung là tình cờ cả, và họ đều biết điều đó.
Ngọc Minh đứng dậy, định hành lễ.
“Thôi.” Ngài ngồi xuống ghế bên cạnh nàng, nhìn ra những chiếc đèn lồng. “Ngồi xuống đi.”
Nàng ngồi xuống.
Hai người ngồi im trong sân nhỏ, nhìn đèn lồng, không ai nói gì một lúc lâu.
“Trẫm hay ra ngoài đi một mình vào đêm Rằm,” Hoàng thượng nói cuối cùng, giọng khác với trong thư phòng — nhẹ hơn, không có lớp Hoàng đế bên trên. “Từ hồi còn nhỏ. Cha trẫm không biết. Sau này lên ngôi thì không đi được nữa vì đâu cũng có người theo.”
“Nhưng tối nay Hoàng thượng đi một mình.”
“Tối nay mọi người bận với đèn lồng.” Khóe miệng Ngài nhích lên rất nhẹ. “Trẫm nhân cơ hội.”
Ngọc Minh nhìn Ngài — người đàn ông ngồi bên cạnh trong đêm Rằm, không long bào không nghi lễ, chỉ là người đàn ông ba mươi lăm tuổi vừa tìm lại được thứ tự do nhỏ nhoi mà ông ta đã mất từ khi còn là đứa trẻ.
“Cha thần thiếp hay đưa thần thiếp ra đồng nhìn sao,” nàng nói, không biết tại sao mình lại nói điều đó. “Ở Thanh Hà, trời tối nên nhìn thấy sao rõ lắm. Không như ở đây.”
“Ở đây đèn lồng nhiều quá.”
“Dạ. Sao bị lấn mất.”
Hoàng thượng nhìn lên bầu trời — trăng tròn sáng vằng vặc, nhưng xung quanh chỉ thấy vài ngôi sao lờ mờ, phần còn lại bị ánh đèn lồng từ cả cung thành che khuất. “Ngươi nhớ nhà không?”
“Nhớ,” Ngọc Minh đáp thật. “Nhưng đã quen.”
“Quen và không còn nhớ nữa là hai chuyện khác nhau.”
“Dạ.” Nàng nhìn những chiếc đèn lồng đang đung đưa trong gió nhẹ. “Thần thiếp vẫn nhớ. Chỉ là để nó vào một chỗ trong lòng, không để nó ở ngoài mặt.”
Hoàng thượng im lặng một lúc. “Trẫm cũng vậy.”
Câu nói ngắn. Nhưng trong bối cảnh của đêm này, trong cái cách Ngài nói nó — không phải như lời chia sẻ xã giao mà như lời thú nhận nhỏ của người không quen thú nhận — nó nặng hơn nhiều so với độ dài của nó.
Ngọc Minh không hỏi thêm. Không cần hỏi.
Họ ngồi đó cho đến khi những chiếc đèn lồng bắt đầu tắt dần từng cái một, bầu trời dần lộ ra thêm những ngôi sao mà ánh đèn vừa lấn át, và gió đêm mùa thu bắt đầu mang theo hơi lạnh của những tháng sắp đến.
Hoàng thượng đứng dậy khi trăng bắt đầu ngả về phía Tây.
Ngài không nói gì khi chuẩn bị bước đi.
Nhưng Ngài dừng lại ở ngưỡng cửa sân, không quay lại, nói khẽ — khẽ đến mức Ngọc Minh không chắc mình có nghe đúng không:
“Cảm ơn.”
Rồi Ngài đi.
Ngọc Minh ngồi im trong sân trống, nhìn chỗ Ngài vừa ngồi, nhìn chiếc đèn lồng cuối cùng ngoài hành lang đang leo lét trước khi tắt.
*Cảm ơn.*
Cảm ơn vì điều gì? Vì buổi tối? Vì sự im lặng? Vì không hỏi những câu hỏi mà người khác luôn hỏi? Vì ngồi đó mà không đòi hỏi Ngài phải là Hoàng đế trong suốt khoảng thời gian đó?
Nàng không biết.
Nhưng nàng biết rằng kể từ đêm nay, thứ nàng đang cố gọi là *nhân tố chiến lược* hay *biến số cần quản lý* hay bất kỳ cái tên nào khác cho an toàn — thứ đó không còn chấp nhận những cái tên đó nữa.
Nó có tên thật của nó.
Và nàng sợ cái tên thật đó hơn bất kỳ âm mưu nào trong cung.
—
## Phần VII — Sáng Hôm Sau
Sáng hôm sau, Hồng Lan nhìn nàng trong lúc chải tóc và hỏi, không quay đầu:
“Đêm qua có khách ghé thăm.”
Không phải câu hỏi.
“Có,” Ngọc Minh đáp.
“Tài Nhân có ổn không?”
Ngọc Minh nhìn vào gương — khuôn mặt quen thuộc của mình, đôi mắt quen thuộc, sắc mặt bình thường. Bên ngoài không có gì thay đổi.
Bên trong là chuyện khác.
“Ổn,” nàng nói.
Hồng Lan gật đầu, tiếp tục chải tóc không hỏi thêm.
Nhưng đôi tay bà cẩn thận hơn bình thường — nhẹ nhàng hơn, tỉ mỉ hơn, kiểu bàn tay của người đang chăm sóc thứ gì đó mà họ biết là dễ vỡ hơn vẻ ngoài của nó.
Ngọc Minh ngồi im để bà chải tóc, nhìn vào gương, và nghĩ về những chương còn lại của câu chuyện này — ba chương nữa, theo thứ tự mà nàng không biết nhưng cảm thấy đang đến gần.
Nàng vào đây để sống lâu.
Nàng vẫn muốn sống lâu.
Nhưng định nghĩa của *sống* — nàng bắt đầu nghi ngờ — có thể không giống với định nghĩa nàng mang vào cổng Ngọ Môn bảy tháng trước.
Và thứ đó, hơn bất cứ thứ gì khác trong chín tháng qua, khiến nàng không biết mình đang đi về đâu.